18.

Hôm nay lớp B có học sinh mới chuyển về. 

Đáng lẽ bạn học này phải đến trình diện vào buổi sáng, nhưng thật trùng hợp là gia đình cũng bận việc, thế là đành dời đến buổi chiều mới đến chào hỏi.

Cô Châu ôm trên tay một tập hồ sơ dày, lãnh đạm bước vào lớp, theo sau còn có sự xuất hiện của một nam sinh lạ mặt. Tập thể lớp B không ai là không xôn xao bởi vẻ khả ái của bạn học nọ, chỉ riêng một mình Phạm Thừa Thừa là vẫn hồn còn trên mây, có lẽ là do còn bận tâm về tin nhắn của Thái Từ Khôn ban nãy nên đến việc có một ánh mắt đang nhìn chòng chọc vào mình cậu cũng không nhận ra.

"Xin chào mọi người, tớ là Trần Lập Nông, lúc trước ở trường G. Mong mọi người sau này sẽ giúp đỡ"

Trần Lập Nông? Phạm Thừa Thừa bị ba chữ này buộc phải ngẩng mặt lên nhìn, vừa vặn lại bắt gặp nụ cười tươi hơn hoa của Trần Lập Nông đang hướng về mình.

Trần Lập Nông sao lại chuyển đến đây? Lại còn là chung lớp với cậu? Cậu ta chuyển tới đây là vì mục đích gì?

Phạm Thừa Thừa cuối cùng cũng hiểu tin nhắn chúc mừng kia của Thái Từ Khôn có ý nghĩa gì rồi.

Tỉ lệ thuận với nỗi bâng khuâng trong lòng bạn học Phạm, tiếng xì xào xung quanh cũng trở nên ngày một lớn. Đại loại là ai cũng thắc mắc tại sao Trần Lập Nông lại chuyển về trường này? Là do gia đình cậu ta gặp chuyện gì hay chỉ là bản thân cậu muốn vậy? Còn nghe đồn Trần Lập Nông trước kia ở trường G chơi bóng rổ vô cùng lợi hại, chuyển đến đây rồi có phải sẽ cùng Phạm Thừa Thừa trở thành một cặp tâm đầu ý hợp hay không?

Chung quy, vẫn là chưa có ai phát hiện ra mối quan hệ kì lạ kia của hai người.

"Trần Lập Nông, được rồi, để tôi xếp chỗ ngồi cho em. Xem nào..."

"Cô Châu, em có thể ngồi gần bạn Phạm Thừa Thừa được không ạ?"

"Ngồi gần Thừa Thừa sao?"

"Vâng. Dù gì chỗ bên cạnh cũng còn trống. Với lại, em nghe nói cậu ấy là lớp trưởng, chắc chắn sẽ giúp đỡ nhiều cho em ạ"

"Vậy cũng được. Vậy từ nay Lập Nông ngồi cùng với Thừa Thừa nhé. Thừa Thừa nhớ giúp đỡ cho bạn nhé"

Giúp đỡ cái mông ý. Cô nghĩ người như Trần Lập Nông cần phải giúp đỡ sao? Người cần giúp đỡ bây giờ là em đây, em sắp bị quyết định kia của cô hại chết rồi.

...

"Trần Lập Nông? Tại sao cậu ta lại ở đây?"

"Cậu là Chu Chính Đình đúng không? Tớ là Trần Lập Nông, học sinh mới chuyển đến của lớp B, rất vui được gặp cậu"

"Học sinh mới của lớp B? Không phải chứ?"

Chu Chính Đình hết nhìn Phạm Thừa Thừa rồi lại trông sang Thái Từ Khôn đang đứng bên cạnh, thấy y nhún vai tỏ vẻ không biết, bản thân cũng không thể từ chối lòng thành của người ta liền đưa tay nắm tay bàn tay đang giơ ra của Trần Lập Nông. Thế này là thế nào đây? Trần Lập Nông chuyển về trường cậu, còn học chung lớp với Phạm Thừa Thừa. Thế này thì có phải sắp tới cậu sẽ được xem một bộ phim tình cảm cẩu huyết, mà diễn viên ở đây lại là ba thằng con trai không?

"Chu Chính Đình, cậu suy nghĩ cái gì vậy? Buông tay người ta ra kia" Thái Từ Khôn không biết Chu Chính Đình lại bị ai bắt mất hồn vía, liền vô cùng có lòng tốt mà đánh vào bàn tay đang nắm chặt lấy tay của Trần Lập Nông kia, ý bảo cậu mau thả người ta ra.

"A, xin lỗi cậu"

"Không sao"

"Cái gì đây? Đây không phải là Trần Lập Nông, đội trưởng câu lạc bộ bóng rổ của trường G sao?"

Người không nên xuất hiện cuối cùng cũng lộ mặt rồi. Huang Justin không biết từ đâu bay tới, dùng tay nâng cằm Trần Lập Nông lên xem xét tới lui, sau khi chắc chắn người nọ là Trần Lập Nông của trường G rồi thì vô cùng hào hứng, còn cầm lấy tay người ta lắc tới lắc lui, lắc đến độ muốn làm con lười mà bám chặt lên người y.

"Cậu là...Hoàng Minh Hạo?"

"Ây da, sao cậu lại biết tên thật của tôi vậy? Mặc dù tôi không thích người ta gọi tên thật nhưng là cậu nên không sao. Trần Lập Nông à, tôi thật sự thật sự rất hâm mộ cậu đó"

"Vậy sao?"

"Mà sao cậu lại ở đây vậy?"

"Tôi mới chuyển về lớp B hôm nay"

"Thật hả? Thế là tôi được chung trường với thần tượng rồi. Lớp tôi là lớp A, kế bên lớp cậu đó"

"Tôi biết"

"Thật hay quá, sau này có dịp, cậu nhớ dạy tôi chơi bóng rổ nha"

"Sao cậu không nhờ bạn học Phạm? Cậu ấy chơi tốt hơn tôi mà"

"Tên này á hả? Cậu cứ đùa, nhờ hắn ta thì được lợi lộc gì chứ?"

"Cậu không biết Phạm Thừa Thừa là..."

"Đủ rồi. Justin chúng ta đi thôi"

Phạm Thừa Thừa cắt ngang câu nói của Trần Lập Nông, không nhiều lời mà kéo Huang Justin bỏ đi. Chu Chính Đình đứng một bên nhìn thái độ khó chịu của Phạm Thừa Thừa, bối rối không biết nên làm gì cho phải liền kéo Thái Từ Khôn nối đuôi theo nốt, để lại một mình Trần Lập Nông đứng dưới hành lang vắng lặng tràn ngập nắng chiều.

Trần Lập Nông thích Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa thích Huang Justin. Huang Justin lại đi thần tượng Trần Lập Nông. Cái thể loại cẩu huyết gì đây a? Ai giải thích cho cậu với.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro