Tập 17 (1)

Tập 17: Nói về tương lai chưa biết của chúng ta

Trương Gia Nguyên kéo áo sơmi đang nằm trên ghế sofa thì bất ngờ thấy được tấm thẻ thổ lộ từ trong túi áo.

Lâm Mặc vẫn còn đang được anh ôm trong ngực: "Lâm Mặc, anh không có ý định sử dụng tấm thẻ này nữa, ngày mai chúng ta trở về tìm Bá Viễn để kiểm tra nhịp tim nhé. Em cũng có tình cảm với anh... phải không?" Anh giống như không có tự tin, muốn Lâm Mặc xác nhận lại một lần nữa.

Lâm Mặc nằm trong ngực anh vung vẩy mấy cái, cảm giác không còn chút sức lực nào, nhưng khi nghe thấy lời này thì tức giận, dùng hết chút sức lực còn lại của mình đánh một quyền lên người Trương Gia Nguyên: "Anh lại nói nhảm cái gì đấy! Tôi cũng đã biến thành như vậy rồi! Trương Gia Nguyên! Nếu anh không vượt qua được bài kiểm tra nhịp tim thì anh không xong với tôi đâu!"

Trương Gia Nguyên đau đớn rên rỉ, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào, nghĩ tới bây giờ Lâm Mặc đang mệt mỏi như thế nào, nếu như là bình thường thì có lẽ anh thực sự đã kéo cậu ấy đánh nhau trên giường thêm vài hiệp. Anh xé tấm thẻ thổ lộ trong tay, nắm lấy tay Lâm Mặc, xoa xoa trước ngực mình: "Cái này thì em không cần lo lắng, lời anh muốn nói đều nằm ở đây rồi." Anh vừa nói vừa nắm lấy tay của Lâm Mặc chỉ vào trái tim mình.

"Ừm," Lâm Mặc dựa vào vai anh, "Em biết rồi.~"

"Em thấy tốt hơn chưa?" Trương Gia Nguyên hỏi.

"Anh thấy sao?" Lâm Mặc cúi đầu nhìn, liền thấy trên người mình dấu vết còn đậm hơn so với lúc sáng.

Những dấu vết này lộ ra trước mặt Trương Gia Nguyên: "Hình như tốt hơn nhiều rồi," Trương Gia Nguyên nhìn đồng hồ, "Còn chưa đến nửa đêm, vẫn còn sớm, hay là...."

Lâm Mặc chọt chọt Trương Gia Nguyên: "Anh mơ đẹp lắm!" Cậu chậm rãi thay quần áo, nhìn thấy động tác của Trương Gia Nguyên còn chậm hơn mình, giống như không muốn rời đi.

Lâm Mặc đứng dậy nói: "Anh có đi không? Anh định ở đây cả đêm đúng không?"

Cậu nhìn xung quanh, những cái chai lọ vẫn được đặt ngay ngắn ở đó, bức tường và rèm cửa tối tăm trông càng thêm u ám.

Nhìn thấy Trương Gia Nguyên bĩu môi, Lâm Mặc xua tay: "Được rồi, nơi này cách nhà em không xa lắm, tối nay em dẫn anh tới đó."

Ngay khi Trương Gia Nguyên vừa nghe thấy điều này, anh liền thay đổi thái độ, động tác nhanh chóng mặc áo khoác, vôi vã đưa Lâm Mặc ra ngoài.

Đi được vài bước, Trương Gia Nguyên liền "Aiza" một tiếng.

"Sao vậy?" Lâm Mặc quay qua nhìn Trương Gia Nguyên.

Trương Gia Nguyên vỗ đầu: "Cái thẻ thổ lộ đó! Sao anh lại xé nó chứ? Anh không cần thì có thể dứa nó cho AK mà! Nhìn vẻ mặt của anh ấy chắc chắn là có chuyện muốn nói với Tiểu Cửu. Anh đúng là ngu ngốc mà."

Lâm Mặc nghe xong liền mỉm cười: "Thật sự có chút ngốc. Nhưng anh nghĩ sự tồn tại của một thứ như thẻ thổ lộ có ý nghĩa gì? Nếu là em, không có thẻ thổ lộ thì em vẫn có thể nói ra được. Không thể nói một lời nếu không có tấm thẻ này sao?"

Lâm Mặc nói xong, cậu đặt tay lên trái tim của Trương Gia Nguyên một chút rồi bước đi.

Trương Gia Nguyên hơi sững sờ, đi theo phía sau Lâm Mặc: "Em nói đúng."

Dưới bầu trời đêm, hai người kéo ra hai cái bóng dài trên mặt đất, một phía trước một phía sau, một trái một phải.

Tiếng động cơ của Bumblebee vang lên, Lâm Mặc nhận ra hình như đây là lần đầu tiên cậu ngồi trên ô tô của Trương Gia Nguyên. Trước đây cậu luôn ngồi yên sau của motor. Cậu nhớ rất rõ, dường như có một số chuyện xảy ra một cách tự nhiên đến nỗi cậu cũng không cảm thấy kỳ lạ, rất nhiều chuyện trong số đó thực ra đều là lần đầu tiên của cậu.

"Trương Gia Nguyên, xe của anh đẹp thật đấy, ngày mai cho em mượn lái được không?"

Trương Gia Nguyên gật đầu: "Sao lại không được?" Sau đó anh lại cười nói: "Nhưng phải xem ngày mai em còn sức để lái xe không đã."

Nghe được lời mà Trương Gia Nguyên nói, Lâm Mặc liền hiểu anh có ý gì, không biết là bởi vì những lời này hay bởi vì thuốc vẫn còn chưa hết tác dụng mà mặt hơi đỏ lên, chỉ có thể trừng mắt liếc Trương Gia Nguyên, sau đó quay đầu không nhìn anh nữa, chỉ còn Trương Gia Nguyên ngồi bên cạnh cười cười.

Qua cửa kính ô tô, Lâm Mặc nhìn thấy chiếc Infiniti FX màu xám đỗ dưới đèn đường, mơ hồ nhận ra hình như là xe của Châu Kha Vũ, khó hiểu nghĩ sao xe của cậu ta vẫn còn ở đây. Nhưng cậu chưa kịp nghĩ ra thì chiếc Bumblebee đã lao vút về hướng nhà của cậu.

Lưu Vũ thoải mái cọ cọ trong vòng tay Châu Kha Vũ, anh thật sự rất thèm muốn mùi gỗ đàn hương đang bao quanh mình, cộng thêm cảm giác mát lạnh của Xạ hương, làm cho anh không hề có chút cảm giác gò bó nào, cũng giống như Châu Kha Vũ vậy. Anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng có một người có thể cho anh cảm giác tuyệt vời như vậy.

"Kha Vũ, em là yêu nghiệt phải không? Sao anh cứ cảm thấy... anh không giống bản thân mình khi ở bên cạnh em..." Không biết anh đang hỏi Châu Kha Vũ hay tự hỏi chính mình. "Cũng không phải," Lưu Vũ ở trong lồng ngực cậu lại lắc đầu, "Anh vẫn là chính mình, nhưng đôi khi lại không giống.... hoặc là...." Anh lặp đi lặp lại, không tìm được từ thích hợp để diễn tả, nhưng anh có thể cảm nhận được hình ảnh lạnh lùng, mong manh và xa cách đó của mình ngày càng xa vời, nhất là khi ở trước mặt Châu Kha Vũ, dù không tỏa ra pheromone nhưng anh vẫn muốn ở bên cạnh cậu, đi về phía cậu, muốn tiến lại gần cậu hơn.

Châu Kha Vũ ôm chặt lấy thân thể nhỏ bé này vào lồng ngực, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Lưu Vũ: "Em không phải yêu nghiệt," cậu nhẹ nhàng trả lời, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng em cũng có thể trở thành như vậy."

Đôi mắt của cậu mơ màng quyến rũ, Lưu Vũ vươn tay chạm vào khóe mắt cậu:

"Châu Kha Vũ, sao em lại có nhiều mặt như vậy?"

"Ừm," Châu Kha Vũ cúi đầu, vùi đầu vào cổ Lưu Vũ, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua trên xương quai xanh của anh, thì thầm vào tai anh:

"Em chính là vậy... Em có thể trở thành yêu nghiệt duy nhất của một mình anh." Răng của cậu day nhẹ lên vành tai Lưu Vũ.

Cậu một lần nữa hôn lên má Lưu Vũ, rồi lại hôn lên trán anh.

"Em đem hết bản thân em trao cho anh, anh chỉ cần cảm nhận thôi. Trước mặt của anh, mỗi một mặt của em đều là con người thật của em, được không?" Giọng nói của Châu Kha Vũ vốn đã rất trầm, bây giờ lại văng vẳng bên tai anh, đi sâu vào lòng người.

Lưu Vũ ngẩng đầu, vòng tay ôm lấy chiếc cổ thon dài của Châu Kha Vũ, hôn lên môi cậu. Lưu Vũ nghĩ thầm, đây cũng là một sự thay đổi, trước khi gặp Châu Kha Vũ, anh chưa bao giờ chủ động như thế.

Châu Kha Vũ cao hơn anh rất nhiều, Lưu Vũ có thể cuộn tròn cả người trong vòng tay của cậu. Vì hàng ghế sau đã được gập xuống nên không gian trong xe không hề chật chội, mà lúc này Lưu Vũ càng ôm cậu chặt hơn.

"Lại là đánh dấu tạm thời..." Lưu Vũ đưa tay sờ lên gáy mình. Anh biết mình muốn nhiều hơn thế nữa.

"Hửm?" Châu Kha Vũ nghe Lưu Vũ nói như vậy liền mỉm cười, "Xem ra anh không hài lòng?"

"Ừm." Lưu Vũ khẽ gật đầu, mái tóc nâu mềm mại nhẹ nhàng quét qua ngực Châu Kha Vũ.

Châu Kha Vũ nhịn không được bật cười thành tiếng, có chút tủi thân: "Lưu Vũ, anh mới chính là tiểu quỷ, anh có biết mỗi lần em cố nhịn không đánh dấu vĩnh viễn anh khó khăn như thế nào không?" Cậu vừa nói vừa đưa tay nhéo nhéo sống mũi của Lưu Vũ.

"Vậy sao em không làm?" Lưu Vũ bĩu môi, nhìn Châu Kha Vũ bằng ánh mắt mờ mịt.

Đôi mắt Châu Kha Vũ như cánh hoa chớp chớp, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Em phải hỏi anh trước, không muốn anh hối hận."

"Hơn nữa... có lẽ anh cũng không muốn bị đánh dấu vĩnh viễn ở trong xe."

Lưu Vũ cười nói: "Châu Kha Vũ, em thật sự rất đáng yêu, đôi khi cũng có chút ngốc nghếch."

"Thật sao?" Châu Kha Vũ cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt Lưu Vũ, đôi mắt hai người chỉ cách nhau một khoảng nhỏ.

Ánh mắt Lưu Vũ đảo qua đảo lại, đáp: "Không, đáng yêu là thật, còn ngốc nghếch thì không phải. Em rất mạnh mẽ, mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng của anh."

"Vậy em có thể đánh dấu vĩnh viễn anh không?"

"Có thể."

"Em không đợi đến ngày mai được." Cậu khẽ mỉm cười: "Hay là tối nay?"

"Được. Vậy thì anh sẽ trở thành tiểu quỷ của một mình em."

Nghe được câu trả lời của Lưu Vũ, Châu Kha Vũ hài lòng nhắm mắt lại, hôn lên môi anh.

"Chúng ta về nhà thôi." Châu Kha Vũ thì thầm vào đôi tai đỏ bừng của Lưu Vũ.

"Ừm. Chúng ta về nhà."

Cao Khanh Trần đang định đi lên lầu vào phòng mình, vừa quay người lại thì nghe thấy tiếng mở cửa.

"Cậu về rồi ~" Anh nhìn thấy Doãn hạo Vũ đi vào, đang định chào hỏi: "Sao Lâm Mặc không quay lại với cậu?" Anh chưa kịp hỏi xong thì nụ cười trên mặt đã đông cứng, nhìn thấy ánh mắt của Doãn Hạo Vũ đỏ bừng, đang loạng choạng đi vào.

Cao Khanh Trần đưa tay đỡ hắn, cảm thấy cả người Doãn Hạo Vũ nóng vừng, giây tiếp theo liền ngửi thấy mùi pheromone của hắn bay loạn khắp phòng, ngay lập tức chân anh mềm nhũn tựa vào người Doãn Hạo Vũ, theo tiềm thức sờ lên miếng dán ức chế sau gáy mình.

Doãn Hạo Vũ ngẩng đầu lên, mơ hồ nhìn thấy Cao Khanh Trần đứng bên cạnh, hắn cau mày, loạng choạng bế anh lên khỏi mặt đất, mùi kem Vani bắt đầu từ từ lan ra trong không khí khiến Doãn Hạo Vũ ngày càng khó chịu. Là một Enigma, lẽ ra hắn phải có khả năng miễn dịch cao nhất đối với pheromone. Nhưng mà có lẽ do ảnh hưởng của thuốc, bên cạnh lại là một Sigma, hắn không thể kiềm chế được.

Doãn Hạo Vũ mở cửa phòng, hai người cùng ngã xuống thảm. Miếng dán ức chế trên gáy Cao Khanh Trần nằm trong tầm tay của hắn.

Trước đó khi ở cùng với Lâm Mặc, hắn đã cảm thấy vô cùng khó chịu rồi. Cao Khanh Trần bị hắn ném xuống thảm, Doãn Hạo Vũ đang định giơ tay xé miếng dán ức chế của anh thì nhìn thấy Cao Khanh Trần với khuôn mặt đỏ bừng, nước mắt trào ra làm nhòe đi mắt anh.

Nụ hôn của Doãn Hạo Vũ bá đạo tước đoạt đi không khí của Cao Khanh Trần. Cao Khanh Trần giơ hai tay lên, dùng chút sức lực còn lại chạm vào ngực Doãn Hạo Vũ.

Doãn Hạo Vũ sững sờ, đứng bật dậy xé toạc hộp đen trên bàn, đồ bên trong vương vãi khắp mặt đất, nhưng may là chúng không bị vỡ. Hắn tiêm thuốc ức chế cho Cao Khanh Trần trước, sau đó lại tiêm cho chính mình, hắn thở hổn hển ngã xuống thảm theo hình chữ đại "大''.

Hắn nghĩ, nếu thuốc không có tác dụng thì trước tiên hắn phải đánh dấu anh. Nhưng mùi kem Vani của Cao Khanh Trần dường như vẫn còn lan rộng. Hắn vươn tay vào đống thuốc đang nằm rải rác lấy ra hai miếng dán ức chế, đẩy chúng đến trước mặt Cao Khanh Trần, sau đó lấy điện thoại di động ra khỏi người, nhấn mở nhạc. Hắn nằm ngửa, nhắm mắt, nhíu mày như đang chờ đợi điều gì đó. Đây là "bài hát ru" của hắn: "The Phantom of the Opera"

Thanh âm này thực sự giống như ma thuật, mùi hương của rượu Tequila xung quanh Cao Khanh Trần giường như sắp tiêu tan. Trong khúc dạo đầu của bài nhạc, Cao Khanh Trần khó nhọc đưa tay dán miếng dán ức chế ra sau gáy, nghe thấy nhân vật chính bắt đầu hát:

"In sleep he sang to me"

"In dreams he came"

"That voice which calls to me, and speaks my name"

Cao Khanh Trần cảm thấy ý thức của mình dần dần trôi dạt, tán loạn, cho đến khi anh nghe thấy câu:

"He's there, the Phantom of the Opera, Beware, the Phantom of the Opera" Cuối cùng anh cũng lấy lại được toàn bộ ý thức.

Anh chống đỡ nửa người ngồi dậy, phát hiện Doãn Hạo Vũ đã ngủ thiếp đi trên thảm, anh nhận ra bài hát này đang được phát lại một lần nữa, bây giờ anh cũng không biết nó đã được phát lại bao nhiêu lần.

Cao Khanh Trần ngồi trên thảm thở hổn hển, sau đó anh mới nhận ra trên giường có một số tài liệu vương vãi, bao gồm một số hợp đồng, tài liệu và một số tài liệu điều tra, hầu hết đều bằng tiếng Anh. Anh nhớ đến cuộc trò chuyện của Doãn Hạo Vũ và Châu Kha Vũ ngày hôm đó, mặc dù không biết Doãn Hạo Vũ đã làm gì và sẽ làm gì tiếp theo, nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy bất an.

"The Phantom... is there, inside your mind"

(Bóng ma... đang ở đây, trong tâm trí của bạn)

Khi lời bài hát đến đây, trái tim của Cao Khanh Trần giống như bị chạm nhẹ. Anh quay lại nhìn Doãn Hạo Vũ, khuôn mặt tái nhợt kia vẫn còn hơi non nớt, lúc này lại bị nhuốm một chút sắc hồng, nhưng sự bí ẩn kia bao phủ lấy toàn thân hắn, làm cho sắc mặt càng ngày càng lạnh nhạt, the phantom is inside his mind (bóng ma ở trong tâm trí anh ta), Cao Khanh Trần không nhịn được đưa tay vuốt ve gò má hắn.

Không biết xảy ra chuyện gì, đôi mắt hơi ươn ướt, nước mắt không nghe lời mà chảy xuống.

Lời bài hát vẫn tiếp tục vang lên:

"In all your fantasies, you always knew"

"That man and mystery were both in you"

"And in this labyrinth..."

Cao Khanh Trần lấy thẻ thổ lộ trong túi ra, nhìn Doãn Hạo Vũ lần nữa rồi xé bỏ.

"Tôi hình như có chút quan tâm đến cậu, hình như cũng có chút thích cậu, nhưng tôi không có cách nào có thể viết ra những lời đó cho cậu, dù cho chỉ nói với một mình cậu."

"Cậu vẫn còn trẻ, và sẽ có một ngày nào đó cậu có thể thoát khỏi bóng tối trong trái tim mình, tôi đoán vậy." Anh nở một nụ cười, đôi mắt nheo lại thành một đường thẳng, những giọt nước mắt sót lại lặng lẽ chảy xuống gò má. Vào cuối bài nhạc, giọng nữ cao vang lên, giọng nam vẫn tiếp tục.

Giọng hát cao vút giống như lao thẳng lên trời, cuốn theo thần kinh của Cao Khanh Trần, khiến anh đau đầu không chịu nổi.

Anh tắt nhạc, sau đó nhận ra sắc đỏ trên mặt Doãn Hạo Vũ vẫn chưa tiêu tan, anh đưa tay chạm nhẹ lên trán hắn, quả nhiên lại bị sốt. Cao Khanh Trần tính toán thời gian Doãn Hạo Vũ phân hóa thành Enigma, nghĩ tới có thể dẫn đến kì phát tình, anh không dám phóng thích ra pheromone, nhớ tới Châu Kha Vũ từng nói không cần uống thuốc hạ sốt, anh chỉ đành ngâm khăn trong nước lạnh rồi đặt lên trán Doãn Hạo Vũ, sau đó kéo chăn bông đắp lên người hắn, bản thân dựa vào mép giường ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Doãn Hạo vũ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của Trương Gia Nguyên. Vừa mở cửa ra, hắn đã thấy người kia xuất hiện trước mặt mình với vẻ mặt đề phòng và đe dọa.

Doãn Hạo Vũ nhìn thấy người đó là Trương Gia Nguyên, hắn dựa vào cửa, nở nụ cười nham hiểm: "Tối qua hài lòng chứ?"

Trương Gia Nguyên vốn đang muốn tìm Doãn Hạo Vũ để tính sổ, nghe thấy hắn hỏi như vậy, nhớ tới đêm qua mình đã ở bên Lâm Mặc cả đêm, cơn tức giận trong lòng cũng dần lắng xuống, khóe miếng vô thức câu lên một nụ cười: "Cũng không tệ."

Anh gật đầu mỉm cười, giây tiếp theo lại bổ sung thêm: "Lần sau tôi sẽ không để yên như vậy, nếu cậu còn làm loạn, đừng trách tôi không nể mặt."

"Ồ?" Doãn Hạo Vũ tỏ vẻ khinh thường, "Anh không nể mặt thì sao? Ba người chúng ta cũng không sao cả. Dù sao tôi cũng sẽ không chịu chút đau khổ nào."

"Cậu!" Trương Gia Nguyên không nói nên lời, nghĩ đến muốn nhanh chóng rời khỏi đảo, anh chỉ trừng mắt nhìn Doãn Hạo Vũ, sau đó xoay người rời đi nhưng khóe mắt lại nhìn thấy Cao Khanh Trần đang ngủ say bên trong, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

"Hừ, miệng hùm gan sứa.(*)" Doãn Hạo Vũ khinh thường hừ một tiếng, đóng cửa lại.

"Cậu không còn sốt nữa sao?" Cao Khanh Trần tỉnh lại, vươn vai nghi hoặc hỏi.

"Ừm, tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn." Doãn Hạo Vũ lịch sự nói lời cảm ơn anh.

Không còn gì để nói.

"Thật ra, cậu không cần phải từ bỏ." Một lúc sau, Cao Khanh Trần lên tiếng.

Doãn Hạo Vũ sững sờ một lát, nhất thời không biết anh đang nói cái gì.

"ý tôi là Lưu Vũ..." Cao Khanh Trần chớp chớp mắt, "Tôi nghe nói hôm qua Trương Gia Nguyên nhận được điện thoại của Lưu Vũ..."

"Anh ấy làm vậy là vì Lâm Mặc." Doãn Hạo Vũ lên tiếng cắt ngang, đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, hàng lông mày nhíu lại càng sâu.

Doãn Hạo Vũ bước vào phòng tắm, vội vàng tắm rửa, cầm lấy áo khoác chuẩn bị ra ngoài. Cao Khanh trần vừa kịp hỏi "Cậu đi đâu vậy?", Doãn Hạo Vũ đã quay đầu nhìn anh, một lúc sau, hắn hỏi: "Nếu anh có hứng thú, muốn đi cùng tôi không?"

Hắn tiến lên hai bước rồi lại lui về sau: "Đó là một nơi nguy hiểm, có đi không? Tôi sợ anh không dám." Hắn cười nói.

Cao Khanh Trần mỉm cười: "Mặc dù mọi người đều nói tôi có chút ngốc, nhưng lá gan của tôi cũng không nhỏ."

Doãn Hạo Vũ nheo mắt lại, cau mày cười nói: "Sao tôi không nhìn ra anh ngốc nhỉ? Giả heo ăn thịt hổ có ngu ngốc không?"

Cao Khanh Trần sững sờ, chớp chớp hai mắt vô tội: "Cậu giỏi tiếng Trung như vậy sao? Tôi chỉ mới biết sử dụng thành ngữ vài năm nay."

Doãn Hạo Vũ xoay người cười tủm tỉm đi ra ngoài.

Phòng quan sát:

Ngô Hải: Đây là lần đầu tiên Tiểu Cửu dám đối diện với tình cảm của mình, nhưng đáng tiếc là Doãn Hạo Vũ đã ngủ thiếp đi.

Oscar: Thật khó tưởng tượng Tiểu Cửu sẽ nói rằng anh ấy có chút thích Doãn Hạo Vũ...

Trương Đằng: Mặc dù CP của tôi có thể là BE rồi, tôi cũng cảm thấy tiếc cho AK, nhưng có lẽ là Tiểu Cửu từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan nên sẽ dễ bị thu hút khi bất ngờ gặp một người như Doãn Hạo Vũ.

La Ngôn: Vậy tại sao ngay từ đầu họ lại không tiếp xúc nhiều với nhau?

Trương Đằng: Thì vấn đề là ngay từ đầu không có tiếp xúc.

Oscar: Nhưng tôi không thể biết được thái độ của Doãn Hạo Vũ bây giờ là gì, và có vẻ như Cao Khanh Trần cũng không có ý định thổ lộ với Doãn Hạo Vũ.

La Ngôn: Chưa có kết quả.

Ngô Hải: Nhưng không phải Doãn Hạo Vũ đã đưa Tiểu Cửu ra ngoài sao? Có lẽ vẫn còn phát triển nữa.

---

(*) Miệng hùm gan sứa - (色厉内荏): mạnh miệng, bề ngoài thì nói năng hùng hổ, nhưng thực chất trong lòng lại nhút nhát, sợ sệt.

Sau 2 năm, tôi trở lại làm tiếp bộ này đây....

Chương này dài quá nên sẽ được chia làm 2 phần, chắc là ngày mai tôi sẽ đăng nốt phần còn lại. Không biết còn ai đọc nữa không..

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro