A Proper Proposition

Tác giả: Badwolf36

“Hellblazer.”

“Hood,” John thừa nhận, rít một hơi mạnh điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay. Với bàn tay còn lại, gã ngả người ra sau và tựa người vào mép mái nhà mà gã đang ngồi. Một cú giật của ngón tay khiến tro bụi văng xa hàng trăm mét qua đôi chân lủng lẳng, phủ quần và đôi giày đen của gã. “Nhanh hơn tôi tưởng. Cái gì đã đưa tôi đi vậy?”

Tiếng khịt mũi thích thú, ngay cả với bộ điều chế giọng nói của Red Hood, vẫn không thể nhầm lẫn.

“Những chiếc taxi không đến Hẻm Tội Phạm. Đặc biệt không phải những thứ sạch sẽ và được bảo quản tốt như của bạn anh.”

"Ah. Tôi nghĩ Chas là một kẻ lập dị gọn gàng sẽ là thứ khiến chúng tôi nổi bật.” John quay lại quan sát người đàn ông phía sau mình.

Red Hood được mô tả tốt nhất là số lượng lớn được sắp xếp hợp lý. Hắn cao và cơ bắp, áo giáp, da và vũ khí gần như ( gần như ) ngụy trang cho sự thật rằng hắn vẫn còn quá trẻ cho cuộc sống kiểu này. Nhưng John là kẻ đạo đức giả cấp cao nhất nên gã chả buồn nhắc đến điều đó.

“Làm việc hay tìm vui?"

Đến lượt John khịt mũi. “Có ai thực sự đến thăm Gotham để giải trí không?”

Red Hood bật cười khi đưa tay ra sau đầu. Chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ sáng bóng bật ra với một luồng không khí nhẹ. Vẻ trẻ trung càng lộ rõ ​​hơn khi John nhìn chằm chằm vào những đường cười rất nhẹ làm nhăn khuôn mặt rám nắng của Jason Todd. Ngoài ra còn có sự thích thú rõ ràng trong đôi mắt xanh sắc sảo của hắn.

“Anh đã đưa tôi đến đó, Constantine. Đó là điều chắc chắn. Những loại niềm vui khác, à, đó lại là một câu chuyện khác.” Hắn nháy mắt, rồi xoa tóc bằng bàn tay đeo găng. “Anh mang cơn bão này đến cho chúng tôi, hay nó được ủ ở đây?”

“Ai nói có bão? Ngoài ra, niềm tin ở đâu?” John càu nhàu, khiến người đàn ông trẻ tuổi chỉ nhướng mày. John càu nhàu nhượng bộ. "Khỏe. Một chút của cả hai. Kẻ thù của tôi, cánh cổng dẫn tới mọi thứ đen tối và khó chịu.”

Và rồi có điều gì đó xảy ra với John.

“Tôi có nên mong đợi những con Dơi còn lại sẽ lao vào tôi ở đây không?”

Biểu hiện của Jason thực hiện điều gì đó phức tạp (sự khó chịu xen lẫn sự khó chịu và sau đó chuyển sang thích thú) trước khi nó dịu đi.

“Trừ khi họ tự chọn anh ra, thì không. B thích tránh xa những điều siêu nhiên. Việc trói hồn ma cho cảnh sát còn khó hơn bọn côn đồ và tay sai.”

“Anh sẽ ngạc nhiên về mức độ sát thương mà anh có thể gây ra chỉ với một chiếc dây buộc và một số từ ngữ ma thuật, nhưng đã bị tính điểm. Tôi muốn rời khỏi thị trấn trước khi Tall và Broody ghé qua, nếu anh thấy ổn.”

John rít một hơi thuốc cuối cùng trước khi dụi nó xuống mép mái đá mà gã đang ngồi.

“Được rồi,” gã nói, vung chân lên phía bên phải của mái nhà. Phủi bụi tay, gã đặt chúng lên đầu gối và dịch người về phía trước. "Luôn luôn có thể sử dụng sự giúp đỡ. Không có gì đảm bảo cậu sẽ không bị chấn thương hoặc chết, nhưng sẽ rất vui!

“Anh cần phải rèn luyện kỹ năng đề xuất của mình. Ít nhất hãy ném cho một chàng trai một lời mời ăn tối trước khi gây ra nguy cơ bị chia cắt,” Jason nói thẳng thừng, rồi nhếch mép cười. “Đã chết. Lớn lên ở đây. Tôi nghi ngờ rằng anh có thể gây ra nhiều sát thương hơn, mặc dù tôi chắc chắn rằng mình sẽ hối hận khi nói điều đó sau khoảng 30 giây. Tôi tham gia.”

John để nụ cười toe toét của mình trở nên hoang dã (biểu cảm tương tự đã từng khiến một con quỷ thần sợ hãi).

“Bữa tối có thể được sắp xếp. Vậy thì hãy đi săn lùng một djinn thôi,” gã nói.

Nụ cười nham hiểm mà gã nhận được lại khiến John ngứa ngáy như thể gã vừa thực hiện một câu thần chú cực kỳ phức tạp vậy.

“Chúng ta hãy đi,” Jason nói. "Thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro