Chương 3: NHƯ THỂ TÌM KIẾM BỆNH TƯƠNG TƯ

Chương 3: NHƯ THỂ TÌM KIẾM BỆNH TƯƠNG TƯ

Tiểu Lục quyết định lên núi tìm Cửu Mệnh Tương Liễu.

Từ khi tỉnh lại trong hình dạng Tiểu Lục, Tiểu Yêu không có nhiều thời gian để sắp xếp suy nghĩ của mình. Số phận cứ đẩy nàng về phía trước, không bao giờ cho nàng cơ hội dừng lại xua tan sương mù để xác định con đường phía trước.

Nàng điên cuồng nhớ y gần mấy ngàn năm qua, nhưng lại chưa bao giờ dám nghĩ đến khả năng gặp lại, càng chưa bao giờ dám cân nhắc sau khi gặp mặt sẽ xảy ra chuyện gì.

Đồ Sơn Cảnh không thể đợi được nữa, nàng cũng không muốn đợi thêm nữa. Nàng rất muốn xác nhận rằng Đồ Sơn Cảnh đã ở đây và liệu Cửu Mệnh Tương Liễu có ở đây hay không...

Không dừng lại một giây, nàng vội vàng đi tới thung lũng nơi nàng đã bắt Phỉ Phỉ trong ký ức, chưa đầy nửa ngày đã đến nơi.

"Thanh Thủy Trấn Văn Tiểu Lục muốn gặp mặt Cửu Mệnh Tương Liễu!" Nàng ở sâu trong rừng rậm hét lớn.

"Thanh Thủy Trấn Văn Tiểu Lục muốn gặp Cửu Mệnh Tương Liễu!!" nàng khẳng định Tương Liễu và Mao Cầu chắc chắn có thể nghe thấy tiếng gọi của mình, nhưng tại sao bóng người màu trắng trong ký ức của nàng lại không có xuất hiện?

"Trấn Thanh Thủy Văn Tiểu Lục muốn gặp Cửu Mệnh Tương Liễu!!!" Nước mắt nàng cuối cùng cũng trào ra, nàng không thể chấp nhận việc ở đây không có Cửu Mệnh Tương Liễu, thân thể run rẩy, nghẹn ngào nức nở.

"Thanh Thủy Thân Văn Tiểu Lục muốn gặp Cửu Mệnh Tương Liễu..." Giọng Tiểu Lục đã khàn khàn nhưng vẫn không ngừng hét lên.

Gần đến đỉnh điểm của sự tuyệt vọng, một giọng nói quen thuộc từ trên cây vang lên: "Không biết ta có quen biết Văn Tiểu Lục ở trấn Thanh Thủy từ khi nào?"

Một nam nhân mặc y phục trắng, tóc trắng đeo mặt nạ băng tao nhã ngồi trên cành cây, thản nhiên nhìn nàng.

Tâm trí Tiểu Yêu cuối cùng cũng ổn định lại.

"Trấn Thanh Thủy Văn Tiểu Lục tìm gặp quân sư Tương Liễu để thương lượng." Nhưng nàng vẫn không dám ngẩng đầu nhìn y.

"Ồ? Tại sao ngươi không nói cho ta biết ngươi muốn thương lượng gì với ta."

Tiểu Lục lấy ra bình thuốc nhỏ mang theo bên người, giơ lên cao quá đầu: "Ta muốn dùng thuốc này xin quân sư Tương Liễu giúp ta liên lạc với Ngọc Sơn Tệ Quân." Hôm qua, nàng gần như cạn kiệt sức lực. Nửa thân linh huyết của nàng để có thể luyện chế được viên thuốc chỉ trong một đêm.

"Khi nào một người như ngươi biết nhiều như vậy về ta?" Tương Liễu lạnh lùng nhìn Tiểu Lục, ngón tay nhẹ nhàng nắm chặt cành cây.

Tiểu Lục không khỏi run rẩy, đó là bản năng sợ chết khi sinh vật đang sống cảm nhận được. Tuy rằng ngàn năm trước đã từng quen biết, nhưng Tiểu Yêu biết rất rõ, Tương Liễu lúc này căn bản không quen biết nàng, y có thể thật sự sẽ công kích nàng, dù sao thì hiện tại trong lòng y tràn đầy nghi hoặc.

Nàng biết quá rõ tính cách của Tương Liễu, biết y không đủ kiên nhẫn để thăm dò sự nghi ngờ, để ngăn cản y dùng cách đơn giản và hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề là trực tiếp giết nàng, Tiểu Yêu nhanh chóng trả lời: "Tệ Quân là bạn cũ của ta, huynh ấy từng nói ta nếu có việc gấp có thể đến cầu Cửu Mệnh Tương Liễu, ngài chỉ cần hỏi là sẽ biết. Hiện tại ta có việc gấp muốn gặp huynh ấy, nhưng bởi vì linh lực của ta thấp, không thể đi tới Ngọc Sơn, chỉ có thể nhờ ngài giúp ta truyền tin."

"Đại nhân, chỉ cần nói với Tệ Quân tiên sinh rằng Tiểu Yêu đang tìm." Tiểu Lục lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn y thân vận bộ y phục trắng tuyết, một đầu tóc trắng nửa trên buột gọn gàng gương mặt đeo mặt nạ băng vô cùng lạnh lùng tuấn mỹ lại đẹp đẽ băng lãnh không tì vết, tựa như không thuộc về thế gian phồn hoa này không nhiễm dù là một chút bụi trần. Dường như nhận ra được ánh mắt đánh giá của Tiểu Lục, Tương Liễu khoé môi mỉm cười đôi mắt băng lãnh thăm dò nhìn Tiểu Lục, Tiểu Lục rùng mình, vội vàng cúi đầu.

Trong tay bỗng dưng trống rỗng, lọ thuốc nhỏ đã bị Tương Liễu dùng linh lực lấy đi, y lấy ra một viên, nhai như nhai kẹo: "không ngờ ngươi lại có năng lực như vậy?"

"Nếu như ngài cần, ta có thể chế thuốc lâu dài cho ngài."

"Nơi ở."

"Hồi Xuân Đường trấn Thanh Thủy, ta là y sư ở đó." Trái tim lo lắng của Tiểu Yêu cuối cùng cũng có thể buông bỏ, nàng biết rằng Tương Liễu đã đồng ý.

Một tiếng đại bàng kêu vang qua trên không trung, Tiểu Yêu biết Tương Liễu đã rời đi.

Tiểu Lục đột nhiên ngồi sụp xuống và khóc nức nở, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Từ lúc nàng mở mắt cho đến lúc này, trái tim nàng chưa bao giờ bình yên đến thế. Yêu quái chín đầu mà nàng chạy theo trong hàng trăm năm, nhập mộng để được nhìn về quá khứ để được thấy hắn hàng ngàn năm nay đã vừa thật sự ở trước mặt nàng.

"Ta không tiểu y sư ngươi sợ hãi ta đến như vậy." Giọng nói của Tương Liễu chế giễu lại vang lên phía trước nàng.

Tiểu Yêu sửng sốt, ngước mặt lên nhìn y đứng đó nhìn nàng khoé môi hơi nhếch lên, y còn chưa rời đi, vừa rồi nàng lại như vậy trước mặt y.

Dưới cái nhìn trống rỗng của Tiểu Yêu, Tương Liễu nhảy lên lưng đại bàng lông trắng mào vàng bay qua ngọn cây và bay vào lên bầu trời xanh.

Tiểu Lục cười lớn, không biết mình đang cười chính mình hay cười yêu quái chín đầu vừa rời đi.

Sau khi nghỉ ngơi một lát để giảm bớt cơn chóng mặt do mất máu quá nhiều và thức suốt đêm, Tiểu Lục vội vã quay lại Hồi Xuân Đường.

Lão Mộc đang ngồi phân loại thuốc, liếc nhìn nàng nói: "Người kia hắn đương nhiên không giống như Mặt Rỗ và Chuỗi Hạt và tuyệt đối không phải là thần tộc cấp thấp như ngươi và ta."

Tiểu Lục sắp xếp dược liệu dùng cho Đồ Sơn Cảnh: "Ừ."

"Giết người chỉ cần chém đầu hoặc một nhát xuyên tim, nhưng nhiều vết thương như vậy luôn có nguyên nhân, cứu người không nên cứu chính là tự mình tìm đường chết."

Tiểu Lục vẫn im lặng.

Lão Mộc nhìn nàng, có chút bất đắc dĩ, nhưng sau đó lại tiếp tục nói: "Ngươi có ý định trở lại làm nữ nhân sao?"

Tiểu Lục mở to hai mắt, kinh ngạc đến quên cả nói chuyện.

Lão Mộc thở dài, "Ngươi nghĩ ta còn không biết ngươi là nam hay nữ sao? Ta nhìn không ra ảo ảnh của ngươi, ngươi lúc trước thực sự không nữ tính nhưng qua nay ngươi nhìn lại xem ngươi giống như trở lại là một thiếu nữ."

"Đừng lo lắng cho ta Mặt Rỗ và Chuỗi Hạt, hãy cứ lo việc của mình đi." Lão Mộc nói xong rồi thu dọn dược liệu cầm chổi ra sân ngoài.

Tiểu Yêu thở dài, nhưng niềm vui được quan tâm lại càng tràn ngập trong lòng nàng.

Tiểu Lục đi vào phòng, nhìn thấy trên bàn có một bát thuốc đặt sẵn, nàng đỡ Đồ Sơn Cảnh ngồi dậy nói: "Ta về rồi, ngươi có nghe thấy tiếng của ta không? Ta là Tiểu Lục, chúng ta uống thuốc đi."

Người nam nhân kia mở mắt ra nhìn Tiểu Lục, hắn khỏe hơn hôm qua một chút, mắt có thể mở mắt nhiều hơn một chút.

Tiểu Lục đút thuốc cho hắn, hắn khó khăn nuốt xuống, nhưng giống như cho trẻ con ăn, gần như toàn bộ đều chảy ra từ khóe miệng, người nam nhân kia nhắm mắt lại.

Tiểu Yêu biết cổ họng Đồ Sơn Cảnh cũng bị tổn thương nặng.

Tiểu Lục trèo lên giường, nửa đỡ người kia ôm tựa vào trước ngực, múc ra nửa thìa thuốc, từ từ nhỏ từng giọt vào miệng hắn. Người kia phối hợp với Tiểu Lục và nuốt xuống từng giọt một cách khó nhọc, uống hết bát thuốc đó không hề còn một giọt nào.

Mỗi lúc đút cho người kia uống thuốc cũng đút từng chút một, mỗi muỗng thuốc phải nhỏ từng giọt một chờ hắn khó khăn nuốt từng giọt một, phải gần nửa canh giờ mới uống hết bát thuốc. Người kia gần nửa canh giờ uống thuốc xong dường như đã chạy đi xa hàng chục dặm, đầu đầy mồ hôi và kiệt sức hơi thở nặng nhọc. Tiểu Lục cũng đổ mồ hôi vì kiệt sức.

Uống thuốc xong lại phải thay thuốc và băng quấn. Nghĩ nghĩ, Tiểu Lục đành dùng cho Đồ Sơn Cảnh một ít bột gây mê.

Hắn đã có thể mở mắt, nhưng nàng thực sự không thể cởi hết y phục của hắn, thay băng và bôi thuốc cho hắn khi hắn còn thức như vậy.

Trong lúc người kia ta bất tỉnh, nàng đã cho hắn ăn một bát máu của mình, mồ hôi trên trán nàng ướt đẫm.

"Ta đã nghĩ ra biện pháp chữa trị cho ngươi, vết thương của ngươi kỳ thật không quá khó chữa, nhưng trước đây không có các loại thuốc đó" Nàng lại bắt đầu tự lẩm bẩm: "Nhưng hiện tại đều sẽ rất nhanh có sẵn, như vậy ta sẽ chữa khỏi hoàn toàn cho ngươi. Hết thảy đều hoàn toàn khỏi, trở về lành lặng như trước. Thập Thất, hôm nay ta lên núi, hoa tử đằng đã nở rộ trên núi, đã nhiều năm không ăn bánh hoa tử đằng hấp... "

Giọng nói càng ngày càng nhỏ, nàng ngủ thiếp đi vì kiệt sức.

Khi người kia mở mắt ra, hắn nhìn Tiểu Yêu, ánh sáng chiều muộn xuyên qua cửa sổ chiếu vào, phản chiếu gò má đỏ bừng của Tiểu Yêu, dưới ánh nắng gương mặt nàng xinh đẹp trong suốt như bạch ngọc tinh xảo, như có một vầng sáng nhàn nhạt bao phủ. Bàn tay của người nam nhân kia không nhịn được mà vươn tới định vuốt đi những sợi tóc vương trên trán nàng, đang định chạm vào thì đột nhiên giật lại.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro