02
"Chào. Xin lỗi đã làm phiền, nhưng có ai trong các bạn biết cách vận hành hệ thống âm thanh trong phòng tập số 5 không? Chúng tôi chưa sử dụng nó bao giờ và hiện đang gặp một số vấn đề kỹ thuật."
"Ồ chắc chắn rồi." Hyunsuk đã sử dụng phòng này một vài lần để luyện rap, vì vậy anh ấy đi theo vị khách ra ngoài.
Khi họ đi trên hành lang cùng nhau, Hyunsuk có thể ngửi thấy mùi của Alpha phát ra từ người kia, được khuếch đại bởi mồ hôi ướt đẫm trên áo phông của cậu ta. Mùi hương của cậu ấy đậm mùi gỗ, và khi Hyunsuk đến gần một chút, tim anh đập nhanh một cách kỳ lạ, khiến anh gần như vấp ngã vì cảm giác lạ lẫm này. Vì vậy Hyunsuk đi chậm lại để tạo khoảng cách giữa họ.
"Anh là tiền bối Choi, phải không?" Cậu bé lên tiếng, quay lại nhìn anh với một nụ cười toả nắng và Hyunsuk nhận thấy nốt ruồi dễ thương nằm trên xương gò má, ngay dưới mắt cậu ta.
"Huh? Ồ, đúng vậy. Và bạn là...? Xin lỗi vì bạn biết tên tôi nhưng tôi không biết tên của bạn..." Giọng anh nhỏ dần, vành tai nóng lên vì xấu hổ.
Chàng trai kia bật cười, rộn ràng và vang vọng. "Em nghĩ mọi người đều biết anh là ai, tiền bối. Em là Park Jihoon, đội trưởng CLB nhảy, học sinh năm ba."
"Rất vui được gặp cậu, Jihoon." Hyunsuk cựa quậy dưới ánh nhìn của người đối diện, cảm thấy bất ngờ khi sự ngại ngùng lấn át anh. "Và cậu có thể gọi tôi là Hyunsuk hyung."
"Chắc chắn rồi, hyung!" Jihoon giữ cửa phòng tập nhảy mở, ra hiệu cho Hyunsuk bước vào trước với một nụ cười toe toét khiến bụng anh nhộn nhạo.
"Hyunsuk hyung!" Có một tiếng la và Hyunsuk thấy mình bị ghìm trong một cái ôm đẫm mồ hôi. Mùi hương quen thuộc, mùi bột trẻ em ngọt ngào.
"Yah! Junghwan-ah! Để anh thở cái nào!" Hyunsuk giật mình người trước lực siết chặt của cậu sinh viên năm nhất dành cho mình, cố gắng vùng vẫy thoát ra.
"Hyung, em nhớ anh nhiều lắm! Lâu lắm rồi không thấy anh ở trường, tại sao anh lại không đến?" Junghwan bĩu môi, trông đáng yêu kinh khủng như một chú cún, khiến Hyunsuk mềm xèo ngay lập tức.
"Xin lỗi Junghwannie, mấy vụ thực tập ngốn hết thời gian của anh. Anh hứa sẽ ghé qua chỗ em, sớm thôi, được chứ?" Anh véo má cậu bé.
Mắt Junghwan sáng lên và cậu gật đầu háo hức, rồi cậu chào anh và bắt đầu tham gia vào nhóm bạn đang dãn cơ ở bên cạnh.
Hyunsuk có thể cảm nhận được nhiều ánh nhìn đang hướng về mình. Khi anh nhìn sang các vũ công, anh nhận thấy một vài học sinh Omega đang nhìn chằm chằm vào anh với sự hứng thú rõ ràng, rồi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác khi anh bắt gặp ánh mắt họ.
Hyunsuk thầm đảo mắt trong lòng. Những khoảnh khắc như vậy khiến anh cảm thấy việc là một Alpha ít vui hơn, khi Omegas (đúng vậy, số nhiều), đặc biệt là những người vẫn còn tư tưởng truyền thống, nhìn anh như thể anh là đối tượng ra mắt phụ hyunh hoàn hảo và họ đã lên sẵn kế hoạch tương lai cho cả hai rồi vậy.
Thật sự mà nói, anh không bao giờ ổn định lâu dài với một ai đó được. Những Omega mà anh tiếp cận hầu hết là kiểu người nhút nhát, ít nói và hiền lành. Mặc dù Hyunsuk là một Alpha, nhưng anh cũng muốn được chăm sóc trong mối quan hệ. Đáng buồn là danh tiếng của anh khiến cho mọi người nghĩ rằng anh muốn ai đó phục tùng và nghe lời. Vì vậy, anh và những người yêu cũ chưa bao giờ là một cặp đôi ăn ý.
Hyunsuk giật mình khỏi suy ngẫm bởi một tiếng ồn lớn, the thé từ chiếc loa khiến mọi người trong phòng nhăn mặt.
"Xin lỗi các bạn!" Jihoon hét lên, ngại ngùng cười tạ lỗi từ chỗ cậu ấy đứng, cạnh dàn âm thanh.
Hyunsuk lắc đầu, bước tới nhìn bảng điều khiển.
"À, cậu đang sử dụng sai cáp." Anh ấy chỉ ra cho Jihoon. "Đây là cái phù hợp, hãy cắm nó vào cổng 1 và đảm bảo khóa nó bằng các vít vì nó dễ bị lỏng và cắt đứt kết nối."
Jihoon làm theo hướng dẫn và ngay sau đó, âm thanh kết nối thành công vang khắp phòng.
"Em thề rằng hệ thống ở phòng số 3 không phức tạp như vậy." Jihoon càu nhàu và Hyunsuk cười khúc khích trước biểu cảm bất mãn trên khuôn mặt của cậu ta.
"Phòng thu này mới hơn nên hệ thống âm thanh hiện đại hơn một chút." Anh giải thích.
"Em đã bắt đầu nghĩ rằng mình sẽ phải bắt nhịp bằng miệng hết cả buổi hôm nay." Jihoon đùa. "Nhưng cảm ơn anh đã xuất hiện! Anh là một chiếc phao cứu sinh, Hyunsuk hyung, cảm ơn anh rất nhiều!"
Hyunsuk cố gắng kiềm nén màu đỏ đang đe dọa tăng lên trên má mình trước nụ cười ấm áp của Jihoon và thay vào đó chỉ đơn giản gật đầu. "Mấy đứa đang tập bài nào vậy?"
Jihoon chuyển hướng sự tập trung của mình vào máy tính, nhấn vào một vài bài hát để thêm chúng vào hàng đợi. "Hmm? Ồ đúng rồi, bọn em thậm chí còn không biết bản nhạc này đến từ đâu. Em tìm thấy nó trên máy tính và ngay lập tức yêu nó. Đây là một bài tuyệt vời để nhảy, nếu em biết ai sáng tác, em sẽ gửi hoa hoặc quà gì đó cho họ."
"Không cần cảm ơn. Anh thích hoa cúc nhất, và cậu biết studio của anh ở đâu rồi đấy." Hyunsuk cười khúc khích.
Jihoon bất ngờ, mắt mở to một cách hài hước.
"Anh đã sáng tác bài này?" Cậu ấy gần như hét lên.
"Ừ, hình như khoảng giữa năm hai? Có lẽ anh đã lưu nó trên máy tính vì thỉnh thoảng anh luyện rap trong phòng tập nhảy." Anh cố gắng làm vẻ điềm tĩnh nhưng sự kinh ngạc không che giấu được trên khuôn mặt Jihoon khiến anh hơi khó khăn để nén tiếng cười.
"Thảm nào phân nửa sinh viên trong trường đổ anh đứ đừ!" Cậu ta thốt lên.
Có một vài tiếng cười khúc khích từ mọi người xung quanh khi họ nghe được cuộc trò chuyện của hai người và Hyunsuk chắc chắn lần này anh có đỏ mặt.
Ai đó hắng giọng từ phía sau, Hyunsuk quay lại và ngạc nhiên khi thấy Mashiho cùng một cậu bé khác đang loay hoay bên cạnh. Trong khi Mashiho thấp hơn và săn chắc hơn, thì cậu bé kia cao và gầy, với đôi mắt sói, hếch lên một cách kiêu kỳ ở đuôi mắt. Cậu bé là một Alpha, Hyunsuk có thể ngửi thấy, nhưng cậu ta trông lo lắng đến mức Hyunsuk phải ngăn không cho bản thân lại bật cười.
"Tiền bối Choi." Mashiho cúi đầu chào, cười toe toét. "Jeongwoo có chuyện muốn hỏi anh."
"Đúng vậy." Jeongwoo lúng túng gãi cổ, nhe răng một cách nhăn nhó mà Hyunsuk chắc hẳn đó là một nụ cười.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Hyunsuk đã sợ rằng Jeongwoo sắp tỏ tình anh ở ngay đây, trước mặt rất nhiều người, nhưng mùi hương của Jeongwoo cho thấy cậu bé không có bất kỳ hứng thú nào với Hyunsuk.
"EmcóthểxinsốđiệnthoạicủaHarutođượckhôngạ?" Jeongwoo cuối cùng cũng thốt lên những từ ngữ rối rít vào nhau và co rúm người lại ngay lập tức.
"Xin lỗi, em có thể nói rõ hơn được không?" Hyunsuk hoang mang nhìn cậu bé.
"Em... uhm, đã cố gắng hỏi số của cậu ấy nhưng cậu ấy, giống như, luôn rời đi trước khi em có thể hỏi? Ý em là, nếu Haruto cảm thấy không thoải mái với em, anh hoàn toàn không cần phải đưa em số của cậu ấy!" Jeongwoo vội vã xua tay.
Điều đó như làm Hyunsuk nhớ tới một việc.
"À! Em có phải là cậu Alpha dễ thương cùng lớp Thiết kế với Haruto, người đã mua cho em ấy một chiếc sandwich không?"
Mặt Jeongwoo lúc này đang đỏ bừng và Hyunsuk có thể thấy Mashiho cố gắng hết sức để kìm lại tiếng cười của mình.
"Em– em sẽ không tự gọi mình là cậu Alpha dễ thương nhưng phải, em có đưa cho cậu ấy một cái bánh sandwich. Nhưng cậu ấy bỏ chạy trước khi em có thể nói thêm bất cứ cái gì hay xin số của cậu ấy."
"Ôi trời, Ruto của chúng ta thường rất nhút nhát." Hyunsuk cười nhẹ "Đặc biệt là trước người con trai mà em ấy miêu tả là dễ thương khi nói chuyện với hội bọn anh." Hyunsuk nháy mắt. Lần này, anh cho phép bản thân một trận cười trước câu nói của Jeongwoo rồi rút điện thoại ra.
"ID Kakao của em là gì? Anh sẽ gửi cho em số điện thoại của Ruto."
Sau khi xong xuôi, Hyunsuk vẫy tay chào Jeongwoo, người đang vô cùng biết ơn cúi đầu với anh liên tục và nhìn hai vũ công trở lại luyện tập, nhưng Mashiho đột nhiên dừng bước và quay lại.
"Tiền bối Hyunsuk, em hứa sẽ đối xử tốt với Doyoung." Cậu ta nói một cách nghiêm túc, hơi quá trịnh trọng, đến mức khiến Hyunsuk cảm thấy khó xử một chút.
"Uhm, ý anh là, em không cần phải cam kết bất cứ cái gì với anh? Anh không phải bố em ấy hay gì cả." Anh cố gắng nói đùa nhưng Mashiho gật đầu đầy chắc chắn trước khi cậu ấy trở lại nhóm.
Jihoon, người đang chăm chú theo dõi cuộc trò chuyện của họ, bật cười trước nét mặt ngơ ngác của Hyunsuk.
"Đó là văn hóa của người Nhật. Bọn mình không còn khái niệm Alpha đầu đàn ở thời đại này nữa, nhưng họ vẫn có xu hướng hỏi Alpha được coi là đầu đàn của một nhóm bạn trước khi họ tán tỉnh một trong các thành viên của nhóm."
Hyunsuk nhăn mặt một chút. "Nhưng họ là chính họ, quyền quyết định của chính họ, bất kể giới tính gì."
Nụ cười của Jihoon dịu đi. "Em hoàn toàn đồng ý với anh, nhưng đó chỉ là thói quen từ xã hội của họ. Tuy nhiên, đó không chỉ là một thứ bản năng ngốc nghếch của Alpha. Asahi đến nói với em rằng cậu ấy sẽ theo đuổi Jaehyuk. Em chịu, đừng nhìn em. Và em không nghĩ cậu ấy sẽ ngừng nếu em có nói không đi chăng nữa."
Hyunsuk mơ hồ nhớ Hamada Asahi từ vài lần chào hỏi lúc gặp nhau khi ở cùng Haruto hoặc Yoshi. Một học sinh chuyển trường khác cũng đến từ Nhật Bản, Asahi đã trở nên nổi tiếng khắp khuôn viên trường nhờ tài năng âm nhạc và hào quang đẹp đẽ đầy bí ẩn của mình.
Một Omega với vẻ đẹp vô cùng lạnh lùng và nổi bật, cậu ta đã nhận được rất nhiều lời tỏ tình từ tất cả các giới tính nhưng luôn từ chối họ, luôn duy trì sự xa cách, khiến cậu ta gần như không thể tiếp cận với hầu hết mọi người.
Cú sốc lan khắp trường khi cậu ấy bắt đầu hẹn hò với Chủ tịch Hội học sinh, Yoon Jaehyuk, sự kiện có sức công phá như bom hạt nhân vậy. Là một người thân thiện, hòa đồng và có thể nói là hoàn toàn trái ngược với Asahi, không ai có thể ngờ Jaehyuk lại hẹn hò với Hoàng tử băng giá của trường.
"Tuy nhiên, anh nên thấy Asahi khi anh ta ở cùng anh Jaehyuk." Haruto tỏ ra chán ghét. "Anh ấy hoàn toàn mềm mại, cư xử dễ thương các kiểu và em có chết cũng không bao giờ muốn một mình ở cùng một phòng với họ thêm bất cứ một lần nào nữa."
Đó là tình yêu, Hyunsuk thầm nghĩ khi nhớ lại những gì Haruto nói.
"Em phải trở lại tập rồi. Hyunsuk hyung, cảm ơn sự giúp đỡ của anh! Em thực sự làm phiền anh rồi." Jihoon vỗ vai Hyunsuk.
Cái chạm của cậu ấy thật ấm áp, như có tia lửa chạy qua Hyunsuk khiến anh rùng mình.
"Không vấn đề gì, Jihoon. Phòng thu của anh ở ngay dưới hành lang, nên hãy gõ cửa nếu em cần giúp bất cứ điều gì?" Anh giơ v-sign và Jihoon đáp lại bằng một cái like.
Sau khi ra khỏi phòng tập, Hyunsuk thấy dễ thở hơn một chút khi không còn hương gỗ khiến anh cảm thấy nhộn nhạo nữa. Hyunsuk cho rằng đó là vì gần gũi với một Alpha mới, không quen thuộc khiến anh cảm thấy như vậy.
Khi đi qua khung cửa kính, anh quay lại nhìn chằm chằm vào nhóm nhảy trong phòng một lần nữa. Jihoon đang đứng ngay phía trước, hai tay chống nạnh chỉ đạo và ánh mắt nghiêm túc khi quan sát màn khởi động của cả đoàn. Cậu ấy đưa tay vuốt tóc và khi cậu ta quay lại, vô tình chạm mắt với Hyunsuk qua tấm kính, Hyunsuk gần như nhảy dựng lên vì ánh mắt mãnh liệt hướng về anh ấy, anh nhanh chóng quay đầu lại đối mặt với hành lang và bước nhanh trở lại phòng thu của mình.
"Này Ruto, anh đã đưa số của chú cho Jeongwoo." Hyunsuk thông báo khi bước vào phòng.
"ANH ĐÃ LÀM CÁI GÌ CƠ???" Haruto hét to đến nỗi âm thanh có thể nghe thấy ngay cả qua lớp cách âm, và những người còn lại trong phòng bật cười.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro