Chương 8

Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm phủ lên những mái vòm cổ kính của Cấm Thành. Không khí se lạnh len qua các khe cửa, mang theo hơi thở của một ngày mới. Nhưng dù mặt trời đã lên, trong lòng Nyxeria, dư âm của giấc mơ đêm qua vẫn chưa tan biến.

Cô ngồi bên bàn, ngón tay siết chặt cây bút lông. Những dòng chữ được viết bằng ngôn ngữ cũ của cô—một thứ tiếng mà thế giới này không ai hiểu được—trải dài các tờ giấy. Nhưng khi mắt cô lướt qua những câu chữ mình vừa viết xuống, trong lòng cô dâng lên một cảm giác xa lạ.

Có thứ gì đó đang thay đổi. Không chỉ trong thế giới này, mà còn trong chính cô.

Những ký ức về Lâm An Nhiên đang dần trở nên rời rạc, như thể chúng chỉ là những mảnh ghép mơ hồ trong một câu chuyện mà cô đã đọc từ rất lâu về trước. Khi cô tỉnh dậy vào mỗi buổi sáng, phần ký ức đó lại càng trở nên nhạt nhòa hơn một chút. Đến một ngày nào đó, cô sợ rằng mình sẽ không còn nhớ nổi tên của chính mình ở kiếp trước nữa.

Cô hít một hơi thật sâu, đặt cây bút xuống và gấp cuốn sổ lại, cẩn thận giấu nó dưới lớp chăn. Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Cô ngẩng đầu.

"Vào đi."

Cánh cửa mở ra, và Jacaerys bước vào. Anh trai cô trông có vẻ đã thức dậy từ sớm, bộ y phục trên người gọn gàng, mái tóc nâu sẫm hơi rối nhưng vẫn giữ được vẻ chỉn chu. "Mẹ muốn chúng ta chuẩn bị," anh nói. "Sẽ có một buổi yến tiệc nhỏ vào tối nay."

Nyx khẽ nhíu mày. "Một buổi yến tiệc?"

"Không lớn, nhưng đủ để thể hiện rằng chúng ta không phải những kẻ bị gạt ra ngoài rìa." Jace dựa nhẹ vào cánh cửa, khoanh tay trước ngực. "Mẹ muốn thể hiện rằng chúng ta vẫn có vị thế, dù hiện tại chẳng khác gì đang đi trên lưỡi dao."

Nyx im lặng. Cô hiểu ý của Rhaenyra. Một buổi yến tiệc tại Cấm Thành lúc này không đơn thuần chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường. Đó là một động thái chính trị.

Bữa tiệc này có nghĩa là gì? Là một tuyên bố rằng họ vẫn thuộc về hoàng gia? Hay là một lời nhắc nhở rằng sự hiện diện của họ là một cái gai trong mắt kẻ khác?

"Anh có nghĩ đây là một ý hay không?" Nyx hỏi.

Jace thở ra, đôi mắt anh thoáng qua một tia lo lắng. "Mẹ không có nhiều lựa chọn."

Đúng vậy. Họ không có nhiều lựa chọn. Nyx chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, sân trong Cấm Thành bắt đầu nhộn nhịp với những kẻ hầu và lính gác. Một số người dọn dẹp khu vườn, một số khác thì sắp xếp lại bàn ghế trong đại sảnh.

Trong số đó, có một người nổi bật hơn tất cả.

Aemond.

Hắn đứng gần khu vườn, đang trao đổi gì đó với Criston Cole. Từ khoảng cách này, Nyx không thể nghe thấy họ nói gì, nhưng sự hiện diện của Aemond đủ để khiến cô cứng người lại.

Jace nhìn theo ánh mắt cô và lập tức cau mày. "Tránh xa hắn ra."

"Tại sao?" Nyx hỏi, dù cô thừa biết câu trả lời.

Jace quay lại nhìn cô, trong mắt anh ánh lên sự cảnh giác. "Hắn nguy hiểm."

Nyx không đáp. Cô chỉ khẽ gật đầu, như thể chấp nhận lời cảnh báo của anh trai, nhưng trong lòng lại không thể không suy nghĩ. Aemond thực sự nguy hiểm.

Đại sảnh Cấm Thành được thắp sáng bởi hàng trăm ngọn nến. Những tấm rèm đỏ thẫm buông xuống từ trần nhà, phản chiếu ánh sáng lấp lánh trên những bộ giáp vàng của lính canh. Các quý tộc trong triều đình đã tụ tập, những chiếc áo choàng dài chạm đất, những chiếc vương miện nhỏ lấp lánh trên đầu họ.

Nyx đứng cạnh Jace và Luce, ánh mắt cô lướt qua căn phòng. Gương mặt của phần lớn những người có mặt đều mang theo những nụ cười xã giao, nhưng ẩn sau đó là những toan tính mà cô không thể nhìn thấu.

Ở bàn chính, Viserys ngồi trên ngai vàng, gương mặt ông tái nhợt hơn trước, nhưng đôi mắt vẫn giữ được phần nào sự uy nghiêm. Alicent ngồi bên cạnh ông, vẻ ngoài đoan trang nhưng ánh mắt luôn dõi theo Rhaenyra như một con mèo theo dõi con chim nhỏ trong lồng.

Rhaenyra đứng kiêu hãnh ở trung tâm, vẻ mặt bình thản như thể không gì có thể khiến bà dao động. Bên cạnh bà, Daemon lặng lẽ quan sát căn phòng, một tay đặt hờ lên chuôi kiếm Dark Sister.

Mọi thứ dường như đang trôi chảy, cho đến khi một giọng nói cất lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

"Chẳng phải chúng ta thiếu một nhân vật quan trọng sao?" Tất cả ánh mắt đều hướng về phía người vừa lên tiếng. Aegon.

Hắn tựa người vào bàn, tay cầm chặt ly rượu, ánh mắt đầy vẻ chế nhạo. "Không phải vị hôn phu của cháu gái chúng ta nên có mặt ở đây sao?"

Nyx cứng người lại. Một vài quý tộc xung quanh họ khẽ thì thầm, sự tò mò lộ rõ trong ánh mắt họ. Đến tận lúc này, chuyện hôn ước giữa Nyx và Aemond vẫn chưa được công khai.

Rhaenyra không nói gì, nhưng bàn tay bà khẽ siết lại. Daemon thì chỉ nhếch mép cười nhạt, như thể chẳng hề bận tâm đến lời châm chọc của Aegon.

Và rồi, giọng nói trầm thấp vang lên từ cuối bàn tiệc. "Ta ở đây." Aemond bước vào, chậm rãi nhưng đầy tự tin.

Hắn không vội vã, cũng không tỏ ra bối rối trước sự chú ý đang đổ dồn vào mình. Hắn bước đến chỗ Nyx, đôi mắt xanh sắc lạnh như thể đang đo lường cô.

Rồi, hắn chìa tay ra. Nyx nhìn hắn, rồi nhìn bàn tay đang vươn về phía mình. Cô biết rằng nếu cô đặt tay mình vào đó, cô sẽ chính thức bước vào một ván cờ mà mình không thể rút lui. Nhưng cô cũng biết rằng, nếu từ chối, cô sẽ khiến gia đình mình rơi vào thế yếu.

Hít một hơi thật sâu, Nyx chậm rãi đưa tay ra, để những ngón tay cô chạm vào tay hắn. Bàn tay hắn lạnh. Nhưng cái siết của hắn thì vững chãi. Aemond khẽ nghiêng đầu, nụ cười thoáng hiện trên môi.

" Một điệu nhảy để mở màng cho buổi tiệc chào đón sự trở lại của công chúa Rhaenyra, Nyxeria."

Nyxeria cảm nhận rõ ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình khi bàn tay cô nằm gọn trong tay Aemond. Đôi mắt xanh băng giá của hắn sáng lên dưới ánh nến, phản chiếu từng gợn sóng cảm xúc của căn phòng—tò mò, thích thú, lo lắng và dè chừng.

Những ngón tay của hắn siết chặt lấy tay cô, đủ để nhắc nhở cô rằng lúc này, cô không có đường lui.

Âm nhạc cất lên, dịu dàng nhưng mang theo nhịp điệu cổ điển của một bài vũ điệu hoàng gia. Aemond không rời mắt khỏi cô khi dẫn cô ra giữa sàn nhảy, những bước chân của hắn chậm rãi nhưng không kém phần vững chãi.

Nyx chưa từng thực sự khiêu vũ ở nơi này, nhưng cơ thể cô, vì lý do nào đó, lại nhớ rất rõ nhịp điệu của điệu nhảy này. Bàn tay cô đặt nhẹ lên vai hắn, và họ bắt đầu xoay tròn giữa những ánh nhìn.

Aemond nhướng mày, như thể nhận ra sự tự nhiên trong từng bước chân của cô. "Cũng không tệ."

Nyx không đáp. Cô không muốn nói chuyện với hắn, không muốn tạo ra bất kỳ mối liên kết nào. Nhưng ánh mắt hắn lại chẳng hề rời khỏi cô, như thể đang muốn nhìn thấu tận sâu trong tâm trí cô.

"Người có vẻ không thoải mái, cháu gái" Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy tính khiêu khích. "Lẽ nào vì ta?"

Nyx cười nhạt. "Ngài đánh giá bản thân quá cao rồi"

Hắn bật cười khẽ, một âm thanh gần như bị chìm trong tiếng nhạc và những tiếng thì thầm xung quanh. "Có lẽ vậy."

Họ xoay một vòng, tà váy của cô khẽ quét qua sàn đá cẩm thạch. Nyx có thể cảm nhận được cái nhìn sắc bén của Rhaenyra và Jacaerys từ xa. Nhưng cô cũng nhận thấy một ánh mắt khác—Viserys. Vị vua già vẫn ngồi trên ngai, đôi mắt mờ đục dường như đang cố tập trung vào hình ảnh trước mặt, ông cảm thấy hạnh phúc. Có lẽ, ông cũng đang nhớ lại một ký ức nào đó từ quá khứ.

Aemond kéo cô lại gần hơn một chút. "Chúng ta sẽ sớm kết hôn."

Nyx nghiêng đầu nhìn hắn. "Ai đồng ý chứ?"

Hắn cúi xuống một chút, đủ để chỉ có cô nghe thấy câu tiếp theo. " Việc này sẽ xảy ra, không sớm thì muộn. Người không thể mãi tránh mặt, công chúa."

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ hãi, mà vì cái cách hắn nói câu đó—bình thản, chắc chắn, như thể hắn đã nhìn thấu tất cả mọi thứ.

Nyx không muốn phản ứng theo cách hắn mong đợi. Cô ngẩng đầu, đôi mắt tím của cô ánh lên sự thách thức. "Ta sẽ không gả cho ngươi Aemond."

Nụ cười của Aemond càng sâu hơn. Hắn cúi đầu, thì thầm ngay bên tai cô. "Chúng ta sẽ xem."

Bản nhạc kết thúc, Aemond buông tay cô ra, nhưng ánh mắt hắn vẫn khóa chặt lấy cô. Một tràng vỗ tay vang lên, nhưng Nyx không quan tâm. Khi Nyxeria quay đi, cô có thể cảm nhận rõ ánh mắt của Aemond vẫn dõi theo mình, không một giây rời khỏi. Hắn không cần nói thêm gì nữa, nhưng sự im lặng của hắn còn đáng ngại hơn cả lời nói.

Cô bước nhanh về phía Rhaenyra và các anh trai, không bận tâm đến những lời xì xào của các quý tộc xung quanh. Jacaerys đã đứng dậy khỏi ghế, vẻ mặt căng thẳng thấy rõ. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt dò xét. Lucerys, ngồi bên cạnh, cũng lặng người, môi mím chặt.

Rhaenyra là người đầu tiên lên tiếng. "Con ổn chứ?" Giọng bà dịu dàng, nhưng Nyx có thể nhận thấy sự lo lắng ẩn sâu trong đó.

Cô gật đầu, dù biết rằng không ai thực sự tin vào lời khẳng định ấy. "Chỉ là một điệu nhảy thôi, mẹ."

Daemon, từ phía xa, nhếch môi cười nhạt. "Đúng là một điệu nhảy... nhưng với một con rắn." Giọng nói của ông ta đầy mỉa mai, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo.

Nyx biết ông đang ám chỉ điều gì. Aemond không phải là một đối thủ có thể xem nhẹ, và điệu nhảy vừa rồi chỉ là khởi đầu cho một ván cờ dài.

Viserys, vẫn ngồi trên ngai vàng, khẽ ho, kéo sự chú ý của tất cả mọi người về phía ông. Bàn tay già nua của ông run rẩy khi đặt ly rượu xuống bàn, nhưng ánh mắt ông không hề mất đi sự sắc bén. "Thật tốt khi thấy gia đình ta đoàn kết." Giọng nói của ông yếu ớt nhưng vẫn mang theo uy quyền. "Dù có chuyện gì xảy ra, ta muốn các con nhớ rằng dòng máu của chúng ta vẫn là một."

Những lời đó vang lên trong không gian yến tiệc, nhưng Nyx biết rằng không phải ai cũng tin vào chúng. Alicent, ngồi bên cạnh nhà vua, khẽ nghiêng đầu. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt bà nói lên tất cả—dòng máu có thể chung, nhưng lòng trung thành thì không.

Nyx cảm thấy một cơn nhức đầu đang ập đến. Cô đã mệt mỏi với những màn đấu trí trong bóng tối này. Nhưng cô cũng hiểu rằng mình không thể trốn tránh.

Bàn tiệc tiếp tục, những ly rượu tiếp tục được rót đầy, nhưng trong lòng Nyx, mọi thứ đã thay đổi. Cô cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên mình—cái nhìn chăm chú của Aemond, sự căng thẳng của gia đình, và cả những âm mưu vẫn đang lặng lẽ vận hành trong bóng tối.

Aemond đã nói đúng. Dù cô có phủ nhận bao nhiêu lần, thì chuyện này vẫn sẽ xảy ra. Hôn ước giữa họ không chỉ là một mối quan hệ cá nhân—nó là một quân cờ chính trị. Và cô, dù muốn hay không, cũng đã bị cuốn vào ván cờ này.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro