Chương 26
Bóng đêm nuốt chửng mọi dấu vết của con đường mòn khi bốn kỵ sĩ thúc ngựa rời khỏi Stoney Sept. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo nhưng đủ để họ phân biệt những hình thù lờ mờ của cây cối và những tảng đá ven đường. Tiếng vó ngựa lộp cộp trên nền đất khô cằn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm khuya. Nyxeria siết chặt dây cương, cảm nhận sự căng thẳng trong từng thớ thịt của con ngựa đen dưới thân. Mỗi tiếng động nhỏ nhất, tiếng lá cây xào xạc hay tiếng côn trùng kêu rả rích, đều khiến nàng giật mình, lo sợ đó là dấu hiệu của kẻ truy đuổi.
Bên cạnh nàng, Lady Myra cưỡi con ngựa xám tro, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt xanh lục không ngừng quan sát bóng tối xung quanh. Phía trước, Ser Vaegor dẫn đầu đoàn, dáng người cao lớn của ông hiện ra mờ ảo trong đêm. Ser Arryk cưỡi phía sau Nyxeria, thanh kiếm dài lăm lăm bên hông, sẵn sàng cho mọi nguy hiểm có thể ập đến.
Họ di chuyển nhanh chóng nhưng thận trọng, cố gắng tránh những con đường lớn và những khu dân cư có thể có lính tuần tra của phe Xanh. Lady Myra, với kiến thức sâu rộng về địa hình Riverlands, đã chọn những con đường mòn ít người biết đến, len lỏi qua những cánh đồng hoang và những khu rừng thưa.
Trong bóng tối, những suy nghĩ lo lắng không ngừng giày vò tâm trí Nyxeria. Hình ảnh gương mặt lạnh lùng và con mắt ngọc bích sắc lạnh của Aemond hiện lên rõ ràng trong đầu nàng. Nàng biết rằng Aemond không phải là kẻ dễ dàng từ bỏ. Hắn sẽ truy đuổi nàng đến tận cùng của Westeros nếu cần, và nàng không có nhiều thời gian trước khi bóng tối của Vhagar phủ xuống đầu mình.
"Chúng ta còn bao xa nữa?" Nyxeria cất giọng, phá vỡ sự im lặng nặng nề bao trùm họ.
"Nếu duy trì tốc độ này, chúng ta sẽ đến Acorn Hall trước khi trời sáng." Lady Myra đáp mà không quay đầu lại. "Điện hạ có lạnh không?" Lady Myra khẽ hỏi, giọng cô trầm và đầy vẻ quan tâm.
Nyxeria giật mình, khẽ lắc đầu. "Ta ổn, Lady Myra. Chỉ là... hơi lo lắng." Thực tế, nàng còn cảm thấy một cơn đau rát âm ỉ ở bắp đùi trong bên phải, nơi da thịt đã bắt đầu bị trầy xước và ửng đỏ vì cọ xát liên tục với yên ngựa. Cả cơ thể này, cơ thể của công chúa Nyxeria, dường như chưa từng phải trải qua một cuộc hành trình dài và vất vả như thế này trên lưng ngựa.
Sau nhiều giờ di chuyển trong bóng tối, sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt của cả bốn người. Những con ngựa cũng bắt đầu thở dốc, vó của chúng giẫm lên nền đất tạo ra những âm thanh nặng nề hơn. Cơn đau ở đùi Nyxeria mỗi lúc một tăng, khiến nàng phải cố gắng giữ chặt lấy yên ngựa để không bị xóc nảy.
"Chúng ta cần nghỉ ngơi một lát," Lady Myra lên tiếng, giọng cô khẽ khàng nhưng đầy quyết đoán. "Ngựa cần được uống nước và chúng ta cũng cần chút thời gian để lấy lại sức."
Ser Vaegor đồng ý. Ông dẫn đoàn rẽ vào một khu rừng nhỏ ven đường. Bóng cây cao lớn che khuất ánh trăng, tạo ra một không gian tối đen như mực. Họ xuống ngựa, thả cho chúng gặm cỏ dại ven đường. Nyxeria khẽ rên rỉ khi đặt chân xuống đất, cơn đau nhói lên ở đùi khiến nàng phải vịn vào yên ngựa để giữ thăng bằng.
Ser Arryk nhanh chóng nhóm một đống lửa nhỏ ở một khoảng đất trống, ánh lửa bập bùng xua đi bóng tối và mang lại chút hơi ấm trong đêm lạnh giá. Nyxeria ngồi xuống bên cạnh Lady Myra, tựa lưng vào thân một cây sồi lớn. Sự mệt mỏi như muốn quật ngã nàng, và cơn đau ở đùi khiến nàng không thể ngồi thẳng lưng.
"Điện hạ có sao không?" Lady Myra khẽ hỏi, ánh mắt cô thoáng chút lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó của Nyxeria.
Nyxeria cố gắng mỉm cười trấn an. "Ta không sao. Chỉ là... chưa quen với việc cưỡi ngựa đường dài như thế này." Nàng không muốn họ lo lắng về vết thương nhỏ này.
Lady Myra nheo mắt nhìn nàng, vẻ nghi ngờ vẫn còn đọng lại. "Điện hạ chắc chứ? Khuôn mặt người có vẻ thể hiện không ổn như lời diện hạ nói." Cô khẽ đưa tay chạm vào cánh tay Nyxeria, ánh mắt đầy quan tâm. "Để thần xem thử."
Nyxeria hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng gật đầu. Lady Myra cẩn thận vén nhẹ mép váy lên một chút, chỉ đủ để quan sát bắp đùi trong đang ửng đỏ và có vài vết trầy xước nhỏ.
"Chỗ này bị trầy rồi," Lady Myra nói, giọng cô có chút xót xa. "Đây là chuyện thường gặp khi đi ngựa nhiều, đặc biệt nếu yên cương không vừa vặn hoặc người cưỡi chưa quen. Thần có mang theo chút mỡ hươu và vải sạch, để thần bôi cho người nhé. Nó sẽ giúp giảm đau và tránh nhiễm trùng."
Nyxeria cảm thấy một chút xấu hổ vì sự bất tiện của mình, nhưng nàng cũng biết Lady Myra chỉ lo lắng cho nàng. "Làm phiền cô rồi, Lady Myra."
"Không có gì đâu, điện hạ," Lady Myra đáp, giọng cô dịu dàng. "Đây là trách nhiệm của thần. Người cứ nghỉ ngơi một chút, thần sẽ bôi nhanh thôi."
Sau khi băng bó xong, họ quây quần bên đống lửa nhỏ, tận hưởng chút hơi ấm hiếm hoi giữa đêm lạnh giá. Ánh lửa nhỏ bập bùng reo tí tách, những tia lửa đỏ cam nhảy múa rồi vụt tắt, để lại những làn khói mỏng tan vào màn đêm tĩnh mịch.
Khu rừng nhỏ họ chọn làm nơi dừng chân nằm khuất sau một rặng cây bụi gai, những thân cây sồi cổ thụ xù xì vươn những cành khẳng khiu lên bầu trời đêm, tạo thành một mái vòm tự nhiên che chắn họ khỏi ánh trăng. Mặt đất ẩm ướt và phủ đầy lá khô xào xạc dưới mỗi bước chân. Từ xa vọng lại tiếng kêu khắc khoải của một con chim cú, và đâu đó gần đó, tiếng dế mèn rả rích không ngừng.
Ser Arryk cẩn thận vun thêm cành khô vào đống lửa, ngọn lửa bùng lên cao hơn, hắt những bóng hình đổ dài và méo mó lên thân cây. Ánh sáng ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo của màn đêm, và mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí.
Lady Myra lục trong chiếc túi da bên hông yên ngựa, lấy ra những miếng thịt khô và vài ổ bánh mì lúa mạch cứng. Họ chia nhau những món ăn đạm bạc này, nhai chậm rãi trong im lặng. Nyxeria cảm thấy cổ họng mình khô sau nhiều giờ phi ngựa, nhưng nàng không dám uống nhiều nước vì sẽ khá bất tiện. Lady Myra đưa cho nàng một bầu da nhỏ đựng nước suối mát lạnh, và nàng uống từng ngụm nhỏ, cảm nhận sự tươi mát lan tỏa khắp cơ thể.
Ser Vaegor ngồi dựa lưng vào một tảng đá lớn, đôi mắt ông không rời khỏi bóng tối bên ngoài vòng ánh sáng của ngọn lửa. Ông vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất.
Sau khi ăn xong, họ ngồi quây quần bên đống lửa, tận hưởng chút hơi ấm hiếm hoi giữa đêm lạnh giá. Nyxeria cảm thấy cơn đau ở bắp đùi trong dịu đi một chút nhờ lớp mỡ hươu của Lady Myra, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn đeo bám.
Nàng nhìn những người đồng hành của mình. Khuôn mặt họ đều lấm tấm bụi đường và vẻ mệt mỏi hiện rõ, nhưng ánh mắt họ vẫn kiên nghị và đầy quyết tâm. Họ đã mạo hiểm cả tính mạng để giúp nàng trốn thoát, và nàng cảm thấy biết ơn vô cùng.
"Điện hạ, đã qua mấy ngày khi chúng ta quyết định hướng về phương Bắc. Liệu thần có thể mạo muội hỏi, mục đích của chúng ta khi đến vùng đất lạnh giá đó là gì không?" Giọng ông trầm thấp, mang theo sự tôn kính nhưng cũng không giấu được sự tò mò.
Nyxeria nhìn vào ngọn lửa, ánh sáng nhảy múa trong đôi mắt tím sâu thẳm của nàng. "Ta đang tìm một con rồng," nàng đáp, giọng kiên định. "Aevarys."
Lady Myra và Ser Vaegor đều bất ngờ, nhưng không ai lên tiếng.
"Một con rồng?" Lady Myra lặp lại, giọng cô không giấu được sự sửng sốt. "Điện hạ... người có chắc chắn về điều này không? Thần không có ý nghi ngờ người, nhưng..."
Ser Vaegor, người thường luôn giữ được vẻ điềm tĩnh, cũng không khỏi lộ ra sự lo lắng trên khuôn mặt khắc khổ. "Thưa điện hạ, thần e rằng... việc tìm kiếm một con rồng là vô cùng nguy hiểm. Ngay cả những người thuần rồng dày dạn kinh nghiệm cũng phải đối mặt với vô vàn rủi ro. Một con rồng hoang dã..." Ông lắc đầu, không nói hết câu, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng.
Ser Arryk, người nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn có phần ngờ vực. "Aevarys? Thần chưa từng nghe đến cái tên này. Đó có phải là một trong những con rồng đã chết từ lâu không?"
Nyxeria nhìn họ, nàng hiểu sự lo lắng của họ. Trong thế giới này, rồng không chỉ là những sinh vật mạnh mẽ mà còn là biểu tượng của quyền lực và sự hủy diệt. Việc một người bình thường, dù là công chúa, lại muốn tìm kiếm và có lẽ là thuần hóa một con rồng là điều khó tin. "Aevarys không phải là một con rồng đã chết, ta biết điều này nghe điên rồ,..." Nyxeria đáp.
Ser Vaegor im lặng một lúc, rồi ông thở dài. "Thần hiểu rồi, thưa điện hạ. Nhưng xin người hãy cho phép thần hỏi thêm một câu. Người có biết con rồng đó ở đâu không? Và làm thế nào người định tiếp cận nó?"
Nyxeria cúi đầu, sự thiếu hiểu biết của nàng lại hiện rõ. "Ta... ta không biết chính xác vị trí của nó. Nhưng ta có một... mối liên hệ đặc biệt với Aevarys. Ta đã mơ thấy nó rất nhiều lần, kể từ khi... Trong những giấc mơ đó, ta cảm nhận được nó đang gọi ta, muốn ta tìm đến nó. Đến... phương Bắc."
Lady Myra nhìn Nyxeria, ánh mắt cô vẫn còn chút lo lắng, nhưng sự kiên định và cả sự kỳ lạ trong câu chuyện của công chúa đã phần nào thuyết phục cô. "Nhưng điện hạ, tại sao người lại không nói chuyện này cho mẹ của người?"
Nyxeria im lặng một lúc lâu, những ngón tay nàng vô thức siết chặt tấm áo choàng. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt tím của nàng, nhưng dường như tâm trí nàng đang lạc vào một nơi nào đó xa xăm. "Vì ta không chắc mẹ sẽ tin ta... và có lẽ bà ấy sẽ cấm ta...," nàng nói khẽ. "Mẹ luôn mong ta được an toàn, được bảo vệ trong vòng tay của bà. Nhưng ta không muốn chỉ là một con cờ trong cuộc chiến này. Ta muốn tự mình quyết định số phận của mình."
Ser Arryk liếc nhìn Ser Vaegor, cả hai đều hiểu những lời Nyxeria nói mang một ý nghĩa lớn hơn những gì nàng thể hiện. Việc một công chúa muốn tự mình thuần hóa một con rồng không chỉ là một nhiệm vụ nguy hiểm, mà còn là một tuyên ngôn quyền lực—một điều có thể làm thay đổi cán cân chính trị giữa hai phe.
"Vậy... chúng ta sẽ đi theo giấc mơ của điện hạ?" Lady Myra hỏi, giọng cô không còn vẻ nghi hoặc nữa, mà thay vào đó là một sự chấp nhận thực tế. "Tìm kiếm một con rồng mà không ai biết chính xác nó ở đâu?"
Nyxeria ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng đầy quyết tâm. "Phải. Và ta tin rằng Aemond cũng biết điều này. Hắn đang tìm cách ngăn ta đến được với Aevarys."
Sự im lặng bao trùm nhóm người, chỉ còn tiếng củi lửa lách tách. Gió đêm len lỏi qua tán cây, mang theo hơi lạnh và một cảm giác bất an vô hình.
"Vậy thì chúng ta không có nhiều thời gian nữa," Ser Vaegor cất tiếng, ánh mắt ông ánh lên sự quyết đoán. "Nếu hoàng tử Aemond thực sự đang truy đuổi, chúng ta phải đi trước một bước. Chúng ta sẽ không để người rơi vào tay hắn."
"Chúng ta sẽ canh gác theo phiên," Ser Vaegor nói, giọng ông trầm thấp. "Ser Arryk sẽ canh phiên đầu tiên, sau đó đến Lady Myra, rồi đến ta. Điện hạ cứ nghỉ ngơi đi."
Lady Myra gật đầu, bàn tay cô khẽ siết chặt chuôi dao găm bên hông. "Hãy nghỉ ngơi một chút, sáng mai chúng ta sẽ lên đường sớm nhất có thể."
Nyxeria nhìn những người đồng hành của mình. Dù con đường phía trước có đầy hiểm nguy, nàng biết mình không đơn độc.
Kết thúc Chương 26.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro