33
Lý Long Phúc chưa ý thức được nguy hiểm sắp tới gần, vẫn đắm chìm trong khϊếp sợ.
Từ nhỏ đến lớn cha cậu chưa từng đánh cậu dù chỉ một lần, những người khác càng không có lá gan đυ.ng vào một ngón tay của cậu, đây là lần đầu tiên có người đánh cậu, lại còn đánh vào mông.
Dưới một lớp áo ngủ mỏng manh, thịt đùi như vẫn còn lưu lại xúc cảm bị bàn tay vỗ vào, sau khi nhận ra hai má trắng nõn đỏ lên.
"Hoàng Huyễn Thần!" Đôi chân thon dài thẳng tắp nâng lên, dùng sức đạp về phía người đàn ông phía trên: "Cậu đánh tôi!"
Hoàng Huyễn Thần vươn bàn tay to như kìm sắt nắm chặt mắt cá chân trắng nõn tinh xảo.
Bởi vì tư thế nên vạt áo ngủ vốn đã mở rộng trượt xuống bắp chân non mềm, da thịt trắng đến lóa mắt.
Anh tức khắc nhớ lại xúc cảm nơi đó, mềm mại trơn nhẵn, cảm giác tốt đến khó tin, nhẹ nhàng ấn một cái sẽ để lại dấu vết.
Ánh mắt càng lúc càng u trầm, đen đến mức như muốn nhỏ ra mực.
Lý Long Phúc thử rút chân mình ra, kết quả bàn tay to kia càng nắm chặt, giống như muốn bẻ gãy mắt cá chân của cậu.
Cậu nhíu mày, giọng nói cố ý mềm mại nghe có vẻ đáng thương: "Đau..."
Hoàng Huyễn Thần ngẩn ra, lực trên tay không khỏi giảm đi vài phần.
Một giây sau, lòng bàn chân trắng nõn đạp vào ngực anh, suýt nữa đạp anh xuống giường.
Lý Long Phúc ngồi dậy, đầu ngón tay kéo áo ngủ xuống, mở to đôi mắt lấp lánh hung hăng trừng anh.
Hoàng Huyễn Thần bị đá cũng không hề tức giận, quỳ một gối ở bên giường, thấp giọng cười nói: "Hết giận chưa?"
"Chưa.
" Lý Long Phúc hầm hừ lên án: "Cậu dám đánh tôi... Đánh..."
Chữ "mông" thật sự khiến người ta xấu hổ, cậu thế nàon cũng không nói nên lời.
"Đánh đau sao?" Ánh mắt Hoàng Huyễn Thần rơi về phía bộ phận mềm mại đặt ở trên giường, nghiêm túc nói: "Vậy tôi xoa xoa cho cậu nhé?"
"Cậu..." Hai tai Lý Long Phúc nóng lên, trở tay cầm lấy gối ra sức đập anh: "Cậu cái người này sao có thể như thế!"
"Tôi như thế nào?" Một tay Hoàng Huyễn Thần nắm lấy gối đầu, thuận thế đè xuống.
Lý Long Phúc còn chưa kịp phản ứng đã bị anh đè nằm ngửa trên chăn.
Cơ thể hai người cách nhau một cái gối, bốn mắt nhìn nhau, không khí không hiểu sao trở nên giằng co.
Đôi mắt đen chăm chú nhìn mình cực kỳ chuyên chú, ẩn chứa ý cười ít ít lại nhiều nhiều, cùng với sự dịu dàng đưa tình khó có thể bỏ qua, Lý Long Phúc không cách nào tự kiềm chế mà hãm vào.
Hoàng Huyễn Thần rút một tay ra, đầu ngón tay gẩy sợi tóc xõa trước trán, giống như chuồn chuồn chạm nước khẽ đυ.ng vào gương mặt tinh xảo kia.
Một chạm này ngứa ngáy như có như không, từ da thịt bên ngoài chạy trốn đến tận trong xương cốt, Lý Long Phúc không kìm được rùng mình một cái.
Đúng lúc này, điện thoại di động đặt trên bàn cạnh giường ngủ bỗng nhiên rung lên.
Lý Long Phúc như vừa tỉnh mộng, cầm gối che đi gương mặt tuấn tú dịu dàng mê hoặc người khác kia đi: "Tránh ra, tôi muốn nghe điện thoại.
"
Hoàng Huyễn Thần dưới gối buồn cười, sau đó anh xoay người nằm sang một bên, chậm rãi nói: "Mời Thần đến thì dễ tiễn Thần đi mới khó, bây giờ muốn đuổi tôi đã muộn rồi.
"
Lý Long Phúc ném gối lên mặt anh, lướt qua người anh lấy điện thoại di động.
Vừa nhìn điện thoại, là Chu Chính gọi tới.
Cũng không có chuyện gì, chỉ là anh ta nghe Phương Xán nói mới biết Lý Hựu Khiêm vẫn hôn mê bất tỉnh, muốn đến bệnh viện thăm bệnh nhân.
Dù sao lúc trước Lý Hựu Khiêm cũng từng giúp anh ta, hơn nữa còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn trên đường trở về sau khi tảo mộ cho em trai anh ta.
Lý Long Phúc cho anh ta địa chỉ bệnh viện, nói rằng Lý Hựu Khiêm xảy ra chuyện không liên quan đến anh ta, lúc này mới cúp điện thoại.
Hoàng Huyễn Thần xốc chăn lên, ý bảo: "Vào đây.
"
Lý Long Phúc đặt điện thoại xuống, chui vào trong chăn, sóng vai nằm trên giường với anh.
Hoàng Huyễn Thần sửa sang lại chăn, nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon, mơ một giấc mộng thật đẹp.
"
"Ngủ ngon.
" Lý Long Phúc khẽ thở dài một hơi: "Chỉ cần không gặp ác mộng, tôi cảm tạ trời đất ngay.
"
Hoàng Huyễn Thần nghiêng người, trán cọ cọ lên mái tóc mềm mại, nhỏ giọng nói: "Có tôi ở bên cạnh cậu, tối nay không gặp ác mộng đâu.
"
Mặc dù không biết tại sao anh có thể chắc chắn như vậy, nhưng Lý Long Phúc vẫn yên tâm nhắm mắt lại.
Như thể cậu trời sinh nên tin tưởng người đàn ông bên cạnh.
*
Sáng sớm hôm sau, Lý Vũ Anh ngồi ở bàn ăn đọc báo.
Nữ đầu bếp đi ra, giọng điệu cung kính: "Thưa ngài, bữa sáng đã được chuẩn bị xong.
"
Lý Vũ Anh dời ánh mắt khỏi tờ báo, nhìn về phía đồng hồ treo tường đối diện, phân phó: "A Phúc còn chưa rời giường, lên xem xem.
"
"Vâng.
" Nữ đầu bếp lên tiếng, đang muốn xoay người lại bị gọi lại.
"Để tôi tự lên gọi.
" Lý Vũ Anh đặt tờ báo trong tay xuống, chậm rãi đi lên lầu hai.
Đi tới trước cửa phòng con trai, ông giơ tay gõ cửa: "A Phúc, dậy chưa con?"
Bên trong cánh cửa tĩnh lặng, không hề có tiếng đáp lại.
Lý Vũ Anh nhíu mày, trong lòng hiện ra liên tưởng chẳng lành, lập tức vặn tay nắm cửa đẩy cửa đi vào.
"A Phúc con không..." Giọng nói đột nhiên im bặt, ánh mắt của ông dừng thứ nhô lên giữa giường, trong mắt chấn động.
Ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua cửa sổ sát đất trải lên giường lớn, hai thanh niên ôm nhau ngủ.
Một người hoàn toàn rúc vào lòng người kia, mặc dù có chăn che cũng không khó đoán ra tư thế phía dưới rốt cuộc thân mật đến mức nào.
Cùng lúc đó, tiếng động trong phòng cũng đánh thức Lý Long Phúc, cậu mơ mơ màng màng nâng mặt lên, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một giây, hai giây, ba giây.
Cơn buồn ngủ mông lung trong nháy mắt biến mất không còn bóng dáng, cậu muốn chống nửa người trên, kết quả cánh tay đặt ở bên hông dùng sức kéo cậu trở về trong l*иg ngực ấm áp.
"Còn sớm mà.
" Hoàng Huyễn Thần cúi đầu ngửi ngửi đỉnh đầu của cậu, giọng nói mang theo sự lười biếng khàn khàn vừa mới tỉnh: "Ngủ thêm một chút..."
"Không ngủ..." Lý Long Phúc dùng sức cho con bú đẩy anh ra, trước mặt cha không dám lớn tiếng: "Đứng lên... Cậu thả tôi ra trước đi!"
Hoàng Huyễn Thần chơi xấu siết chặt hai tay: "Không bỏ.
"
"Hai đứa..." Lý Vũ Anh rốt cục tìm lại giọng nói của chính mình: "Sao hai đứa lại ngủ chung giường?"
Hoàng Huyễn Thần bỗng chốc mở hai mắt, đối diện với ánh mắt nghiêm khắc của gia chủ Lý gia.
Vài giây sau, anh buông người trong ngực ra, lễ phép chào hỏi: "Chú Lý, chào buổi sáng.
"
"Cha.
" Lý Long Phúc nhanh chóng ngồi dậy, hơi chột dạ rũ mắt kiểm tra áo ngủ của mình một chút.
"Chú Lý, chuyện là như này..." Hoàng Huyễn Thần làm vẻ mặt tự nhiên bắt đầu giải thích: "Cháu sợ thứ kia ban đêm nhập vào người cháu, cho nên không dám ngủ một mình.
"
Lý Vũ Anh nhíu mày thành chữ Xuyên: "Chẳng phải chú đã nói cho cháu biết rằng chú đã thiết lập trận pháp trong phòng cháu rồi sao.
"
"Chủ yếu là cháu vẫn tương đối sợ hãi.
" Hoàng Huyễn Thần cười cười xin lỗi: "Hai người có thể lo cho nhau, nếu ban đêm nó đột nhiên xuất hiện cũng có thể kéo dài một chút thời gian.
"
"Ừm, hai đứa dậy đi.
" Lý Vũ Anh tiếp nhận cách nói của anh, sắc mặt hơi nguôi: "Xuống ăn sáng.
"
Gia chủ của Lý gia là người nghiêm chỉnh cổ hủ, nhiều năm qua dốc lòng nghiên cứu tu hành, đối với chuyện trào lưu mới lạ hiện nay cũng không hiểu rõ lắm.
Bởi vậy chỉ cảm thấy tư thế hai đứa nhỏ ôm nhau quá mức thân mật, còn đâu cũng không cẩn thận suy nghĩ sâu xa gì nhiều.
Sau khi rửa mặt xong, hai người đi xuống lầu ăn sáng.
Lý gia quen ăn sáng kiểu Hàn Quốc, Hoàng Huyễn Thần tao nhã lột một quả trứng gà rồi bỏ vào trong bát người bên cạnh.
Lý Long Phúc dùng đũa gắp trứng gà, tự nhiên cắn một miếng.
Lý Vũ Anh vẫn âm thầm quan sát động tác của hai người, thấy vậy hắng giọng: "Đêm qua có gì bất thường không?"
"Không có ạ.
" Lý Long Phúc lắc đầu: "Trong mộng và hiện thực đều bình thường.
"
Lý Vũ Anh cười lạnh một tiếng: "Coi như nghiệp chướng kia thức thời.
"
"Nhưng bọn con..." Lý Long Phúc nhíu mày: "Bọn con phải về trường học, không thể ở lại Lý gia.
"
Thái độ của cậu cũng không mấy lạc quan, bởi vì thứ kia vốn dĩ luôn ngẫu nhiên xuất hiện, đêm qua bình thản không có nghĩa là nó thật sự sợ Lý gia.
Lý Vũ Anh im lặng một lát rồi mở miệng hỏi: "Tiểu Hoàng, trước đây cháu có từng trải qua chuyện gì đặc biệt không?"
"Trải qua chuyện đặc biệt?" Hoàng Huyễn Thần đặt bát đũa xuống: "Chú muốn nói đến phương diện nào?"
"Ví dụ như biến nguy thành an, từng gặp cao nhân ẩn sĩ, hoặc là trên người mang theo thứ gì đó đặc biệt.
" Lý Vũ Anh liệt kê từng cái một.
Hoàng Huyễn Thần nghiêm túc nhớ lại một chút, vẻ mặt tiếc nuối: "Không ạ.
"
"Vậy thì quái.
" Lý Vũ Anh nhìn chằm chằm mặt anh đánh giá từ trên xuống dưới: "Sao cháu có thể đánh thức A Phúc từ trong tay nghiệt súc kia được?"
"Cháu?" Hoàng Huyễn Thần hơi kinh ngạc: "Khi nào ạ?"
Lý Vũ Anh trả lời: "Lần đầu tiên hai đứa gặp nhau, A Phúc chưa từng nói với cháu sao?"
Hoàng Huyễn Thần đảo mắt nhìn người bên cạnh: "Có chuyện này à?"
Lý Long Phúc nuốt thức ăn trong miệng xuống: "Có, tôi quên nói với cậu.
"
"A Phúc nói chỉ cần ở bên cạnh cháu, nó sẽ không mơ thấy nghiệt súc kia.
" Lý Vũ Anh hồn nhiên bất giác, bán đứng con trai không sót tí gì: "Bởi vậy xem ra, trên người cháu nhất định có thứ gì đó đặc thù, chỉ là chính cháu cũng không biết.
"
Hoàng Huyễn Thần hơi híp mắt, như suy nghĩ điều gì đó nói: "Thì ra là như thế..."
Nghe giọng điệu của anh, trong lòng Lý Long Phúc lộp bộp một tiếng, không khỏi nâng mắt lên nhìn anh.
"Có lẽ là mệnh cháu mạnh.
" Hoàng Huyễn Thần thản nhiên trả lời: "Đại khái yêu ma quỷ quái gì đấy cũng chỉ bắt nạt kẻ yếu và sợ mạnh thôi.
"
Lý Vũ Anh không nói ra vận mệnh chân chính của anh, chỉ nói: "Nếu nghiệt súc kia lựa chọn nhập vào người cháu thì đương nhiên phải có nguyên nhân.
"
Lý Long Phúc thu hồi ánh mắt, yên lặng uống một ngụm sữa.
"Nghiệt súc kia không xuất hiện, hình thức sẽ rất bị động.
" Lý Vũ Anh tiếp tục nói: "Chúng ta phải bắt nó chủ động hiện thân.
"
Hoàng Huyễn Thần khiêm tốn xin ý kiến: "Vậy cháu nên làm gì đây?"
Lý Vũ Anh trầm ngâm một lúc: "Chú sẽ cùng trưởng lão Lý gia thương thảo việc này, đến lúc đó cháu chỉ cần phối hợp là được.
"
Hoàng Huyễn Thần đáp: "Được ạ, chú Lý.
"
Sau khi ăn sáng xong, Lý Vũ Anh có chuyện muốn nói riêng với con trai, Hoàng Huyễn Thần trở về phòng cho khách trước.
Anh thong dong ngồi trên sô pha, ngón tay thon dài hữu lực khẽ gõ đầu gối, sắc mặt khó nắm bắt.
Lý Long Phúc đẩy cửa ra, đột nhiên không kịp đề phòng bắt gặp đôi mắt thâm trầm không đáy kia.
Trong lòng nhảy dựng, cậu vô thức dừng bước.
"Lại đây.
" Hoàng Huyễn Thần buông chân dài: "Đóng cửa lại.
"
Lý Long Phúc theo bản năng làm theo, sau khi đóng cửa lại ngoan ngoãn đi về phía sô pha.
Hoàng Huyễn Thần vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ý bảo cậu ngồi xuống.
"Hoàng Huyễn Thần, tôi..." Lý Long Phúc do dự nói: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu.
"
"Nói cái gì?" Hoàng Huyễn Thần mỉm cười: "Nói rằng cậu cho tôi gần gũi với cậu chỉ bởi vì ở bên cạnh tôi cậu sẽ không gặp ác mộng sao?"
"Không phải!" Lý Long Phúc thẳng thừng phủ nhận: "Không phải vì nguyên nhân này!"
Ánh mắt Hoàng Huyễn Thần tập trung vào mặt cậu: "Vậy là bởi vì cái gì?"
"Bởi vì..." Lý Long Phúc rũ mi mắt khẽ run, không dám nhìn thẳng vào mắt anh: "Tuy rằng ngay từ đầu là bởi vì cái này, nhưng về sau....
Về sau ở bên cậu lâu, tôi thật lòng coi cậu như bạn bè.
"
"Bạn bè?" Hoàng Huyễn Thần không rõ ý tứ lặp lại một lần, chợt làm khó dễ kéo cậu lên đùi mình.
"A!" Lý Long Phúc khẽ kêu một tiếng, giống như phản xạ có điều kiện bám vào bờ vai rộng kia.
Một tay Hoàng Huyễn Thần bóp lấy thắt lưng mảnh khảnh, con ngươi đen gắt gao nhìn chằm chằm cậu, gằn từng chữ hỏi: "Cho nên dù có đổi thành ai, cậu cũng sẽ bò lên giường của người ta lúc nửa đêm, cũng sẽ ôm chặt người ta mà ngủ, phải không?"
"Đương nhiên là không!" Lý Long Phúc vừa chột dạ vừa xấu hổ, muốn trả đũa: "Thoạt nhìn tôi giống người tùy tiện như vậy sao?"
"Cậu không phải.
" Hoàng Huyễn Thần từng bước áp sát: "Vậy tại sao cậu lại làm những chuyện đó với tôi? "
Giọng Lý Long Phúc lại nhỏ đi: "Chúng ta, chúng ta không phải bạn bè sao..."
"Cậu nghĩ rằng đây là hành động bình thường giữa bạn bè?" Sắc mặt Hoàng Huyễn Thần hơi trầm xuống: "Cậu đối với tất cả bạn bè đều như vậy?"
"Tôi không có..." Lý Long Phúc tâm loạn như ma, càng nghĩ càng cảm thấy tủi thân: "Làm sao tôi biết được? Tôi không có bạn bè nào khác..."
Hoàng Huyễn Thần không mềm lòng chút nào: "Vậy hôm nay để tôi nói cho cậu biết, cho tới bây giờ tôi chưa từng coi cậu là bạn bè.
"
Lý Long Phúc giật mình, sau khi phục hồi tinh thần, chóp mũi dâng lên cảm giác chua xót, giãy dụa muốn xuống khỏi đùi anh.
Nhưng bàn tay to lớn của anh giống như đóng băng trên eo cậu, mặc cho cậu cố thế nào cũng không tránh được.
"Buông tôi ra!" Đáy mắt trong suốt phủ kín một tầng hơi nước, Lý Long Phúc tức giận đến mức đuôi mắt đỏ ửng lên: "Chẳng phải cậu không coi tôi là bạn bè sao? Đừng chạm vào tôi!"
Hoàng Huyễn Thần không nói hai lời, bàn tay to nắm lấy nhỏ nhắn gáy mềm mại đưa xuống, chính mình ngửa mặt hôn lên.
Thời gian không gian trong nháy mắt bị ấn nút tạm dừng, Lý Long Phúc vô thức chớp chớp mi dài, nước mắt trong suốt tràn ra hốc mắt, lăn vào khe hở giữa môi và môi kề sát nhau.
Dịu dàng như gió thoảng, một nụ hôn thật nhẹ.
"Tôi không coi em là bạn..." Hoàng Huyễn Thần cực kỳ khắc chế lùi về phía sau một chút, giọng nói khàn khàn: "Ai lại muốn làm chuyện này với bạn bè chứ?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro