Elias Selwyn

Căn phòng sinh tại trang viên Selwyn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của người phụ nữ trên giường và hơi thở gấp gáp của bà đỡ.

Maerrynn Selwyn, người vừa mới trải qua cơn vượt cạn, mệt lả, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo đến kinh người. Bà ta vẫy tay gọi bà đỡ lại gần, giọng khàn đặc vì kiệt sức nhưng đầy uy lực: "Đứa bé. Đưa nó cho ta."

Bà đỡ, với khuôn mặt tái nhợt và đôi tay run rẩy, đặt một bọc vải nhỏ vào tay bà. "Thưa Phu nhân... là một tiểu thư... thật xinh đẹp..."

Khoảnh khắc đó, tim Maerrynn thắt lại. Một tiểu thư. Một đứa con gái. Lời tuyên bố lạnh như băng của chồng bà, Lãnh chúa Caspian Selwyn, vang vọng trong đầu: "Nhà Selwyn không cần những kẻ yếu đuối. Ta chỉ cần một người thừa kế nam. Nếu ngươi sinh ra thứ vô dụng, đừng trách ta không nương tay."

"Vô dụng". Ông ta sẽ gọi đứa con mới chào đời của bà như thế. Và bà, kẻ đã thất bại trong nhiệm vụ tối thượng, sẽ chia sẻ số phận tương tự: bị ruồng bỏ, bị tống khứ vào một góc khuất nào đó, đánh mất tất cả quyền lực và địa vị mà bà đã đánh đổi cả thanh xuân để có được.

Không. Tuyệt đối không.

Một sự điềm tĩnh kỳ lạ và tàn nhẫn trùm lấy Maerrynn. Bà nhìn xuống đứa bé. Nó nhỏ xíu, khuôn mặt nhăn nheo, nhưng có một đôi mắt xám biếc đang mở to, ngơ ngác nhìn thế giới. Không một tia yêu thương nào nảy nở trong lòng bà vào lúc này, chỉ có sự tính toán lạnh lùng để sinh tồn.

Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như dao hướng về phía bà đỡ và hai nữ hầu trong phòng. Giọng bà trở nên nhỏ nhẹ nhưng đầy đe dọa: "Tất cả nghe đây. Đứa trẻ này là một người thừa kế nam. Tên nó là Elias Selwyn."

Bà đỡ kinh hãi, định mở miệng: "Nhưng thưa Phu nhân..."

"KHÔNG CÓ 'NHƯNG'!" Maerrynn quát lên, dồn chút sức lực cuối cùng. "Nếu một lời đồn về sự thật này lọt ra ngoài, các ngươi và gia đình các ngươi sẽ chết không toàn thây. Ta thề với danh dự dòng họ Selwyn. Giờ, lặp lại với ta. Đứa trẻ này là ai?"

Dưới ánh mắt điên cuồng và quyền uy của Phu nhân Selwyn, những người hầu run rẩy, cúi đầu: "Th... thưa Phu nhân, là... là tiểu chủ Elias. Người thừa kế của gia tộc."

Maerrynn gật đầu, hài lòng. Bà quay sang nhìn đứa con gái mới sinh của mình, giờ đã mang một cái tên và một số phận khác. Bà cúi xuống, thì thầm bên tai đứa bé, như một lời nguyền:

"Nghe rõ rồi chứ, Elias? Con là con trai của ta. Con là người thừa kế duy nhất của Selwyn. Đây là sự thật duy nhất mà con được phép biết."

Đứa bé - Elias - khẽ cựa quậy, đôi mắt xám biếc ngước nhìn người mẹ với sự ngây thơ vô tội, không hề hay biết rằng vận mệnh của mình vừa bị bẻ gãy và hàn nối lại thành một thứ gì đó hoàn toàn khác ngay từ giây phút đầu tiên chào đời.

Và ở một nơi khác trong tòa lâu đài, Lãnh chúa Caspian Selwyn nhận được tin báo. Một nụ cười hãn mãnh, hiếm hoi nở trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Cuối cùng, hắn đã có một đứa con trai.

Khoảnh khắc ấy, một bức màn kịch vĩ đại và đau đớn đã được kéo lên. Vai chính là một đứa trẻ không có tên thật, được dạy từ thuở lọt lòng rằng bản thân là một lời nói dối.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: