Chương 15 : Sòng Bạc
Las Vegas, thế giới cờ bạc nổi tiếng toàn cầu. Nơi này đèn sáng rực rỡ, người ra vào nườm nượp, đủ loại màu da. Đâu đâu cũng xuất hiện bộ mặt nhăn nhó, tươi cười, xúc động, điên cuồng, tạo thành một bức tranh sống động.
Trí Mân đang đứng trước bàn trò chơi Roulette của Nga. Mắt chăm chú nhìn quả cầu nhỏ rơi xuống cái ô bên cạnh, Trí Mân tức tối đến mức đầu bốc khói, dậm chân bình bịch. Cậu đã chơi trò này suốt một ngày, nhưng không thắng nổi một lần. Ban đầu, Trí Mân mang tâm trạng chơi cho vui. Dần dần, cậu nghiến răng không tin bản thân không thể thắng một lần. Đến giờ phút này, một triệu đô la đồng xèng trong tay cậu chỉ còn lại năm mươi ngàn, đúng là khóc không nước mắt.
"Cậu không thể đổi trò khác sao? Chơi lâu như vậy cũng không biết mệt?" Một giọng nói vui vẻ từ phía sau vọng đến.
Trí Mân nghiến răng: "Tôi sẽ sống chết với nó". Vừa nói, cậu vừa chuẩn bị đặt toàn bộ số xèng trong tay xuống bàn.
Đúng lúc này, một bàn tay từ phía sau thò lên giật đống xèng trong tay Trí Mân. Trí Mân lập tức quay đầu. Người đang nở nụ cười rạng rỡ, nhìn cậu bằng ánh mắt cuốn hút, tay cầm đống xèng của cậu chính là Tuấn Kỷ, anh chàng cậu mới không gặp hai ngày nay.
Tuấn Kỷ thấy Trí Mân trừng mắt nhìn anh ta, vẫn giữ gương mặt tươi cười: "Vậy cậu định "giết" nó hay tháo tung nó ra?"
Tuấn Kỷ hôm nay mặc bộ đồ đơn giản, quần jeans và áo t-shirt, trông rất trẻ trung, thoải mái và tùy ý. Trí Mân mỉm cười gật đầu với anh ta: "Có thể suy nghĩ".
Tuấn Kỷ nghe xong cười ha hả, kéo tay Trí Mân đi về phía trước: "Đừng mà. Ở đây tổn thất một bàn chơi bài thì không sao. Nhưng tôi không muốn qua ngày hôm nay không được gặp cậu nữa. Đi thôi, chúng ta đổi trò khác".
Trí Mân liếc Tuấn Kỷ, môi cậu cong lên cười cười, để mặc anh ta kéo đi: "Tôi không tin đây là cuộc gặp ngẫu nhiên".
Tuấn Kỷ quay đầu làm ra vẻ thất vọng: "Lẽ nào cậu không thể giả bộ là cuộc gặp tình cờ sao? Chúng ta gặp nhau lãng mạn như vậy, cậu không cảm thấy thú vị à? Hơn nữa, điều đó chứng tỏ chúng ta rất có duyên? ".
Trí Mân cố ý biểu lộ sự thất vọng: "Tôi không tin vào duyên phận".
Tuấn Kỷ gật đầu cười với Trí Mân: "Tôi cũng không tin. Vi vậy tôi sẽ cố gắng hết sức đi tranh đoạt". Ngừng một lúc, anh dịu dàng nhìn Trí Mân: "Tôi tuyệt đối không từ bỏ cậu. Dù cậu có chạy trên chân trời góc bể, tôi cũng sẽ đuổi theo".
Trí Mân cười nhạt: "Đuổi theo rồi thế nào, chơi chán lại bỏ rơi ư?"
Tuấn Kỷ sờ cằm, đăm chiêu suy nghĩ: "Vấn đề này chúng ta phải trải qua mới biết được. Cậu thích trò nào?"
Trí Mân hết nói nổi. Ai bảo anh chàng này là người chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Anh ta cũng có thể nói ra những lời hợp logic đấy thôi. Trí Mân bất giác toát mồ hôi lạnh. Xem ra cậu đã quá coi thường anh ta rồi. Anh chàng này quả nhiên là cao thủ, hơn nữa là cao thủ có gia thế hùng mạnh. Đến chuyện cậu ở đây anh ta cũng biết.
Trí Mân quyết định không phí lời với Tuấn Kỷ. Có người chơi cùng cậu, lại không thể đuổi anh ta đi, thôi thì mặc kệ anh ta muốn làm gì thì làm. Nghĩ đến đây, Trí Mân liền đi theo Tuấn Kỷ.
Hai ngày trước Trí Mân bỏ đi mà không nói một lời nào. Thứ nhất, cô phải đưa chiếc xe đua bảo bối về New York. Thứ hai, cậu giúp Trịnh Gia chống lại Lam Bang. Lam Bang là gia tộc cậu đắc tội không nổi, tin rằng đám Tuấn Kỷ cũng không thể chống lại họ. Nếu cậu ở cùng họ sớm muộn cũng xảy ra chuyện. Mặc dù Trí Mân không coi đám Ngô Sâm và Tuấn Kỷ là bạn bè, nhưng họ luôn xem cậu là bạn của họ. Vì vậy, Trí Mân không muốn khiến họ gặp phiền phức. Rời xa mấy người đó là quyết định Trí Mân tự cho là sáng suốt.
Las Vegas là địa bàn của Trịnh Gia. Đại bản doanh của Trịnh Gia cũng nằm ở đây nên không có kẻ nào dám động thủ ở Las Vegas. Vì vậy theo tình hình trước mắt, đây là nơi an toàn nhất. Lam Bang to gan đến mấy cũng chẳng dám giở trò ở đại bản doanh của Trịnh Gia. Trí Mân biết vậy nên mới cố tình trốn dưới đôi cánh của Trịnh Gia hai ngày. Cậu có thể vừa nghỉ ngơi thoải mái lại có cơ hội phát tài.
Bây giờ nhìn xuống hai bàn tay trống không, Trí Mân mới có cảm giác hơi mất thể diện. Ăn trộm, cậu là cao thủ của cao thủ. Đánh bạc, cậu là kẻ nghiệp dư của nghiệp dư. Chỉ chơi mỗi trò Roulette đã thua gần một triệu đô. Nhìn ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa châm biếm của những người bên cạnh, Trí Mân bất giác đi nhanh theo Tuấn Kỷ. Vừa rồi cậu còn chẳng bận tâm, bây giờ cậu mới cảm thấy vô cùng mất mặt.
"Cậu biết chơi trò gì nữa?" Tuấn Kỷ đảo mắt một vòng xung quanh sòng bạc rồi quay lại hỏi Trí Mân.
Trí Mân mỉm cười: "Thì chơi một lúc sẽ biết ngay thôi mà".
Tuấn Kỷ nghe xong cười ha hả: "Hóa ra cậu chẳng biết chơi trò gì, thế mà dám đến đây giải khuây. Tôi thấy cậu nhiều tiền nhưng không có chỗ nào để tiêu đúng không?"
Trí Mân tối sầm mặt: "Lẽ nào không được?"
"Được, tất nhiên là được. Đi thôi, tôi sẽ dạy cậu cách chơi". Tuấn Kỷ thấy Trí Mân có vẻ không vui, liền mỉm cười kéo tay Trí Mân đi về phía bàn cờ bạc.
"Đây là trò lớn nhỏ, cậu thích đặt bên nào thì đặt". Tuấn Kỷ chọn một trò chơi đơn giản nhất, kéo chiếc ghế để Trí Mân ngồi xuống.
Lớn nhỏ là trò dễ chơi nhất trong cờ bạc. Trí Mân vừa liếc qua đã hiểu ngay cách chơi. Cậu giơ tay lấy hết xèng từ trong tay Tuấn Kỷ đặt xuống bàn: "50 ngàn, mua lớn".
Người nhân viên chuẩn bị mở hộp xúc xắc mở to mắt nhìn Trí Mân. Mấy người chơi bạc ngồi bên cạnh cũng quay sang nhìn cậu. Trí Mân bất giác cau mày. Sao thế, lẽ nào cậu đặt nhầm cửa à?
Tuấn Kỷ đứng bên cạnh cười gượng. Không ai đặt nhiều tiền khi chơi trò này. Trí Mân vừa ra tay liền đặt những 50 ngàn đô la. Chỉ sợ cả đống xèng trên bàn cũng nhiều bằng từng đó. Xong rồi, cậu ấy đã trở thành mục tiêu chú ý của mọi người.
"Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy ai đặt lớn như vậy sao. Cuốn xéo đi". Tuấn Kỷ trừng mắt với mấy người đang đổ dồn ánh mắt vào Trí Mân, cất giọng lạnh lùng.
Trí Mân nghe Tuấn Kỷ nói, bất giác trề môi. Thế này mà gọi là đặt nhiều ư, cậu nghĩ vẫn là ít. Cậu phải đặt nhiều nhiều một chút mới có thể gỡ lại.
"Thua rồi". Trí Mân nhìn xúc xắc chỉ con số nhỏ. Năm mươi ngàn đô bị nướng sạch trong nháy mắt. Trí Mân không hề đổi sắc mặt, quay sang Tuấn Kỷ, tỏ vẻ muốn đi đổi thêm xèng chơi tiếp.
Thấy ánh mắt đói khát của nhà cái và ánh mắt hưng phấn của những người xung quanh hướng về Trí Mân, Tuấn Kỷ lập tức kéo Trí Mân ra ngoài. Đã biết Trí Mân có nhiều tiền và vung tiền không cần suy nghĩ, anh hoàn toàn sai lầm khi chiều theo ý cậu. Để bây giờ Trí Mân thành tâm điểm chú ý.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro