chap 68
"Yên tâm, tao không kể với ai đâu." Tôi ngẩn người, theo bản năng nói ra lời đảm bảo.
Chuông hết giờ vang lên, tôi ngơ ngác đi theo dòng người vào lớp, cảm thấy mọi chuyện cứ như một trò đùa.
May mắn hôm nay là thứ 7, sau tiết 2 học thể dục bọn tôi còn được ra chơi thêm 1 tiết nữa, mấy thằng con trai trong lớp ra ngoài sân hết rồi, cho nên tôi còn tận 45 phút để sắp xếp lại thông tin và điểu chỉnh cảm xúc.
Nếu những gì Vũ Trung Hiếu kể là đúng, vậy hóa ra từ đầu đến cuối Trần Doãn Bách không hề liên quan đến Nguyễn Thế Duy ư? Cho nên bao lâu nay tôi vẫn trách oan nó?
Đột nhiên tôi không biết làm sao để đối mặt với Trần Doãn Bách, tôi không biết phải miêu tả cảm giác này thế nào, đại khái thì nó khó xử giống như bạn là fan nhóm A nhưng vô tình gặp được nhóm B ngoài đời ấy. Kiểu, hôm trước còn ngồi trước màn hình máy tính bash người ta, đến lúc gặp ngoài đời tự dưng thấy người ta xinh đẹp thân thiện một cách lạ thường. Sau đó, bạn bắt đầu nhận ra có lẽ trước đây mình đã quá thành kiến và ác cảm do bị cảm xúc chung chi phối, sau đó nữa thì hoảng loạn vì không biết nên dùng thái độ gì đối với người ta.
Nếu như bạn chuyển thành fan của nhóm đối thủ, vậy thì rõ ràng bạn là kẻ phản bội, nhưng nếu bảo bạn tiếp tục giữ thái độ tiêu cực với người ta thì bạn lại không làm được. Đó chính xác là cảm xúc của tôi lúc này đấy.
Đương lúc đầu óc tôi rối như tơ vò thì người tôi không muốn gặp nhất từ ngoài cửa bước vào, hình như nó vừa chơi bóng, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, thế nhưng gương mặt đẹp trai vẫn tươi như hoa. Sao lúc nào nó cũng yêu đời thế không biết. Một tay nó cầm áo khoác, tay kia cầm chai nước còn hơn nửa, toe toét cười bước về phía tôi – chính xác hơn là bước về chỗ.
Tôi còn chưa thể điều chỉnh xong cảm xúc và sẵn sàng đối mặt với nó, vì vậy tôi quyết định làm người hèn: tôi trốn.
Vừa xoay người đi được mấy bước, bất chợt có ai đó phủ áo lên vai tôi, mùi nước xả vải quen thuộc ngập tràn khoang mũi. Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói của Trần Doãn Bách gần sát bên tai:
"Vũ Hà Trang..." Nó nhẹ nhàng xoay người tôi lại, cánh tay vòng qua ôm lấy vai tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối "Tao nghĩ mày cần vào nhà vệ sinh đấy."
"Hả?" Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trần Doãn Bách hơi mím môi, tôi thoáng nhận ra vành tai nó đang dần đỏ lên.
"Áo của mày bị bẩn mất rồi." Trần Doãn Bách cố tỏ ra bình tĩnh cúi đầu trả lời tôi "Ở phía sau."
"Ôi!" Tôi giật mình nhìn Trần Doãn Bách, chợt nhớ ra hôm nay là đầu tháng, và kỳ sinh lý của tôi cũng đến vào đầu tháng. Bảo sao từ lúc nãy tôi cứ thấy là lạ...
"Ngại quá..." Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay, hai má nóng bừng như bị sốt.
"Ngại gì mà ngại, chuyện bình thường mà."
Trần Doãn Bách vẫn ôm tôi, nó đưa tôi về chỗ, dịu dàng an ủi "Chỉ có mình tao thấy thôi, yên tâm."
"Mong là thế..." Tôi ủ rũ trả lời nó, cúi đầu lục tìm băng vệ sinh trong cặp.
Trần Doãn Bách đứng tựa vào tường, thở dài nhìn tôi:
"Mày bất cẩn quá."
"Tao quên mất..." Tôi chỉ kịp đáp lời nó, sau đó nhét vội băng vệ sinh vào túi rồi chạy như bay ra ngoài.
Hôm nay tôi mặc áo hoodie trắng oversize, vết máu đỏ thẫm rõ mồn một, may mắn áo khoác của Bách rất dài nên mới có thể che hết được. Ít ra thì trong cái rủi có cái may, nhờ sự kiện đáng xấu hổ này mà tôi không còn phải băn khoăn xem nên cư xử với Trần Doãn Bách thế nào cho đúng nữa.
Lúc tôi trở về lớp, trên mặt bàn có thêm vài miếng dán giữ nhiệt.
"Tao vừa xuống phòng y tế xin cô." Trần Doãn Bách giải thích "Có thể giảm đau bụng đấy."
"Tao cảm ơn..." Tôi xúc động quá, sao nó có thể tốt với tôi như vậy cơ chứ.
Trần Doãn Bách phớt lờ câu cảm ơn của tôi, nói tiếp:
"Áo khoác đồng phục của tao mày cứ dùng đi nhé, bao giờ trả cũng được, tao vẫn còn vài cái ở nhà."
Tôi ngồi sát lại phía Trần Doãn Bách, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của nó:
"Sao mày tốt với tao thế?"
"Mày cứu tao một lần mà, mày không nhớ à?" Không vòng vo, không tán tỉnh, sự thẳng thắn hiếm thấy của Trần Doãn Bách khiến tôi thoáng ngạc nhiên.
Tôi ngồi lùi lại, thôi không nhìn nó nữa:
"Nếu mày thực sự thấy biết ơn, vậy thì đừng đối xử tốt với tao như thế."
"Tao đối tốt với mày thì sao?" Trần Doãn Bách khẽ thở dài. Dường như nó đã quá mệt mỏi mỗi khi phải nghe tôi nhắc đến chủ đề này.
"Bởi vì nếu mày tiếp tục làm thế tao sẽ thích mày thật đấy." Tôi mỉm cười, nửa đùa nửa thật "Mày có chịu trách nhiệm được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro