Chpater 4





Nhận thấy không khí có vẻ khác thường, Ngô Thế Huân quay đầu nhìn sang người phụ nữ ngồi bên cạnh.

Đôi mắt nhắm chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt hiện lên một nỗi đau khổ đến tuyệt vọng. Hàm răng trắng như tuyết gắt gao cắn chặt vào cánh môi hồng, gần như rướm máu.

Sao thế? Tại sao nét mặt của cô ấy lại bi thương như vậy? Ngô Thế Huân buông một tay ra, chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Lộc Hàm.

"Làm gì vậy! Rất đau đấy!" Lộc Hàm bị Ngô Thế Huân nhẫn tâm đâm một cái, hét lên thảm thiết. Đôi mắt mở to, hai dòng nước mắt nặng nề trượt xuống gò má.

Lộc Hàm hốt hoảng lau nước mắt. Không muốn bị người đàn ông bên cạnh nhìn thấy vẻ thảm hại của mình.

Đôi mi của Ngô Thế Huân khẽ nhướng lên nâng: "Tại sao khóc?"

"Ai cần anh lo!" Lộc Hàm lau qua quýt nước mắt trên mặt, xoay đầu sang bên phải, làm bộ chuyên chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Học trưởng Hạo là bí mật sâu kín nhất trong đáy lòng cô, cô không muốn chia sẻ bí mật này với bất cứ ai.

Vừa đúng lúc đèn đỏ, bàn tay cứng như sắt của Ngô Thế Huân đưa qua, cằm của Lộc Hàm bị siết chặt, đầu bị Ngô Thế Huân kiên quyết kéo xoay sang bên hắn.

Đôi mắt sâu đen nhìn thẳng vào đôi mắt hơi đỏ của cô.

"Nói, tại sao khóc?"

"Khóc vì số phận của tôi kém may mắn, lại gặp phải người không nói tới đạo lý như anh! Tôi đau đớn, tôi tủi hờn! Vì tôi cảm thấy số phận của mình sao khổ sở quá!" Lộc Hàm tức giận cười mỉa mai. Người đàn ông sức mạnh bạo tàn này, hắn nghĩ mình là ai!

Lời nói của Lộc Hàm chọc giận đến Ngô Thế Huân, bàn tay đang muốn gia tăng sức mạnh, nhưng lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lộc Hàm nhòe nhoẹt nước mắt, đột nhiên lại trở nên mềm lòng.

Đôi môi lạnh bạc mím lại, rút bàn tay mang theo sự tức giận bị đè nén về, chợt đạp thắng xe, động tác của Ngô Thế Huân khiến Lộc Hàm bất ngờ, đầu lập tức đụng vào cửa sổ xe, đau điếng.

Không biết nhấn cái nút gì, dây nịt an toàn tự động nới ra, cửa xe vừa mở, Lộc Hàm còn chưa kịp có phản ứng gì, đã bị Ngô Thế Huân ném ngoài đường dưới làn xe đang chạy đông nghịt rồi.

Không hề nói một câu, chiếc xe Lamborghini của Ngô Thế Huân đã nghênh ngang rời đi.

Xoa xoa chiếc cằm bị Ngô Thế Huân bóp đỏ cả lên, "Tên thần kinh!" Lộc Hàm nói thầm trong lòng. Người đàn ông này giống như kiểu bị động kinh, không nói câu gì nhất định đưa cô đến trường, bây giờ cũng chẳng giải thích một câu ném cô ra giữa đường, trái đất này là nhà do hắn xây sao? Lộc Hàm cô cũng không phải là thú cưng của hắn! Thật là tức chết người đi được.

Giơ lên quả đấm hướng về phía chiếc xe Lamborghini đã đi xa, Lộc Hàm nhìn thời gian trong điện thoại di động. Xong rồi! Cô thật sự tới trễ rồi!

Lộc Hàm thở hổn hển, đôi chân chạy nhanh quá trở nên run rẩy, trước khi tiếng chuông vào học vang lên phải chạy kịp tới phòng học.

Từ rất xa đã nhìn thấy bạn tốt Lương Nhạc Nhạc đang ngồi trên ghế vẫy vẫy tay gọi cô.

"Lộc Hàm, bên này!" Nhạc Nhạc giúp cô giữ chỗ ngồi, vị trí chính giữa hàng đầu. Lộc Hàm và Lương Nhạc Nhạc đều là những sinh viên cần cù chăm chỉ, đi học luôn luôn nghiêm túc.

"Nhạc Nhạc, cám ơn cậu!" Lộc Hàm cảm kích nhìn Lương Nhạc Nhạc mỉm cười. Nhờ có Lương Nhạc Nhạc, nếu không chắc chắn cô không chiếm được vị trí tốt như vậy.

"Lộc Hàm, sao cậu chạy đến nỗi thở hổn hển như thế?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lộc Hàm đỏ ửng lên vì chạy nhanh, mồ hôi rịn ra trên chóp mũi mịn màng. Lương Nhạc Nhạc quan tâm đưa cho cô một bịch khăn giấy.

"Đừng hỏi nữa, hôm nay thật là xui xẻo, gặp phải một tên bị bệnh thần kinh!"

Âm thanh giọng nói còn chưa tan, bạn học xung quanh đã rối rít vỗ tay. Giáo sư La và một người đàn ông cao lớn đi vào. Chắc người này là sinh viên yêu quý của giáo sư La, hôm nay đặc biệt mời tới lớp học của cô.

Ánh mắt Lộc Hàm mang theo sự kính phục nhìn sang phía người đàn ông. Vừa nhìn thấy, cô gần như muốn nhảy dựng lên!





Một bộ Vest màu đen, áo sơ mi màu xanh đậm, cà vạt cũng màu xanh, mái tóc dày rậm, đôi mắt sâu đen tối tăm. Ách, đây không phải là Ngô Thế Huân sao!

Lộc Hàm kinh ngạc nhìn chằm chằm Ngô Thế Huân, nói không ra lời.

"Này, Lộc Hàm! Ngẩn người cái gì? Nhìn thấy trai đẹp không rời mắt được hả?" Nhạc Nhạc đùa cợt nói.

Vừa lúc giáo sư La giơ tay lên ý bảo các bạn học yên lặng, không khí trong phòng học hoàn toàn yên tĩnh, vì vậy giọng nói của Lương Nhạc Nhạc vang dội khác thường, tất cả mọi người nhìn sang hướng Lộc Hàm.

Lộc Hàm cố gắng co người lại dưới bàn học, cảm giác như muốn giảm thiểu sự tồn tại của chính mình. Ánh mắt len lén nhìn qua mái tóc cắt ngang trán liếc về phía Ngô Thế Huân.

Shit! Ngô Thế Huân thấy một đôi mắt lấp lánh có hồn đang theo dõi hắn, khóe miệng hiện lên một nụ cười như có như không.

Thôi, nếu hắn đã nhận ra cũng không cần nữa che giấu nữa.

Lộc Hàm cam chịu ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt trong sáng, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Ngô Thế Huân. Ai sợ ai!

Nhận thấy ánh mắt Lộc Hàm dường như muốn ra uy, nụ cười trên môi Ngô Thế Huân càng sâu hơn. Lộc Hàm, chúng ta lại gặp nhau!

Ngô Thế Huân ở trên giảng đường rốt cuộc nói những chuyện gì, một sinh viên luôn luôn nghiêm túc học tập như Lộc Hàm một chữ cũng không nghe vào.

Không phải vì xung quanh đều là những nữ sinh háo sắc thì thầm: "Oa, vị học trưởng Ngô này rất đẹp trai a!" "Đúng vậy a, anh ta rất tài hoa a! Nói chuyện hay quá! So với giáo sư La còn hiểu biết nhiều hơn !" .

Mà bởi vì là, mỗi khi nói một câu, ánh mắt Ngô Thế Huân lại liếc về phía Lộc Hàm một vòng. Ánh mắt kia sắc bén rất đáng sợ, cho dù ngồi ở sau bàn học cách hắn đến mấy mét, Lộc Hàm cũng có thể cảm thấy một cỗ áp lực cực lớn. Đó chính là ánh mắt của loài dã thú hung mãnh phát hiện thấy con mồi ngon miệng.

Nhịn! Mình nhẫn nhịn! Lộc Hàm khép hờ mắt lại, không hề đối diện trực tiếp với ánh mắt hắn nữa.

Cầm bút lên, cô vô thức vẽ loạn trên giấy. Đột nhiên, một chủ ý nảy lên trong đầu.

Khóe miệng mang theo ý cười xấu xa, Lộc Hàm vẽ vào trong vở một bức tranh châm biếm.

Một con sói hung ác mặc bộ quần áo màu đen, áo sơ mi xanh đậm, cà vạt màu xanh, đang đứng ở trên bục giảng chậm rãi nói chuyện hiện ra. Bộ mặt của con sói này chính là mặt của Ngô Thế Huân.

Lộc Hàm đã từng học vẽ tranh, đôi mắt bướng bỉnh lì lợm của Ngô Thế Huân bị cô phác thảo đặc biệt sống động, khiến cho người ta vừa nhìn một cái cũng biết bộ mặt con sói này chính là Ngô Thế Huân.

Trên mặt con sói có vẻ rất nghiêm túc, sau đó cô ghi nội dung trong vòng tròn trên đầu chính là: Hừ, các ngươi chính là đám nữ sinh ngu ngốc, bị bề ngoài đẹp trai lãng tử của ta làm cho mê mẩn phải không? Ha ha, các ngươi nằm mơ cũng không nghĩ đến, thật ra thì khuôn mặt của ta chính là cầm thú!

Buồn cười nhất chính là, đầu tóc của con sói kia rối bời, còn bị Lộc Hàm vẽ một chiếc nơ hình con bướm lớn màu hồng. Lộc Hàm còn mặc cho con sói bướng bỉnh lì lợm một chiếc quần tắm, động tác õng ẹo làm dáng kết hợp với gương mặt nghiêm túc, hung ác nham hiểm, nhìn như thế nào cũng thấy buồn cười!

Lộc Hàm liếc mắt nhìn Ngô Thế Huân đang chậm rãi nói chuyện trên bục giảng, lại nhìn vào mảnh giấy vẽ con sói rất hài hước, trong lòng âm thầm cười đến đau cả ruột. Trên bục giảng, Ngô Thế Huân, thấy Lộc Hàm liếc nhìn hắn một cái rồi lại cười một hồi lâu, lại nhìn hắn một cái, tiếp tục cười một lúc lâu, trong lòng có vẻ không yên, nói thầm, nha đầu này đang giở trò quỷ gì? Chẳng lẽ trên mặt mình có dính gì bẩn sao?

Ngô đại tổng giám đốc luôn luôn tự nhiên thoải mái, chưa bao giờ đem bất cứ ai để vào trong mắt, giờ cũng có chút hoảng hốt rồi.

Đợi lát nữa tan lớp, nhất định phải tìm tiểu nha đầu này hỏi cho rõ ràng! Ngô Thế Huân liếc mắt nhìn Lộc Hàm đang khổ sở nín cười, đột nhiên có cảm giác bất lực.

Tiết học khá dài cuối cùng cũng kết thúc.

Lộc Hàm thở phào nhẹ nhõm. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tràn đầy nụ cười, một đôi mắt to dí dỏm trong sáng nhìn về phía Ngô Thế Huân. Chào tạm biệt! Sói xám lớn!

Ngô Thế Huân liếc Lộc Hàm, đúng lúc nhìn thấy Lộc Hàm một bên nói nhỏ gì đó với cô gái ngồi bên cạnh, một bên hướng hắn làm mặt quỷ. Nhất định đang nói xấu hắn. Ánh mắt u ám hiện lên dục vọng chinh phục mãnh liệt, cô gái bé nhỏ, hãy chờ đấy!

"Học trưởng Ngô! Xin chờ một chút!" Ngoài cửa đột nhiên lao tới một đám bạn học đang cầm máy ghi âm.

Ngô Thế Huân nhướng nhướng mí mắt, đôi tay đút vào túi quần, đôi chân dài đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn, từ trên cao nhìn xuống cô bé nữ sinh dẫn đầu.

"Học trưởng Ngô, chúng em ở trong ban tin tức của đại học T, muốn phỏng vấn anh. Anh có thể cho chúng em nửa giờ được không?" Cô bé nữ sinh dẫn đầu dáng dấp vô cùng ngọt ngào, trên mặt lóe lên ánh sáng tự tin, cô là hoa khôi trong ban tin tức của đại học T, cô tự tin nghĩ rằng học trưởng Ngô trước mắt sẽ không thể kháng cự được lực hấp dẫn của cô, sẽ nể mặt cô mà tiếp nhận phỏng vấn.

"Phỏng vấn?" Đôi mi rậm của Ngô Thế Huân khẽ nhíu lại, lát nữa hắn còn có một hội nghị quan trọng, căn bản không có thời gian tiếp nhận trò chơi phỏng vấn của đám nữ sinh này.

"Đúng vậy! Học trưởng Ngô, anh là một nhân vật làm mưa làm gió trên thương trường, khó có dịp tới đại học T để chúng em học hỏi, xin anh tiếp nhận lời mời của chúng em!" Hoa khôi ban tin tức bắt đầu có chút nghi ngờ. Dung mạo xinh đẹp của cô hình như không có chút tác dụng với Ngô Thế Huân a.

Ánh mắt chuyển động một vòng, Ngô Thế Huân thấy bóng dáng Lộc Hàm cầm cặp vở chuẩn bị chạy ra khỏi phòng học. Khóe miệng hiện lên một nụ cười hứng thú, ngón tay thon dài chỉ về hướng Lộc Hàm: "Có thể phỏng vấn. Nhưng tôi chỉ muốn cô ấy phỏng vấn thôi."

"Sao?" Hoa khôi ban tin tức kinh ngạc, quay đầu nhìn Lộc Hàm, cô gái này là ai? Cư nhiên bị học trưởng Sở chỉ đích danh.

Đúng lúc Lộc Hàm vội vàng lôi kéo Lương Nhạc Nhạc ra bên ngoài, liền bị bạn học ban tin tức vây quanh.

"Bạn học, học trưởng Ngô chỉ đích danh muốn bạn phỏng vấn, làm phiền bạn giúp giùm chuyện này. . . . . ."

"Bạn học, chuyện này chúng tôi đã chuẩn bị rất tốt, bạn dựa theo bản thảo phỏng vấn học trưởng Ngô là được. . . . . ."

Không chịu nổi một nhóm người ném bom cầu khẩn. Lộc Hàm chỉ còn biết nhắm mắt đón nhận nhiệm vụ phỏng vấn Ngô Thế Huân.

Được rồi! Phỏng vấn thì phỏng vấn! Ban ngày ban mặt, Ngô Thế Huân chẳng lẽ dám làm chuyện bậy bạ với cô sao? Lộc Hàm cẩn trọng ngẩng cao đầu lên, ánh mắt dường như khiêu khích nhìn Ngô Thế Huân. Không phải là một con sói xám lớn sao! Cô cũng không phải là cô bé quàng khăn đỏ, sẽ không sợ hắn a!

Ánh mắt tối đen của Ngô Thế Huân hiện lên một ngọn lửa nhỏ: Quả ớt nhỏ, lần này lại khiến cho tôi bắt được cô rồi !

"Tôi chỉ đồng ý một mình cô ấy phỏng vấn, những người khác có thể đi nha." Ngô Thế Huân thờ ơ nói. Hắn không quen bị một đám nữ sinh ríu ra ríu rít vây quanh. Khiến cho hắn đau cả đầu.

Dĩ nhiên, hắn sẽ không thừa nhận, hắn thật ra chính là muốn ở một mình với Quả ớt nhỏ.

Mọi người tản mác rời đi. Lộc Hàm cầm máy ghi âm các bạn học kín đáo đưa cho cô, ngơ ngác đứng trước mặt Ngô Thế Huân. Chuyện gì xảy ra, cô còn chưa kịp phản ứng, thì trong phòng học chỉ còn lại có cô và Ngô Thế Huân thôi.

Trong cổ họng Ngô Thế Huân phát ra tiếng cười thật nhỏ, bàn tay đưa qua, đùa cợt nâng cằm Lộc Hàm lên.

Chiều cao 1m61 của Lộc Hàm, đứng trước mặt hắn thật sự có vẻ quá thon nhỏ. Vì vậy khí thế lập tức yếu đi rất nhiều.

Nhưng Lộc Hàm hiển nhiên không ý thức được điều này, "Bụp" phất tay đánh rớt ma trảo của Ngô Thế Huân.

"Ngô Thế Huân, mời anh nghiêm túc một chút. Nơi này là trường học!" Giọng nói của cô lạnh lùng, đôi mắt trong suốt tức giận nhìn hắn chằm chằm. Trên mặt viết chữ không thể xâm phạm.

Ngô Thế Huân cảm thấy càng ngày càng đùa giỡn càng thích thú. Hắn chính là thích xem Quả ớt nhỏ tức giận.

Nhún vai một cái, hắn ung dung ngồi xuống, đôi chân dài thư thái bắt chéo lên. Ánh mắt đùa giỡn quan sát Lộc Hàm.

"Không phải muốn phỏng vấn sao? Bây giờ có thể bắt đầu." Mặc dù bề bộn nhiều việc, nhưng Ngô Thế Huân cũng không ngại cho Lộc Hàm thêm vài phút.

Cằm của Lộc Hàm vẫn còn vương lại nhiệt độ ngón tay của hắn. Đôi mắt to thông minh chợt lóe lên. Vụng về mở ra máy ghi âm đưa tới trước mặt Ngô Thế Huân.

"Học trưởng Ngô, ngài có biết lợn giống có nghĩa là gì không?" Lộc Hàm nghiêm trang hỏi.

"Hả?" Ánh mắt Ngô Thế Huân chợt lóe, có gái bé nhỏ này lại đang giở thủ đoạn gì đây?

"Lợn giống chính là heo đực động dục chạy khắp nơi. Học trưởng Ngô học cao hiểu rộng, phụ nữ cũng nhiều như quần áo, vậy mà ngay cả từ này cũng không hiểu sao?" Lộc Hàm nghiêng đầu, mắt to tò mò nhìn Ngô Thế Huân, dáng vẻ ngây thơ vô tội.

Tròng mắt Ngô Thế Huân chợt co lại. Chưa bao giờ có ai dám dùng loại thái độ này đối với hắn. Những từ ngữ trắng trợn và trần trụi như vậy, lại từ cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của cô thốt ra, Ngô Thế Huân hắn khiến cô chán ghét như vậy sao?

Ngô Thế Huân cảm thấy khó thở trong ngực, muốn hít thở thoải mái mà không thể nào thoải mái được.

Nhìn chằm chằm vào vẻ mặt vô tội của Lộc Hàm, Ngô Thế Huân lạnh lùng cười một tiếng, cơ thể cao lớn rắn chắc tiến tới gần cô, đưa tay kềm chặt cánh tay của cô.

Cảm nhận được nguy hiểm tới gần, Lộc Hàm liều mạng giãy giụa: "Buông tôi ra! Anh mà không buông tay tôi sẽ kêu người tới đấy!"

"Kêu người?" Cô cho rằng câu nói này có thể uy hiếp được hắn? Tiểu nha đầu này còn chưa biết rõ tình hình mà.

Đáy mắt Ngô Thế Huân che giấu những tia sáng nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt cô.

Lộc Hàm càng dùng sức giãy giụa, há miệng muốn kêu to lên.

Cái miệng nhỏ nhắn vừa mới hé mở, Ngô Thế Huân liền cúi xuống, chiếm lấy đôi môi của cô rất chính xác.

Bờ môi của hắn nóng bỏng, nóng đến độ toàn thân Lộc Hàm chấn động, giống như một dòng điện chạy dọc làm tê liệt toàn thân. Dường như hài lòng với phản ứng của cô, Ngô Thế Huân từ bi giảm bớt sức lực của mình. Môi lưỡi vẫn ở trên môi cô chậm rãi tìm cách trêu đùa.

Một bàn tay ấm áp xoa nhẹ cơ thể của cô, nhẹ nhàng kéo cổ áo ra, bờ vai trắng nõn của Lộc Hàm nhất thời lộ ra.

Không khí mát mẻ kích thích làn da để trần, khiến Lộc Hàm từ trong mê loạn tỉnh táo lại.

Mồ hôi lạnh từ trên trán nhỏ xuống, theo bàn tay của Ngô Thế Huân, cảm giác sợ hãi tích tụ lại.

Đây là phòng học, nếu như bị người ta nhìn thấy, cô còn có thể sống sao? Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt (hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi), nếu đối chọi với hắn nữa, chính là đào hố chôn mình.

Lộc Hàm cất giọng nói nhẹ nhàng, nhìn hắn cầu khẩn: "Được rồi, tôi sai rồi, tôi không nên mắng anh, anh bỏ qua cho tôi đi!"

"Bỏ qua cho cô? Lợn giống phát động tình dục thì làm sao có thể dễ dàng dừng lại?" Giọng nói của Ngô Thế Huân tà ác và vô liêm sỉ.

". . . . . ." Lộc Hàm bị nghẹn đến nỗi không thể thốt nên lời. Hai chân âm thầm dồn sức, rồi bất chợt đá chân phải lên, vừa mới đá giữa chừng đã bị một đôi chân cứng như sắt gắt gao kẹp chặt lấy.

"Lộc Hàm, lại dùng chiêu này nữa sao?" Giọng nói của Ngô Thế Huân hàm chứa đầy sự tức giận. Chưa bao giờ có ai dám đá Ngô Thế Huân hắn, người phụ nữ bé nhỏ này, thế mà lại nhiều lần đụng chạm đến ranh giới cuối cũng của hắn.

Bàn tay mang theo sự trừng phạt trực tiếp thăm dò vào quần áo của cô. Hung hăng chà xát nhào nặn, hưởng thụ cảm giác làn da mềm mại trắng như tuyết mang tới.

Tròng mắt Ngô Thế Huân chợt co lại. Chưa bao giờ có ai dám dùng loại thái độ này đối với hắn. Những từ ngữ trắng trợn và trần trụi như vậy, lại từ cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của cô thốt ra, Ngô Thế Huân hắn khiến cô chán ghét như vậy sao?

Ngô Thế Huân cảm thấy khó thở trong ngực, muốn hít thở thoải mái mà không thể nào thoải mái được.

Nhìn chằm chằm vào vẻ mặt vô tội của Lộc Hàm, Ngô Thế Huân lạnh lùng cười một tiếng, cơ thể cao lớn rắn chắc tiến tới gần cô, đưa tay kềm chặt cánh tay của cô.

Cảm nhận được nguy hiểm tới gần, Lộc Hàm liều mạng giãy giụa: "Buông tôi ra! Anh mà không buông tay tôi sẽ kêu người tới đấy!"

"Kêu người?" Cô cho rằng câu nói này có thể uy hiếp được hắn? Tiểu nha đầu này còn chưa biết rõ tình hình mà.

Đáy mắt Ngô Thế Huân che giấu những tia sáng nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt cô.

Lộc Hàm càng dùng sức giãy giụa, há miệng muốn kêu to lên.

Cái miệng nhỏ nhắn vừa mới hé mở, Ngô Thế Huân liền cúi xuống, chiếm lấy đôi môi của cô rất chính xác.

Bờ môi của hắn nóng bỏng, nóng đến độ toàn thân Lộc Hàm chấn động, giống như một dòng điện chạy dọc làm tê liệt toàn thân. Dường như hài lòng với phản ứng của cô, Ngô Thế Huân từ bi giảm bớt sức lực của mình. Môi lưỡi vẫn ở trên môi cô chậm rãi tìm cách trêu đùa.

Một bàn tay ấm áp xoa nhẹ cơ thể của cô, nhẹ nhàng kéo cổ áo ra, bờ vai trắng nõn của Lộc Hàm nhất thời lộ ra.

Không khí mát mẻ kích thích làn da để trần, khiến Lộc Hàm từ trong mê loạn tỉnh táo lại.

Mồ hôi lạnh từ trên trán nhỏ xuống, theo bàn tay của Ngô Thế Huân, cảm giác sợ hãi tích tụ lại.

Đây là phòng học, nếu như bị người ta nhìn thấy, cô còn có thể sống sao? Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt (hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi), nếu đối chọi với hắn nữa, chính là đào hố chôn mình.

Lộc Hàm cất giọng nói nhẹ nhàng, nhìn hắn cầu khẩn: "Được rồi, tôi sai rồi, tôi không nên mắng anh, anh bỏ qua cho tôi đi!"

"Bỏ qua cho cô? Lợn giống phát động tình dục thì làm sao có thể dễ dàng dừng lại?" Giọng nói của Ngô Thế Huân tà ác và vô liêm sỉ.

". . . . . ." Lộc Hàm bị nghẹn đến nỗi không thể thốt nên lời. Hai chân âm thầm dồn sức, rồi bất chợt đá chân phải lên, vừa mới đá giữa chừng đã bị một đôi chân cứng như sắt gắt gao kẹp chặt lấy.

"Lộc Hàm, lại dùng chiêu này nữa sao?" Giọng nói của Ngô Thế Huân hàm chứa đầy sự tức giận. Chưa bao giờ có ai dám đá Ngô Thế Huân hắn, người phụ nữ bé nhỏ này, thế mà lại nhiều lần đụng chạm đến ranh giới cuối cũng của hắn.

Bàn tay mang theo sự trừng phạt trực tiếp thăm dò vào quần áo của cô. Hung hăng chà xát nhào nặn, hưởng thụ cảm giác làn da mềm mại trắng như tuyết mang tới.

Lộc Hàm luống cuống đến độ muốn khóc. Ai tới cứu cô với! Cô sai rồi, cô đánh giá quá cao phẩm hạnh của người đàn ông này, cô cho rằng ở trong phòng học, người đàn ông này chắc chắn sẽ có chút kiêng nể, sẽ không chạm vào cô.

"Cốc cốc. . . . . ." Tiếng gõ cửa phòng học vang lên, tiếng người huyên náo từ bên ngoài truyền đến: "Học trưởng Sở, hai người phỏng vấn xong chưa?"

Lộc Hàm giống như níu được một cái cây cứu mạng, vội vàng lớn tiếng kêu: "Đã phỏng vấn xong rồi, các bạn vào đi!"

Đúng lúc cửa phòng học bị mở ra, Ngô Thế Huân lập tức đẩy Lộc Hàm ra xa. Dù sao đây cũng là trường học cũ của hắn, hắn cũng phải nể mặt giáo sư La ba phần. Nếu không hôm nay Lộc Hàm nhất định phải chết!

Giành được tự do, Lộc Hàm không để ý nhặt lên máy ghi âm cùng sách vở của mình, nhấc chân chạy như điên ra khỏi phòng học.

Sau khi đuổi đi hết đám sinh viên của ban tin tức, Ngô Thế Huân nhặt tờ giấy còn rơi lại trên bàn. Chậm rãi mở ra, bức tranh châm biếm của Lộc Hàm đập vào mắt hắn.

"Hừ, các cô chính là đám nữ sinh ngu ngốc, bị bề ngoài đẹp trai lãng tử của ta làm cho mê mẩn phải không? Ha ha, các cô nằm mơ cũng không nghĩ đến, thật ra thì khuôn mặt của ta chính là cầm thú!" Trên bức tranh, chữ viết của Lộc Hàm rất có lực, căn bản không giống như nét chữ mềm mại của những cô bé học sinh, rất giống với tính tình quật cường không chịu thua của cô.

Ngô Thế Huân giận quá hóa cười. Cái trò chơi này, hình như càng ngày càng thú vị! Quả ớt nhỏ cay nồng, rất đúng khẩu vị của hắn!

Lộc Hàm kéo lê bước chân mệt mỏi về đến nhà. Trong nhà truyền đến tiếng khóc sụt sùi.

"Lộc Hàm! Con cứu mạng chúng ta đi!" Thấy Lộc Hàm trở lại, mẹ ghẻ Lâm Thiến giống như gặp được cái cây cứu mạng, lập tức nhào tới.

"Dì Lâm, sao thế? Sao hai người lại khóc?" Lâm Thiến cùng chị cô Lâm Vũ Yên cũng khóc đến sưng đỏ cả mắt. Lộc Hàm không hiểu hỏi.

"Chủ nợ của ba con không biết tại sao biết được địa chỉ của chúng ta ở đây, tới đây thúc giục chúng ta trả nợ, trước năm giờ chiều nay, phải thanh toán toàn bộ. Nếu như không trả, sẽ kiện ba con lên tòa án, mang con và chị con đến quán bar bán rượu tiếp khách!"

Lâm Thiến ôm Lâm Vũ Yên, đau lòng vuốt ve tóc của cô ta.

"Lộc Hàm, nghề người mẫu của chị vừa mới bắt đầu, chị vừa mới nhận mấy show quảng cáo, mới vừa lên trang bìa tạp chí lần đầu tiên, chị không muốn làm vũ nữ, không thể tới quán bar tiếp khách được!" Lâm Vũ Yên ra vẻ đáng thương nói, trong ánh mắt che giấu sự tính toán ngấm ngầm.

"Dì Lâm, chị, hai người đừng có nôn nóng, để con nghĩ xem có biện pháp nào không." Trái tim Lộc Hàm như thắt lại, tiền thuốc thang của ba còn chưa có đâu vào đâu rồi, giờ lại bị chủ nợ tìm tới cửa. Cô phải tìm thêm mấy việc làm thêm mới được!

"Không cần suy nghĩ, có một có sẵn phương pháp xử lí!" Lâm Vũ Yên vội vàng nói, lấy từ trong tay ra một tờ giấy, "Lộc Hàm, chủ nợ nói, em chỉ cần cầm tờ giấy này tới số nhà 27 đại lộ La Bàn, món nợ của nhà chúng ta được xóa bỏ!"

Số nhà 27 đại lộ La Bàn.

Đây là một ngôi nhà cổ phủ đầy dây mây xanh, trong nội thành tấc đất tấc vàng, lại có một ngôi nhà cổ như vậy, Lộc Hàm cảm thấy kỳ lạ sao trước kia mình lại không để ý tới. Cầm tờ giấy con kia trên tay, gõ gõ vào cánh cửa thần bí cửa. Không có ai lên tiếng, cửa lại tự động mở ra.

Không hiểu tại sao Lộc Hàm cảm thấy có chút sợ sệt, Hít sâu, trấn định cảm xúc một chút. Cô bước chân lên chiếc cầu thang bằng gỗ tử đàn. Cầu thang được lau thường xuyên nên sáng bóng, cả ngôi nhà sang trọng nhưng cũng rất khiêm tốn, có thể thấy được chủ nhân có cặp mắt thưởng thức hơn người.

"Có ai ở đây không?" Giọng nói của Lộc Hàm vang lên trong căn phòng trống trải có vẻ vô cùng nhỏ bé.

Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, một bóng dáng cao lớn xuất hiện tại đầu cầu thang, thân hình cao lớn che khuất ánh mặt trời rọi vào cửa sổ. Theo bản năng, Lộc Hàm ngẩng đầu lên nhìn.

Ngược sáng, không thấy rõ khuôn mặt người đàn ông.

Lộc Hàm giơ giơ tờ giấy trong tay lên: "Xin hỏi, là ngài muốn tôi cầm tờ giấy này đến tìm ngài sao? Ngài nói với chị tôi, chỉ cần tôi đến tìm ngài, thì món nợ nhà tôi có thể được xóa bỏ. Là thật sao?"

Từ cổ họng người đàn ông thoát ra một tiếng cười khẽ. Nghe có vẻ quen tai!

Lộc Hàm nghi ngờ nhíu mi lại.

Người đàn ông từng bước từng bước một bước xuống cầu thang. Bước chân nhàn nhã, nhưng Lộc Hàm lại cảm thấy một cỗ áp lực cực lớn! Bên ngoài là cái nóng mùa hè, trong phòng này lại râm mát nên có chút rét run. Lộc Hàm siết chặt tờ giấy, lòng bàn tay hơi toát mồ hôi.

Người đàn ông này cách cô càng ngày càng gần, toàn thân phát ra khí thế kiêu căng khiến Lộc Hàm lập tức nhớ ra, Ngô Thế Huân, hắn là Ngô Thế Huân!

"Ngoài ý muốn sao?" Giọng nói của Ngô Thế Huân mang theo chút đắc ý, đôi tay đút trong túi quần, từ trên cao nhìn xuống Lộc Hàm. Trong mắt lóe ra tia sáng thỏa mãn. Quả ớt nhỏ, em trốn không thoát đâu!

Hai tay của Lộc Hàm bất giác nắm lại thật chặt, móng tay đâm thật sâu vào trong da thịt.

Người đàn ông ti tiện này, lại áp dụng thủ đoạn vô sỉ như vậy đến bức ép mình!

Trợn to đôi mắt trong trẻo, Lộc Hàm lạnh lùng mở miệng: "Ngài đường đường là Tổng giám đốc của Sở thị, ức hiếp một cô gái như vậy thì hứng thú lắm sao? Ngài có tin tôi sẽ gặp tạp chí bát quái tố cáo ngài hay không?"

"Ha ha. . . . . ." Tiếng cười trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu Lộc Hàm. Ngô Thế Huân vẻ xem thường nhướng mi lên: "Tôi có trách nhiệm nói cho cô biết, ở thành phố C, không có một tòa soạn nào dám đăng tin tức của tôi!"

Lộc Hàm muốn chạy trốn, nhưng đôi chân giống như mọc rễ, trì trệ không chạy được.

Suy nghĩ của cô đang đấu tranh kịch liệt.

Nếu như ở lại, có nghĩa là cô phải chấp nhận tất cả những điều kiện không hợp lý của người đàn ông biến thái này.

Chạy trốn? Không, không được!

Nếu như bây giờ cô chạy, ba sẽ làm thế nào? Dì Lâm và chị cô sẽ làm thế nào? Nhà của cô sẽ tan nát!

Nghĩ tới đây, Lộc Hàm cố lấy can đảm.

Kiên định ngẩng đầu lên, nhìn Ngô Thế Huân khẽ mỉm cười.

"Tổng giám đốc Sở, ngài nói đi, điều kiện của ngài là gì?"

"Làm tình nhân của tôi, đến khi nào tôi chơi chán mới thôi." Ánh mắt của Ngô Thế Huân căn bản không nhìn cô mà lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Anh, anh bị thần kinh à!" Lộc Hàm xoay người muốn đi.

"Tìm bệnh viện tốt nhất cho ba cô, bác sĩ tốt nhất. Bảo đảm ông ấy sẽ hồi phục." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên sau lưng cô.

Lộc Hàm dừng lại, cô do dự. . . . . .

Cô vô cùng chán ghét điều kiện lưu manh hoang đường muốn cô làm tình nhân của hắn, cô hẳn nên không cần nghĩ ngợi mà tát cho hắn một cái, nhưng cô lại do dự. . . . . .

Điều kiện của hắn quá mức hấp dẫn. Bệnh của ba, đúng là vì không có tiền nên mới không điều trị hết. Nếu như có thể tìm được bệnh viện hạng nhất, do bác sĩ tốt nhất làm phẫu thuật cho ba, ba nhất định sẽ khá hơn.

Nhưng , cái giá để ba hồi phục sức khỏe, là bán chính bản thân mình!

Đem mình bán cho cầm thú. . . . . .

"Nghĩ thông suốt chưa?" Ngô Thế Huân nhìn chằm chằm bóng lưng cứng ngắc của cô, khóe môi cong lên. Phụ nữ, đều là hàng hóa kinh doanh. Lộc Hàm, cũng không ngoại lệ.

Ngô Thế Huân đi tới, bàn tay lửa nóng ôm cơ thể cô từ phía sau, lòng bàn tay nóng bỏng khiến Lộc Hàm giật mình.

Lộc Hàm nhìn mình chằm chằm bàn tay phía trước người cô cảm thấy rất ghê tởm, cô rất muốn mắng chửi cho đã rồi quay về, nhưng cuối cùng, cô vẫn không đẩy hắn ra. Bây giờ đã 4: 50 rồi, chỉ còn có mười phút, cô chỉ còn dư lại thời gian là mười phút để cân nhắc mà thôi.

Cô còn có lựa chọn nào khác sao?

Cha cô buôn bán phá sản, cô vì muốn tiết kiệm ít tiền, sau khi làm xong lại đi bộ qua mười mấy trạm xe mới về đến nhà. Cô đã bị mất quyền lựa chọn rồi.

Danh dự? trước cơ thể bệnh hoạn nằm trên giường của ba cô, danh dự còn tính thứ gì? Ba đã từng rất năng động, bây giờ chỉ còn như một cái xác nằm trên giường, không thể nói chuyện, không thể nhúc nhích, có khác gì xác chết đâu?

Danh dự, trước sự khắc nghiệt của cuộc sống, không đáng giá một đồng tiền.

Vì ba cô có thể khỏe mạnh trở lại, bán đi cơ thể, đã dơ bẩn của mình, cô cũng không có gì thua thiệt!

Trong sạch của cô, vào cái đêm đó, đã bị không biết một người đàn ông không biết tên hung hăng phá hủy. Thất thân một lần cùng với thất thân mười lần có cái gì khác nhau?

Học trưởng Hạo . . . . . Lộc Hàm bỗng nhiên lại nhớ tới khuôn mặt nho nhã của Thân Hạo Khiêm, trái tim ẩn dấu một cơn đau nhói.

Thân Hạo Khiêm, anh đứng dưới bóng cây hoa Anh Đào chờ cô tan học, nụ cười của anh còn ấm áp hơn gió xuân. Anh nói, Lộc Hàm, mau lớn lên đi, chờ sinh nhật 18 tuổi của em, anh dẫn em đi xem biển.

Thân Hạo Khiêm, khi có mấy tên côn đồ ở ngoài trường muốn động tay động chân với cô thì thiên thần đột nhiên xuất hiện, một trận đấm đá, khiến từ đó không ai dám chọc vào Lộc Hàm. Một người nho nhã lịch sự như thế, một người vì bảo vệ cô mà đánh nhau, cam tâm vì cô mà chịu lỗi với nhà trường.

Học trưởng Hạo. . . . . . Ánh mắt của Lộc Hàm đột nhiên mơ hồ. nước mắt đã kìm nén thật lâu, rốt cuộc vào giờ phút này rơi xuống. từng giọt từng giọt nặng nề, nếm vào trong miệng cay đắng khác thường.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #hunhan