Tết

Hôm nay, ngọn đồi có vẻ náo nhiệt hơn hẳn, người ra người vào tấp nập. Ngôi đình cổ kính lại thập phần nhộn nhịp.

Con đường gồ ghề đầy sỏi đá xám xịt được san bằng bằng phẳng. Trên những tán cây treo những cái lồng đèn bằng giấy đỏ rực, thắp sáng cả con đường. Đi thẳng lên sẽ thấy một cái lồng đèn giấy cực lớn à mà không phải lồng đèn mà là ngôi đình cổ kính được trang trí bằng lồng đèn đỏ rực và những chiếc ô rực đỏ. Tới gần hơn nữa sẽ thấy, trước đại môn là một bầy thỏ đeo nơ đỏ show ân ái. Ngoài bầy thỏ còn có vườn bắp cải đeo nơ. Cảnh tượng toàn màu đỏ. Nếu nói ở sân sau có vẻ tốt hơn là sai lầm vì kỳ thực nó còn hỗn độn và ầm ĩ hơn rất nhiều. Rừng trức vốn màu xanh thì nay lại phủ lên một màu đỏ hoàn toàn, vì sao ư?! Vì một rừng xác người treo ngược đang tọa lạc ngay trong rừng trúc.

"Con mẹ nó, Thích Dung, mau gỡ bỏ thứ này xuống ngay"

Cái giọng oang oang này là của Phong Tín. Phong Tín ra sức mắng chửi. Không hổ là thánh khẩu nghiệp Thích Dung, tuyệt đối không chịu thua mà vặn lại.

"Đây là địa bàn của lão tử. Ta làm gì là quyền của ta. Ta treo xác ở đây thì sao nào?! Ta sẽ phá hủy cái rừng trúc của tên cẩu Hoa Thành và cẩu Tạ Liên a. Ngươi làm việc thì lo việc của ngươi đi, làm phiền lão tử ăn cơm. Mẹ nó, cẩu nhật Phong Tín"

Đúng lúc đó, Mộ Tình cầm chổi ra quét sân. Nghe được câu nói của Thích Dung, ngay lập tức nói.

"Thích Dung, hắn không phải cẩu nhật. Ngươi nói thế là xúc phạm thê tử của hắn. Hắn đánh chết ngươi a"

Quả đúng vậy, Phong Tín gân xanh nổi đẩy tay. Một quyền đấm bay Thích Dung văng vào nổi bánh của Giang Trừng.

"Con mẹ nó Phong Tín. Ta thao. Lão tử sống chết với ngươi"

Thích Dung toan vung ra ngọn lửa xanh thì một đôi bàn tay lạnh lùng ấn vai hắn. Mặt Giang Trừng đen như đít nồi gắn từng chữ.

"Nồi bánh của ta. Ngươi nói phải làm sao đây?"

Thích Dung quay đầu lại, nhất thời bị dọa sợ, chôn chân tại chỗ. Khi nghe tiếng bước chân Phong Tín nện từng hồi lên mặt đất ngày càng gần, Thích Dung sợ xanh mặt nói.

"Giang tông chủ bỏ qua cho. Ta sẽ cố gắng mua thật nhiều thoại bản Xuân Sơn Hận cho ngươi làm quà tạ ơn"

Giang Trừng vừa nghe xong dùng sức bóp chặt vai Thích Dung làm hắn la lên. Bên này thì Giang Trừng ra sức bóp, bên kia thì Phong Tín đã tới trước mặt chuẩn bị vung một quyền nữa. Căn bản là Thích Dung không có đường thoát bèn ôm chặt đầu chống đỡ. Đợi hồi lâu, không thấy cơn đau nào ập tới trên đầu, vai cũng thả lỏng ra. Thích Dung ngước mặt lên nhìn, hóa ra là Lam Hi Thần đã xoa dịu Giang Trừng, còn bên kia, Mộ Tình không biết từ đâu ra và vì cớ gì lại thay hắn lãnh đạn. Dù không biết gì lắm nhưng Thích Dung lại tự luyến.

"Ahahaha, lão tử ăn ở tốt quá mà. Có người đỡ đạn hộ. Kiểu này thì cẩu Hoa Thành và cẩu Tạ Liên cũng chẳng thể làm gì ta. Hahahaha"

Hắn cười như điên chẳng mảy may phát hiện có người đằng sau.

"Ồ, ngươi nói hay quá nhỉ?!"

Ngay lập tức, đầu hắn bị vùi trong đất tạo thành cái hố hình mặt người to chà bá (xạo đó). Khỏi nói cũng biết là ai rồi.

Là Hoa Thành.

"Có vẻ ngươi thích tạo nghiệp cuối năm, để ta giúp nhé?!"

Cái hố dần dần to ra, đến nỗi có thể để một đứa trẻ tầm 2 3 tuổi vào. Hoa Thành chuẩn bị cho hắn ăn một cú quyết định thì từ trong nhà một bóng người xiêu xiêu vẹo vẹo cố gắng lết xác tiến đến chỗ Hoa Thành, giọng thều thào.

"H...Hoa đệ..."

Thân ảnh xanh lá trúc lảo đảo rồi ngã xuống, được Hoa Thành đỡ hỏi.

"Đại tẩu, có chuyện gì sao?! Đại ca làm gì à?!"

Còn ai ngoài Thẩm Viên?!

"Kh..không, là L..Liên đệ. Đệ mau...ngăn đệ ấy lại"

Hoa Thành sốt sắng, chạy tọt vào trong xem có chuyện gì. Bên trong, một cảnh tượng thật khủng khiếp. Hạ Huyền trực tiếp gục ngay trên bàn. Thanh Huyền thì vừa la ó, vừa nắm cổ áo Băng ca lắc lắc vừa chửi om sòm. Băng ca đường đường là đại ma tôn Ma giới, không ai địch nổi, vậy mà giờ mặt xám xịt, sùi bọt mép, cơ thể mềm oặt. Băng muội ở gần đó cũng không khá hơn là bao. Mắt quay mòng mòng, vừa chạy vừa khua tay múa chân, cười như điên.

"Ahahaha...ta là bướm...ta là bướm a"

Hoa Thành lắc đầu bất lực nhìn cảnh hỗn độn bên trong. Thầm nghĩ đại tẩu cũng cố gắng lắm mới lết đi cầu cứu được. Toan bước vào thì ngay trên cửa rơi xuống cái gì đó. Hoa Thành cảnh giác chuẩn bị vung ngân điệp ra nhưng rồi định thần lại. Cái này cư nhiên lại là Thẩm Cửu. Không biết vì cái gì lại từ trên cửa rơi xuống nhưng có thể biết chắc chắn là không khá hơn những người kia là bao.

Lia mắt vào trong góc bếp có thể thấy một thân ảnh màu trắng đang xoa xoa ấn đường tặc lưỡi. Hoa Thành bước qua Thẩm Cửu hỏi Tạ Liên.

"Ca ca, chuyện này là sao vậy?!"

Tạ Liên thấy Hoa Thành ngay lập tức nhào tới nói.

"Ta vừa mới làm món mới, mời bọn họ nếm thử thì thành ra như vậy. Bọn họ lúc đầu còn sợ hãi từ chối nhưng lại ngửi mùi rất thơm nên mỗi người một miếng và thành ra như thế."

Tạ Liên chán nản kể lể. Nghe xong Hoa Thành cười cười an ủi Tạ Liên rồi chính mình cầm lấy cái bát ăn ngon lành. Hoa Thành nói

"Cái này hơi ngọt"

"Ừm"

Trong cái nơi địa à nhầm nhà bếp đó hai người say sưa bàn tán về món ăn không đếm xỉa đến những quái nhân nằm la liệt chạy loạn trên mặt đất. Một khung cảnh đẹp a.

Chúng ta đã đi tham quan qua sân sau. Vậy, ở bên hồ thì sao?!

Một khung cảnh lãng mạn a. (Mạn phép bỏ qua miêu tả). Dưới gốc cây Sơn Trà, đôi phu phu nhà Vong Tiện show ân ái. Bên gốc cây kia, Hi Thần vừa dỗ dành Giang Trừng vì nồi bánh, vừa tiện thể ăn miếng đậu hũ. Lại nói tới bên đối diện bên này, đúng là tuổi trẻ tài cao. Tư Truy và Kim Lăng cùng nhau seo phì dưới cái mà hệ thống gọi là máy ảnh. Kế bên là Nhiếp ảnh đế và Nghi paylak cà khịa mấy cặp đang tình tứ. Sân si đến cười sặc sụa. Bên trái bờ hồ, Tiết Dương nằm trên đùi Hiểu Tinh Trần, há to miệng để Hiểu đạo trưởng đút kẹo cho ăn. A Tinh đứng sau cảm thấy mình sang quá trời luôn. Còn cái chỗ rầm rầm như động đất kia thì là do Tống Tử Sâm và Ôn Ninh đang đọ sức. Không biết là đọ thật hay không mà thấy như đang khiêu vũ ấy. 

Không biết vì sao, Liễu phong chủ đi lạc tới cái nơi này. Toàn bộ đều thu vào mắt. A Tinh cảm thấy mình không cô đơn. Liễu phong chủ giận đến tím tái mặt mũi, một quyền đánh sập cái cây gần đó, gây ra tiếng động lớn làm chấn động các cặp đôi. Mọi người ngay lập tức tỏ thái độ. Ầm ầm quát lên. Hai bên lao vào hỗn chiến võ mồm. Liễu phong chủ dù có một mình nhưng vẫn giữ được thế cân bằng vì một lý do. Thích Dung đến trợ giúp.
Thật là nực cười a. Cẩu FA gặp couple.

Bên đây hỗn chiến ồn ào, hấp dẫn Phong Tín cùng Mộ Tình đang ở gần đó. Hai người chạy tới xem tình hình thì bắt gặp cảnh này. Loáng thoáng nghe được như này "Cẩu Phong Tín ngu không biết tự lượng sức, cẩu Mộ Tình cầm chổi cả đời. Bọn chúng ngu vãi ra." Ngay lập tức, gân xanh nổi lên và sau đó, cả hai cũng lao vào hỗn chiến. Từng tiếng động ầm ầm truyền đến nhà bếp. Được sự cứu giúp của Vũ Sư, cùng Bán Nguyệt, Bùi Túc và Bùi tướng quân aka Bùi ngựa đực aka Bùi Minh , mọi người dần dần hồi phục lại. Nghe thấy tiếng động liền tìm tới. Tới nơi, một trận chiến trường kinh điển ập vào mắt. Sau một hồi va chạm và đã khó chịu sẵn trong lòng cả đám hỗn chiến luôn. Riêng Hoa Thành và Tạ Liên thì bung dù ngồi xem kịch.

Chỉ chốc lát, ngọn đồi xinh đẹp bị phá hủy đến nhìn không ra cái gì. Cây cối bị ngã đổ, đèn lồng rớt xuống, bén lửa, cháy rừng, cháy luôn cả ngôi đình (lần hai :)) ). Bỗng, một tiếng nổ lớn phát lên, ngay sau tiếng nổ đó, hàng ngàn hàng vạn bông hoa ánh sáng nở rộ trên bầu trời đen, chiếu sáng khắp nơi. Từng đóa từng đóa liên tiếp nở rộ, đẹp đến mê người. Bất giác, mọi người đều ngừng đánh, ngẩng đầu ngắm vẻ đẹp tuyệt hảo đó rồi quay sang người đứng bên cạnh mình, cười vui vẻ rồi cùng trao nhau những ánh nhìn ấm áp, trìu mến. Cả đoàn người đồng thanh.

"Cung chúc tân xuân".

~~~~E.N.D~~~~

Năm mới vui vẻ nha mọi người. Ta up trễ do bận đi chơi. Mọi người năm mới hạnh phúc vui vẻ có nhiều niềm vui và ủng hộ ta nha.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro