Chapter 9. Thắp sáng
Khi cô Hiền vừa dìu Phúc vào trong nhà, Phúc đã thấy bố mẹ mình ngồi ở ghế sofa đợi sẵn. Nhìn nét mặt của bố mẹ, Phúc biết nhà trường đã gọi điện về báo tin. Phúc cũng không thấy bất ngờ, bởi vì lúc cô Hiền mở cửa cho Phúc, Phúc đã thấy được tất cả trong ánh mắt cô. Ánh mắt của sự thương cảm.
Nếu ngày hôm nay mà như những ngày bình thường khác, Phúc sẽ cảm thấy rất vui khi về đến nhà vì bố mẹ đều có mặt ở nhà. Còn bây giờ, Phúc chỉ muốn đi đâu đó để không phải đối mặt với những câu hỏi sắp dồn đến.
Cô Hiền dìu Phúc lại cái ghế đối diện bố mẹ và đỡ Phúc ngồi xuống.
"Con chào bố...mẹ..." Phúc nói, đầu cúi gục.
"Phúc," mẹ Phúc nói với giọng nghiêm khắc, "Bố mẹ cần một lời giải thích."
Phúc nhìn vào mắt mẹ và đột nhiên thấy mình thật bất lực. Gương mặt mẹ hiện rõ vẻ thất vọng. Còn bố, bố chỉ ngồi đọc báo, không hề ngước lên nhìn Phúc một lần, có vẻ như đã không còn gì để nói. Bố mẹ lúc nào cũng nghiêm khắc về chuyện học hành, trường lớp của Phúc. Hồi còn bé thì cô Hiền còn hay bênh vực, làm thiên thần hộ mệnh cho Phúc. Bây giờ thì Phúc đã lớn, cô Hiền cũng không còn có thể giúp được. Phúc biết mình phải nói sự thật với bố mẹ, vì nếu có nói dối thì sau đó bố mẹ cũng sẽ tìm cách để biết được. Bố mẹ Phúc có quyền lực rất lớn.
"Nó...nó chỉ là một sự hiểu lầm thôi mẹ." Phúc bắt đầu giải thích, "Con đang ăn trưa thì có một vài bạn nam đến tìm...Các bạn ấy nói vài lời và có cãi nhau nhưng không tệ như nhà trường đã nói đâu."
"Thế cái chân của con thì là gì?" Mẹ Phúc chỉ.
"Con bị ngã."
"Nhà trường báo lại rằng con đánh nhau với hai người, một người trong đó là thằng bé thuê nhà của chúng ta phải không?"
"Vâng, nhưng—"
"Con và thằng bé đó, hai đứa thân nhau à?" Mẹ Phúc hỏi.
"Con và Hoàng là bạn tốt." Phúc trả lời.
"Con nên định nghĩa lại từ 'bạn tốt' đấy Phúc. Một người bạn đẩy con vào hoàn cảnh như thế này thì không phải là bạn tốt." Mẹ Phúc trách. Bố Phúc vẫn chưa nói gì, tuy đã bỏ tờ báo xuống và lắng nghe cuộc đàm thoại.
"Không phải lỗi của Hoàng mà mẹ. Như con đã nói, toàn bộ chỉ là sự hiểu lầm thôi."
Mẹ Phúc lắc đầu như không chấp nhận lý do này.
"Về việc chịu phạt, bố mẹ đã nói chuyện với nhà trường. Con không cần phải chịu phạt nữa. Nhưng bố mẹ nói lần cuối, bố mẹ không muốn con gây thêm bất cứ rắc rối nào nữa, hiểu chưa?"
"Vâng ạ."
"Chân của con thế nào rồi?" Mẹ hỏi với giọng nhẹ nhàng hơn làm Phúc ngỡ ngàng. Phúc nghĩ mẹ sẽ không bao giờ hỏi tới.
"Chân con không sao ạ. Y tá bảo khoảng bốn tuần là sẽ khỏi hoàn toàn."
Mẹ gật đầu, Phúc biết rằng mẹ đã hoàn thành nghĩa vụ của mình rồi. "Về phòng đi." Mẹ Phúc nói, câu nói này cũng kết thúc cuộc đàm thoại hôm đó.
Cô Hiền dìu Phúc lên phòng trong khi bố mẹ Phúc tiếp tục đi lo công việc. Sau khi nhận lời cảm ơn từ Phúc, cô Hiền đóng cửa lại và Phúc nằm phịch xuống giường, thầm cảm ơn trời đất vì mẹ Phúc không hỏi nhiều về vấn đề này. Cảm thấy mệt mỏi, Phúc nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Một hồi sau Phúc mở mắt dậy, xoay người qua bên phải nhìn ra ban công qua cái rèm cửa màu trắng thì thấy một cái bóng đang di chuyển. Phúc biết cái bóng đó thuộc về ai. Phúc liền nhanh chóng ngồi dậy và di chuyển đến ban công bằng cách nhảy lò cò.
"Chắc là em nên đổi cái rèm cửa đi," Hoàng nói khi thấy Phúc, "Người ta có thể nhìn thấy em đó."
Phúc cười. "Đâu còn ai thấy được ngoại trừ Hoàng. Chỉ có phòng Hoàng là đối diện phòng em thôi mà."
"Vậy sao?" Hoàng nhướng một bên chân mày và cười tinh nghịch, "Vậy Hoàng lấy lại lời nói đó. Em đừng có đổi."
"Đừng chọc em."
"Mọi chuyện ổn chứ?" Hoàng hỏi, chuyển đổi chủ đề.
Phúc do dự một hồi vì không biết phải nói sao với Hoàng về việc mình không cần phải chịu phạt nữa. Phúc cảm thấy điều đó không công bằng với Hoàng, và thật là xấu hổ khi bố mẹ mình phải tìm cách, mà không biết là cách gì, để đưa mình ra khỏi chuyện này.
"Bố mẹ em đã tìm cách để em không bị phạt rồi." Cuối cùng Phúc cũng nói, mặt Phúc hiện rõ sự hổ thẹn. Nhưng Hoàng thì khác.
"Vậy là tốt rồi!" Hoàng nói vui vẻ, "Cũng may là em không phải chịu phạt."
"Xin lỗi Hoàng. Hoàn toàn là do em. Em nghĩ em nên chịu phạt cùng mọi người."
"Có phải lỗi do em đâu." Hoàng trấn an. "Em mà bị phạt thì Hoàng mới là người bị day dứt."
Phúc xụ mặt, rồi chợt nhớ về việc nhà trường chắc cũng đã thông báo với mẹ Hoàng.
"Bác có nói gì không?" Phúc hỏi.
"Mẹ hơi giận," Hoàng nhăn mũi, "Nhưng mà không sao, chỉ bị phạt rửa chén với dọn nhà tắm trong 1 tuần thôi."
"Cũng may đó." Phúc cười khúc khích làm Hoàng cười theo.
"Ừ, cũng còn may đó." Hoàng nói.
***
Sáng sớm hôm sau bố chở Phúc đến trường. Bố chỉ thông báo sau khi Phúc ăn sáng xong. Quá bất ngờ nên Phúc chỉ kịp nhắn tin cho Hoàng để huỷ buổi hẹn hàng ngày. Phúc cảm thấy có chút vui cũng có chút buồn xen lẫn. Vui vì đã lâu lắm rồi bố mới chở đi học. Buồn vì hôm nay không được đi học cùng Hoàng. Nhưng Phúc nghĩ, có thể đây cũng là một chuyện tốt.
Trong lớp Triết học, cô dành cả một tiết cho các bạn sinh viên khác hoàn thành dự án của mình vì tuần sau là hết hạn nộp bài. Hoàng bước đến bàn của Phúc và ngồi xuống. Hai người đã làm xong dự án của mình, nên cả tiết không có gì làm. Các nhóm khác thì hối hả bàn luận dự án của mình với nhau. Phúc nghe nhóm phía sau mình than với cô rằng họ không có đủ thời gian, chỉ để nhận lại một câu từ cô. "Ồ, các em nói cho cô nghe thêm về nguyên nhân của câu chuyện buồn này nào." Cô rất hài lòng khi biết Hoàng và Phúc đã làm xong dự án. Có vài bạn sinh viên rên rỉ và hét lên, "Mình muốn bạn về đội của mình Phúc ơi!" để rồi Hoàng nhanh chóng đáp lại, "Xin lỗi, nhưng Phúc đã về đội của mình rồi."
Má Phúc ửng đỏ, bởi vì quả nhiên rằng Phúc đã về đội của Hoàng mất rồi.
Ngày hôm đó, mặc cho Hoàng có bảo Phúc hãy về nhà trước, thì Phúc cũng nhất quyết đợi Hoàng chịu phạt xong rồi mới về. Như vậy Phúc mới cảm thấy an tâm, đỡ bứt rứt trong lòng.
Các bạn chịu phạt đều phải lên phòng hiệu trưởng sau ngày học để điểm danh, rồi cô hiệu trưởng phân việc để làm. Thành thì phải đi dọn dẹp sân trường trong khi Hoàng phải dọn dẹp dãy lớp của lầu một. Cố gắng từng bước một bước lên bậc thang, Phúc chậm chạp bước đi khập khiễng tìm Hoàng.
Phúc nhìn qua cửa kính của từng lớp học, đến lớp học thứ ba thì thấy Hoàng đang lau chùi bàn ghế. Trong lớp còn cô giáo và hai bạn sinh viên đang thảo luận bài tập. Cả ba người họ có vẻ như không chú ý gì đến Hoàng lắm. Phúc rút điện thoại từ trong túi quần ra và gửi Hoàng một tin nhắn.
Phúc: Trông Hoàng có vẻ buồn chán nhỉ.
Phúc nhìn vào trong lớp và thấy Hoàng đang đút tay vào túi quần lấy điện thoại ra. Vài giây sau Phúc nhận được tin nhắn trả lời.
Hoàng<3: Uh. Rất chán.
Hoàng<3: Khoan, sao em biét?
Phúc: Nhìn qua bên trái nè.
Vội nhìn gua bên trái của mình. Hoàng thấy Phúc ngoài hành lang sau cửa kinh. Hoàng nhăn mặt ròi nhìn lên cô, thấy cô đã thảo luận xong với hai bạn sinh viên. Sợ cô phát hiện mình dùng điện thoại, Hoàng liền lấy một cây viết và quyển vở từ trong balo ra và viết lên đó vài từ. Nhìn qua cô giáo để chắc chắn rằng cô không nhìn, Hoàng giở quyển vở lên cho Nhi thấy mình viết gì trong đó, lấy tay chỉ cô giáo, ra ám hiệu rằng mình không thể nhắn tin.
Sao còn ở đây? :- Hoàng viết
Phúc cũng lấy bút và vở trong balo của mình ra và viết, rồi dán nó lên cửa kính.
Em đang đợi Hoàng về cùng.
Một vài người bạn của Phúc đi ngang qua và bắt chuyện với Phúc làm Phúc phải xã giao vài lời, rồi khi Phúc quay lại nhìn Hoàng thì đã có vài từ được ghi trên giấy.
Em về trước đi.
Phúc lắc đầu, ra dấu cho Hoàng biết rằng Phúc sẽ không đi đâu hết. Thấy hai bạn sinh viên lại lên hỏi bài cô, Hoàng an tâm cầm điện thoại lên và bấm tiếp.
Hoàng<3: Nói thật đi, em chỉ muốn được cõng nữa phải không?
Phúc cười thầm. Thật ra Phúc không hề nghĩ đến chuyện đó, nhưng Hoàng nói cũng có lý.
Chắc vậy, Phúc nhắn tin trả lời.
Hoàng<3: Em biết nắm lấy thời cơ đó :)
Phúc đang ngồi làm bài tập ở hành lang thì Hoàng bước ra khỏi lớp. Nhìn đồng hồ điện thoại thì đã hơn 5 giờ. Khi Hoàng bước lại chỗ Phúc ngồi, Phúc chợt thấy Thành đang tiến đến từ phía sau, có vẻ như muốn gặp Hoàng để nói chuyện. Nhưng khi Thành nhìn thấy Phúc thì lập tức quay đi, khiến Phúc thắc mắc không biết Thành muốn nói gì với Hoàng. Hoàng đeo ba lô trước ngực, đỡ Phúc đứng dậy rồi giúp Phúc lên lưng mình. Quãng đường từ lầu một tới cổng trường cũng khá xa nhưng Hoàng không hề than vãn. Chính xác là hôm nay Hoàng không nói gì hết, cứ như vậy mà cõng Phúc đi xuống lầu, rồi ra cổng trường. Xung quanh có nhiều bạn chào Phúc, nhưng Phúc không quan tâm. Phúc vùi mặt vào cổ Hoàng, cảm giác bình yên đến lạ.
Khi về nhà, Hoàng dìu Phúc thẳng vào bên nhà Hoàng. Sam vừa nhìn thấy Phúc thì vui mừng hết cỡ, nhảy cả lên người làm Phúc mất thăng bằng. Cũng may Phúc té lên cái ghế sofa đằng sau. Sam nhảy lên và ngồi vào lòng Phúc, không cần biết là nó có quá to để ngồi vào lòng ai nữa. Bà và mẹ Hoàng rất quan tâm đến cái chân đau của Phúc, đưa ra rất nhiều câu hỏi. Khi anh hai của Hoàng, anh Bằng đi làm về, Phúc cũng nhận được sự quan tâm y như vậy. Điều đó làm Phúc nghĩ ngay đến gia đình mình, và sự khác biệt giữa hai nhà. Có một chút buồn, khi Phúc lại thích ở đây hơn cả ở nhà của mình nữa.
Sau bữa tối, Hoàng giúp Phúc lên phòng mình rồi đi xuống nhà rửa chén, thực hiện hình phạt của mẹ. Sam chạy lên theo nhưng bà đã giữ nó lại, rồi nháy mắt với Hoàng. Phúc nghe Hoàng nói lí nhí với bà, "Tụi con có làm gì đâu" khi hai bà cháu đi xuống cầu thang với nhau.
Phúc ngồi trên giường và nhìn xung quanh, ghi nhớ từng tấm hình trong phòng. Một tấm hình gia đình được đặt ngay đầu giường. Trên tường có treo vài tấm hình của Hoàng hồi nhỏ, mà nếu không được treo trong phòng Hoàng thì Phúc cũng không dễ đoán ra. Đang ngẩn ngơ nhìn thì Hoàng bước vào.
"Sao nhanh vậy?" Phúc hỏi.
"Mẹ nói hôm nay em qua chơi nên được miễn." Hoàng đóng cửa, và Phúc nghe tiếng bấm chốt khoá.
"Hoàng có bài tập không?"
"Có, nhưng không cần làm gấp." Hoàng ngồi xuống cạnh Phúc.
"Em cũng có, nhưng cũng không cần làm gấp." Phúc nói, rồi tiếp tục, "Vậy Hoàng muốn mình làm—"
Hoàng cắt lời Phúc bằng một nụ hôn.
Phúc hơi bất ngờ nên người cứng đơ, nhưng rồi cũng thả lỏng dần khi tay Hoàng đặt lên mặt Phúc và ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve hai bên má. Phúc chợt rùng mình và hít một hơi thật sâu. Phúc tự hỏi, vì sao mỗi lần Hoàng hôn mình, mình lại cảm thấy khó thở và càng muốn nhiều hơn? Hoàng ngưng nụ hôn rồi nhìn Phúc cười. Phúc không thể không mỉm cười đáp lại.
"Cái này là vì hôm qua em nợ Hoàng đó."
"Vậy chắc...chắc em cũng phải trả công cho hôm nay nhỉ." Không mất một giây nào, Phúc đặt môi mình lên môi Hoàng, đẩy Hoàng ngã xuống giường. Lần này Phúc chủ động, nằm hẳn lên người Hoàng rồi đưa lưỡi mình vào. Cả hai say đắm trong nụ hôn đến mức không nghe được tiếng gõ cửa phòng, cho đến khi nghe tiếng mẹ gọi vọng vào thì mới lật đật tách ra.
"Dạ con ra liền." Hoàng nói to cho mẹ nghe. Đứng dậy chỉnh trang lại quần áo, Hoàng đi mở cửa cho mẹ. Mẹ Hoàng bước vào phòng với một hộp bánh và hai ly chè hạt sen nhãn nhục.
"Mẹ làm chè ăn cho mát. Hai đứa có cần gì thêm thì cứ nói nha." Mẹ Hoàng đặt hộp bánh và hai ly chè lên bàn học của Hoàng.
"Cảm ơn mẹ."
"Cảm ơn bác." Hoàng và Phúc nói cùng một lúc.
"À phải rồi, Phúc, sao con không ngủ lại đây đi. Ba mẹ cho con ngủ lại không?" Mẹ Hoàng đột ngột hỏi, nhưng cũng không đợi Phúc trả lời, mà nói tiếp. "Để bác lấy thêm mền gối cho con. Ngủ lại đi, có gì bác nói cho." Nói xong mẹ Hoàng rời đi.
Hoàng nhìn sang Phúc, Phúc chỉ biết nhún vai. "Dù sao hôm nay bố mẹ cũng không có nhà..." Phúc nói rồi cầm ly chè lên ăn ngon lành.
Tối hôm đó hai đứa đi ngủ sớm. Đánh răng rửa mặt xong vào phòng thì Phúc tiện tay tắt đèn. Phúc cảm thấy Hoàng đứng sựng lại bên mình, nhưng vài giây sau thì cũng tiếp tục đỡ Phúc lại giường ngủ. Nằm xuống giường nhìn lên trần nhà, Phúc chỉ thấy một màu đen bao quanh.
"Hoàng biết không," Phúc nói, "Bên phòng em có những vì sao được dán trên trần nhà, buổi tối tắt đèn nhìn lên rất đẹp."
"Ừ, thôi em ngủ đi nha. Hoàng cũng ngủ đây." Hoàng nói, mặt vùi vào gối.
"Sao ngủ sớm vậy?" Phúc hỏi.
"Tại.. tại hôm nay hơi mệt. Lau bàn hết năm lớp học. Em ngủ ngon."
Rồi Hoàng xoay mặt qua phía kia, để Phúc nằm thẫn thờ, không biết vì sao Hoàng lại có phản ứng như vậy.
Ngủ được một hồi thì tỉnh giấc, Phúc lại thấy phòng sáng trưng. Ánh sáng chói làm Phúc nheo mắt lại. Nhìn qua Hoàng thì thấy Hoàng đã ngủ, nên Phúc nghĩ có lẽ là Hoàng vào nhà vệ sinh rồi quên tắt đèn. Phúc ngồi dậy và đi cà nhắc đến cửa phòng để tắt đèn một lần nữa, rồi quay lại giường ngủ tiếp.
Phúc lại bị đánh thức. Lần này không phải là vì ánh đèn, mà là vì Hoàng đang ôm Phúc rất chặt. Đầu Hoàng dụi vào lưng Phúc, có vẻ vẫn chưa ngủ được. Phúc chợt hiểu ra được vấn đề. Thì ra Hoàng sợ bóng tối. Ánh đèn lúc nãy có lẽ Hoàng đã bật vì nghĩ Phúc đã ngủ rồi. Điều này chắc Hoàng chưa muốn nói với ai. Phòng Hoàng khi tắt hết đèn quả thật rất tối. Nghĩ rồi Phúc cảm thấy vừa buồn cười vừa thương. Phúc xoay người lại đối mặt với Hoàng, giả vờ như mình còn ngủ, rồi lấy tay ôm Hoàng vào lòng, để Hoàng vùi mặt vào cổ mình. Phúc nghĩ như vậy chắc Hoàng sẽ cảm thấy an lòng hơn. Hoàng cũng nhân thời cơ ghì chặt lấy Phúc không muốn bỏ ra, ghì chặt lấy mặt trời của mình.
Vào lúc đó, trong bóng tối của một đêm tháng Mười Hai, Phúc nhận ra rằng, Phúc muốn Hoàng ở bên cạnh hơn tất cả mọi thứ. Nhi biết rằng chuyện hai đứa đến với nhau sẽ còn nhiều khó khăn lắm, tương lai có lâu dài hay không cũng không có ai đoán trước được. Cuộc sống đầy thị phi, liệu cả hai có đủ dũng khí để cùng nhau nắm tay bước qua? Bây giờ ai cũng còn trẻ, đã có thể suy nghĩ chín chắn về tình yêu hay chưa?
Cảm nhận được từng hơi thở nóng của Hoàng bên mình, Phúc liền gạt hết những suy nghĩ ấy qua một bên. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hãy làm và hãy tận hưởng những điều mình thích. Trái tim nói với lý trí. Phúc nhẹ gật đầu đồng ý, lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Phúc biết mình đã yêu mất rồi.
Không nghĩ ngợi nữa, Phúc ôm lấy Hoàng, ôm lấy hy vọng khi cả hai cùng nhau chìm vào giấc ngủ trong bóng tối.
-Hết chap.9-
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro