Chương 52 : Buổi Tụ Hợp Hoành Tráng

Trí Mân nghe xong chỉ nhìn cau mày nhìn Thái Hanh mà không lên tiếng. Vòng vèo một hồi hóa ra đây là máy ghi âm. Bà già Feiyusi đó không biết thu lại cuộc trò chuyện với đối phương nhằm mục đích gì, chẳng phải tự nhiên có lợi cho Thái Hanh ư? Chả trách Thái Hanh lại vui mừng đến như vậy.

"Trịnh Gia đến Italy rồi, nhất định phải hết sức cẩn thận. Chúng ta không thể coi thường Hiệu Tích ".

"Tôi hiểu. Hiệu Tích biết là do tôi làm đi chăng nữa, hắn không tìm thấy chứng cứ cũng chẳng làm gì được tôi. Mặc dù Trịnh Gia là lão đại nhưng Feiyusi tôi cũng không phải nhân vật tầm thường. Vô duyên vô cớ động đến tôi, Trịnh Gia chưa có sức mạnh lớn đến mức đó". Feiyusi cất giọng vừa kiêu ngạo vừa tỏ vẻ hống hách.

"Uhm, không có chứng cứ đúng là không thể làm gì bà, nhưng không có nghĩa Hiệu Tích sẽ để yên. Bà hãy cẩn thận đấy. Thế này đi, bà hãy nhanh chóng bàn giao lô hàng cho bên mua. Mất lô hàng đó, xem bọn chúng sẽ ăn nói thế nào với phía Trung Đông". Vẫn là giọng nói lãnh đạm của người đàn ông.

"Phía Australia đã cử người đến nhận hàng rồi, tuyệt đối không xảy ra sơ suất. Nếu Trịnh Gia và thằng con trai ngoan ngoãn của tôi dám truy đuổi, sẽ có một món quà bất ngờ dành cho chúng".

"Australia? Bà ta bán lô hàng sang Australia? *** thật, tại sao là Australia chứ?", gương mặt Thái Hanh lập tức biến sắc như khó tin vào sự thật vừa nghe thấy.

Trí Mân liếc Thái Hanh bằng ánh mắt kỳ lạ nhưng không lên tiếng thắc mắc. Tại sao không thể là Australia? Thế giới này chỉ cần nơi nào có con người tồn tại, nơi đó có thể xảy ra chiến tranh, vũ khí đều có đất dụng võ. Australia đâu phải là thiên đường, đâu đến mức Thái Hanh phải kinh ngạc như vậy?

Thái Hanh tỏ ra kinh ngạc cũng chỉ trong một vài giây. Sau đó anh ta lấy lại vẻ mặt vô cảm, nhanh chóng nối máy với Hiệu Tích: "Trịnh, mục tiêu thay đổi rồi, hàng đang được chuyển đến Autralia. Chắc là ngày kia sẽ rơi vào tay người mua, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa".

Ban đầu, Thái Hanh tưởng Feiyusi bán lô hàng cho một người mua khác ở Trung Đông nên anh ta không bận tâm đến vấn đề thời gian, càng không lo cho Hiệu Tích. Hiệu Tích là nhà cung cấp vũ khí được hoan nghênh nhất ở Trung Đông, lại có thế lực lớn ở đây. Chỉ cần hắn ngầm ra mặt, sẽ nắm được tình hình mua bán và loại hàng hóa của cả khu vực. Nhưng không ngờ, lô hàng lại được chuyển đi Australia, chưa cần tính đến chuyện tìm ra người mua, chỉ riêng thời gian cũng là vấn đề rất khó giải quyết, nhất là khi Hiệu Tích vẫn còn ở Trung Đông.

Một loạt mệnh lệnh được truyền đi. Trí Mân thấy vụ này không liên quan đến cậu liền chuồn ra ngoài. Cậu không có hứng thú với vũ khí, càng không có hứng thú đi tìm vũ khí. Dù sao cũng chẳng cần lo lắng cho đám Hiệu Tích, cậu chuẩn bị đi ăn cơm thì hơn. Bữa sáng không ăn, giờ Trí Mân cảm thấy rất đói bụng.

"Cậu và tôi cùng đi gặp Trịnh". Vẫn còn chưa ra khỏi cửa, bàn tay của Thái Hanh đột nhiên đặt lên vai Trí Mân, ghìm cậu đứng lại.

Trí Mân quay đầu: "Tại sao? Tại sao tôi phải đi? Không đi, Hiệu Tích có bắt tôi đi đâu". Biết nơi đó chẳng có gì hay ho đợi cậu, Trí Mân lập tức từ chối. Khó khăn lắm mới có dịp Hiệu Tích không quản thúc cậu, tội gì cậu phải tự tìm ngược đãi.

Thấy Trí Mân tỏ ra cương quyết, Thái Hanh gật gật đầu: "Cậu không đi? Tốt lắm. Feiyusi chắc không bao lâu nữa sẽ phát hiện bị mất con chíp. Tôi không thể đoán ra bà ta sẽ có hành động gì tiếp theo. Tôi sẽ điều tất cả những người tài giỏi của tổ chức đi giúp Trịnh. Cậu muốn tiếp tục ở lại đây thì ở, nhưng tôi không thể bảo đảm vấn đề an toàn cho cậu. Đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc nhở. Người đâu, mau chuẩn bị máy bay". Vừa nói, anh vừa sải bước rộng ra ngoài.

Trí Mân nghiến răng nhìn Thái Hanh, cậu lập tức đi nhanh theo anh ta. Thái Hanh điều hết người sang Australia, để cậu một mình ở lại đây, chẳng phải muốn cậu chết sớm hay sao? Không cần nghĩ ngợi nhiều, ở bên cạnh Hiệu Tích an toàn gấp nhiều lần so với một mình ở nơi này. Tên Thái Hanh này cũng đáng ghét y như Hiệu Tích.

Một lúc sau, Trí Mân trầm mặc ngồi trên chiếc máy bay quân dụng loại hình lớn, tốc độ nhanh nhất trên thế giới. Không nhầm đấy chứ? Giữa ban ngày ban mặt mà Thái Hanh dám điều động cả máy bay quân dụng loại hình lớn. Tên Thái Hanh ác chiến thật, có thể sử dụng loại máy bay của chính phủ và quân đội. Thế giới này loạn thật rồi.

Trước đây, Trí Mân tưởng cuộc đời cậu rất phong phú và kích thích. Nhưng kể từ khi gặp Hiệu Tích, Trí Mân cảm thấy cậu như ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy bầu trời chật chật hẹp. Bây giờ cậu mới biết thế nào là kịch tính thật sự.

Trí Mân đưa mắt về phía khoang máy bay rộng lớn. Trong đó xếp từng hòm từng hòm vũ khí mới, loại chỉ nhìn thấy trên truyền hình hoặc thậm chí chưa thấy bao giờ. Ký hiệu trên một số chiếc hòm chỉ ra, đó là vũ khí tiên tiến nhất, trong đó có cả tên lửa. Trí Mân chăm chú nhìn đống vũ khí. Hiệu Tích nói không sai, nhà buôn vũ khí đúng là lão đại của giới hắc đạo. Tên lửa bắn ra từ chiếc máy bay này có thể hủy diệt bất cứ thành trì nào bên dưới. Quả thật không nên đắc tội với loại người như Hiệu Tích và Thái Hanh.

Chiếc máy bay chở Trí Mân không hổ danh là máy bay nhanh nhất. Chỉ sau nửa ngày nó đã vượt qua hai lục địa Âu Á, bay đến vùng trời châu Đại dương.

Chiếc máy bay không phải đỗ xuống sân bay mà một sân cỏ được tỉa cắt rất khéo giống như sân golf. Trong bóng đêm có hai hàng đèn xe chiếu sáng tạo thành đường băng trắng trên sân. Máy bay của Thái Hanh từ từ đỗ xuống đường băng do đèn xe tạo ra ở trung tâm sân bóng.

Trí Mân theo Thái Hanh bước xuống máy bay. Cậu lập tức nhìn thấy Hiệu Tích diện bộ đồ complet màu đen đứng cách đó không xa. Cả người hắn và bóng đêm hợp thành một thể. Mặc dù vậy, từ hắn vẫn toát ra khí chất đặc biệt khiến bất cứ sinh vật nào cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của hắn.

Thấy Hiệu Tích nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, Trí Mân không thể tiếp tục giữ sự trầm mặc. Miệng cô hơi cong lên rồi nở nụ cười rạng rỡ với Hiệu Tích : "Trịnh lão đại, không phải tôi muốn đến đây, mà là Thái Hanh bắt tôi đến. Anh đừng trách tôi không nghe lời anh đấy nhé". Đẩy Thái Hanh ra phía trước chắn làn gió lạnh là thượng sách của Trí Mân lúc này.

Hiệu Tích liếc Thái Hanh bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Thái Hanh sờ mũi nhìn Trí Mân. Trí Mân không thèm để ý đến Hiệu Tích, đi ra sau Hiệu Tích đứng im. Ai bảo Jiaowen uy hiếp cậu.

Hiệu Tích không có bất cứ biểu hiện nào, hắn quay người vào trong xe. Trí Mân nhíu mày rồi đi theo hắn. Thái Hanh kể từ lúc xuống máy bay giữ nguyên thái độ trầm mặc. Anh ta liền lên một chiếc xe khác đỗ ở gần đó.

Ở đằng sau bọn họ, đám người đứng xếp hàng chờ sẵn xông về chiếc máy bay chuyển vũ khí xuống dưới. Trí Mân trợn tròn mắt khi thấy một tốp khá đông bắt đầu tháo dỡ chiếc chiếc máy bay. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chiếc máy bay chỉ còn lại nửa thân dưới ánh đèn nhấp nháy.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro