Chương 2 : Lần Đầu Gặp Gỡ

Trong một ngôi biệt thự gần bờ biển ở San Francisco, một cô gái có vẻ bề ngoài dịu dàng đứng ở cửa nhà bếp, nói với cậu trai đang ngồi xem tivi vừa ăn hoa quả: "Trí Mân, mau đi mua xì dầu. Nhà hết xì dầu rồi".

Trí Mân cuộn mình trong sofa bất giác cau mày. Ban đầu, câụ cảm thấy dãy biệt thự này nằm gần bờ biển, không khí trong lành lại đúng lúc cho thuê nên mới quyết định thuê một ngôi. Hơn nữa, chủ nhà là đồng hương, người có vẻ lịch sự trang nhã nên cậu đoán sẽ không gặp phiền phức. Nào ngờ, chủ nhân ngôi biệt thự này nhiệt tình quá đáng, thấy cậu là đồng bào tóc đen như mình liền coi cậu như em trai. Chủ nhà luôn tỏ thái độ thân mật, không cần biết tâm trạng của người khác ra sao.

Trí Mân nhìn nụ cười ngọt ngào trước mắt, nụ cười quá trong sáng khiến cậu không thể từ chối. Tuy vậy, Trí Mân vẫn không quên mặc cả: "Em muốn ăn món sườn chua ngọt".

Tú Thủy liền tắt nụ cười: "Đi nhanh lên đi. Em mà về muộn là nghỉ ăn đấy". Nói xong cô liền phất tay ra hiệu Trí Mân đi mau.

Trí Mân nhìn động tác của Tú Thủy, từ từ đứng dậy. Cậu mặc chiếc áo T-shirt không ra T-shirt, sơmi không ra sơmi, một tay áo xắn một nửa, một bên tay nham nhở như bị chó gặm. Phía dưới là chiếc quần jeans rách nát đến mức ăn mày cũng không thèm mặc. Cổ cậu đeo chuỗi hạt đen đen trắng trắng dài đến ngực. Mặc dù là bộ đồ chẳng ra sao nhưng Trí Mân khoác lên người lại bộc lộ vẻ tự nhiên, tùy ý.

Tú Thủy nhìn bộ dạng của Trí Mân, không khỏi nhíu mày: "Trí Mân, em lại ăn mặc kiểu này rồi, phong cách kiểu gì...".

Trí Mân nghe Tú Thủy mở miệng đánh giá cách ăn mặc của cậu, lập tức phi nhanh ra cửa. Chị Tú Thủy này hoàn toàn coi cậu như em trai. Trí Mân luôn cho rằng cậu muốn mặc thế nào thì mặc, không ai có quyền can thiệp. Tú Thủy cũng hiểu rõ điều đó. Chỉ là khi nhìn chướng mắt cô không kìm chế nổi vài câu cằn nhằn.

Đi gần đến cửa lớn, bỗng có tiếng chuông kêu, Trí Mân vừa thay giày vừa nói: "Bạn chị kìa"

Tú Thủy vẩy nước trong tay, tiến lại gần: "Cũng có thể là bạn của em lắm chứ".

Trí Mân không ngẩng đầu: "Em không có bạn".

Tú Thủy hơi sững người, nhìn Trí Mân đứng dậy với vẻ mặt thản nhiên như cậu vừa nói câu "hôm nay trời đẹp lắm". Trên mặt cậu không hề bộc lộ vẻ cô độc hay bi thương.

Trí Mân thấy Tú Thủy nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, ôn tình. Cậu khoanh hai tay trước ngực đứng dựa vào tường, hất hàm nói với Tú Thủy: "Có phải chị thấy em vừa mắt lắm không? Nếu chị thích em, em cũng không ngại yêu chị đâu".

Tú Thủy nghe xong trợn tròn mắt. Cô quay đầu màn hình giám sát xem ai đến. Sau đó cô ấn công tắc cửa ra vào, kéo tay Trí Mân. Cửa kính vừa mở, Tú Thủy lập tức đẩy Trí Mân ra ngoài, nhìn cậu với vẻ ăn tươi nuốt sống: "Mau đi mua xì dầu. Nếu không em đừng mơ ăn món sườn chua ngọt".Thấy Tú Thủy hằm hằm nhìn mình, Trí Mân bất giác nhún vai. Thương hại cậu ư? Cậu chả cần. Bạn bè cũng chỉ là một cách gọi mà thôi, có hay không chẳng khác biệt gì. Một mình độc hành trong thiên hạ cũng không có gì không ổn.

"Tú Thủy, lâu rồi không gặp". Một giọng nói đầy từ tính tràn ngập sự vui vẻ truyền đến.

"Tuấn Kỷ, sao hôm nay lại rảnh rỗi chạy đến chỗ tôi?"

Nghe thấy giọng nói cay nghiệt của Tú Thủy, Trí Mân quay lại nhìn. Từ cửa lớn có một đôi nam nữ đi vào. Cô gái giống như động vật không xương tựa vào vai người đàn ông, nhìn qua có vẻ là loại yếu đuối ngây thơ.

Người đàn ông cao khoảng một mét tám mươi, đôi mắt hoa đào, gương mặt của người phương Đông điển hình, khóe miệng hơi nhếch lên như có thể nở nụ cười bất cứ lúc nào, rất thu hút người đối diện. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi cởi hai cúc trên, để lộ bộ ngực rắn chắc màu đồng. Thêm vào đó là mái tóc dài đến mang tai, khiến toàn thân anh ta toát vẻ gợi cảm chết người.

Tuấn Kỷ thấy Trí Mân đi qua, nở nụ cười nhã nhặn với Trí Mân. Trí Mân chỉ liếc một mắt rồi đi thẳng về phía nhà xe, hoàn toàn coi hai vị khách là người vô hình. Cậu không có hứng thú chào hỏi linh tinh. Tuấn Kỷ vừa vào cửa đã nhìn thấy Trí Mân, nhưng cậu không thèm để ý đến anh ta, khiến anh ta bất giác nhăn mặt nhìn theo bóng dáng Trí Mân.

"Phương Tuấn Kỷ, anh nhìn đi đâu đấy?", thấy Tuấn Kỷ mải dõi theo bóng Trí Mân, Tú Thủy nghiến răng hét lớn.

Tuấn Kỷ nghe thấy quay đầu lại: "Cậu bé đó là ai?"

Tú Thủy nghiêm mặt: "Anh thôi đi được rồi đấy. Người của tôi anh đừng tơ tưởng động đến". Tên này thật chẳng biết phép lịch sự gì cả, nói chuyện không hề uyển chuyển, mở miệng trực tiếp hỏi thăm ngay. Anh ta cũng không để ý đến người đẹp ở trong lòng lộ rõ vẻ không vui.

Tuấn Kỷ cười lớn: "Tôi có thể...". Anh ta chưa nói hết câu, chiếc xe Ferrari màu rượu phóng vụt đi. Trí Mân vừa lái xe vừa vẫy tay chào Tú Thủy, coi hai người khách như không tồn tại.

"Xì dầu, xì dầu. Không biết thứ này bán ở đâu nhỉ?". Lượn qua mấy cửa hàng và siêu thị gần đó cũng không thấy bán xì dầu của Trung Quốc, Trí Mân vỗ trán nhấn ga phóng về đường bờ biển.

"Mẹ nó, đánh chết chúng nó cho tao".

Một tiếng hét ở phía trước vọng đến khiến Trí Mân hơi giật mình. Cậu đưa mắt về phía trước, cách đó không xa là một chiếc xe BMW màu bạc bị đập nát, đằng sau đậu mấy chiếc xe mui trần màu đen, màu đỏ và màu xanh lam. Ở phía trước nữa có hai người đàn ông đang bỏ chạy, mười mấy người đuổi sát phía sau lưng.

Khoảng cách giữa kẻ đuổi bắt và người bỏ chạy không dài. Người đằng trước thỉnh thoảng còn bị ăn vài gậy từ người phía sau. Tuy nhiên, hai người hình như nhận thức rõ tình thế nguy hiểm. Dù bị đánh cũng không quay đầu mà chỉ biết chạy thục mạng về phía trước.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trí Mân bất giác cười nhếch mép. Cậu hét lên: "Xe để đó làm hàng mẫu à?". Mấy chiếc xe mui trần đậu đằng sau chắc chắn là của đám người rượt đuổi. Chúng có ô tô không dùng, lại dùng xe "căng hải" (hai cẳng). Chắc chúng muốn tìm cảm giác kích thích trong quá trình đuổi bắt hoặc chúng tin đôi chân của chúng chạy nhanh hơn xe ô tô.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro