CHƯƠNG 4: BÓNG MA CỦA QUÁ KHỨ
Nyx không nhớ mình đã trở lại phòng bằng cách nào. Khi cô nhận thức được mọi thứ xung quanh, cô đã thấy mình đang nằm trên giường, lớp chăn dày phủ kín người. Ánh sáng ngoài cửa sổ mờ nhạt, báo hiệu một ngày u ám nữa trên Dragonstone.
Cô mơ thấy biển. Những con sóng đen kịt nuốt chửng lấy cô, xoáy tròn như những bóng ma vô hình. Cô vùng vẫy, cố gắng nắm lấy bất cứ thứ gì để giữ mình không chìm xuống. Nhưng xung quanh cô chỉ có nước lạnh, một màu xanh thẫm vô tận.
Rồi cô nghe thấy một tiếng gầm—một tiếng gầm trầm thấp, kéo dài, vang vọng như đến từ sâu thẳm của thời gian. Cô nhìn thấy đôi mắt đó. Đôi mắt vàng rực, to lớn, mang theo một tia nhìn lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Nyx bật dậy, hơi thở gấp gáp. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, dù trong phòng chẳng hề nóng. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập như vừa chạy trốn khỏi một cơn ác mộng.
Cơn ác mộng đó... Không, đó không chỉ là mơ.
Nó chân thực đến mức cô có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ những con sóng, cái cảm giác ngạt thở khi nước tràn vào phổi, và cả ánh mắt ấy—đôi mắt của con rồng mà cô đã thấy trước khi rơi xuống vách đá.
Nó không biến mất. Nó vẫn ở đâu đó. Chờ đợi cô. Nyx siết chặt lấy tấm chăn trong tay. Cô không hiểu tại sao mình lại có những giấc mơ này, cũng không hiểu vì sao con rồng đó lại ám ảnh cô đến vậy. Nhưng có một điều cô biết chắc—đây không phải ngẫu nhiên.
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, kéo cô trở về thực tại.
"Nyx?" Là Rhaenyra. Nyx hít một hơi thật sâu trước khi lên tiếng. "Con tỉnh rồi."
Cánh cửa mở ra, và người phụ nữ ấy bước vào, trên tay cầm nến. Nàng vẫn mang vẻ đẹp kiêu hãnh của dòng máu Targaryen, nhưng đôi mắt tím nhạt ánh lên sự dịu dàng và lo lắng khi nhìn cô.
"Jacaerys nói con ra ngoài một lúc rồi lại mệt, nên ta muốn đến đây để kiểm tra." Rhaenyra ngồi xuống cạnh giường, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào trán cô để kiểm tra. "Con thấy thế nào?"
Nyx chớp mắt, cảm nhận sự ấm áp trong cử chỉ ấy. Cô chưa quen với sự quan tâm này. Nó quá thật, quá gần gũi, đến mức khiến cô bối rối.
"Con ổn." Cô nói nhỏ. Rhaenyra không hoàn toàn tin tưởng, nhưng nàng không ép cô phải nói thêm. Nàng chỉ lặng lẽ kéo tấm chăn lên, điều chỉnh lại để cô không bị lạnh. Một sự im lặng nhẹ nhàng bao trùm căn phòng.
Rồi Nyx cất giọng, gần như không kiểm soát được bản thân: "Lúc con ngã xuống vách đá... đã có ai nhìn thấy không?"
Rhaenyra hơi ngừng lại, rồi lắc đầu. "Không ai nhìn thấy."
"Vậy... tại sao con được tìm thấy dưới biển?" Câu hỏi đó khiến bầu không khí trong phòng trở nên trầm mặc.
"Không ai biết." Giọng Rhaenyra khẽ hơn. "Các ngư dân nói rằng họ thấy con trôi dạt gần bờ đá, vẫn còn thở, nhưng hầu như không còn sức sống."
Nyx nắm chặt bàn tay. Không ai biết. Không ai nhìn thấy. Nhưng cô biết.
Trước khi rơi xuống, cô đã nhìn thấy con rồng ấy. Và trong giấc mơ, nó vẫn nhìn cô bằng đôi mắt vàng rực đó.
Nó đã ở đó. Nó đã chứng kiến. Một cơn gió mạnh thổi qua khung cửa sổ, làm những ngọn nến trong phòng khẽ chập chờn. Nyx không lên tiếng nữa. Nhưng trong lòng cô, một điều gì đó đã thay đổi.
Dù cô có là ai—Nyxeria Velaryon hay Lâm Vân—thì cũng không thể phủ nhận một điều: Có một sợi dây vô hình nào đó đang trói buộc cô với con rồng kia.
Bàn tay Rhaenyra vẫn đặt trên tay Nyx, dịu dàng nhưng cũng thật vững chãi. Nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát cô bằng đôi mắt tím sâu thẳm như muốn nhìn thấu vào những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí cô.
"Con vẫn còn yếu." Rhaenyra nhẹ giọng. "Ta không muốn con suy nghĩ quá nhiều về những gì đã xảy ra."
Nyx mím môi. Cô không biết nên trả lời thế nào. Cô biết người phụ nữ này lo lắng cho cô. Cô biết gia đình này yêu thương cô. Nhưng cảm giác xa lạ vẫn bám riết lấy cô như một lớp sương mù không thể xua tan. Vì cô không thực sự là Nyxeria Velaryon.
"Con không cần phải cố gắng nhớ lại mọi thứ." Rhaenyra đột nhiên nói, như thể hiểu rõ sự lưỡng lự của cô. "Dù thế nào đi nữa, con vẫn là con gái của ta."
Nyx khẽ run. Những lời này... Nếu Rhaenyra biết sự thật thì sao? Nếu nàng biết rằng linh hồn trong thân thể con gái mình không phải là người mà nàng yêu thương suốt bao năm qua thì sao?
Có lẽ... cô đã đánh cắp một thứ không thuộc về mình. Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô, nhưng lần này không phải do thời tiết.
Rhaenyra vẫn nhìn cô, chờ đợi điều gì đó. Nhưng cuối cùng, nàng chỉ siết chặt tay cô một chút, như để truyền hơi ấm, rồi đứng dậy.
"Ta sẽ bảo người mang thêm than sưởi đến." Nàng khẽ nói. "Con cần phải giữ ấm."
Cô không đáp lại. Rhaenyra nhìn cô lần cuối rồi khẽ hôn lên trán cô trước khi rời khỏi phòng, để lại Nyx một mình với những suy nghĩ rối ren.
Khi màn đêm buông xuống, Dragonstone trở nên tĩnh lặng hơn. Những ngọn đuốc trên hành lang vẫn lập lòe cháy, hắt bóng những hình thù mờ ảo lên các bức tường đá. Nhưng giấc ngủ không tìm đến với Nyx.
Cô nằm đó, mắt mở to nhìn lên trần nhà, những hình ảnh từ giấc mơ ban sáng vẫn vương vấn trong tâm trí.
Đôi mắt rồng vàng rực. Những con sóng lạnh lẽo. Bóng tối sâu thẳm. Nó không biến mất. Cô quay người, cảm nhận lớp chăn dày vẫn không thể xua đi cái lạnh trong huyết quản.
Cô khoác thêm một lớp áo choàng lông dày rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng
Dragonstone chìm trong bóng tối, chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá không ngừng nghỉ. Hành lang dài vắng vẻ, Nyx bước chậm rãi, cảm nhận sàn đá lạnh ngắt dưới chân. Cô không biết mình đang đi đâu. Chỉ biết rằng đôi chân cô tự động đưa cô đến nơi nào đó. Cuối cùng, cô dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn.
Nó cũ kỹ, có lẽ đã tồn tại hàng trăm năm, nhưng vẫn mang một vẻ uy nghiêm không thể chối cãi. Cánh cửa dẫn đến thư viện của Dragonstone.
Nyx đưa tay đẩy nhẹ, và nó mở ra, để lộ một căn phòng rộng lớn với những giá sách cao vút, ánh nến le lói trong không gian u ám.
Những cuốn sách dày cộp xếp ngay ngắn trên kệ, phần lớn đều được viết bằng tiếng Valyria cổ. Một số quyển đã cũ đến mức bìa sách sờn rách, chứng tỏ chúng đã trải qua nhiều thế hệ của gia tộc này.
Cô bước vào, hít thở mùi giấy da cũ kỹ, cảm giác như đang đứng giữa dòng chảy của thời gian. Nyx không phải một học giả, nhưng cô biết ở đây sẽ có câu trả lời mà cô đang tìm kiếm. Về những sinh vật đã tồn tại trước cả khi loài người đặt chân đến Westeros. Và... về con rồng mà cô đã thấy. Những trang sách lật mở, những dòng chữ cổ xưa trải dài trước mắt cô như những mảnh ghép của một bí ẩn chưa được giải đáp.
Một cái tên lặp đi lặp lại trong những bản ghi chép. Một truyền thuyết bị lãng quên.
"Aevarys—Bóng Ma Của Biển Khơi.
Cái tên này khiến cô có cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, như thể nó đã ăn sâu vào tâm trí cô từ lâu lắm rồi.
Cô cúi xuống, lướt qua những dòng chữ được viết bằng mực đã phai màu:
"Aevarys là một con rồng hoang, không có chủ nhân. Không ai biết nó đến từ đâu, cũng không ai biết vì sao nó chưa bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai. Người ta kể rằng nó được sinh ra từ lửa nhưng trưởng thành trong bóng tối, mang trong mình linh hồn của biển cả và bầu trời. Những ai từng nhìn thấy nó đều kể lại rằng đôi mắt nó sáng rực như vàng cháy, phản chiếu ánh lửa từ những chiều hoàng hôn rực rỡ nhất. Nhưng không ai có thể thuần phục nó, bởi Aevarys không thuộc về bất cứ ai... Nó là một huyền thoại bị lãng quên, một thực thể chỉ xuất hiện trong những cơn ác mộng của những kẻ cả gan xâm phạm vùng lãnh địa của nó."
Nyx khẽ rùng mình. Một con rồng không có chủ nhân? Một sinh vật chưa từng khuất phục trước bất kỳ ai?
Những mảnh ký ức chớp nhoáng lại ùa về—ánh mắt vàng rực trong bóng tối, đôi cánh khổng lồ che phủ cả bầu trời, tiếng gió gào thét bên tai cô khi cơ thể rơi tự do xuống đáy vực sâu.
Một cơn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ hé mở, làm ngọn nến trước mặt cô chập chờn như sắp tắt. Nyx ngẩng đầu, mắt nhìn ra khoảng trời tối đen bên ngoài.
Cô có cảm giác... mình đã chạm đến một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân. Và một khi đã bước chân vào con đường này... Cô sẽ không thể quay lại được nữa.
Nyx khép quyển sách lại, những ngón tay siết chặt mép bìa da đã sờn cũ. Cái tên Aevarys vẫn vương vấn trong tâm trí cô, như thể nó mang một ý nghĩa gì đó quan trọng mà cô chưa thể hiểu hết.
Một con rồng hoang. Một truyền thuyết bị quên lãng. Và cô—một kẻ lạc lõng trong thân xác không thuộc về mình—đã nhìn thấy nó. Đó là sự trùng hợp... hay là định mệnh? Hãy nó có thể là chìa khoá đưa cô quay về hiện đại.
Cô hít một hơi sâu, cố gắng kiềm chế cảm giác rối loạn trong lòng. Những cánh cửa thư viện đóng kín, giữ cô lại trong không gian tĩnh lặng của ánh nến leo lắt và mùi sách cũ. Nhưng cô không còn cảm thấy bình tĩnh nữa. Cô cần phải làm gì đó.
Khi bước ra khỏi thư viện, hành lang vẫn còn vắng vẻ. Trời chưa sáng hẳn, và những ngọn đuốc vẫn cháy rực, soi sáng những bức tường đá xám lạnh. Nyx bước đi chậm rãi, những suy nghĩ vẫn rối như tơ vò trong đầu.
Khi đã trở lại giường, Nyx cuộn mình trong lớp chăn dày, nhưng tâm trí cô vẫn chưa thể bình ổn. Cô không biết mình có thể giữ bí mật này bao lâu. Cô không biết mình có thể sống như Nyxeria Velaryon bao lâu.
Nhưng có một điều cô chắc chắn—
Con rồng ấy đang đợi cô.
Và một ngày nào đó... cô sẽ tìm thấy nó.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro