CHƯƠNG 21 - BỎ TRỐN

Bên ngoài Red Keep, không khí náo nhiệt của lễ cưới vẫn tràn ngập trong ánh ban mai. Tiếng reo hò phấn khích của đám đông vang vọng trong không gian tươi sáng, hòa cùng những giai điệu rộn rã, tươi vui của đàn lute, tiếng sáo thánh thót và nhịp trống dồn dập vọng ra từ Đại Điện. Ánh nắng ban mai chiếu rọi, làm nổi bật những tấm thảm lộng lẫy và xiêm y rực rỡ của các quý tộc đang say sưa trong niềm vui ngày trọng đại. Cả hoàng cung như một tổ ong vỡ trận, mọi ánh mắt và sự chú ý đều đổ dồn về buổi tiệc cưới xa hoa, nơi Aegon và Helaena đang trao nhau những lời thề ước.

Trong căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập, ánh sáng yếu ớt đang len lỏi qua ô cửa sổ cao trên tường. Bụi phấn lấp lánh trong thứ ánh sáng vàng nhạt của buổi sớm, chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Nyxeria đang nằm trên giường. Đôi mắt tím khép hờ, hàng mi đen dài rũ xuống, hơi thở nàng đều đặn và nông như một người đang chìm sâu vào giấc ngủ vì cơn sốt quái ác.

Tuy nhiên, sự yên bình giả tạo ấy không thể che giấu được sự căng thẳng đang ẩn sâu bên trong. Vài giọt mồ hôi lạnh lẽo lấm tấm trên trán nàng. Hai nữ hầu trẻ tuổi, với vẻ mặt lo lắng, đang lặng lẽ túc trực hai bên giường, thỉnh thoảng lại khẽ lau mồ hôi trên trán nàng bằng một miếng vải mềm.

Bất ngờ, cánh cửa phòng khẽ mở, cắt ngang sự tĩnh lặng. Không phải Maester Orwyle với vẻ mặt hiền từ thường thấy, mà là một bóng người cao lớn, nghiêm nghị với bộ áo choàng xanh thẫm bước vào – Maester Luthor, một người thuộc phe Xanh, ánh mắt sắc lạnh của hắn như đang dò xét từng hơi thở của nàng. Sự thay đổi bất ngờ này khiến nàng khẽ giật mình, nhưng Nyxeria vẫn cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự tỉnh táo.

Nyx cảm nhận được ánh mắt dò xét của hắn khi chạm vào cổ tay nàng, khiến tim nàng đập mạnh hơn một nhịp. Nhưng nàng vẫn giữ bình tĩnh, để cơ thể thả lỏng như thể nàng thực sự đang kiệt sức. Làn da nàng nóng rực, mồ hôi rịn ra trên trán, nàng không hiệu quả của thuốc chân thật đến vậy.

"Thưa công chúa, ngài có thể cho thần xem lưỡi của ngài được không?" Ông ta cất tiếng bằng một chất giọng nhẹ nhàng nhưng với ánh mắt dò xét.

Nàng khẽ nhíu mày, giả vờ khó chịu, rồi chậm rãi hé miệng. Lưỡi nàng hơi khô, đầu lưỡi có chút trắng bệch, đúng như triệu chứng của người vừa trải qua cơn sốt cao. Mắt nàng hơi đỏ và trũng sâu, quầng thâm hiện rõ dưới mi mắt, minh chứng cho một đêm trằn trọc. Ông ta nheo mắt, chăm chú quan sát, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

"Thần xin phép bắt mạch lại cho công chúa," ông ta nói, tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay nàng.

Mạch đập của nàng nhanh và yếu, không đều đặn như người khỏe mạnh. Nàng cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng nhanh hơn bình thường. Ông ta nhíu mày, dường như đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó.

"Công chúa có cảm thấy đau nhức ở đâu không?" ông ta hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén.
"Đầu ta đau," nàng đáp, giọng nói khàn đặc, "Người ta rệu rã hết cả rồi, chẳng còn chút sức nào."

"Đây là triệu chứng thường gặp khi sốt cao, thưa công chúa" ông ta nói, "Ngài chỉ bị nhiễm lạnh thôi. Không có gì nghiêm trọng cả, thần sẽ kê cho công chúa vài thang thuốc, ngài hãy nghỉ ngơi thật nhiều, vài ngày nữa sẽ khỏe lại."

Nàng gật đầu, cố gắng thể hiện sự biết ơn chân thành. Ánh mắt nàng vẫn dõi theo bóng dáng người đàn ông khi ông ta từ từ thu tay lại. Cử chỉ quan tâm vừa rồi khiến nàng cảm thấy một chút bối rối, nhưng sự nghi ngờ vẫn còn đó, ẩn sâu trong lòng. Ông ta dặn dò nữ hầu, giọng nói trầm ấm nhưng không kém phần uy nghiêm, yêu cầu cô ta chăm sóc cho nàng nghỉ ngơi thật tốt. Nữ hầu khẽ cúi đầu, tỏ vẻ vâng lời.

Ông ta trang trọng cúi đầu chào nàng một lần nữa, rồi xoay người bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của ông ta dần xa, cho đến khi cánh cửa khép lại, tạo thành một tiếng "cạch" khe khẽ nhưng đầy dứt khoát. Nyxeria thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực nàng như trút được gánh nặng. Nàng vẫn nằm im, đôi mắt khép chặt, lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Chỉ đến khi chắc chắn rằng không còn bất kỳ tiếng động nào khác, rằng không còn ai lảng vảng gần đó, Nyxeria mới dám hé mở đôi mắt.

Ánh nhìn của nàng dò xét khắp căn phòng, từ vệt nắng nhạt dần trên sàn nhà đến những bức tranh treo trên tường, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Thời gian trôi qua chậm rãi, nặng nề như chì. Ánh nắng trưa đã dịu bớt, nhường chỗ cho những vệt nắng dài hơn, nghiêng dần về phía tây. Sự yên tĩnh bao trùm lấy căn phòng, chỉ có tiếng tim nàng khẽ đập thình thịch trong lồng ngực. Bất chợt, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Nyx cảm thấy tim mình lại thắt lại, một cảm giác lo lắng, bất an trào dâng. Nàng nín thở, cố gắng nghe ngóng xem có ai nói gì bên ngoài không.

Một bóng người nhẹ nhàng lướt qua khe cửa, nơi ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều hắt vào, rồi cánh cửa từ từ mở ra. Khuôn mặt quen thuộc hiện ra trước mắt Nyxeria – Elena. Nàng thở hắt ra một tiếng, mọi lo lắng, căng thẳng dường như tan biến hết. Một nụ cười yếu ớt nở trên môi nàng. "Elena..." nàng khẽ gọi, giọng nói khàn đặc.

"Công chúa, thuốc giải đây. Và đây là y phục mà người dặn." Elena thì thầm, đưa cho nàng một lọ nhỏ bằng sứ và một bộ quần áo được gấp gọn gàng. Một chiếc áo chẽn bằng vải thô tối màu, không thêu thùa cầu kỳ, cùng một chiếc quần ống rộng bằng da thuộc sẫm màu, và một chiếc áo choàng trùm đầu bằng len màu xám tro sẽ giúp nàng dễ dàng hòa lẫn giữa đám đông dân thường.

Nyxeria nhanh chóng mở nút lọ, dốc ngược thứ chất lỏng mát lạnh xuống cổ họng. Vị thuốc hơi đắng nhưng ngay lập tức xua tan đi cơn nóng giả tạo, khó chịu của thuốc sốt. Cảm giác choáng váng, mệt mỏi dần rút khỏi cơ thể, thay vào đó là sự tỉnh táo và minh mẫn hoàn toàn. Nàng đưa trả chiếc lọ cho Elena, rồi quay sang nhìn cô, đôi mắt tím của nàng nghiêm túc và đầy quyết tâm.

"Ngươi hãy đi cùng ta, Elena." Nyxeria nói, giọng khẩn khoản nhưng Elena lắc đầu ngay lập tức, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định.

"Không, thưa công chúa. Nếu thần đi cùng người, chắc chắn họ sẽ nghi ngờ. Sự biến mất của cả hai chúng ta cùng một lúc sẽ là một dấu hiệu quá rõ ràng. Nhưng thần có thể rời đi bằng cách khác. Thần sẽ tìm cách lên một con thuyền và đi đến Dragonstone khi ngài đã rời đi thành công." Elena đáp, giọng nhỏ nhưng kiên định, không cho phép Nyxeria phản đối.

Nyxeria siết chặt bàn tay, biết rằng mình không thể ép buộc Elena khi nàng ta đã quyết định như vậy. Nàng hiểu lý lẽ của Elena. Cuối cùng, nàng gật đầu, chấp nhận kế hoạch này dù trong lòng không khỏi lo lắng cho sự an toàn của Elena. "Cẩn thận. Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra, hãy bảo vệ mình trước Elena."

Elena cúi đầu, bày tỏ sự tôn kính và vâng lời, rồi vội vã rời khỏi phòng, nhanh chóng như một cái bóng. Khi tiếng bước chân nhẹ nhàng của nàng ta khuất dần sau cánh cửa, Nyxeria hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng nhanh chóng thay bộ y phục Elena đưa cho, cảm nhận sự thoải mái và kín đáo của bộ đồ thường dân. Sau khi kéo chiếc mũ trùm đầu lên, che đi mái tóc đen và mở cánh cửa dẫn đến lối đi bí mật. Bóng tối mịt mùng bao trùm lấy lối đi, nhưng Nyxeria không còn thời gian để chần chừ. Nàng bước vào.

Bóng tối bủa vây lấy nàng khi cánh cửa đóng lại sau lưng, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Không còn ánh đèn rực rỡ, không còn âm thanh của những bản nhạc vui tươi – chỉ có hơi lạnh thấu xương và sự im lặng đến đáng sợ của những bức tường đá cũ kỹ, ẩm mốc. Nyxeria rùng mình, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt giữa sự xa hoa lộng lẫy của Red Keep và sự khắc nghiệt của nơi này.

Nàng cẩn thận lấy ra một cây đuốc nhỏ và một mồi lửa từ chiếc túi bên hông. Bàn tay hơi run rẩy, nàng quẹt mạnh hòn đá lửa vào thanh sắt. Những tia lửa nhỏ bắn ra, rồi một tia sáng yếu ớt bùng lên trên bó đuốc tẩm dầu. Ngọn lửa chập chờn lúc đầu, rồi dần ổn định, hắt những bóng ma kỳ dị lên những bức tường đá xù xì. Ánh sáng vàng vọt, run rẩy soi rõ con đường phía trước, nhưng cũng không thể xua tan hết cái lạnh lẽo và cảm giác cô độc đang bao trùm lấy nàng.

Nàng cẩn thận bước xuống những bậc thang hẹp, được đẽo gọt thô sơ từ đá nguyên khối. Bụi bặm bám dày đặc, lớp rêu phong xanh xám phủ kín những tảng đá ẩm ướt dưới chân. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của nàng vang vọng trong không gian chật hẹp, dội lại từ những bức tường đá lạnh lẽo, khiến nàng phải dừng lại vài lần, lắng nghe tiếng động xung quanh để chắc chắn rằng không có ai theo dõi.

Những lối đi bí mật này được xây dựng từ thời Maegor, một mạng lưới chằng chịt ẩn sâu bên dưới lòng Red Keep. Chúng được tạo ra không chỉ để trốn thoát mà còn cho những mục đích đen tối khác của vị vua. Những bức tường đá dày cộp, được gia cố vững chắc, mang một vẻ u ám, lạnh lẽo đặc trưng. Thỉnh thoảng, nàng bắt gặp những cánh cửa nhỏ bị khóa chặt, những ngách tường sâu hun hút, gợi nhớ về những bí mật kinh hoàng mà chúng có thể che giấu. Không khí ngột ngạt và ẩm ướt, mang theo mùi của đất và đá cổ xưa, phảng phất đâu đó còn vương lại hơi thở của những âm mưu và bạo lực từ nhiều thế kỷ trước.

Sau một hồi dò dẫm theo ánh sáng lờ mờ từ ngọn đuốc cầm tay, nàng đến được khúc rẽ mà tấm bản đồ bí mật chỉ rõ. Mỗi nét vẽ trên đó, dù vội vã nhưng đầy cẩn trọng, giờ đây là sợi chỉ dẫn duy nhất của nàng trong bóng tối này. Và ở đó, đứng im lìm trong bóng tối như một bức tượng, là người hộ tống đầu tiên của nàng.

Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ với khuôn mặt vuông chữ điền, rám nắng và đôi mắt nâu sẫm kiên định. Mái tóc đen cắt ngắn lấm tấm vài sợi bạc. Hắn mặc áo giáp da thuộc sẫm màu dưới chiếc áo choàng len tối màu, tay nắm chặt chuôi kiếm. Khi đến gần, hắn quỳ một gối, đầu cúi thấp, đặt tay lên ngực.

"Thề trước Thất Diện Thần, thần là Ser Arryk Darklyn, một hiệp sĩ đã tuyên thệ trung thành với Điện hạ, Công chúa Rhaenyra. Thần vinh hạnh được hộ tống người an toàn rời khỏi nơi này." Giọng hắn trầm và đầy vẻ tôn kính.

Nyxeria gật đầu khẽ, ánh mắt tím chứa đựng sự khẩn trương. "Đứng lên đi, Ser Arryk. Thời gian không còn nhiều. Chúng ta phải đi ngay." Giọng nàng nhỏ nhưng mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ.

Ser Arryk tuân lệnh đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn nàng, rồi ra hiệu cho nàng đi theo hắn. Họ di chuyển lặng lẽ như những bóng ma qua những đường hầm ngoằn ngoèo, những bức tường đá dày cộm dường như nuốt trọn mọi âm thanh. Tim Nyxeria đập thình thịch trong lồng ngực khi họ đến gần lối thoát. Nếu có lính gác, nếu có bất kỳ ai phát hiện, kế hoạch sẽ hoàn toàn đổ bể.

Nhưng không ai xuất hiện.

Khi đến được cánh cửa bí mật gần Hố Rồng, nơi dẫn ra ngoài thành, Nyxeria cảm thấy hơi thở mình nhẹ đi phần nào. Bên ngoài cánh cửa ấy là con đường đưa nàng đến tự do.

Khi Ser Arryk cẩn thận đẩy nhẹ cánh cửa đá, một khe hở tối tăm hiện ra. Tia sáng bắt đầu len lỏi vào, hắt lên những viên đá ẩm ướt.

"Nhanh lên, điện hạ" Ser Arryk giục, và nàng không chần chừ thêm nữa. Bước qua cánh cửa, nàng chính thức rời khỏi Red Keep.

Ánh sáng ban trưa của King's Landing bao phủ lấy họ, và lần này, nàng không còn sợ hãi. Vì tự do đang ở ngay trước mắt.

Kết thúc Chương 21.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro