#75. Chuẩn bị cho đám cưới

Cảnh tượng 'bố con hòa thuận' không thể tiếp tục, những lãnh đạo công ty khác hoảng hốt rồi nhanh chóng xốc lại tinh thần, vội can ngăn hai bố con.

Họ giật lại ổ bánh mì trên tay bố Jongseong, khuyên nhủ: "Anh Park à, có chuyện gì không thể từ từ nói à, sao lại dùng vũ lực chứ?".

"Đúng đó, huống chi thằng bé đã là nhân tài xuất sắc nhất trong dàn thế hệ con cháu bây giờ rồi anh còn bất mãn điểm nào chứ?".

"Quá lắm thì có gì về nhà nói, anh thấy đúng không?".

Lồng ngực bố Jongseong phập phồng mạnh vài lần, cố nén lửa giận.

Không thể để người ngoài biết chuyện xấu trong nhà, ông hiểu chứ, chẳng qua ban nãy giận quá nên mất kiểm soát thôi.

"Được, vậy về nhà nói." Bố Jongseong đanh giọng, sau đó lại trợn mắt trừng Jongseong.

Cái trừng này nghĩa là bảo Jongseong hãy suy nghĩ kỹ càng rồi giải thích mọi chuyện đi, ấy vậy mà Jongseong vẫn đứng trơ ra đó, trông chẳng có vẻ gì là hối hận nhận lỗi, tỏ rõ ý: Bất kể ở đâu, suy nghĩ và lời nói của con đều không thay đổi, con phải ở bên Jungwon.

Bố Jongseong nào còn tâm trạng tham gia tiệc tùng gì nữa chứ, ông tức tốc cùng Jongseong ra ngoài.

Lúc đến đây hai bố con mỗi người mỗi xe, khi về cũng tự lên xe mình, hùng hổ lái về nhà.

Jongseong ngồi trong xe gửi tin nhắn cho Jungwon, thế nên khi họ đến nơi, Jungwon và mẹ Jongseong đã chờ sẵn trong phòng khách.

"Mọi người về phòng hết đi, hôm nay tôi phải nói chuyện đàng hoàng lại với thằng con hư đốn này!". Bố Jongseong giận sôi máu.

"Cần gì phải vậy chứ." Mẹ Jongseong đã có chuẩn bị trước, bà bưng ly nước trà mà bố Jongseong thích uống nhất, vừa pha xong còn nóng hổi đến cho ông, "Mấy đứa nó vui vẻ hạnh phúc bên nhau, anh trưng bộ mặt này ra làm gì, muốn ngăn cấm chúng nó đến với nhau sao?".

"Đây là vấn đề ngăn cấm à!". Bố Jongseong vỗ mạnh lên bàn, "Thằng ranh này canh me Jungwon nhà người ta từ lâu rồi! Tôi nghĩ xem... có phải cậu đã thèm khát người ta ngay từ lần đầu tiên dẫn về nhà rồi không!".

Jongseong chẳng hề che giấu, gật đầu ngay tắp lự: "Đúng, chứ ai rảnh mà dẫn về nhà, chẳng phải chỉ cần thuê phòng bên ngoài giúp cậu ấy là được rồi sao?".

Jungwon: "...".

Dù biết nhưng vẫn khá chấn động khi nghe Jongseong nói ra trước mặt mình.

Rõ ràng bố Jongseong đã chịu cú sốc lớn, ông đứng bật dậy khỏi sofa, đi vòng quanh tìm xem có thứ gì để đánh thằng ranh Jongseong này không.

Nhưng tiếc là nhà thì rộng, mấy thứ như móc treo quần áo hay chổi chà thường dùng để đánh con cái đều được giấu kỹ ở mấy chỗ khuất, không có ở gần đây.

Jungwon nhân lúc này bước đến chắn trước mặt Jongseong, dời họng súng lên người mình: "Thật ra chính cháu đã phá vỡ mối quan hệ bạn bè trước, nếu cháu không làm, chưa chắc sẽ đến bước này, chú giận gì cứ trút hết lên người cháu đi ạ."

Sao Jongseong có thể ngồi yên để Jungwon chịu tổn thương chứ, hắn nhìn bố mình với vẻ cảnh giác, tay kia kéo Jungwon ra sau lưng, mình thì bước lên chắn trước mặt Jungwon.

Nghe thấy lời Jungwon nói, vẻ mặt bố Jongseong trơ ra một lúc.

Sau đó ông chẳng thèm tìm dụng cụ thích hợp nữa, dứt khoát khom lưng cởi chiếc dép dưới chân ra, mất hết hình tượng Tổng giám đốc nhà cao cửa rộng.

Nhưng mục tiêu tấn công của ông không phải Jungwon mà là Jongseong.

Bố Jongseong giận dữ quát: "Tỏ tình mà cậu cũng để Jungwon người ta chủ động hả! Đồ vô trách nhiệm, xem tôi có đánh chết cậu không!".

Jungwon: "...?".

Cảnh tượng nhốn nháo vô cùng, mẹ Jongseong kịp thời kéo bố Jongseong lại: "Đừng đánh nữa, đánh ngốc rồi người đau lòng cũng là Jungwon thôi. Nếu đánh thật, chắc chắn con trai anh sẽ nửa đêm chưa ngủ để Jungwon thoa thuốc mát xa cho, mệt suốt buổi tối. Chi bằng ngồi xuống bàn chuyện nghiêm túc đi."

Bố Jongseong thở hổn hển dừng lại: "Chuyện gì quan trọng hơn chuyện anh đánh nó?".

Mẹ Jongseong kéo ông ngồi xuống sofa: "Tụi nhỏ cũng lớn hết rồi yêu đương thắm thiết nhau, tính tình cũng hợp, đã đến lúc chuẩn bị đám cưới thôi, anh thấy sao?".

Jungwon sửng sốt, sau đó cậu thấy bố Jongseong trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.

"Được, xem chừng nào rảnh, mời thầy về tính ngày lành, chọn ngày gần nhất đi." Bố Jongseong nói với vẻ suy tư.

Dứt lời, ông thấy vẻ mặt khó tin của Jungwon, bèn hỏi: "Jungwon không bằng lòng sao?".

Jungwon: "Không phải..."

Tất nhiên Jungwon bằng lòng kết hôn với Jongseong nhưng sao lại vượt qua thử thách nhận được sự đồng ý của bố mẹ Jongseong một cách suôn sẻ như vậy chứ, chẳng chân thật chút nào.

Jungwon nói ra suy nghĩ của mình, bố mẹ Jongseong nhìn nhau, đều mỉm cười.

Nhà họ đặt tiêu chuẩn cao cho Jongseong từ nhỏ, yêu cầu bất kể chuyện gì cũng phải hoàn thành một cách tốt nhất, trong đó bao gồm cả bạn đời của Jongseong.

Nhưng bây giờ nếu bỏ qua giới tính, Jungwon đã là một trong những người xuất sắc nhất trong dàn con cháu mà họ từng gặp, dù là người nghiêm khắc như họ cũng chẳng bới móc được lỗi lầm nào của cậu.

Huống chi trái tim con người bằng máu bằng thịt, lòng yêu thích và biết ơn xen lẫn với nhau khiến họ dễ chấp nhận Jungwon hơn.

Vả lại họ cũng biết Jongseong có chuẩn bị chu đáo cả rồi dù họ can ngăn thế nào chăng nữa Jongseong cũng không bỏ cuộc đâu.

Bây giờ Jongseong đã khôn lớn, đâu còn là cậu bé mặc cho họ đặt đâu ngồi đấy, nó đã trở thành một Alpha gồng gánh được cả một mảng trời riêng, đủ sức che chắn gió mưa cho người bên cạnh.

Kiên quyết phản đối sẽ chỉ khiến họ cùng lúc mất đi cả hai người.

Ngoài Jungwon, dường như không còn lựa chọn nào thích hợp hơn với Jongseong nữa.

"Em nghĩ vẩn vơ thế làm gì, họ thích em, tất nhiên sẽ đồng ý rồi." Jongseong nắm tay Jungwon, "Giờ chỉ còn một vấn đề..."

Ngón tay Jongseong luồn vào các kẽ tay, nắm thật chặt tay cậu với dáng vẻ đầy tính chiếm hữu: "Em muốn kết hôn với anh không?".

Bấy giờ, ánh mắt của những người ở đây đều tập trung trên người cậu.

Những ánh mắt ấy chan chứa nỗi mong chờ, sự khích lệ và cả lòng khao khát, ấm áp làm sao, chẳng tài nào từ chối được.

Jungwon nắm lại tay Jongseong và rồi cậu gật đầu một cách chậm rãi nhưng đầy trịnh trọng.

*

Lễ cưới của họ tổ chức vào giữa hè.

Jongseong ôm đồm mọi việc trong khâu chuẩn bị, tất cả đều phải tốt nhất, tỉ mỉ cầu toàn nhất.

Càng gần ngày cưới, Jungwon càng thấy bồn chồn.

Nhà Jongseong cao quý như vậy, cậu không thể qua loa quá được, có nên dành ra chút thời gian để học về trình tự các bước trong một lễ cưới không nhỉ?

Nghĩ thế, Jungwon lén tra tìm thông tin lễ cưới của những gia đình sang quý khác trong mấy năm gần đây, thấy quả nhiên ai nấy cũng đều tổ chức vô cùng long trọng, những người ngồi bên dưới ăn mặc trang điểm lộng lẫy, biểu cảm cũng hợp không khí nữa.

Xem xong, Jungwon càng nôn nao hơn, chẳng bao lâu sau Jongseong đã nhận ra dao động cảm xúc của cậu, biết nguyên nhân thì dở khóc dở cười.

Jongseong vươn tay véo mặt Jungwon: "Không tổ chức trang trọng lắm đâu, em sợ gì, lễ cưới của em tất nhiên em lớn nhất, dù em muốn mọi người cùng lên sân khấu múa bụng góp vui, họ cũng phải nghe lời em."

"Nói lung tung." Jungwon đập tay Jongseong, lòng thấy nhẹ nhõm phần nào, thế là tiếp tục đi dạo trong phòng Jongseong.

Phòng Jongseong vẫn rất gọn gàng ngăn nắp, cái tủ trước đây hắn dùng để trưng bày bằng khen và cúp thưởng giờ đây có thêm những tấm ảnh chụp chung của họ, được đặt ở nơi bắt mắt nhất.

Có ảnh cấp ba, đại học, Thạc sĩ và cả lúc thực tập nữa.

Trong tấm ảnh cấp ba, mặt mũi của họ đều ngây ngô non nớt, Jongseong choàng một tay qua vai Jungwon, hai người cùng cười với ống kính.

Jungwon cảm thán: "Khi ấy trong sáng biết bao, em chỉ xem anh là bạn bè bình thường, anh giả vờ cũng giống thật đó, không lộ chút sơ hở nào."

Jongseong cũng liếc sang: "Tình bạn trong sáng gì? Anh nhớ lúc đó Jaeyun chụp ảnh với em, pheromone của cậu ta bám lên người em nên anh mới ôm em như vậy để xua mùi pheromone của cậu ta đi. Lúc đó anh đang ghen, chắc em nhìn không ra nhỉ?"

Jungwon: "...".

Hễ nói tới chủ đề Jongseong ghen thì chẳng thể có hồi kết.

Jungwon cầm quyển artbook sinh nhật mà mình đã tặng, bao năm qua đều được Jongseong cất giấu thật kỹ, cậu đổi chủ đề: "Nhanh thật, không ngờ chúng ta sắp kết hôn rồi."

"Nhanh nhẹn gì, lẽ ra phải đi đăng ký từ đời tám hoánh nào rồi." Jongseong ôm Jungwon từ phía sau, cùng cậu ôn lại những câu chuyện ý nghĩa được lưu giữ trong artbook.

"Sắp phải cập nhật rồi đó, hội trường lễ cưới, còn đêm tân hôn nữa, em đều phải thêm vào." Jongseong nói.

"Ừ." Jungwon vừa đáp vừa lật xem, đến bức tranh ghi lại khoảnh khắc cậu và Jongseong cùng chơi bóng, cậu được Jongseong ôm lấy đưa lên thật cao để úp rổ.

Jungwon bật cười: "Anh có biết khi ấy em đã nghĩ, cả đời này đều xem anh là bạn, nào ngờ lại nuốt lời."

Jongseong cười khẽ, cúi đầu đặt một nụ hôn lên phần cổ trắng thon của Jungwon.

Jungwon thả lỏng người ngả vào lồng ngực vững chãi của Jongseong.

*

Công việc sắp xếp trang trí cho lễ cưới dần hoàn thiện, Jongseong bảo Jungwon viết tên những người muốn mời để gửi thiệp cho họ hàng bạn bè đến tham dự.

Thật ra khách mời dự lễ cưới cũng rất quan trọng.

Thường thì lễ cưới sẽ có bố mẹ hai nhà.

Jungwon mím môi.

Cậu không biết Jongseong đã dùng cách nào mà trước giờ cậu chưa từng bị người nhà quấy rầy, trải qua cuộc sống yên tĩnh và an lành.

... Bây giờ họ ra sao nhỉ?

"Không có gì, công ty phá sản, sống nghèo khó không như ý thôi, phải để họ nếm trải những việc trước đây em từng gặp mới được." Jongseong nhướng mày, "Em muốn mời họ à?".

Jungwon nhận ra mình hơi vui dù biết như vậy không tốt.

Cậu mỉm cười: "Thôi, người thân duy nhất của em đã qua đời khi em còn bé rồi chỉ cần mời bạn bè đến là được."

Jongseong xoa đầu Jungwon: "Sau này người nhà anh cũng là người nhà em, chúng ta cứ quên hết những chuyện buồn đi, biết không?".

Jungwon cười gật đầu, vươn tay ôm eo Jongseong.

*

Theo ý đồ của Jongseong, lễ cưới được tổ chức trên một hòn đảo tách biệt với bên ngoài.

Hòn đảo này được hắn mua lại cách đây không lâu để đề phòng bất trắc.

Đề phòng... Jungwon muốn rời khỏi hắn, dùng nó để ép Jungwon ở lại bên cạnh hắn.

Bây giờ chẳng cần lấy nó để làm như thế nữa, trên đảo chỉ cần tràn đầy bong bóng màu hồng thôi.

Jungwon xuống trực thăng, vừa đặt chân xuống đất đã giật nảy mình.

Trang trí long trọng vô cùng, những đóa hoa tươi tắn được vận chuyển bằng trực thăng đến bấy giờ đang rải đầy đảo, tơ tằm ngọc trai được dùng làm vật trang trí chỉ để đổi lấy niềm vui của chàng.

Jongseong nắm tay Jungwon, cười hỏi: "Theo cách xưng hô đổi họ của mình thành họ bạn đời sau khi kết hôn, anh sắp phải gọi em là ngài Park rồi nhỉ?".

Jungwon cũng cười: "Vậy em gọi anh là ngài Yang?".

"Cũng được thôi nhưng anh muốn nghe em gọi xưng hô khác hơn." Jongseong đáp.

Jungwon ngờ vực: "Xưng hô gì?".

Jongseong chớp mắt, cúi đầu thì thầm bên tai cậu, dịu dàng rằng: "Gọi là chồng."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro