Chương 10 - Ám thị tinh thần
Khi chiếc trực thăng ầm ầm từ trên trời bay xuống và chuẩn bị hạ cánh, Santa cùng Bá Viễn dẫn đầu các lính gác sắp hoàn thành quãng đường 30km và chạy thẳng từ núi tới thao trường.
Còn cách đường băng không xa, Lâm Mặc, cái người không sợ chết, đã mở cửa sập, bám vào lan can vẫy tay và hét lên khi bay qua đám lính gác, "Viễn ca, Santa, em về rồi!"
Bá Viễn nhìn cậu bật cười, hét to một tiếng, "Chúc mừng!"
Đến hai người trong buồng trực thăng cũng phì cười, Lâm Mặc lại hét, "Phi thường hoàn mỹ! Các anh em bên dưới, lần tới chúng ta luyện tập!"
Bá Viễn quay đầu lại, nhìn các lính gác hô to, "Luyện hay không!"
"Luyện!"
"Đồng ý hay không!"
"Đồng ý!"
Trực thăng dừng lại, Lưu Vũ, Santa, Mika với Bá Viễn đều đã đứng sẵn bên dưới. Sau những cái ôm chào mừng, ba người trở về ký túc xá tắm rửa thay đồ.
Lâm Mặc cố ý kéo Cao Khanh Trần, nói với các lính gác đang đứng nghiêm trên thao trường, "Ngày mai chúng ta luyện tập."
Bá Viễn đứng một bên xem náo nhiệt, "Đừng, anh sợ em luyện chết người."
Cũng có thể lắm, Lâm Mặc là dẫn đường hệ công kích, thể lực chắc chắn không bằng lính gác, nhưng dùng tinh thần lực, không chết cũng bị thương nặng, là vũ khí sắc bén trên chiến trường, bình thường căn bản không ai dám trêu vào.
Santa đứng một bên trực tiếp trả lời, "Luyện tập, bọn họ, không được."
Đến bữa tối, lính gác lần lượt kéo đến nhà ăn. Doãn Hạo Vũ do dự một lúc, bê đĩa cơm đến cạnh Cao Khanh Trần hỏi, "Tiểu Cửu ca ca, em có thể ngồi đây không?"
Lưu Vũ với Lâm Mặc cũng đang ngồi bàn đó, nhìn thấy cậu, Lâm Mặc liền có hứng thú, "Ai vậy a? Ngồi đi ngồi đi."
Doãn Hạo Vũ nghiêm túc trả lời, "Em là Patrick, anh có thể gọi là Doãn Hạo Vũ."
Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ, Lưu Chương cũng đi tới ngồi bên cạnh, vừa đến gần liền thấy người dẫn đường hôm nay mới xuất hiện huých huých khuỷu tay vào anh trai hàng xóm của Doãn Hạo Vũ,
"Tiểu Cửu anh lừa bán ở đâu được cậu nhóc dễ thương vậy? Trông như tiểu bạch thỏ ấy."
Doãn Hạo Vũ lập tức trả lời, "Tiểu Cửu không có lừa bán em, em chiến đấu rất xuất sắc."
"Không lừa bán sao cậu lại nhìn anh ấy như vậy?"
Trương Gia Nguyên bên này chen vào, "Được rồi, người anh em của tôi là thể hiện sự yêu mến và tôn trọng của một lính gác đối với dẫn đường."
Ngày hôm sau, Cao Khanh Trần cùng Lâm Mặc và Riki đứng trên sân huấn luyện.
"Tôi là Riki, sau này, tôi sẽ huấn luyện các bạn năng lực phản xạ trên chiến trường."
"Chào mọi người, lần trước chưa tự giới thiệu. Tôi là Cao Khanh Trần, phụ trách dạy các bạn xây dựng lá chắn tinh thần. Anh Bá Viễn sẽ tiếp tục phụ trách công việc khai thông tinh thần, giúp các bạn không bị quá tải và nhiễu loạn tinh thần trong quá trình luyện tập."
Lâm Mặc hài lòng nhìn những lính gác nghiêm trang trước mặt, "Tôi là Lâm Mặc, tôi không có gì để dạy các bạn, chỉ những người ở lại mới có thể biết năng lực của tôi."
Không phải lần nào luyện tập huấn luyện viên cũng ở cạnh bọn họ, nhưng thỉnh thoảng trong lúc tập luyện bọn họ có thể bắt gặp huấn luyện viên đang tự luyện tập.
INTO1 từ khi bắt đầu thành lập phải không ngừng đối mặt với chiến trường, đối mặt với tử thần, ở đây một chút cũng không có sự phân biệt giữa huấn luyện viên và học viên.
Bọn họ lần nữa tiến vào rừng và thực hiện chạy đường dài 30km quanh núi. Lâm Mặc lái xe máy chuyên dụng với tốc độ vừa phải đi bên cạnh, Cao Khanh Trần ngồi nghiêng một bên phía sau, một tay ôm eo Lâm Mặc.
Lâm Mặc vừa lái xe vừa cười, "Nhìn thấy không, huấn luyện viên Cao mẫu mực hôm nay lại ngồi sai tư thế đi xe."
"So với cách ngồi tiêu chuẩn, cả hai đều có điểm mù nhất định, điều này là không cách nào tránh khỏi, nhưng ngồi sai có thể dẫn tới trọng tâm xe mất cân bằng."
"Nghe rõ chưa, cách ngồi này chỉ nên áp dụng khi chở con gái."
Đám lính gác cười rộ lên.
Cao Khanh Trần chớp mắt khinh bỉ Lâm Mặc, đoạn nói với đám lính gác, "Tập trung tinh thần của các bạn, tôi sẽ thực hiện vài câu hỏi, các bạn không cần phải trả lời."
"Trương Gia Nguyên!"
"Có!"
Lâm Mặc cười một tiếng giễu cợt, "Bị dụ nhanh như vậy?"
Đúng lúc tới cột mốc chỉ 5km, Cao Khanh Trần lại hỏi, "Hôm nay các bạn còn phải chạy bao xa?"
Lập tức lại có lính gác trả lời: "25km."
"Tiết này không cần huấn luyện viên Cao của các bạn lên lớp, tôi dạy cũng được." Lâm Mặc thương tình cảm thán: "Hỏi một câu đáp một câu, lính gác bây giờ đều ngoan như vậy?"
Cao Khanh Trần cố nhịn cười, "Tôi nhắc lại lần nữa, các bạn không cần phải trả lời."
Ánh dương xuyên qua tán cây chiếu lên người cậu, chiếc mô tô nghiền qua lớp lá phủ ngập đường, "Tôi muốn các bạn dựng lá chắn tinh thần khi bị tra hỏi, nếu các bạn không thể chống lại ám thị của dẫn đường, sao có thể đảm bảo tính cơ mật tuyệt đối của nhiệm vụ?"
"Năm Tân Lịch 243 đến 251, bộ phận tình báo bí mật của Liên bang mất đi 24871 binh lính phổ thông, 1042 lính gác và 235 dẫn đường, chưa kể những người đang bị Al Qaeda đe dọa."
Lâm Mặc ánh mắt nhàn nhạt bổ sung, "Là lực lượng tinh nhuệ nhất của Liên bang, nhiệm vụ các bạn nhận được đều tuyệt đối cơ mật, đối tượng các bạn bảo vệ, từ dân chúng bình thường đến nguyên thủ quốc gia, một khi thông tin trên tay các bạn bị rò rỉ, hậu quả không dám nghĩ tới. Đến lúc đó, người dân và đồng đội của các bạn, đều phải trả giá cho những gì bạn gây ra."
"Thân là quân nhân, sứ mệnh của các bạn là bảo vệ từng người trong Liên bang. Một khi con đập bị vỡ, dân chúng chính là người phải đối mặt trực tiếp với sóng thần, nếu các bạn vẫn chưa giác ngộ, thì lập tức rời khỏi đây, rời khỏi quân đội Liên bang."
Huấn luyện tinh thần lực từ trước đến giờ chưa từng dễ dàng, dưới ám thị không ngừng của Cao Khanh Trần, rất khó có lính gác nào chống lại được.
Hết đoạn đường 30km, Cao Khanh Trần thậm chí còn hỏi có bao nhiêu người trước khi nhập ngũ từng nhận được thư tình, nhận được mấy bức, màu gì, nhận được có phản ứng gì.
Tình cảm là nơi mềm yếu nhất của mỗi người, mà một nhà tình báo xuất sắc khi thu thập thông tin sẽ xâm nhập vào từ nơi mềm yếu đó, thuận theo cảm xúc, hỏi những câu mấu chốt, ghép nối đầu mối thành một hiện thực hoàn chỉnh.
Cao Khanh Trần không tiếp tục xâm nhập vào những chi tiết riêng tư, nhưng thủ đoạn của cậu tác động đến tất cả người trước mặt, rõ ràng như muốn nói với tất cả lính gác trên sân, với năng lực hiện tại của bọn họ, chỉ cần cậu muốn hỏi, không có gì là không hỏi ra được.
Huấn luyện kết thúc, gánh nặng tinh thần khiến các lính gác cảm thấy kiệt sức hơn cả chạy đường dài 30km, không ai có thể thư giãn thực sự sau khi giải tán.
~ INTO1 ~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro