chap 7

Đến khi Doyoung tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, đồng hồ đã chỉ gần ba giờ chiều.

Trong phòng tối om, có lẽ do tắt hết đèn. Rèm cửa trong phòng là kiểu đặc trưng ở các văn phòng công ty, là loại rèm chớp dài kéo từ trần phòng đến gần mặt đất. Gió thổi ra từ điều hòa khá mạnh, làm tấm chớp khẽ đung đưa. Ánh sáng chói chang từ mặt trời chiếu rọi vào từ bên ngoài thành từng tia sáng lên nền nhà.

Doyoung cúi đầu nhìn cái chăn trên người, sờ lần một lúc thấy được cái gối kê đầu. Cậu mệt mỏi xoa xoa thái dương. Ngủ trưa lâu trong phòng lạnh không phải lựa chọn hay, vì cậu dễ rơi vào giấc ngủ sâu, sau đó mỗi lần tỉnh dậy cậu sẽ cực kỳ nhức đầu, giống như bị choáng, chạm vào trán còn có cảm giác như lên cơn sốt mặc dù không phải.

Điện thoại để trên bàn trà bất ngờ sáng lên. Chỉ nghĩ anh Junghwan đem đến để đây cho mình, cậu uể oải vươn người cầm lấy, là cuộc gọi đến từ Mashiho.

"Nghe."

Mashiho nhíu mày. "Giọng khàn vậy?"

"Vừa ngủ dậy. Có gì thì nói nhanh lên." Doyoung cũng nhăn mặt.

"Nãy gọi cho mày không được. Nghe tin nhắn thoại chưa?"

"Mới mở mắt ra luôn đấy?"

"Rồi rồi, đại khái thì chiều nay tao với anh Junkyu, Asahi và Jaehyuk muốn gặp mày ở quán cũ, nói cho xong về chuyện crush của mày."

Doyoung cảm thấy đầu mình càng lúc càng nhức như búa bổ.

"Không phải đã nói là không bàn nữa rồi sao? Tụi bây sao vậy?"

Mashiho bên kia cũng chỉ hận không thể nhào đến lắc Doyoung cho tỉnh ngay lúc này. "Nói chung tao không biết, sáu giờ chiều nay, bốn đứa bọn này ngồi đợi ở quán cũ, nhất định phải ta gặp, không gặp hôm sau tao sẽ lên bẻ cổ lại mày!"

Không muốn nghe thằng bạn lải nhải bên tai nữa, Doyoung dứt khoát cúp máy. Cơn đau đầu choáng váng do thiếu máu lên não kèm với sự nhức nhối hai bên thái dương làm nước mắt sinh lý chảy ra. Doyoung đột nhiên nghĩ đến Junghwan, thế là lúc này nước mắt sinh lý biến thành nước mắt cảm xúc luôn.

Quỷ tha ma bắt Takata Mashiho, nhắc tới làm gì cho thêm sầu cái đời khốn khổ này!

Nếu nói Doyoung chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bày tỏ với Junghwan thì không đúng, nhưng nói cậu sẽ mạnh dạn thể hiện tình cảm với anh bất chấp người anh đơn phương là ai đi nữa cũng không hoàn toàn chính xác.

Từ bé đến lớn, Doyoung chưa từng rơi vào tình cảm với ai sâu đậm thế này. Lúc bắt đầu chưa có sự tiếp xúc nào, cho đến hiện tại đã được cùng ngồi chung, đi chung xe, trò chuyện nhiều thứ trên trời dưới đất, chỉ số dũng khí của cậu vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh.

Doyoung từng nghĩ, biết trước rơi vào tình yêu mà bế tắc như thế, ngày hôm ấy cậu nhất quyết sẽ không phóng ra bến xe buýt, không cởi áo khoác, không nghe điện thoại của con chuột kia, cũng sẽ cúp tiết ngủ luôn ở nhà từ đầu chứ không cố đấm ăn xôi chạy lấy chạy để như vậy nữa.

Vạn sự khởi đầu cũng chỉ là do cú điện thoại của Mashiho, do cái áo khoác của cậu, và do chuyến xe buýt kia.

Doyoung nằm gục trở lại trên ghế sofa, nước mắt chưa ngừng chảy. Giờ cậu mới hiểu vì sao Mashiho khóc nhiều đến vô lý như vậy trước khi nó và anh Junkyu quen nhau.

Cảm xúc khi đã thất thường thì chỉ muốn nằm đó khóc cho vơi đi nỗi bất an và khó chịu. Đến khi nguôi ngoai rồi, Mashiho lại quay về làm con chuột điên khùng bám dính lấy Junkyu như mọi khi, nỗ lực đến kiệt sức mới có được thành quả như ngày hôm nay.

Còn cậu, chưa dồn hết sức tấn công đã bị đánh phủ đầu rồi.

Bỗng đèn trong phòng bật sáng lên. Doyoung đang nằm tư thế cong người như con tôm, thuận tiện cúi đầu thấp hơn lau sạch nước mắt vương đầy mặt, giả vờ như vừa mới ngủ dậy, nheo mắt nhìn Junghwan cũng đang nghiêng đầu nhìn cậu, cười vô cùng dịu dàng.

"Ngắt ngang giấc ngủ của em à?"

Doyoung vội vàng lắc đầu. "Không ạ, em cũng vừa mới tỉnh."

Không hiểu sao trông anh có tinh thần hơn hẳn, ý cười trên môi và trong ánh mắt cũng cực kỳ rõ ràng. Doyoung vẫn còn phiền muộn trong lòng, để tâm được đến vậy xong đứng dậy đi rửa mặt luôn.

Lúc cậu quay trở ra, qua hơi nước còn đọng trên mí mắt mờ mờ mơ hồ nhìn thấy anh đang lấy gì đó trong tủ lạnh.

"Em muốn uống sữa cho tỉnh chút không?"

Cậu lẳng lặng gật đầu, ngoan ngoãn ngồi ra ghế sofa đợi anh.

Junghwan đưa cho cậu cốc sữa ấm, sau đó bắt đầu nói chuyện. Doyoung ngồi kế bên nghe chữ được chữ mất, tầm mắt chỉ còn biết dán lên khuôn mặt đối phương, ngón tay nắm chặt ly sữa đến trắng bệt. Tuy vậy cậu vẫn cố tỉnh táo trao đổi cùng anh, bầu không khí vô cùng hài hoà không có sơ hở.

Lúc uống xong sữa, cậu để cốc xuống bàn, ngón tay che qua miệng, hé lưỡi liếm liếm cho sạch sữa đọng lại ngoài môi. Ánh mắt Junghwan trầm hẳn, anh yên lặng ngồi lại gần, nắm lấy bàn tay nhỏ của Doyoung, đầu gục lên vai cậu, một cánh tay vòng ra sau lưng kéo cậu sát vào người, thuận thế nhấc chân phải đè lên hai chân nhỏ của cậu.

Giờ thì có muốn cũng không chạy được nữa rồi.

Doyoung khó hiểu ngước mắt nhìn anh, trông thấy ánh nhìn sâu thẳm giống lần trước của đối phương thì chột dạ, muốn quay đi mà không được. Vẫn là ánh mắt đen tối không trông thấy đáy, cũng không nhìn ra được anh đang nghĩ gì.

Vừa định hé môi hỏi anh sao thế, Junghwan đã nhanh hơn, tiến tới dán môi lên môi cậu.

Đại não Doyoung nổ ầm ầm, trong một khoảnh khắc nhất thời không phản ứng kịp. Junghwan khẽ liếc mắt, cũng không cử động gì, chỉ đơn thuần giữ nguyên tư thế này, khoé môi còn hơi cong lên như đang trêu chọc cậu. Doyoung không hiểu lấy đâu ra can đảm, rướn người lên bắt đầu cử động môi. Cậu không biết cách hôn, hai mươi cái xuân qua vẫn chưa một lần nắm tay ai, nói chi đến chuyện hôn nhau với người khác? Doyoung cố nén tiếng thở hổn hển xuống, bắt đầu xoay quanh người bám víu lấy vai anh để mượn lực. Cậu loay hoay hết ngậm chặt lại gặm nhẹ rồi cắn cắn, cảm thấy hơi ấm ức vì mãi không cạy mở được môi anh. Tiếng nức nở khe khẽ bất ngờ bật ra, Junghwan lập tức ôm cậu nằm hẳn xuống ghế, nhấn chìm cậu giữa bả vai rộng lớn của mình, bắt đầu dẫn dắt Doyoung vào một nụ hôn thật sự.

Điện thoại cậu trên bàn trà rung hết lần này đến lần khác, là tin nhắn không phải cuộc gọi. Doyoung xoay đầu thoát được khỏi Junghwan vài giây, muốn với lấy điện thoại, nhưng nhanh chóng bị anh nắm cằm lại, thì thầm.

"Tập trung nào."

Nói xong lại cúi xuống tiếp tục hôn, ngón tay vuốt nhẹ lên làn da chỗ khuôn mặt bé thỏ nhỏ, xúc cảm tốt đến mức khiến anh khẽ thở dài thỏa mãn, tay kia đan chặt với bàn tay cậu kín kẽ không rời.

Chỗ bàn làm việc riêng, điện thoại Junghwan cũng rung bần bật báo tin nhắn đến.

Jihoon: "Alo Junghwan, có tiện nghe điện thoại không?"

Jihoon: "Aish thôi sao cũng được, để tớ nhắn cậu luôn vậy."

Jihoon: "Biết được lý do rồi. Cậu bé đó có crush, sau đó nghe được người ta cũng có người thầm thương nên tâm trạng tụt dốc thôi."

Jihoon: "Tớ hỏi được người yêu tớ rồi, người Kim Doyoung crush là cậu đó So Junghwan ya!!!"

Jihoon: "Trời ơi cái thằng, nhanh nhanh lên mà tấn công đi, còn chần chờ nữa hiểu lầm xé ra to, lúc ấy cậu hối hận không kịp đâu!!"

Junghwan: "Hiện đang bận, xin đừng làm phiền."

Jihoon: "Ủa???"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro