Tập 5

Tập 5: Tôi muốn nghe lời thật lòng của bạn.

Phòng quan sát:

Ngô Hải: Sau sự hỗn loạn của ngày hôm qua, tôi hy vọng những khách mời của chúng ta vẫn có thể bày tỏ lòng mình và có những buổi hẹn hò ngọt ngào.

Oscar: Tôi hy vọng tổ chương trình ít tạo ra những chuyện kỳ lạ hơn đi.

La Ngôn: Em tò mò hơn về việc Lâm Mặc và Lưu Vũ sẽ chọn ai để hẹn hò.

Trương Đằng: Tôi nghĩ Lâm Mặc sẽ chọn Bá Viễn hoặc Lưu Vũ, còn Lưu Vũ có thể chọn Doãn Hạo Vũ.

La Ngôn: Hôm qua Lưu Vũ vừa bị ngất vì cậu ta, hôm nay anh ấy vẫn sẽ chọn Doãn Hạo Vũ sao?

Oscar: Với tính cách của Lưu Vũ, cậu ấy có thể sẽ yêu cầu Doãn Hạo Vũ giải thích.

Trương Đằng: Vậy chúng ta hãy tiếp tục xem.

Cảnh quay trở lại biệt thự:

Trương Gia Nguyên thức dậy tương đối sớm, nghĩ đến sức khỏe của Lưu Vũ, sáng sớm liền đi đi lại lại trước cửa phòng Lưu Vũ, muốn gõ cửa hỏi thăm tình hình, nhưng lại sợ người trong phòng vẫn chưa thức dậy, như vậy sẽ làm cho em ấy khó chịu.

Lúc Bá Viễn đi ra, vừa mở cửa liền nhìn thấy Trương Gia Nguyên, anh liền nói: “Lưu Vũ đã dậy rồi. Thuốc mà Doãn Hạo Vũ đã dùng cho cậu ấy ngày hôm qua làm cho cậu ấy ngủ rất ngon.”

Bá Viễn bước ra khỏi phòng, Trương Gia Nguyên bước vào, nhìn thấy Cao Khanh Trần và Lâm Mặc cũng ở đó, hai người đang ngồi trên ghế sofa ngoài ban công nói chuyện với Lưu Vũ đang dựa nửa người trên giường.
Cậu ho khan một tiếng, không biết nên nói thế nào, liền dừng lại hỏi: “Lưu Vũ, sức khỏe của em thế nào rồi?”

Lưu Vũ quay lại nhìn cậu: “Không sao đâu, ờ .... Lâm Mặc đã nói cho em biết chuyện tối hôm qua rồi. Anh ... anh cứ thoải mái đi...”

Đây có lẽ là câu nói dài nhất mà Lưu Vũ đã nói với cậu kể từ khi tham gia chương trình.

“Anh xin lỗi, tất cả là do anh mà em trở nên như thế này.”

“Trương Gia Nguyên, anh phải xin lỗi bao nhiêu lần nữa.” Giọng Lưu Vũ càng thêm gấp gáp, “Không chấp nhận pheromone của Alpha là do chính em lựa chọn, là do em không vượt qua được chuyện này. Thậm chí lúc đó chúng ta bị thương là do chúng ta còn trẻ và thiếu hiểu biết, sai lầm này là lỗi của cả hai, là do em không cho anh cảm giác an toàn.”

Trương Gia Nguyên không dám nói lại, tuy rằng muốn nói với Lưu Vũ rằng tất cả đều là lỗi của cậu, nhưng cậu đã nói rất nhiều lần, có lẽ Lưu Vũ cũng không muốn nghe lại nữa.

“Anh không biết Lâm Mặc đã nói với em là em cần pheromone của một Alpha tương thích để hỗ trợ điều trị hay chưa.” Trương Gia Nguyên chuyển chủ đề.

“Em còn nhớ mấy ngày trước, em có nói mùi gỗ đàn hương và hoa anh túc rất thơm không?”

“Pheromone của ai vậy?” Lưu Vũ quả nhiên đã biết.

Trương Gia Nguyên gật đầu: “Mặc dù anh không biết mùi pheromone đó thuộc về ai, có thể là mùi pheromone của họ trộn lẫn với nhau, nhưng em có thể nhận ra đó là mùi pheromone mà không từ chối nó. Anh nghĩ ... anh nghĩ có lẽ hai người họ có thể giúp em...”

Cậu liếc nhìn Lâm Mặc, suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Anh cũng đã hỏi bác sĩ, theo thể chất của em, tốt hơn hết nên có một Alpha cố định, mặc dù y học hiện tại đã phát triển tốt, nhưng đối với một Omega, Alpha vẫn sẽ tốt hơn ...”

“Bác sĩ cũng nói em là một Omega đỉnh cấp, và với hiện trạng của em, sẽ tốt hơn nếu có thể tìm được một Enigma làm bạn đời, tất nhiên là quá khó, nhưng dù sao, anh vẫn mong là em sẽ khỏe lại...”

“Cảm ơn anh.” Lưu Vũ nói, giọng có chút khàn khàn, “Gia Nguyên, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên đi, được không?”

Đôi mắt Lưu Vũ nhìn Trương Gia Nguyên dịu dàng hơn, và còn có cả mang ơn.

Mọi người đều biết rằng pheromone của Enigma là ổn định nhất, cực kỳ mạnh, có khả năng chữa bệnh, nhưng rất ít người phân hóa thành Enigma.

Trương Gia Nguyên không kìm được nước mắt, cậu cúi mặt bước ra khỏi phòng: “Được.”

Enigma? Lâm Mặc khi nghe Trương Gia Nguyên nói, không khỏi nghĩ đến những lời mà Doãn Hạo Vũ từng nói trước đó, nếu Doãn Hạo Vũ thực sự phân hóa thành Enigma, liệu hắn có thể giúp Lưu Vũ được hay không? Nếu như vậy, có nghĩa là Lưu Vũ sẽ ở cùng Doãn Hạo Vũ? Hơn nữa bây giờ Doãn Hạo Vũ đang theo đuổi Lưu Vũ. Lâm Mặc có chút hụt hẫng, hiển nhiên lời nói của Trương Gia Nguyên cũng đã thức tỉnh cậu, người mà Lưu Vũ cần là một Alpha, là thiên mệnh.

Lâm Mặc, sao lại nghĩ nhiều như vậy ! Làm những gì mình muốn ngay bây giờ! Nếu không, tại sao mình lại từ bỏ công việc và ngày nghỉ để tham gia chương trình hẹn hò kì quặc này, nhớ lại xem Bá Viễn đã nói gì!  Sau khi chuẩn bị kỹ càng tâm lý, Lâm Mặc mở miệng nói với Lưu Vũ: “Tiểu Vũ, chúng ta mỗi người đều có cơ hội hẹn hò, vậy em muốn mời anh đi chơi cùng em, có được không?”

Lưu Vũ hai mắt sáng lên khi nghe thấy lời mời của Lâm Mặc: “Được, chúng ta ra ngoài chụp ảnh đi !” Anh nghĩ đến đây liền nói lời xin lỗi với Lâm Mặc: “Anh xin lỗi, Lâm Mặc, mặc dù anh cũng có, nhưng anh muốn nói chuyện với một người, nên không mời em lần này được, lần sau anh mời em được không?”

“Không sao, không phải em đã mời anh rồi sao !”

“Thật tuyệt, hai người đều được hẹn hò.” Cao Khanh Trần thở dài, “Tôi cũng muốn hẹn hò.”

“Để em đoán xem? Có phải AK không?” Lưu Vũ hỏi.

Cao Khanh Trần cười ngượng ngùng, không dám trả lời câu hỏi của Lưu Vũ.

“Tiểu Vũ .....” Lâm Mặc do dự một chút, những vẫn hỏi, “Tiểu Vũ, anh đang quan tâm đến ai sao?”

Lưu Vũ suy nghĩ một chút, trước tiên gật gật đầu, sau đó lắc đầu: “Anh không thể nói, nhưng hiện tại anh tò mò về hai người.”

“Haha.”Cao Khanh Trần cười, “Cẩn thận nha, tính tò mò có thể giết người đó ! Tên nhóc Doãn Hạo Vũ đó trông rất thần bí, em có muốn anh giúp em đi tìm hiểu cậu ta không?”

“Không không,” Lâm Mặc ấn tay Cao Khanh Trần, “Tiểu Cửu, cậu ta là top A, nếu như anh có hứng thú với cậu ta thì hãy đi, còn nếu không thì đừng nên lại gần cậu ta, đừng tự gây rắc rối cho mình.”

“Tại sao? Dù sao bọn anh cũng đều mang trong mình một nửa dòng máu Thái Lan. Anh sẽ đi hỏi cậu ta nghĩ thế nào về Lưu Vũ.”

Lâm Mặc thở dài: “Nói anh đơn giản, thật ra anh cơ bản là không thông minh...”

Phòng quan sát:

Oscar: Hahaha, Tiểu Cửu hoàn toàn không hiểu lời mà Lâm Mặc muốn nói.

La Ngôn: Liệu anh ấy có thể đối mặt với Doãn Hạo Vũ không?

Trương Đằng: Tôi muốn cậu ấy nói chuyện với Doãn Hạo Vũ.

Ngô Hải: Tôi cũng vậy, hình như hai người bọn họ chưa tiếp xúc với nhau lần nào.

Camera quay lại căn biệt thự:

Hơn mười giờ Doãn Hạo Vũ mới ra khỏi phòng, hắn là người cuối cùng thức dậy. Hắn bước tới cửa phòng Trương Gia Nguyên, dừng một chút, nhìn trái nhìn phải, trong lòng nảy sinh nghi ngờ, dựa vào lan can nhìn xuống, thấy Trương Gia Nguyên, Bá Viễn và Lưu Chương đang bận nấu ăn trong bếp, Lâm Mặc và Châu Kha Vũ đang ngồi nói chuyện trong phòng khách, mọi thứ đều không có gì bất thường, nhưng điều này khiến Doãn Hạo Vũ cảm thấy khó chịu.

Hắn nhìn về căn phòng cuối khu bên trái, nghĩ vẫn chưa thấy bóng dáng của Lưu Vũ, cũng không biết thân thể của anh đã hồi phục hay chưa. Hắn đi xuống lầu, ngồi xuống ghế sofa mà không nói lời nào.

Trong bếp, Trương Gia Nguyên, Lưu Chương và Bá Viễn vừa nói chuyện vừa chuẩn bị đồ ăn.
“Anh nghĩ thứ tối qua chúng ta nghe thấy là cái gì? Thật sự không phải ma, đúng không?” Lưu Chương hỏi. Anh mặc một chiếc áo vest in họa tiết ngựa vằn với thiết kế phù hợp với phong cách thường ngày của anh. Nhưng có một điểm khác, đó chính là bộ đồ này có thêm khí chất và sự quyến rũ trong đó.

“Đừng nói nhảm, Lâm Mặc nói với tôi không phải ma.” Trương Gia Nguyên nói.

Lưu Chương nở nụ cười: “Cậu đối với Lâm Mặc không phải là không vừa mắt nhất sao? Sao bây giờ lại tin tưởng cậu ấy vậy?”

Trương Gia Nguyên gãi đầu: “Tôi nghĩ cũng nên tin tưởng cậu ta một lần, dù gì thì luật sư cũng có một chút trình độ.”

“Nhưng âm thanh đó quá kinh người, nghe không giống tiếng mèo kêu, không nên ....” Lưu Chương suy đoán.

“Ài, không có ma quỷ gì đâu.” Lâm Mặc mặc một chiếc áo len màu nâu đứng dựa vào cửa bếp, trên tay đang cầm điện thoại di động chơi game.

"Đúng vậy," Bá Viễn nói, "nhưng nếu không phải là mèo thì cũng không thể là động vật nào khác. Đây là một hòn đảo, có lẽ có thứ gì đó chúng ta chưa từng thấy”

“Có lý.” Trương Gia Nguyên nói với Bá Viễn.

Bá Viễn nhìn vào đôi mắt như gấu trúc của Trương Gia Nguyên liền biết cậu ngủ không ngon, nghĩ đến chuyện hôm qua cậu tâm sự, anh cân nhắc nên nói như thế nào để an ủi cậu ấy, nhưng chưa kịp nói thì đã nghe thấy Trương Gia Nguyên đang dựa vào khung cửa quay sang nói chuyện với Lâm Mặc: "Lâm Mặc, tôi xin lỗi, hôm qua khi tôi nói với Lưu Vũ về tình trạng của em ấy, tôi không cố ý làm tổn thương cậu, nhưng cậu cũng biết đó là sự thật. Tôi chỉ muốn Lưu Vũ suy nghĩ kỹ về chuyện đó. Thành thật mà nói , em ấy không tìm Alpha, tôi vẫn không tin. "

Lâm Mặc nhìn hắn, mặt trắng bệch rồi đáp: "Lùi lại, lùi lại, lùi lại! Lùi lại đi rồi anh muốn nói cái gì cũng được!"

"Tôi ..." Trương Gia Nguyên muốn giải thích Lâm Mặc, nhưng Lâm Mặc đã nói tiếp, "Tôi hiểu rồi, anh rất tốt bụng. Điện thoại tôi hết pin rồi, tôi lên tìm bộ sạc."

Lâm Mặc lắc điện thoại trong tay, trông có vẻ khá vội vã rời khỏi nhà bếp.

“Cậu ấy không sao chứ?” Tuy biết hai người họ thường xuyên nói chuyện kiểu như vậy, nhưng Lưu Chương vẫn cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt. Trương Gia Nguyên cười nói: “Cậu ta không sao đâu, thật ra thì tôi cũng khá thích tính cách của cậu ta, khá thú vị ”

Phòng quan sát:

Ngô Hải: Ồ, hai người này sao vậy?

Oscar: Từ thù thành bạn?

La Ngôn: Hôm qua Trương Gia Nguyên còn nói không cho Lâm Mặc vào quán bar của cậu ấy, hôm nay thái độ lại rất khác.

Trương Đằng: Có thể là liên quan đến những gì Lâm Mặc đã nói với cậu ấy đêm hôm qua. Có lẽ mấy lời đó đã làm cho cậu ấy nghĩ thông suốt.

“Cậu lại làm cái gì vậy?” Châu Kha Vũ tiến lại gần Doãn Hạo Vũ, người đang ngồi trên ghế sô pha gõ bàn phím điện thoại.

“Tôi còn muốn hỏi anh làm sao vậy?” Doãn Hạo Vũ không nhìn Châu Kha Vũ, dựa vào sô pha với thái độ lạnh lùng.

“Mùi máu tanh trong phòng của cậu tràn sang cả phòng của tôi, cho dù cậu có làm gì đi nữa, liệu mùi hôi và dấu vết có thể tẩy rửa sạch sẽ được không?” Châu Kha Vũ đáp.

Doãn Hạo Vũ ngẩng đầu cười: "Đương nhiên, anh đã quên dược sĩ như bọn tôi xử lý những thứ này tốt nhất à !"

Lúc này, Lưu Vũ và Cao Khanh trần đã xuống lầu, Lưu Vũ đi thẳng chỗ Doãn Hạo Vũ: "Thực xin lỗi, Hạo Vũ, ngày hôm qua đã làm cho em sợ rồi, cảm ơn thuốc của em."

Doãn Hạo Vũ đứng dậy khỏi ghế sô pha, thay đổi cái nhìn lạnh như băng của mình với Châu Kha Vũ vào lúc nãy: "Là em làm anh sợ, lỗi của em, là do em đã không suy nghĩ kỹ. À, sau này anh có thể gọi em là Patrick. "

“Patrick?” Lưu Vũ lặp lại.

"Ừm, đây là tên thật của em," hắn ghé vào lỗ tai Lưu Vũ nói, "chỉ có anh mới có thể gọi em như thế."

“Anh thấy khá hơn chưa?” Châu Kha Vũ cắt ngang lời của Doãn Hạo Vũ, xích người sang bên phải, chừa ra một chỗ trống rồi ra hiệu cho Lưu Vũ và Cao Khanh Trần ngồi xuống.

"Tốt hơn nhiều rồi. Hôm qua tôi đã nghe Lâm Mặc nói lại rồi. Cảm ơn cậu và Patrick." Lưu Vũ ngồi xuống rồi nói.

Anh suy nghĩ một chút, sau đó nói với Châu Kha Vũ: "Kha Vũ, lại đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Châu Kha Vũ đứng dậy rời đi cùng Lưu Vũ, chỉ còn lại Cao Khanh Trần và Doãn Hạo Vũ, Cao Khanh Trần hoàn toàn không để ý, khi hai người bọn họ rời đi, khóe miệng Doãn Hạo Vũ đã mím chặt lại.

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu cũng là người Thái Lan, phải không?” Anh hỏi.

Doãn Hạo Vũ nhìn Cao Khanh Trần, cố nở ra một nụ cười: "Ừ, mẹ tôi là người Thái Lan."

Khi Cao Khanh Trần nghe thấy thế, cứ như thể gặp được một người thân: "A! Thật sao! Thật trùng hợp, mẹ tôi cũng là người Thái Lan! Tôi lớn lên ở Bangkok, mới chỉ trở về Trung Quốc khi học trung học."

Doãn Hạo vũ khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ ủ rũ: "Từ nhỏ tôi lớn lên ở Đức. Đáng tiếc là tôi không rành về Thái Lan cho lắm, nhưng mẹ tôi đến từ Chiang Mai. Tôi cũng có thể nói tiếng Thái và đã đến Chiang Mai mấy lần rồi, lần sau nếu có dịp có thể nhờ anh làm hướng dẫn viên đưa tôi đi dạo Bangkok được không? "

Cao Khanh Trần nghe vậy thì tỏ ra thích thú và nói: "Được chứ, tôi mời mọi người đi cùng rồi đưa mọi người đi hải sản. Tôi cũng đã từng đến Chiang Mai! Chiang Mai cũng rất đẹp!"

Doãn Hạo Vũ nhìn anh với nụ cười thường ngày trên khuôn mặt, giống như một chiếc mặt nạ, lịch sự nhưng trống rỗng.

Cao Khanh Trần chợt nhận ra mình lạc đề, ý định ban đầu là hỏi Doãn Hạo Vũ xem cậu ta nghĩ gì về Lưu Vũ, nhưng mà nãy giờ chỉ nói về Thái Lan nên đành hỏi thẳng: "Cậu thích Lưu Vũ lắm đúng không ? "

Nghe anh hỏi điều này, nụ cười của Doãn Hạo Vũ càng sâu: "Anh ấy rất đặc biệt, tôi có chút tò mò về anh ấy."

"Đặc biệt? Cậu thích em ấy vì em ấy đặc biệt, hay bởi vì em ấy đặc biệt và cậu chỉ đang tò mò?"

Doãn Hạo Vũ không nghĩ tới câu hỏi của Cao Khanh Trần: "Bởi vì tôi thích anh ấy, tôi nghĩ anh ấy đặc biệt, vì vậy tôi mới tò mò." Doãn Hạo Vũ nghiêng đầu và cho Cao Khanh Trần một câu trả lời liền mạch.

“Nhưng từ ngày đầu tiên nhìn thấy Lưu Vũ, cậu đã quan tâm đến em ấy rất nhiều.” Cao Khanh Trần trả lời.

Sau đó anh nhìn thấy nét mặt của Doãn Hạo Vũ có chút thay đổi.
"Đó là bởi vì tôi nghĩ anh ấy sẽ hiểu tôi. Tôi muốn anh ấy chỉ nhìn một mình tôi." Doãn Hạo Vũ quay đầu lại và nhìn vào mắt Cao Khanh Trần.

Một lúc sau, Cao Thanh Trần lựa chọn quay mặt đi chỗ khác, bởi vì ánh mắt của Doãn Hạo Vũ quá sâu, anh lo lắng nếu còn nhìn chằm chằm một lúc nữa thì sẽ rơi vào mất, hóa ra năng lực của Alpha đỉnh cấp không chỉ dựa trên pheromone, mà tất cả mọi thứ đều đặc biệt. Cảm giác giống như có sức quyến rũ bẩm sinh, Cao Khanh Trần đã trải qua vào ngày hôm nay.

Nhưng cuộc trò chuyện không quá ngắn này của hai người đã bị Lưu Chương ở phòng bếp nhìn rõ, bàn tay đang cắt bánh mì nướng dần dần chậm lại, và đôi mày cau lại càng thêm sâu.

Bá Viễn nhìn thấy ánh mắt Lưu Chương không rời khỏi hai người đang ngồi ở phòng khách, cười nói: "Mọi người còn đang trong giai đoạn tìm hiểu đúng không? Hơn nữa Doãn Hạo Vũ hiện tại đang toàn tâm toàn ý theo đuổi Lưu Vũ. Không sao đâu, mọi người cũng cần cùng nhau nói chuyện mà. "

Lưu Chương cố nặn ra một nụ cười và nhanh chóng chuyển chủ đề: "Bá Viễn, anh đang làm ở công ty thiết kế quảng cáo à?"

"À? Ồ, đúng thế. Có chuyện gì sao?"

"Không có gì, tôi chỉ là có chút tò mò về công việc của anh."

"Tôi chỉ là một designer bình thường thôi."

“Designer?” Lưu Chương đưa tay đẩy nhẹ gọng kính đen, “Hình như anh không bị cận, tôi chưa từng thấy anh đeo kính.”

Cao Khanh Trần nghĩ rằng Lưu Vũ gọi Châu Kha Vũ đi để anh có thể nói chuyện với Doãn Họa Vũ, nhưng anh không biết rằng Lưu Vũ đã đưa Châu Kha Vũ từ ban công ra sau vườn.

"Lần trước, bởi vì con búp bê đó, tôi đã có thêm một cơ hội để hẹn hò..."

"Nếu anh muốn nói lời cảm ơn thì không cần. Ngày hôm đó anh đã nói rồi. Hãy tận dụng nó rồi chọn người mà anh muốn." Châu Kha Vũ trả lời.

“Nếu có thể, cậu có thể hẹn hò với tôi không?” Lưu Vũ ngăn Châu Kha Vũ lại.

Châu Kha Vũ hình như chưa định thần lại, lại nghe Lưu Vũ nói tiếp: "Tôi còn có một số việc muốn đích thân hỏi cậu."

Cậu nhìn Lưu Vũ, nhớ tới đêm hôm đó, Lưu Vũ đã hỏi cậu một số chuyện nhưng cậu vẫn chưa trả lời, liền đáp: "Được."

Lưu Vũ trong lòng cảm thấy có chút vui mừng, đưa vé biểu diễn: "Tối nay cậu có rảnh không? Tôi muốn mời cậu đến xem buổi biểu diễn của đoàn múa bọn tôi. Sau khi kết thúc, cậu có thể đi dạo với tôi không?"

Châu Kha Vũ sững sờ cầm lấy tấm vé, cúi đầu nhìn chằm chằm tấm vé, hỏi: "Tối nay anh có định biểu diễn trên sân khấu không?"

"Có," Lưu Vũ cười đáp, "Tiết mục của tôi chắc sẽ được xếp vào đầu chương trình, rất nhanh sẽ kết thúc, sẽ không lãng phí thời gian của cậu lâu."

"Không, không, làm sao có thể lãng phí thời gian được. Tôi đi."

"Ngày mai, Lâm Mặc mời tôi ra ngoài chụp ảnh. Cậu ấy cũng có một cơ hội hẹn hò, cậu ấy đã mời tôi."

Nghe Lưu Vũ nói điều này, Châu Kha Vũ nhìn chằm chằm vào anh, chớp mắt khó hiểu, với vẻ mặt 'tại sao anh lại báo cáo với tôi'.

Lưu Vũ cũng giật mình, thầm nghĩ tại sao mình phải nói cho cậu ta biết chuyện này.

Phòng quan sát:

Oscar: Tiểu Cửu đã cho tôi cảm giác rằng một con bê mới sinh sẽ không sợ hổ.

La Ngôn: Haha, không ngờ cuộc nói chuyện của anh ấy với Doãn Hạo Vũ lại như thế này.

Trương Đằng: Có vẻ như hai người mà Lưu Vũ nói rằng anh ấy quan tâm là Doãn Hạo Vũ và Châu Kha Vũ

Oscar: Rốt cuộc, sức hút của top A và top O là không thể tránh khỏi, và một trong số bọn họ có thể có mức độ tương thích pheromone cao.

Ngô Hải: Woohoo, tôi có phải là người duy nhất quan tâm đến buổi hẹn hò của Lâm Mặc và Lưu Vũ vào ngày mai không?

Trương Đằng: Haha,Tiểu Hải vẫn giữ vững sơ tâm về CP của anh ấy.

Camera quay lại căn biệt thự:

Sau bữa ăn, buổi nói lời thật lòng chính thức bắt đầu vào đúng 12 giờ.

Những lời chân thành của Doãn Hạo Vũ gửi đến Lưu Vũ:
Em thực sự xin lỗi  về chuyện ngày hôm qua, có lẽ vì em đã lén tiết ra một ít pheromone nên anh đã bị ngất, em chỉ muốn biết pheromone thuộc về anh sẽ có mùi vị như thế nào, em mong anh sẽ tha thứ cho em, nhưng ngày hôm qua khi anh chủ động chạm vào tóc em, chủ động tiếp xúc với em, có lẽ anh không nhìn thấy được, em đã bị sốc và rất hạnh phúc, em mong anh cho chúng ta một cơ hội để hẹn hò, được không?

Những lời chân thành của Trương Gia Nguyên gửi đến Lưu Vũ:
Có lẽ em đã buông bỏ từ lâu, và anh biết anh cũng không thể níu kéo em quay lại được nữa. Sau khi em rời đi, anh thường nhớ khoảng thời gian chúng ta còn bên nhau, em nghe anh chơi guitar, anh xem em múa, anh đưa em đi chơi vào nửa đêm, vào mùa đông chúng ta sẽ đi trượt tuyết cùng nhau mỗi tuần, lúc đầu em không biết trượt, em nắm lấy tay anh để học, khi em ngã, em sẽ kéo anh ngã theo, chúng ta cùng lăn trong tuyết, anh sẽ áp em dưới cơ thể anh, rồi sẽ hôn vào môi, vào tai, vào mũi, hôn vào khắp khuôn mặt em. Anh cũng biết chúng ta không thể quay lại, em và Lâm Mặc đều nói đúng, anh đã tự nhốt bản thân mình lại, không chịu tha thứ cho bản thân, còn làm cho em mệt mỏi. Nhưng Lưu Vũ, anh thật sự rất nhớ em.

Lưu Vũ lựa chọn không viết.

Cao Khanh Trần lựa chọn không viết.

Lâm Mặc lựa chọn không viết.

Những lời chân thành của Lưu Chương đã được gửi đến Cao Khanh Trần:
Lời đầu tiên anh muốn cảm ơn em, cảm ơn em đã đồng ý tham gia buổi hẹn hò ngày hôm qua, mong là em không cảm thấy phiền, anh chỉ mong anh và em có thể có nhiều cơ hội để tìm hiểu nhau hơn. Cảm ơn em vì những lời mà em đã nói với anh. Thật ra em không biết, anh đã luôn không thể chấp nhận được thuộc tính của mình, anh không muốn trở thành một Beta. Khi anh nhìn thấy em, anh đã không tự tin. Anh đã nghĩ rằng em là một Omega, em nên chọn một Alpha. Khi em tiết lộ thuộc tính của mình, đối mặt với ba Alpha, em nhìn anh, anh đã nghĩ, kết thúc rồi, anh tự hỏi tại sao anh không phải là A. Nhưng cảm ơn em, em đã nói anh không tệ hơn Alpha, anh tốt như Alpha. Anh hy vọng em có thể cho anh thêm cơ hội để cố gắng tìm hiểu em nhiều hơn và cho anh cơ hội để xem liệu em có thể chấp nhận một Beta không có pheromone này không.

Bá Viễn lựa chọn không viết.

Châu Kha Vũ lựa chọn không viết.

Phòng quan sát:

Oscar: Cái gì? ! Chuyện gì vậy! Có thật là hơn một nửa số khách mời đã không viết ra lời thật lòng không? !

Trương Đằng: Tôi cũng rất ngạc nhiên.

Ngô Hải: Một số người trong số họ có lẽ muốn viết nó, nhưng không nghĩ đây là thời điểm tốt để gửi nó. Hoặc có người thực sự không biết nên viết thư cho ai. Tôi nghĩ có hai tình huống.

La Ngôn: Tổ chương trình, chúng ta có thực sự ổn với tình huống này không?

[Quan sát viên, những người đang rất lo lắng vào lúc này. 】

Camera cho thấy Châu Kha Vũ đang đi hẹn hò:

Châu Kha Vũ, người nhận được lời mời của Lưu Vũ, có chút lo lắng, có lẽ không phải vì hôm nay Lưu Vũ sẽ múa, mà là vì cậu biết chính xác chuyện mà Lưu Vũ muốn nói với mình.

Cậu đến rất sớm, là người duy nhất trong rạp, cậu nghĩ muốn vào hậu trường tìm Lưu Vũ, suy nghĩ một hồi liền gạt bỏ ý định.
Chiếc vé mà Lưu Vũ đưa cho cậu là khu vực phía trước dành cho khách VIP, gần đến mức cậu có thể giao lưu với các nghệ sĩ biểu diễn trên sân khấu.

Lưu Vũ nói đúng, anh biểu diễn tiết mục thứ 3. Anh mặc hán phục trắng tuyết, buộc lụa màu lam, làn da mềm mại, lông mày đẹp như tranh vẽ, nếu so sánh với hoa lê thì hoa cũng phải nhường anh vài phần. Châu Kha Vũ đã nghĩ về điều đó rất lâu và cảm thấy rằng đó là phép ẩn dụ thích hợp nhất để sử dụng cho sắc đẹp này.

Khi Lưu Vũ bước ra khỏi rạp chiếu phim, Châu Kha Vũ đã đợi sẵn bên ngoài, cậu mặc một bộ âu phục màu đen và quần âu màu nâu, cậu trông rất gầy, tóc được uốn tự nhiên thành hình vòng cung đẹp mắt dưới làn gió thổi.

Châu Kha Vũ nhìn Lưu Vũ chạy về phía mình, dường như không có thời gian để thay quần áo, vẫn đang mặc bộ Hán phục màu trắng lúc nãy, nhưng lại khoác thêm một chiếc áo choàng trắng, có lẽ là vì sợ cậu đợi lâu. .

“Có lạnh lắm không?” Lưu Vũ hỏi.

“Không sao đâu.”Châu Kha Vũ xoa tay, “Còn anh thì sao?”

“Cái này rất ấm.” Lưu Vũ vừa nói vừa sờ sờ lông cáo màu trắng trên áo choàng, “Thế này là đủ rồi.”

“Buổi biểu diễn của tôi thế nào?” Lưu Vũ hỏi lại, vẻ mặt rất mong đợi câu trả lời của Châu Kha Vũ.

"Chà ... rất đẹp," Châu Kha Vũ nghĩ một lúc, "anh kể chuyện rất giỏi. Ý tôi là bài múa của anh giống như một câu chuyện vậy. Và anh có thể sử dụng cơ thể của mình để diễn giải những câu chuyện mà anh muốn kể cho mọi người."

“Cảm ơn!” Lưu Vũ cười.

Hai người đi dọc theo con đường ven biển, bước chân rất chậm nhưng lại rất nhàn nhã, Lưu Vũ nghĩ nếu như anh không hỏi, Châu Kha Vũ cũng sẽ không nói ra.

"Cậu chưa trả lời câu hỏi hôm đó của tôi. Tại sao cậu biết tên tôi là Lưu Vũ? Làm thế nào cậu biết tôi bị thương ở chân? Và ... làm thế nào để cậu biết địa chỉ đoàn múa của tôi? Tôi đã không ghi nó vào vé mà tôi đã đưa cho cậu. "

Châu Kha Vũ nở nụ cười, ánh mắt như phát sáng: "Anh rất thông minh."

Cậu dừng lại và sau đó nói, "Thật ra tôi đã biết anh từ trước rồi, tôi đã đến xem các buổi biểu diễn của anh khi tôi trở về Trung Quốc trong kỳ nghỉ hè, và cũng có thể nói rằng tôi là một fan hâm mộ của anh, vì thế cho nên tôi mới biết anh bị bong gân chân trong buổi diễn tập năm ngoái và đã bỏ lỡ buổi biểu diễn cuối năm"

Lưu Vũ giật mình, lại hỏi: "Tôi nghe nói....Đêm qua, chính cậu là người đã gọi điện cho Trương Gia Nguyên? Cậu có biết anh ấy không? "

Châu Kha Vũ lắc đầu: "Tôi không biết, tôi tìm thấy nó từ điện thoại di động của anh. Anh ấy ... Anh ấy không phải là bạn trai cũ của anh sao? Lúc đầu, tôi nghĩ rằng pheromone của anh ấy có thể có ích với anh."

"Sau đó làm sao cậu biết anh ta là bạn trai cũ của tôi? Cậu điều tra tôi?"

"Ừm, tôi đã điều tra."

Nghe được câu trả lời này, Lưu Vũ lại chấn động, nghĩ rằng Châu Kha Vũ này vậy mà lại thừa nhận tất cả mọi chuyện, ngay cả việc thu thập thông tin của anh.

"Có thể anh không biết, lúc trước anh nhập viện, cha mẹ anh từng gửi đơn cứu viện Omega, sau đó anh trở thành đối tượng cứu hộ. Cơ sở đó là một trong những bệnh viện chi nhánh của gia đình tôi. Khi đó tôi vừa trở về từ Anh Quốc, tôi giúp phụ trách một số việc trong tổ chức đó. Vì vậy, tôi có tất cả thông tin cơ bản của anh, và những chuyện khác thì chỉ điều tra qua một chút. "

Giọng điệu của cậu rất nhẹ nhàng, như thể cậu đang làm một báo cáo tường thuật đơn giản, và Lưu Vũ cũng biết rằng cậu không nói dối.

"Hiện tại có một số chuyện tôi không thể nói với anh, nhưng mong là anh tin rằng tôi không hề có ác ý với anh. Về vấn đề pheromone của anh, tôi sẽ nghĩ cách.”

“Cậu làm những chuyện này để làm gì? Cậu làm những chuyện này cho tôi ... để làm gì?" Nghe xong lời của cậu, Lưu Vũ trầm giọng lẩm bẩm, nhưng cũng không dám hỏi.

Lưu Vũ gật đầu, tin tưởng câu trả lời của Châu Kha Vũ, không quên nói "Cảm ơn".

Hai người im lặng đi một lúc lâu, Lưu Vũ lại hỏi: “Tôi có một câu hỏi khác muốn hỏi cậu", anh dừng lại “Có thể hơi đột ngột, nếu cậu không muốn trả lời thì cũng không sao.”

"Anh hỏi đi," Châu Kha Vũ thản nhiên nói, "anh nửa đêm còn dám đi bắt ma, còn ngại hỏi tôi sao? Hơn nữa anh cũng đã hỏi rất nhiều rồi."

“Ừ.” Lưu Vũ cười thành tiếng.

"Pheromone của cậu có vị gì?"

Châu Kha Vũ nghiêng đầu nhìn Lưu Dũ, suy nghĩ một chút: "Đàn hương và xạ hương."

Lưu Vũ bĩu môi thành hình chữ O: “Ồ ~.” Trong lòng âm thầm nói: Thì ra hôm đó là mùi của cậu.

"Pheromone của mấy top A các cậu đều là mùi hỗn hợp."

"Các cậu?"

“Cậu và Doãn Hạo Vũ, cậu ấy là anh túc và rượu Tequila , phải không?”

Châu Kha Vũ gật đầu.

"Cậu ấy nói rằng cậu ấy chỉ tiết ra mùi hoa anh túc vào ngày hôm qua, nhưng tôi cảm thấy rằng sự kết hợp giữa anh túc và rượu Tequila là pheromone của cậu ấy."

Châu Kha Vũ lại trầm ngâm gật đầu.

"Tôi hy vọng cậu sẽ không nói với Doãn Hạo Vũ về chuyện mà chúng ta đã nói trong ngày hôm nay, được không?"

"Ừm, được. Đó là bí mật của hai chúng ta."

Phòng quan sát:

Ngô Hải: A a a a a, hóa ra bọn họ có số phận như vậy a!

Oscar: Buổi hẹn hò của Lâm Mặc và Lưu Vũ vẫn chưa bắt đầu, Tiểu Hải có định đổi CP không?

La Ngôn: Em không tin là Lưu Vũ không cảm động.

Trương Đằng: Tính cách của Châu Kha Vũ thật sự rất tốt ... Không có thăng trầm, rõ ràng là nói những lời cảm động như vậy, tại sao qua miệng cậu ta thì lại giống như một bài báo cáo thế ...

Thông báo: (không phải spoil tập tiếp theo ~)

[Lâm Mặc và Lưu Vũ hẹn hò: Beta và Omega nên đi đâu]

[Bữa tiệc hóa trang và  thời kỳ mẫn cảm : Thời kỳ mẫn cảm của ai đến sớm, việc này đã tạo nên những rắc rối gì?]

[Ai đã lấy đi "món quà" mà Doãn Hạo Vũ muốn dành cho Trương Gia Nguyên?]

[Thuộc tính của một người trong số họ là giả mạo]

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro