CHƯƠNG 16 LỄ ĐÍNH ƯỚC


Đêm trước lễ đính ước, Nyxeria ngồi trong phòng, ánh nến leo lắt phản chiếu trên những trang giấy đã ố vàng. Nàng vô thức lật lại những ghi chép của mình—những dòng chữ nàng viết để giữ lại ký ức về kiếp trước, sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ quên mất tất cả.

"Aemond vẫn chưa quên mối thù mất mắt với Lucerys. Hắn nghĩ đó là một trò chơi. Nhưng Vhagar không chơi. Vhagar đã xé nát Arrax. Và Luke đã rơi xuống biển."

Những ngón tay nàng vô thức siết chặt mép trang giấy. Hình ảnh Storm's End hiện lên trong tâm trí nàng—bầu trời xám xịt, những cơn gió rít gào, và cặp mắt xanh lạnh lẽo của Aemond. Nhưng đáng sợ hơn cả, là bóng dáng khổng lồ của Vhagar xé nát đôi cánh trắng bạc của Arrax, tiếng thét của Lucerys bị nhấn chìm giữa sóng biển cuồng nộ.

Và Daemon, với đôi mắt đỏ ngầu vì hận thù, đã nói: "Mắt đổi mắt, con trai đổi con trai. Lucerys sẽ được trả thù."

Hơi thở nàng trở nên nặng nề. Đó là khi Blood & Cheese được đưa vào Red Keep—một kẻ biết tất cả các lối đi bí mật. Cheese, hắn chính là chìa khóa để nàng trốn thoát khỏi nơi này.

Nhớ đến điều đó, nàng gấp cuốn sổ lại, lòng tràn ngập những suy nghĩ hỗn loạn. Bàn tay nàng vô thức siết chặt mép cuốn sổ,. Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bầu trời đêm lặng lẽ bao trùm Red Keep, những vì sao nhấp nháy xa xăm như muốn nhắc nhở nàng về con đường phía trước.

Nàng biết mình không thể làm điều này một mình. Nếu muốn trốn thoát, nếu muốn tìm ra sự thật, nàng cần sự giúp đỡ. Và người duy nhất nàng có thể tin tưởng chính là Jace.

Ngày diễn ra lễ đính ước cuối cùng cũng đến. Bên ngoài, bầu trời hoàng hôn nhuộm sắc đỏ cam, những tia nắng ban mai trải dài trên những con đường lát đá dẫn đến đại lễ đường, nhuộm chúng trong sắc vàng rực rỡ. Dọc hai bên đường, những hàng dài quý tộc tiến vào, tiếng vải lụa sột soạt hòa lẫn với tiếng xì xầm bàn tán. Không khí căng thẳng như một dòng chảy vô hình len lỏi giữa những bộ áo choàng lộng lẫy và những ánh mắt dò xét.

Lễ đính ước được tổ chức tại Đại lễ đường Baelor, dưới sự chứng kiến của cả hai phe Đỏ và Xanh. Không khí bên trong lễ đường vừa trang trọng vừa nặng nề, như một mặt hồ tĩnh lặng trước cơn bão. Những lá cờ đỏ đen của nhà Targaryen tung bay trong gió, đối lập với những tấm áo choàng xanh lục rực rỡ của phe Hightower. Những hàng ghế được sắp xếp theo thứ bậc rõ ràng—phe Đỏ một bên, phe Xanh một phía—như thể vạch ra ranh giới vô hình giữa những người cùng huyết thống nhưng đang đứng ở hai chiến tuyến đối lập.

Nyxeria khoác lên mình bộ váy đỏ đậm, viền vàng theo truyền thống Targaryen, trên cổ nàng là chiếc vòng của Rhaenyra—một minh chứng rằng dù nàng có đứng giữa họ, nàng vẫn thuộc về gia đình mình. Ánh sáng phản chiếu trên viên ngọc, như một lời nhắc nhở âm thầm.

Xung quanh nàng là những ánh mắt dõi theo. Một số tò mò, một số dò xét, nhưng phần lớn chỉ đơn thuần đánh giá nàng như một quân cờ trên bàn cờ chính trị. Nyxeria cảm thấy bản thân bị trói buộc giữa hai thế lực—mẹ nàng, Rhaenyra, với ánh mắt lo lắng nhưng đầy kỳ vọng, và Alicent, với vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc lạnh, như thể đang dò xét từng cử chỉ của nàng.

Aemond đứng phía đối diện, khoác bộ giáp đen tuyền, vẻ mặt lãnh đạm nhưng đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, hắn khẽ nhếch mép, như thể đang chế giễu nàng. Nhưng sâu trong đôi mắt xanh đó, có gì đó ẩn giấu—sự kiên định, sự kiểm soát, hay một thứ gì khác mà nàng không thể hiểu được?

Phía sau họ, Aegon xuất hiện muộn, bộ dạng có phần lôi thôi, hẳn là vừa rời khỏi một nơi trụy lạc nào đó. Alicent siết chặt tay, nhưng không thể trách phạt con trai trước mặt cả vương triều. Criston Cole thì đứng im, nhưng ánh mắt hắn không rời khỏi Nyxeria, như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu phản kháng.

Khi lời tuyên bố đính ước vang lên, Nyxeria chỉ cảm thấy như mình bị đẩy vào một chiếc lồng vàng, nơi mọi sự lựa chọn đều không còn thuộc về nàng nữa. Tiếng vỗ tay vang dội khắp lễ đường, nhưng đối với nàng, tất cả chỉ là một âm thanh mơ hồ, xa xăm. Những ánh mắt đổ dồn về phía nàng, một số dò xét, một số tán dương, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến cảm xúc của nàng.

Nàng cảm nhận được hơi thở sâu của Aemond khi hắn đứng bên cạnh, bóng dáng cao lớn như một bức tường ngăn cách giữa nàng và tự do.

Những ngón tay nàng siết chặt mép váy, cảm nhận từng đường chỉ khâu hằn lên da thịt. Ánh mắt hướng thẳng về phía trước, nơi Rhaenyra đang nhìn nàng với ánh mắt đầy cảm xúc. Trong lòng nàng dâng trào một cơn sóng hỗn độn—giữa lòng trung thành, tình yêu gia đình và gông xiềng đang dần siết chặt quanh mình.

Bên kia lễ đường, Alicent nâng ly rượu, đôi mắt bà ta ánh lên sự mãn nguyện khó che giấu. Criston Cole đứng ngay phía sau, dáng vẻ kiêu hãnh, như thể đây là chiến thắng của riêng hắn. Cả bữa tiệc tràn ngập tiếng cười nói, nhưng trong tâm trí Nyxeria, tất cả chỉ là một sự trống rỗng vô tận.

Bữa tiệc sau lễ đính ước diễn ra trong khu vườn lớn phía sau Pháo đài Đỏ, nơi ánh hoàng hôn nhuộm vàng những tán lá, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng không kém phần thanh bình. Những dãy bàn dài được phủ khăn lụa trắng, tràn đầy cao lương mỹ vị và rượu vang sóng sánh trong những ly pha lê lấp lánh. Hương thơm từ những món ăn tinh tế hòa quyện cùng mùi hương của các loài hoa nở rộ quanh vườn, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa mơ màng. Các quý tộc tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trao đổi những lời chúc mừng cùng những câu chuyện mang đầy ẩn ý chính trị.

Nhà Velaryon đứng gần một đài phun nước, Lord Corlys nâng ly rượu, ánh mắt sắc sảo quan sát từng người trong bữa tiệc. Rhaenys Targaryen, với thần thái kiêu hãnh, lặng lẽ quan sát Nyxeria từ xa, như thể đang cố đọc thấu nàng. Xa hơn một chút, các lãnh chúa đến từ Reach và Riverlands đang bàn luận, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía bàn chính nơi Alicent và Rhaenyra ngồi đối diện nhau.

Không khí căng thẳng như một sợi dây cung bị kéo căng. Những nụ cười trao đổi giữa hai phe dường như chỉ là lớp vỏ bọc che giấu những con dao sẵn sàng đâm sau lưng bất cứ lúc nào.

Alicent, với một nụ cười ôn hòa, nâng ly chúc mừng, nhưng giọng điệu của bà đầy ẩn ý. "Hy vọng hôn ước này sẽ mang lại hòa bình thực sự cho vương quốc."

Aemond nghiêng người về phía nàng, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai. "Em đeo chiếc vòng của mẹ mình, nhưng lại đính ước với ta. Em nghĩ điều đó có ý nghĩa gì, Nyx?"

Nàng vẫn cố tỏ ra bình thản "Nó có nghĩa là ta chưa quên mình thuộc về đâu."

Aemond khẽ cười, nhưng nụ cười ấy sắc lạnh như lưỡi dao. "Nhưng rồi một ngày em sẽ thuộc về ta, em có biết không?"

Nàng nâng ly rượu, để che đi cảm giác khó chịu trong lòng. "Chỉ khi anh vượt qua thử thách."

Ánh mắt hắn lóe lên một tia thích thú, như một kẻ săn mồi quan sát con mồi đang giãy giụa trong lưới của mình. Hắn biết rõ, thử thách ấy chính là điều kiện mà Rhaenyra đã đặt ra—một bài kiểm tra khó khăn nhưng cũng đầy hấp dẫn.

Nếu hắn thành công, con đường duy nhất của Nyxeria sẽ dẫn thẳng đến hắn, không còn bất kỳ lựa chọn nào khác. Một tia cảm xúc lướt qua, quá mong manh để gọi thành tên, nhưng đủ để hắn dừng lại một nhịp, như thể chính bản thân hắn cũng đang bị cuốn vào trò chơi này hơn mức hắn tưởng.

Đêm trước khi Rhaenyra rời đi, gia đình nàng quây quần bên nhau trong đại sảnh của Red Keep. Ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trên những bức tường đá, tỏa ra hơi ấm dễ chịu giữa không khí đêm se lạnh. Trên bàn, rượu vang đỏ sóng sánh trong những chiếc cốc bạc, cùng những đĩa trái cây và bánh ngọt được bày biện tươm tất.

Jace và Luke ngồi cạnh nhau, trao đổi những câu chuyện vụn vặt, thỉnh thoảng lại bật cười khẽ. Baela và Rhaena lặng lẽ chuyện trò bên cửa sổ, ánh mắt họ xa xăm như đang nhớ về Dragonstone. Daemon tựa người vào ghế, một tay cầm ly rượu, ánh mắt sắc bén nhưng ẩn chứa chút dịu dàng khi nhìn vợ và các con.

Rhaenyra ngồi ở chính giữa, đôi tay khẽ vuốt ve chiếc cốc bạc, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm. Bà đưa mắt nhìn Nyxeria, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Nyx, nếu con cảm thấy không thể ở lại đây, hãy trở về Dragonstone. Không ai có thể ép buộc con."

Nyxeria nhìn mẹ, cảm giác ấm áp xen lẫn đau đớn dâng tràn trong lồng ngực. Nàng muốn nói với bà sự thật, muốn ôm bà và thú nhận tất cả nỗi sợ hãi trong lòng. Nhưng thay vào đó, nàng chỉ mỉm cười gật đầu. "Con sẽ nhớ điều đó."

Rhaenyra khẽ siết tay nàng. "Dù cho thế nào đi nữa, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh con."

Daemon lúc này cũng lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy ẩn ý. "Nếu ai đó khiến con đau khổ, chỉ cần nói với ta. Ta sẽ chẳng tiếc để cho hắn thử độ bén của Dark Sister hay sức nóng của Caraxes đâu."

Câu nói của ông khiến không khí trong phòng lắng xuống trong giây lát, nhưng rồi Jace phá tan sự căng thẳng bằng một nụ cười nhẹ. "Con nghĩ không ai dám động vào Nyx đâu, vì có kẻ nào dại đến mức thử độ cứng của thép Valyrian bằng cái đầu của mình chứ!

Những tiếng cười râm ran vang lên, nhưng Nyxeria vẫn cảm thấy một nỗi buồn âm ỉ. Nàng không muốn xa rời gia đình này, không muốn rời khỏi khoảnh khắc này. Nếu có thể, nàng muốn thời gian ngừng lại, để mãi được ngồi bên mẹ, nghe giọng cười của Jace và Luke, nhìn ánh mắt dịu dàng của Daemon dành cho Rhaenyra.

Nhưng nàng cũng hiểu, những giây phút hạnh phúc này mong manh đến nhường nào. Nàng không biết mình còn bao nhiêu thời gian trước khi tất cả thay đổi, trước khi những bi kịch trong tương lai ập đến và cuốn trôi mọi thứ. Nàng muốn khắc ghi hình ảnh này thật sâu vào tâm trí, để dù có chuyện gì xảy ra, nàng vẫn nhớ rằng mình từng thuộc về nơi đây, từng được yêu thương. Nyxeria lặng lẽ ngồi lại bên mẹ thêm một chút, giữ chặt hơi ấm từ bàn tay bà, khắc ghi những gương mặt thân quen vào tim mình, trước khi cơn bão thật sự ập đến.

Jace tiến lại gần Nyx, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến. Anh khẽ ra hiệu cho nàng bước ra ban công, nơi làn gió đêm mát lạnh khẽ lùa qua tấm áo choàng mỏng của nàng. Khi cánh cửa khép lại sau lưng, chỉ còn lại hai người dưới bầu trời đầy sao, Jace mới nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, như một sự an ủi thầm lặng. Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ để nàng nghe thấy. "Em ổn chứ?"

Nyxeria hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. "Em không sao."

Jace nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ siết nhẹ tay nàng, lần này lâu hơn một chút, như thể muốn truyền đạt một điều gì đó mà lời nói không thể diễn tả. Từ trong áo choàng, anh rút ra một cuộn giấy nhỏ, được buộc chặt bằng một sợi dây đỏ.

"Đây là thứ em nhờ ta tìm. Một bản đồ các lối đi bí mật trong Red Keep."

Nyxeria nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề đan xen trong lòng. Nàng đưa tay nhận lấy, cảm thấy sợi dây thô ráp trên đầu ngón tay mình.

"Ba người sẽ đi cùng em," Jace tiếp tục, giọng anh trầm xuống. "Một hiệp sĩ trung thành từ Dragonstone, một vệ sĩ từng phục vụ gia đình chúng ta, và một người hiểu biết về địa hình Westeros. Họ sẽ đảm bảo em an toàn."

Nàng nuốt khan, siết chặt cuộn giấy trong tay. "Cảm ơn anh, Jace."

Anh không đáp, chỉ nhìn nàng, rồi khẽ gật đầu. "Nếu có gì xảy ra, chỉ cần gửi tin về Dragonstone. Bất cứ khi nào, em hiểu không?"

Nàng gật đầu, biết rằng anh đang cố trấn an mình, nhưng cũng biết rõ rằng anh không hoàn toàn tin tưởng vào điều đó. Khi Jace rời đi, Nyxeria đứng lặng bên ban công, ngón tay vô thức siết chặt chiếc vòng cổ trên tay.

Kết thúc Chương 16.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro