Ngoại truyện 4: Hạnh phúc

" Seulgi, kia kìa, nó bơi vào hốc đá rồi ..."

" Đâu?? A ... mau Gigi, nó nằm gần Gigi kìa.."

" A ... Yiyi, đừng cho tay vào nước chứ ..."

" Em muốn bắt cá cơ, Seulgi, bắt cá cho Yiyi đi.."

" Người ta không cho đâu ... để Seulgi bảo Jaeyi mua cá cho Yiyi ..."

" Dạ, mà Jaeyi lâu a ..."

" A, Seulgi ..."

" Gigi sao vậy? ..."

Tiếng náo động vang khắp đại sảnh, ba kẻ đang mặc đồng phục hình con gấu màu hồng, đeo cặp xách gấu hồng, mang giày hồng đang chạy loạn xung quanh bể nước nuôi cá cảnh, tiếng la hét pha lẫn tiếng cười đùa. ...

" Chúng ta có nên qua nhắc nhở họ không nhỉ??" Thư kí A nhăn mặt, nhìn cả ba ' chị em ' kia thật đáng yêu nhưng đại sảnh đang có bao nhiêu khách hàng và nhân viên đi qua đi lại, ai cũng đang nhìn vào thế kia.

" Đợi thêm chút nữa đi, lỡ như Jaeyi chính là kiến trúc sư Jaeyi kia thì những người đó là người thân của cô ấy đấy, chúng ta sơ sẩy có thể mạo phạm họ " Thư kí B can ngăn, cô ta không muốn làm mất lòng cô kiến trúc sư xinh đẹp tài giỏi kia đâu a, nhìn phong thái của '3 chị em' đang gây náo động kia thì rất có thể có liên hệ với người bạn của Tổng Tài, cẩn thận vẫn hơn.

Thư kí A liếc thư kí B, miệng mĩm cười đồng ý nhưng trong đầu thừa biết thư kí B đang suy tính điều gì, mà cô ta cũng như vậy mà, nhớ đến Jaeyi, cô ta bất giác muốn đỏ mặt. Người đâu mà thu hút đến thế cơ chứ, nhìn cũng trẻ tuổi nhưng rất chín chắn và giỏi giang a. Tổng giám đốc của cô ta sắp lấy vợ, muốn xây một căn biệt thự hoàng tráng để đón cô dâu, mấy tháng nay Jaeyi kia thường đến công ty để bàn bạc công việc. Lâu lâu cô mới đến nhưng mỗi lần đều khiến mấy cô thư kí náo động cả lên.

Hôm nay, tự dưng ở đâu ra có ' ba chị em' đến hỏi thăm ' Jaeyi '?? Bọn họ lúc đầu cũng chẳng biết ai tên Jaeyi, nhưng nghe cả ba nhí nháo là ' người đi xây nhà 'gì gì đó, bọn họ mới đoán ra có lẽ là cô kiến trúc sư Jaeyi, mà đã là Jaeyi, đã là bạn thân của Tổng giám đốc, đã là cô nàng xinh đẹp đó, bọn họ ' phải ' đón tiếp' chu đáo chứ. Có thế ' ba chị em' kia mới thoải mái mà làm náo động cả đại sảnh chứ ... Ôi, càng lúc càng ồn ào, lại đuổi nhau chạy tán loạn kia kìa ... ôi, té ngã nữa kìa ... ôi ...

" Đing " Tiếng thang máy dừng lại, ngay sau đó là tiếng bước chân gấp gáp, rồi một giọng nói trầm ấm vang vọng cả đại sảnh.

" Cả ba sao lại đến đây?? Hai đứa sao không đi học hả??"

" A, Jaeyiiiiii " Tiếng cười đùa ngừng lại, sau đó là những tiếng hét vui mừng vang lên, cả ' ba chị em ' màu hồng đồng loạt chạy ào về phía Jaeyi đang đi tới, hai đứa nhỏ thì líu ríu ôm hai chân, đứa lớn thì vươn tay ôm cổ.

" Jaeyi, đi mua cá.."

" Jaeyi, đi ăn bánh kem.."

" Jaeyi, đi ăn gà nướng ..."

" Jaeyi ..."

" Jaeyi..."

Nhìn bốn người đang gộp thành một khối láo nháo đó, cả đại sảnh chỉ biết choáng váng, ai cũng cùng một suy nghĩ, không biết cô nàng kia có choáng váng như họ hay không, cùng một lúc cả ba người nói bên tai, ai mà ứng phó nổi đây. Ấy vậy mà, cô nàng đó mặt vẫn bình tĩnh như chẳng có gì xảy ra, không hề khó chịu hay ngại ngùng với xung quanh, rất chuyên nghiệp xử lí tình huống, cúi xuống cõng bé trai trên lưng, một tay thì bế bé gái, một tay dắt tay ' cô bé ' lớn.

" Đi theo chị lên phòng Gyosook đã "



........................

Phòng Tổng giám đốc của Kang Gyosook.

Trong phòng, có một loại không khí gọi là ' nén cười' bao trùm, cô thư kí theo Kang Gyosook đã lâu năm đưa mắt qua nhìn Tổng giám đốc của mình, Kang Gyosook đối với thư kí chỉ biết lắc đầu nhàn nhạt cười. Trước mặt họ bây giờ là cảnh tượng vô cùng đáng yêu. Ba mẹ con Seulgi đang ngồi sát vào nhau theo thứ tự, hai tay đặt lên đầu gối, môi mím lại, giương ba đôi mắt to tròn nhìn Jaeyi đang nói chuyện điện thoại.

Nhìn cả ba đồng bộ gấu màu hồng, ba đôi giày hồng chụm lại đều đặn, ba cái cặp gấu hồng được đặt sang một bên, ba khuôn mặt như đúc ra từ một khuôn, ba bộ dạng giống y hệt nhau .... Không ai có thể cưỡng lại nổi niềm yêu thích dành cho cả ba, chỉ trừ cái người đang dùng giọng điệu không hài lòng đang nói chuyện điện thoại kia.

Lúc Jaeyi tới có đưa theo mấy người bên phía vật liệu xây dựng theo cùng, nay vì ' ba vị khách hồng hồng ' đặc biệt đang ngồi ở ghê sa lông kia, bọn họ đành phải tạm ngừng, dời công việc sang ngày mai.

" Lần sau ông bà không được dung túng ba mẹ con như vậy nữa đâu đấy ...Thật là ..." Bên kia vẫn còn vang lên tiếng cười của mấy lão, bên này Jaeyi thở dài cúp điện thoại. Ngẩng đầu, khuôn mặt cô trở về nghiêm túc, nhìn ' ba kẻ phạm lỗi ' đáng yêu của mình, giả vờ hừ giọng.

" Lần sau không được đón con lúc đang học, không được tự tiện đi chơi, muốn đi đâu phải gọi cho chị, chị đưa em đi, rõ chưa, Seulgi??"

" Rõ ~ " Giọng ai đó nhão nhoẹt, chu môi phồng má bất mãn.

"Lần sau không được tự tiện bỏ học, không được đòi mẹ dẫn đi lung tung, đi đâu cũng phải xin phép mama, hai đứa rõ chưa, Gigi, Yiyi??"

" Rõ ạ ~~" Giọng hai nhóc bé còn nhão hơn cả mẹ, cũng bắt chước chu môi phồng má bất mãn. Hành động của ba mẹ con khiến Kang Gyosook và cô thư kí của anh phải phì cười thành tiếng, thế nhưng khuôn mặt Jaeyi vẫn cố gắng duy trì phong độ.

" Mặt mày thế là thế nào, bất mãn lắm sao, cả ba không chịu nhận sai à??"

" Jaeyi, là do Seulgi đó, Seulgi nhớ Jaeyi nên đưa Gigi, Yiyi đi nữa " Seulgi ỉu xìu, bàn tay vân vê vạt áo, mắt cứ liếc qua liếc về, rõ là giả vờ mà, mà hai nhóc con dường như đã thuộc bài, vội vã hùa theo mẹ.

" Jaeyi, là Yiyi cũng nhớ Jaeyi, nên nói Seulgi đưa đến gặp Jaeyi ..." Yiyi cũng học mẹ cúi đầu ra vẻ biết lỗi.

" Jaeyi, Gigi sai rồi, nhưng mà... nhưng mà Gigi nhớ Jaeyi lắm, nên nói Seulgi đưa đi gặp Jaeyi a.." Gigi là con trai nhưng so với chị thì có vẻ ngây thơ hơn, dù đã diễn bao nhiêu lần rồi, lần này nói vẫn không suôn sẻ, chỉ có điều vẫn biết phải cúi đầu tỏ vẻ biết lỗi ...

" Nhớ??" Giọng Jaeyi nhấn mạnh khiến cả ba mẹ con vội co vai lại.

Để cô nghĩ lại xem nào, lúc hai đứa nhóc của cô biết bò thì cô mới rời khỏi nhà để đi xa, nhưng dù có đi nước ngoài hay đi trong nước, dù có đi làm hay đi chơi, cô đều đưa cả ba mẹ con theo cùng. Đi làm thì luôn luôn đúng giờ về nhà, đi nhậu nhẹt thì luôn luôn về sớm, đi chơi với bạn bè thì luôn luôn mang theo ba cái đuôi. Nói tóm lại là thế này, từ khi hai đứa nhóc còn chưa thành hình trong bụng Seulgi cho đến lúc cả hai được 4 tuổi 3 tháng 9 ngày đang ngồi trước mặt cô đây, chưa có một ngày nào mà cô xa ba mẹ con quá 10 tiếng.

Mới sáng nay cô còn chở ba mẹ con đi, hai đứa thì cho vào nhà trẻ, mẹ thì cho đến nhà ông bà chơi, lúc trưa cô còn gọi điện thoại hỏi thăm cả ba ....

Vậy mà giờ này, chỉ mới 3 giờ chiều, mẹ thì tự ý đón con, con thì tự ý muốn nghỉ học, đi tìm cô rồi bảo rằng ' nhớ cô', à mà, không có mấy ông bà nội ngoại giúp thì vợ cô cũng chẳng thể làm gì được, nhưng nói cho cùng, vẫn là lỗi của ba mẹ con.

Jaeyi nheo mắt nhìn 3 kẻ đang đóng kịch trước mắt mình, đôi mắt ngập tràn yêu thương nhưng vẫn cứ phải làm bộ, cô không thể để cả ba được nước lấn tới được, lần này cô mà không nghiêm khắc, lần sau ai biết cả ba sẽ còn đi đâu nữa, nhỡ đi nơi nào cô không tìm được thì sao.

" Nhớ chị ư, ai mới bảo đi ăn bánh kem hả??"

Seulgi vội vã lắc đầu.

" Nhớ mama ư, đứa nào mới nói ba đi ăn gà nướng, đi mua cá hả??"

Hai nhóc vội vã lắc đầu.

" Thật ra cả ba chỉ muốn đi chơi chứ gì, cả ba có biết thế là không đúng không hả, đã giao hẹn chỉ có thứ bảy chủ nhật mới được đi chơi cơ mà, thế mà giờ lại tự ý nghỉ học để đi chơi, cả ba có muốn từ nay về sau không được đi chơi nữa hay không??"

" Không muốn đâu, không chịu đâu ... Jaeyi ... đi chơi đi mà ... Seulgi không tự ý đi ra ngoài nữa đâu ...." Seulgi vừa nghe không được đi chơi đã phản ứng ngay, đứng lên nhào vào lòng Jaeyi ra sức làm nũng rồi năn nỉ, mà hai đứa nhóc ngớ người một lúc cũng hiểu ra mama nó đang nói gì, cũng thấy sợ mà học theo mẹ nhào đến ôm Jaeyi cùng nhau nài nỉ.

" Jaeyi, Gigi biết lỗi rồi, không tự ý nghỉ học nữa ..."

" Jaeyi, Yiyi sai rồi ... Jaeyi không không đi chơi nữa đi ... Jaeyi ..."

Jaeyi bị đè phải dựa người ra phía sau lưng ghế, hai tay cẩn thận bao bọc ba mẹ con khỏi té xuống ghế, mà cô cũng quá lo xa, cả ba hiện tại đang bám cô như đỉa vậy, Gigi thì ôm ngực cô nức nở, Yiyi và Seulgi thì vòng tay ôm chặt đầu cô nghẹn ngào thảm thương, nhìn trái nhìn phải nhìn xuống dưới chỉ thấy toàn là đôi mắt ngập nước đáng thương đang nhìn mình ...

Nhìn cảnh tượng ' lâm li bi đát' của nhà Jaeyi, Kang Gyosook chỉ biết hừ mũi khinh thường bạn mình. Là ai lúc nghe thư kí của anh nói Seulgi và hai đứa nhóc tìm tới, dù rằng vẻ mặt tỏ ra bất ngờ nhưng khóe miệng cứ cong lên thế nhỉ?? Là ai chẳng kịp nói với anh một tiếng đi ra ngoài đã lao như tên bắn xuống đại sảnh đón ba mẹ con nhỉ?? Là ai vừa dẫn ba mẹ con lên đã một tiếng giải tán công việc nhỉ ?? Là ai trước khi dạy dỗ cả ba, vẫn không quên cho uống nước kẻo hồi nãy la hét khát nhỉ?? Rõ ràng là hạnh phúc như điên lên mà còn tỏ vẻ ...

Nhưng mà, nói tới cũng phải nói lui, Kang Gyosook thừa biết Jaeyi không thể nào sống quá mềm đối với ba mẹ con Seulgi được, với trình độ ngây ngô của một cô vợ chỉ thấy càng ngày càng trẻ con hơn và hai đứa con đúng chất trẻ con kia, Jaeyi không thể nào lơi là buông lỏng được, đây không chỉ còn là trách nhiệm nữa, mà đây là tình cảm gia đình không thể nào phá vỡ của Jaeyi. Với Jaeyi bây giờ mà nói, không thứ gì trên đời này quan trọng hơn ba mẹ con Seulgi.

Jaeyi sau một hồi dạy dỗ không ngừng, ba thành viên còn lại trong gia đình cũng ra sức thề thốt này nọ sẽ nghe lời. Trước mặt bạn hiền và cô thư kí, Jaeyi không ngần ngại hôn lên ba mẹ con mỗi người một nụ hôn an ủi mấy ' giọt nước mắt cá sấu '. Cuối cùng là mắng thì mắng, nhưng rồi vẫn dẫn ba người đi chơi. Tiếng hoan hô vui mừng vang lên rộn rã, Jaeyi lần nữa lại bị ba mẹ con Seulgi đè xuống, lần này là để hôn cảm ơn.

" Chào tạm biệt cô chú đi, đừng có gọi Gyosook như mẹ nữa đấy " Jaeyi một tay xách hết ba cái cặp xách, một tay xếp hai đứa nhóc của mình thành hàng đối diện với Kang Gyosook

Hai đứa nhóc nhà Jaeyi có điểm khá là đặc biệt, từ lúc biết nói đến bây giờ, đứa nào cũng học theo Seulgi cách ăn nói, dù Jaeyi cố dạy dỗ lại nhưng rất ít khi cả hai áp dụng. Seulgi gọi người đó thế nào, cả hai sẽ gọi như thế, vì vậy mới có chuyên hai đứa chỉ toàn gọi Jaeyi là Jaeyi, gọi Seulgi là Seulgi, rồi gọi Yoo lão là ông nội, gọi ông Woo là ông ngoại, lung tung lộn xộn cả lên... Nhưng hiện tại, cả hai đứa và mẹ nó đều đang hào hứng vì được đi chơi nên ai cũng nghe lời Jaeyi dạy.

" Yiyi chào tạm biệt cô chú, Yiyi về "

" Gigi chào tạm biệt cô chú, Gigi về "

" Seulgi chào tạm biệt nàng chú, Seulgi về " Seulgi đứng bên cạnh Jaeyi vô thức vòng tay hai lại, nói theo hai con mình.

" .................."

" Ha ha ha ha " Kang Gyosook nhìn Jaeyi cười muốn gập người, mà cô thư kí đứng bên cạnh cũng cười nhưng rất lịch sự che miệng lại.

" Tôi về đây, ngày mai tôi lại đến " Jaeyi không nén nổi cũng phải nhếch miệng cười, chào xong là giang hai tay đẩy cả ba mẹ con đi nhanh ra cửa trước khi cả ba kịp thắc mắc vì sao ' cô chú kia ' lại cười như vậy.


...

" Gia đình Yoo tiểu thư càng ngày càng hạnh phúc nhỉ "

" Ừ, tôi thật sự rất hâm mộ đấy, mà ai cũng hâm mộ cả mà.." Kang Gyosook đưa tay đón lấy ly café từ tay cô thư kí, mĩm cười đáp lời lại.

" Vâng, cô Seulgi vẫn xinh đẹp vậy, hai đứa nhóc cũng rất đáng yêu, rất giống mẹ "

" Ha ha, hai đứa nhóc đó ư, nhìn đáng yêu vậy chứ nghịch ngợm lắm đấy. Còn Seulgi, aiz, công nhận cô bé đó càng ngày càng xinh đẹp, dù rằng vẫn không thể bỏ được cái bản tính con nít, mà như thế cũng tốt, đã có Jaeyi lo cho rồi mà ..."

Kang Gyosook vẫn thường xuyên ghé nhà Jaeyi chơi, lúc Seulgi sinh được ba tháng, hầu như mấy ngày liền anh đều đến để ôm hai nhóc con nhà Jaeyi. Lúc đó, dù đã có dì Han và bà Woo trợ giúp, nhưng Jaeyi vẫn làm rất nhiều việc cho cả ba mẹ con, chăm sóc từng ly từng tí. Nhìn một nhà luôn luôn rộn ràng như vậy, anh bất giác cảm thấy vừa vui mừng cho bạn vừa mơ ước cho mình ...

" Nghe nói tuần sau anh đưa phu nhân đi thử áo cưới " Cô thư kí đột ngột cắt luồn suy nghĩ của Kang Gyosook.

" À.. ừ... áo cưới tuần sau sẽ may xong " Kang Gyosook mĩm cười trả lời, trong đầu hiện lên hình bóng cô vợ sắp cưới. Cuối cùng anh cũng tìm ra được một nửa đời mình.

" Vâng, tôi sẽ sắp xếp lịch cho anh "

" Cám ơn cô "

" Tổng giám đốc, một lần nữa, tôi chúc mừng anh cuối cùng cũng có vợ như anh mong ước bấy lâu nay"

" Ha ha ha ..."

Kang Gyosook bật cười khi cô thư kí nhắc lại lời mà trước đây ngày nào anh cũng than vãn. Đúng, anh đã sắp có vợ rồi đây, rồi anh cũng sẽ có một bầy nhóc con đáng yêu như của Jaeyi vậy, rồi anh sẽ không còn phải đi ghen tị với bạn bè nữa ...

Ngày cưới của Kang Gyosook, anh đồng thời có đủ những điều anh mong muốn, cô vợ vừa cưới và đứa con 1 tháng tuổi còn nằm trong bụng mẹ. Có lẽ giới nhà giàu thành phố A đang chuộng trào lưu ' có thai trước khi cưới' thì phải.



,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

" Jaeyi,để Seulgi ôm Yiyi cho " Seulgi níu tay nói với Jaeyi đang chui vào phía ghế sauxe ôm từng đứa nhóc đã ngủ say từ khi nào vào nhà.

" Không được, nặng lắm, em không ôm nổi đâu. Ở đây trông Gigi đi " Jaeyi đã ôm Yiyitrên tay, vươn đầu tới hôn lên trán Seulgi dặn dò rồi mới bước nhanh vào nhà.

Hai nhóc con nhà cô vẫn đang ở chung một phòng bên cạnh phòng vợ chồng cô,nhưng hôm nay khi ăn tối trong nhà hàng, hai đứa đã xin cô tối nay ngủ với ba mẹrồi. Lần lượt ôm Yiyi rồi Gigi vào đặt lên giường, Jaeyi vào phòng tắm chuẩn bịnước cho Seulgi tắm trước. Hai đứa nhóc đành để ngày mai tắm cho vậy.

Cũng đã hơn 10 giờ rồi, hôm nay Jaeyi dẫn ba mẹ con đi chơi xong mới đi ăn mộtbửa thỏa thích nên mới về trễ thế này.

Seulgi cũng đã học được cách tắm nhanh, không rề rà nữa. Mà nàng cũng mệt lắm rồi,chỉ muốn tắm càng nhanh càng tốt để đi ngủ. Lúc Jaeyi tắm xong thì Seulgi đãlăn đùng ra giường ôm lấy hai con mà ngủ rồi.

Tắt đèn, Jaeyi nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh ba mẹ con. Hai nhóc con rất nhỏ bé,cả hai thân hình đều lọt thỏm giữa đôi vòng tay của Jaeyi và Seulgi.

Khuôn mặt say ngủ của Seulgi đối diện với tầm mắt của Jaeyi, dưới ánh sáng mờ mờcủa bóng đèn ngủ, Jaeyi vẫn thấy rõ khóe miệng cong cong thỏa mãn của cô vợ nhỏ,mà hai nhóc con của cô cũng bình an ngáy khò khò.

Nhắm mắt lại, Jaeyi cũng lặng lẽ nở nụ cười. Nụ cười hạnh phúc.













Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro