Chương 32
Nyxeria không dám quay đầu lại, nhưng nàng cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ ngay phía sau—thứ đó rất lớn, rất nguy hiểm đang lơ lửng trên cao, như một cái bóng đen khổng lồ bám theo từng bước chạy trốn của họ.
Vhagar.
Con rồng già nhất Westeros, con quái vật đã từng tham gia vô số trận chiến, đang rình rập trên bầu trời. Nó lượn vòng, tầm nhìn sắc bén của Aemond không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào trên mặt đất.
Những tán cây rậm rạp như nuốt chửng ánh sáng cuối ngày, khu rừng trở nên tối tăm và ẩm ướt. Tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng giữa những thân cây cổ thụ, mỗi bước chạy đều tiềm ẩn nguy cơ vấp ngã trên những rễ cây ngoằn ngoèo và những tảng đá phủ đầy rêu.
Nyxeria cố gắng hết sức để giữ thăng bằng trên lưng con ngựa đang hoảng loạn. Đây là lần đầu tiên nàng thực sự phải phi nước đại trên một con vật, và nỗi sợ hãi cùng với sự lắc lư dữ dội khiến nàng cảm thấy như sắp bị văng ra bất cứ lúc nào. Bàn tay nàng siết chặt lấy bờm ngựa, các khớp ngón tay trắng bệch. Lady Myra thúc ngựa chạy sát bên cạnh Nyxeria, ánh mắt cô không rời khỏi nàng, luôn sẵn sàng giúp đỡ nếu cần.
Đột nhiên, con ngựa của Nyxeria vấp phải một hòn đá ẩn dưới lớp lá khô. Nó hí lên, đôi mắt trắng dã vì hoảng sợ, rồi bất ngờ chồm lên, hất mạnh Nyxeria ra khỏi lưng. "Không, Điện hạ.....!" Lady Myra hét lên, giọng cô đầy kinh hoàng khi chứng kiến Nyxeria ngã xuống và lăn lông lốc xuống con dốc.
Nyxeria cảm thấy cơ thể mình bị hất văng khỏi lưng ngựa. Cơn gió lạnh quất vào mặt nàng khi nàng rơi xuống dốc đồi đầy bùn đất. Cả thế giới quay cuồng. Mặt đất biến thành một cơn lốc hỗn loạn của cỏ dại, bùn đất và những cành cây sắc nhọn cào rách áo nàng.
Nàng cố gắng bám vào bất cứ thứ gì có thể, nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng trượt xuống một triền đồi dốc đứng, mất hút trong bóng tối của khu rừng.
Bộp!
Cơn đau buốt chạy dọc khắp cơ thể khi nàng chạm đất. Nyxeria quằn quại, hít thở gấp gáp. Nyxeria nằm bất động trên lớp lá mục ẩm ướt, đầu óc quay cuồng như vừa trải qua một cơn lốc. Vị đất tanh nồng xộc vào mũi, lẫn với mùi ẩm mốc của lá cây mục rữa. Mắt nàng nhắm nghiền, cố gắng định hướng trong mớ hỗn độn của cảm giác và âm thanh. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng rả rích, và đâu đó phía trên cao, nàng vẫn nghe mơ hồ tiếng cánh vỗ nặng nề, đáng sợ. Vhagar.
Từ từ, nàng mở mắt, cố gắng điều tiết thị lực trong bóng tối lờ mờ của khu rừng. Những hình ảnh chập chờn, những thân cây cao lớn hiện ra méo mó và kỳ dị. Nàng khẽ cựa quậy, một cơn đau nhói buốt lên từ mắt cá chân khiến nàng rít lên khe khẽ. Chân trái nàng đau nhức khủng khiếp, có lẽ nàng đã bị trật khớp hoặc tệ hơn.
Bàn tay run rẩy của Nyxeria lần mò xuống chân trái. Đến khi chạm vào bắp chân, nàng cảm thấy một chất lỏng ấm nóng, dính nhớp. Nàng rụt tay lại, đưa lên nhìn trong bóng tối lờ mờ. Một vệt đen sẫm hiện ra trên đầu ngón tay nàng. Máu. Nàng sờ soạng kỹ hơn và nhận ra một vết rách dài trên bắp chân, có lẽ do va phải cành cây sắc nhọn khi lăn xuống dốc.
Cơn đau từ mắt cá chân như bị lấn át bởi cảm giác nhói buốt và rát bỏng từ vết thương mới. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng nàng, giờ đây nỗi sợ hãi không chỉ đến từ sự cô độc và mối đe dọa từ trên trời, mà còn từ chính những vết thương trên cơ thể nàng. Nàng hoàn toàn bất lực.
Những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi, ướt đẫm khuôn mặt lấm lem bùn đất của Nyxeria. Cơn đau buốt từ chân, cảm giác lạnh lẽo thấm sâu vào da thịt, và nỗi sợ hãi bị bỏ lại một mình trong bóng tối khiến nàng hoàn toàn suy sụp. Dù đã trải qua bao nhiêu khó khăn trong cuộc đời này, và cả những ký ức mơ hồ về một cuộc sống khác ở một thời đại khác, nàng chưa từng bị thương nặng và bất lực đến thế này. Những lần trầy xước đầu gối khi còn bé, hay thậm chí những vết thương nhỏ nhặt trong quá trình huấn luyện ở Dragonstone, đều không thể so sánh với sự đau đớn và nỗi kinh hoàng mà nàng đang trải qua.
Nyxeria run rẩy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng không thể cứ nằm đây và khóc mãi. Với một tiếng rên khẽ, nàng chống tay vào vách đá lạnh lẽo sau lưng, cố gắng ngồi dậy. Cơn đau nhói từ mắt cá chân và bắp chân khiến nàng suýt ngã xuống lần nữa, nhưng nàng cắn răng chịu đựng, dựa lưng vào vách đá thô ráp để giữ thăng bằng. Nước mắt vẫn không ngừng rơi, chảy dài trên má nàng khi nàng khóc nấc thành tiếng, những tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén trong cổ họng.
Đôi tay nàng run rẩy lần mò trên vạt áo choàng rách tả tơi, cố gắng tìm một mảnh vải nào đó có thể dùng để băng vết thương ở bắp chân. Trong bóng tối lờ mờ của cái hố nhỏ, nàng cảm nhận được sự ẩm ướt và dính nhớp của máu thấm qua lớp vải. Nàng xé thêm một dải áo choàng, bàn tay vụng về cố gắng buộc chặt quanh vết thương, hy vọng có thể làm chậm dòng máu đang rỉ ra.
Trong lúc loay hoay với vết thương, ánh mắt Nyxeria vô tình quét qua vách đá phía trước mặt. Ở độ cao ngang tầm mắt, nàng nhận ra một khoảng tối sâu hun hút, hình dáng của một cái miệng hang nhỏ ẩn sau những rễ cây ngoằn ngoèo. Một cảm giác kỳ lạ, vừa mơ hồ vừa quen thuộc, chợt ùa về. Hình ảnh cái hang này dường như từng xuất hiện trong những giấc mơ của nàng, một nơi bí ẩn mà nàng cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ. Dù sợ hãi, nhưng một thôi thúc khó cưỡng đã kéo nàng về phía đó, như thể một sợi dây vô hình đang dẫn lối.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sau tiếng hét kinh hoàng của Lady Myra, Ser Vaegor và Ser Arryk cũng dừng ngựa, quay đầu nhìn về phía con dốc nơi Nyxeria vừa ngã. Khuôn mặt Lady Myra tái mét, đôi mắt xanh lục ánh lên vẻ hoảng loạn. "Điện hạ..... điện hạ rơi xuống dốc!"
Cô siết chặt nắm đấm, sự lo lắng hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt. "Chúng ta phải quay lại tìm điện hạ—"
Nhưng trước khi họ kịp hành động, một bóng đen khổng lồ đột ngột sà xuống từ bầu trời, che khuất cả ánh sáng yếu ớt còn sót lại của buổi chiều tà.
Vhagar.
Cơn gió mạnh như một bàn tay vô hình quật qua cánh rừng khi con rồng già khổng lồ hạ xuống. Những cái cây cao lớn bị bẻ gãy rạp xuống như những cọng cỏ, đất cát và lá khô tung lên mù mịt, tạo thành một màn bụi dày đặc. Một luồng hơi nóng khủng khiếp lan tỏa trong không khí, mang theo mùi khét đặc trưng của rồng, nhưng—
Lửa không đến. Không có ngọn lửa nào bùng lên từ miệng Vhagar. Không có trận hủy diệt nào giáng xuống khu rừng.
Chỉ có một giọng nói lạnh lẽo, quen thuộc vang lên, cắt ngang tiếng gió và tiếng vó ngựa.
"Bắt lấy chúng."
Aemond.
Từ phía sau lưng họ, bóng dáng những kỵ sĩ mặc áo giáp màu xanh lục đậm và đen tuyền lao tới, những thanh kiếm và giáo nhọn lóe lên dưới ánh trăng non vừa nhô lên trên những ngọn cây. Họ xuất hiện nhanh chóng và bất ngờ, bao vây lấy Lady Myra, Ser Vaegor và Ser Arryk.
Lady Myra rút con dao găm giấu trong tay áo, lưỡi dao nhỏ bé nhưng sắc bén ánh lên một tia sáng nguy hiểm. Ser Vaegor và Ser Arryk cũng nhanh chóng vung kiếm, tư thế phòng thủ, sẵn sàng chiến đấu dù biết rằng cơ hội của họ là vô cùng mong manh. Nhưng Nyxeria không còn ở đây để họ bảo vệ. Và Aemond biết điều đó.
Hắn nhảy xuống từ lưng Vhagar một cách nhẹ nhàng, thanh kiếm hắn đeo bên hông lóe lên một vệt sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng. Đôi mắt xanh băng giá của hắn lướt qua từng người trong số họ, không hề vội vã. Hắn biết hắn đã thắng thế.
"Nyxeria đâu?" Giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ, không hề có chút tức giận hay vội vã nào.
Không ai trong số họ hé răng nửa lời. Lady Myra nhìn thẳng vào mắt Aemond với vẻ thách thức không hề nao núng. Ser Vaegor nghiến chặt răng, đôi mắt già nua ánh lên sự kiên quyết. Ser Arryk im lặng nhưng bàn tay siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất kỳ điều gì sắp xảy ra.
Aemond nghiến răng ken két, một đường gân xanh nổi rõ trên thái dương hắn. Hắn bước thêm một bước về phía trước, lưỡi kiếm bên hông khẽ chạm vào vỏ, tạo ra một tiếng "keng" lạnh lẽo trong không gian tĩnh mịch. Bóng tối dưới những tán cây càng làm nổi bật vẻ tàn nhẫn trên khuôn mặt hắn.
"Nếu các ngươi không nói," giọng hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng sợ, nhưng âm vực đã trầm xuống và mang theo một sự đe dọa rõ ràng, "ta sẽ có rất nhiều cách để cậy miếng các ngươi. Ta có thể khiến các ngươi hối hận vì đã dám che giấu ta. Nói..... Nyxeria ở đâu?" Ánh mắt xanh băng giá của hắn quét qua từng người, như đang cân nhắc xem ai sẽ là người đầu tiên phải chịu đựng cơn thịnh nộ của hắn.
Cuối cùng, Lady Myra, dù khuôn mặt vẫn trắng bệch, chậm rãi lên tiếng. Giọng cô khàn khàn nhưng vẫn giữ được sự kiên định. "Công chúa... công chúa đã bị rơi xuống dốc." Cô chỉ tay về phía con dốc tối om phía sau họ, nơi Nyxeria đã ngã khỏi ngựa.
Aemond nheo mắt, ánh mắt xanh băng giá của hắn hướng về phía con dốc tối tăm mà Lady Myra vừa chỉ. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đáy mắt hắn. "Rơi xuống dốc?" Hắn lặp lại, giọng điệu không thể hiện rõ cảm xúc, nhưng Lady Myra cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của hắn.
Ngay lập tức, Aemond quay sang những kỵ sĩ, giọng hắn trở nên lạnh lùng và đầy quyền lực. "Đốt đuốc lên. Lục soát khu rừng. Lùng sục từng ngóc ngách. Ta muốn nàng trước khi bình minh lên."
Nghe mệnh lệnh của Aemond, những người lính nhanh chóng châm lửa vào những bó đuốc họ mang theo. Ánh lửa bập bùng xé tan màn đêm tĩnh mịch, hắt những bóng đen kỳ dị lên những thân cây cổ thụ. Họ tỏa ra khắp khu rừng, tiếng bước chân và tiếng gọi nhau vang vọng trong không gian.
Aemond quay lại nhìn con dốc, bóng tối dày đặc bao trùm như nuốt chửng mọi thứ. Hắn chỉ tay về phía đó. "Hai người các ngươi," hắn ra lệnh cho hai kỵ sĩ đứng gần nhất, "xuống dưới đó. Tìm xem có dấu vết gì không."
Hai người lính lập tức tuân lệnh. Họ cầm chặt đuốc, ánh lửa chập chờn soi đường khi họ bắt đầu thận trọng men theo con dốc trơn trượt. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân họ, và thỉnh thoảng lại có tiếng đá nhỏ lăn xuống. Aemond đứng im lặng, nhìn theo ánh đuốc di chuyển chầm chậm trong bóng tối, đôi mắt hắn không rời khỏi nơi Nyxeria đã biến mất. Sự kiên nhẫn và quyết tâm toát ra từ dáng vẻ lạnh lùng của hắn.
Kết thúc chương 32
P/s: Anh rồng gian xảo, anh rồng gian xảo sắp xuất hiện hú hú. Mọi người có muốn Aemond có thêm đối thủ không nà
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro