Chương 22
Cậu đặt tay lên trán, mắt hướng về phía con dơi."Ta một chút cũng không khóc, Spartacus. Từ ta lúc còn rất nhỏ đã như vậy . Ở Hogwarts thật lâu, dù bị bắt nạt, ta cũng không hề khóc. Ta cũng không có cách nào khóc được" Mắt lục nhắm lại một lát, lần nữa lại mở ra. "Có hai lần, ta nghĩ,......ta thiếu chút nữa sẽ khóc. Lần đầu tiên là cụ Dumbledore nói cho ta biết mẹ ta vì cứu ta mà chết như thế nào. Còn có, khi Cedric chết......ách, Weasley phu nhân ôm lấy ta...... trước kia chưa từng có người nào ôm ta như vậy." Thanh âm cậu nhỏ dần
"Mặc kệ như thế nào mà nói," Harry tiếp tục nói, "Ta nghĩ ta khi đó vẫn có thể khóc. Mặc kệ như thế nào, ta lúc ấy rất muốn khóc. Thật ra ta không muốn Hermione thấy ta khóc, nhưng ta nghĩ...... Ron nếu nhìn thấy ta khóc.....ách, ta nghĩ cậu ấy sẽ làm trò gì đó để ta vui trở lại. Hoặc là nữ nhân Skeeter kia, nàng sẽ biến thành một con bọ cánh cứng, sau đó đi nghe lén. Thật hy vọng Hermione đem nàng bóp chết, nếu không......ít nhất mong nàng đừng đem mấy chuyện này viết lên 《 Nhật báo tiên tri 》!"
Harry thở dài, lại một lần nữa lâm vào trầm mặc, tiếp nói: "Ta thậm chí không vì Sirius mà khóc." Không nghĩ nhiều, cậu liền thực hiện một hành động mà cậu hay làm với Hedwig: Cậu vươn tay, dịu dàng vuốt vuốt sau đầu của con dơi, như từng vuốt Hedwig
Nó bắt đầu cứng người lại, như vậy có một khắc, Harry sẽ cho rằng cậu đối với động vật hoang dại này là một hành động-- nó sẽ lại cắn cậu, hoặc liền muốn chạy trốn, ít nhất cũng sẽ hoạt động một chút. Tiếp theo, xem ra nó đã hạ quyết tâm mà nhẫn nại để cậu đụng chạm, bởi vì nó chậm rãi thả lỏng. Harry thực vui vẻ.
Sự an ủi này cũng chỉ có tiểu thú cưng an ủi cậu, làm cậu cảm thấy càng thêm......càng thêm tích cực, trước mắt trước như vậy, mọi điều đáng sợ kia đều tan biến. Nếu cậu có thể có một sự an ủi nho nhỏ, thì cậu đương nhiên liền sẽ không cảm thấy bất lực, cho dù chỉ là một con cú mèo......a, lúc này đây thì là một con dơi bị thương?
Harry ôn nhu mà vuốt ve Spartacus, thật lâu thật lâu."Ta hy vọng ta có thể," cậu cuối cùng cũng thấp giọng nói, "Khóc thút thít. Ta có một cái kết......ở chỗ này." Cậu chỉ vào dạ dày.
Con dơi trầm mặc.
Qua vài phút, Harry thở dài, đứng dậy, đem con dơi trở về lồng sắt." Bất luận như thế nào," cậu nói, trở lại trên giường, hướng tới nệm nằm xuống, thả lỏng thân thể, "Lúc này đây kết thúc, ta chỉ có một cái nghỉ hè. Rồi ta sẽ thành niên, rời đường Privet Drive, vì đại nghiệp. Đó là nếu ta có thể sống như vậy lâu." Snape nhìn Muggle kia tạo ra cho cháu trai mình đầy vết thương, anh khắc chế không được dần dần bay lên phẫn nộ. Nam hài sau khi lớn lên thì không có một chút da thịt, vậy mà còn bị đánh, một vài chỗ còn xuất hiện máu
Snape nghĩ......có nên làm một chút gì hay không?......nhưng anh hiện tại bị nhốt tại lồng sắt, miệng không thể nói, đành bất lực. Hiện tại anh có thể làm được nếu như biến trở về hình dạng cũ, nhưng anh không biết nên trừng trị Muggle kia ra sao, anh sẽ giết hắn hay tha cho hắn, sau đó thì cắp nam hài kia đem về nhà mà dùng n loại độc dược trị hết những vết thương kia. Khi nam hài đem anh lấy ra khỏi lồng phóng tới trên giường, anh thực sự khiếp sợ, ngắn ngủi mà suy xét một chút mình có nên biến hình hay không. Nhưng mà, anh vẫn giữ cảnh giác mà không biến hình, thiên tính liền mách bảo anh nên bất động, anh liền làm theo
Khi Potter bắt đầu vuốt ve anh, Snape thiếu chút nữa bò ra. Anh không thích bị người chạm đến. Khi anh còn là một tiểu hài tử, thì mẹ anh là người duy nhất tràn ngập tình yêu mà anh cho động vào, anh không quen bị người khác đụng chạm như vậy. Khi đọc sách, thậm chí Lily ôm -- cũng làm anh có cảm giác mờ mịt. Anh như vậy mà yêu mến Dumbledore, khi lão già đó đột nhiên bắt tay hay quàng lên vai anh một cái, anh vẫn có chút cứng đờ. Anh biết, chính là bởi vì chuyện này nên lão phù thuỷ già nhạy cảm kia rất ít làm
Nhưng mà, cuối cùng anh vẫn là cưỡng bách chính mình duy trì bất động, bởi vì như vậy hành động lặp lại này xem ra có thể an ủi nam hài. Snape không thể không thừa nhận, việc này cũng không làm anh chán ghét là bao
Cứ nghĩ đến việc không nghĩ mình sẽ thừa nhận, nhưng nghe Potter nói chưa từng có người nào ôm cậu an ủi, anh lòng quặn đau. Bởi vì, Snape khi còn nhỏ mẹ anh từng ôm quá anh. Nàng ở với anh hai năm tại Hogwarts thì qua đời, nhưng anh đích xác biết một cái ôm an ủi là cảm giác gì, mà Potter xem ra cũng không biết. Snape biết, anh không thể nghĩ chính mình bị phụ thân trừng phạt quá nặng sau khi mẹ anh an ủi như vậy, nên anh cũng an ủi nam hài như vậy, có lẽ cho phép nam hài vuốt ve con dơi trung sẽ an ủi cậu một chút, đây là việc duy nhất anh có thể làm được. ( này là đúng rồi, giáo sư cứ ngoan ngoãn mà làm tiểu sủng vật của Harry đi ^^ )
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro