"Con đường đi đến hạnh phúc vốn dĩ chưa bao giờ là bằng phẳng. Chỉ khi trải qua những giai đoạn đẹp đẽ song cũng đầy chông gai: gặp gỡ, rung động, chia ly rồi lại trùng phùng, bạn mới có thể nhận thấy được, thật ra đây mới chính là đời người."❗Tuyệt đối không mang đi đâu khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…
Chỉ edit duy nhất tại: ❁WORDPRESS: maitran.wordpress.com | ❁WATTPAD: maitrancSau khi xuyên thành pháo hôi Omega của bạo quânTác giả: Nhất Diệp Bồ ĐềThể loại: Cổ đại, Ngọt sủng, Xuyên thư, Sinh con, ABO, Cung đình hầu tước, 1×1, HEĐộ dài: 100 chươngEdit: maitran.wordpress.comVăn án:Lâm Diệu xuyên thành pháo hôi Omega thua trận bị hiến cho bạo quân của địch quốc.Được lệnh ám sát tên bạo quân vào đêm thị tẩm.Sau khi ám sát không thành, bị bạo quân tra tấn nhục nhã mà chết trong đau đớn.Điểm chết người chính là, thời điểm cậu xuyên tới, đúng lúc nguyên chủ ám sát không thành, bị bạo quân tóm được!Người ta đồn rằng bạo quân hỉ nộ vô thường, hung ác thô bạo, giết người như ngóe.Lâm Diệu vì mạng sống, chỉ có thể ôm chặt đùi bạo quân, dựa vào tin tức tố mỹ vị trăm phương nghìn kế mời sủng.Ai biết mời sủng xong, bụng liền to ra.Lâm Diệu:...... xong đời.Phải nhanh chạy trốn! ------------------------CP: Bạo quân Alpha công VS vừa đáng yêu lại tàn nhẫn Omega thụAlpha = Xích Kiêu, Omega = Đệ HônNhân vật chính: Lâm Diệu, Tần Chí…
"Này ngốc! Em đã hại đời anh rồi! Giờ hãy chịu trách nhiệm với anh đi!""Ah! Chồng ơi! Em không biết chịu trách nhiệm là gì a..."(Tự vỗ bốp vào trán) "Không biết sao?""Vâng ạ!""Đồ ngốc nhà em chỉ cần hiểu chịu trách nhiệm là phải ở bên anh, yêu anh cả đời là được rồi.""Ah... Vậy thì em làm được.""Thế thì phải giữ lời hứa này nhé!""Vâng vâng! Kookie xin hứa. Xin tuân lệnh chồng yêu!"...Một bộ truyện chẳng phải là chủ đề mới mẻ gì. Nhưng mong các nàng dễ dàng tiếp nhận nó.•Truyện được viết từ chất xám của tác giả. Không mang ra ngoài dưới mọi hình thức.…
Tác giả: Quân SanhTình trạng: Hoàn chính vănTình trạng edit: Đang bò =((((Convert-er: Giáp DãEditor: Mi Mặt Mèo, LongThanh984601.--------------Vì tìm ra hung thủ sát hại mình, Hạ Diệc Sơ và Hệ thống 233 làm hiệp nghị, cô xuyên qua các thế giới để hoàn thành nhiệm vụ, còn Hệ thống 233 sẽ trợ giúp cô trở lại thế giới của mình.Chỉ là, Hạ Diệc Sơ ở trên đường làm nhiệm vụ, thường xuyên sẽ gặp phải một vài Boss bị hắc hóa, một lời không hợp thì đông lạnh không khác gì một tảng băng di động, còn nói hay thì nắm tay cười nói vui vẻ.Hệ thống: Thỉnh dùng một từ hình dung ấn tượng trong lòng mình về đối phương:Hạ Diệc Sơ: Tốt.Thẩm Già Diệp: Của riêng tôi.---------------Truyện do bạn Mặc Quân Tịnh Túc và một số bạn khác đã edit từ chương 1 đến chương 121. Do đã lâu không thấy up chương mới và mình đọc thấy ổn nên tìm bản convert trên wikidich đọc tiếp, tiện thể edit cho các bạn cùng đọc.Các bạn đọc phần 1 ở đây: https://my.w.tt/yDDvL3BPD3Hoặc trong danh sách đọc của mình.Cảm ơn các bạn.…
Đang từ máy bay trở về Nhật sau giải đấu lớn ở Mỹ, Ryoma gặp tai nạn. Máy bay chở cậu phát nổ giữa không trung.Tỉnh lại thấy mình trở về thời mình còn học cấp hai.Nhưng mà, Ryoma nhận ra ở chỗ này bản thân trở thành người bị hắt hủi. Luôn luôn làm người được cưng chiều Ryoma cảm thấy rất mới mẻ Sau đó...tất nhiên là dùng kĩ thuật tennis của mình dạy cho mấy người kia một bài học!Ryoma: Haiz...mọi người còn phải cố gắng nhiều.xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxTác giả :Inari YukiPairing: AllRyoma. Tiến độ: Bò chậm hơn sênDisclaimer: Ta không sở hữu Prince of Tennis…
*Tình trạng: Đã hoàn chính văn.Giới thiệu:Hai sự hiện diện đối lập ở Blue lock. Một người chói sáng tựa như ánh mặt trời ban ngày, tựa ánh trăng sáng rực trên bầu trời buổi đêm làm cho tất cả mọi người không tự chủ được mà muốn đến gần. Kẻ còn lại là sự tồn tại mờ nhạt giống như kẻ vô hình ít ai chú ý đến.- Bìa by Pham Bao Anh---------------------*Các nhân vật thuộc về Kaneshiro Muneyuki và Nomura Yūsuke.*Các tình tiết không theo nguyên tác và nhân vật bị OOC.*Đây là fic Allisagi, không có cp nào khác ngoài All x Isagi.…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…