Ốc đảo - Chương 10.3- Trà kiều mạch
/ trà kiều mạch /
Hoàng Nhân Tuấn nghe nói con mèo gầy kia gọi là A Lạc thì không khỏi khẽ cười, Lý Đông Hách bưng ra hai tách trà kiều mạch, đây là của ông chủ nhà trên lầu đã chia cho bọn họ.
"Nhà chúng tôi cũng không có đồ uống gì khác"
"Trà ngon"- Hoàng Nhân Tuấn cầm chiếc cốc tráng men lên làm ấm tay.
A Hạ và A Lạc đang ở bên cạnh cắn thức ăn cho mèo, chỉ có khi bọn họ trở về thì mới cho hai con mèo ra ngoài chơi, còn ban ngày chúng đều bị nhốt trong nhà, chúng nó so với Cừu Cừu thì hoạt bát hơn nhiều, thấy Hoàng Nhân Tuấn cũng không sợ, nhìn anh hai mắt xong còn cố gắng thân thiết với anh.
Lý Đông Hách lại quay vào nhà, Hoàng Nhân Tuấn thì ôm hai con mèo chơi đùa. Ở ngoài sân nên bốn phía đều có gió lùa, trời lạnh cũng không thích hợp ở bên ngoài lâu, Lý Đông Hách còn định treo một cái rèm để chắn lại.
"Cậu thực sự định sống lâu dài ở đây sao?"
"Nếu không thì ở đâu"
"Nếu Chung Thần Lạc trở về thì cậu chỉ có một mình"
"Đúng vậy"
"Chỉ cần cậu đáp ứng tôi thì chuyện này tôi có thể giải quyết". Hoàng Nhân Tuấn dùng ngón tay chỉ một vòng quanh sân, cuối cùng dừng ở hướng tầng hầm.
"Tôi cảm thấy ở đây rất tốt, giá thuê cũng không đắt, chủ nhà cũng rất tốt"
"Cậu thật sự cảm thấy ở đây tốt, hay là bởi vì do cậu vẫn sống ở đây với Chung Thần Lạc?"
"Không có gì khác nhau"
Lý Đông Hách tìm ra một chồng các bản nhạc đã bị sửa một cách lòe loẹt ném trước mặt Hoàng Nhân Tuấn, tiếng vang làm kinh sợ con mèo trong vòng tay Hoàng Nhân Tuấn, nó nhảy ra xa kêu meo meo rồi quay trở lại bên chân Lý Đông Hách. Lý Đông Hách ôm nó lên rồi nhẹ hôn nó.
"Tất cả những bài cậu hát trước đây đều là do cậu viết sao?"
"Ừm. Một số là do Thần Lạc viết"
Hoàng Nhân Tuấn gật đầu rồi đem chồng bản nhạc đó đặt dưới chiếc cốc tráng men.
"Rõ ràng đây là một lựa chọn tốt, tôi không hiểu được cậu đang do dự điều gì"
"Tự nhiên lo lắng cho em ấy"
"Em ấy có Lý Đế Nỗ, cậu lo lắng cái gì?"
"Là cảm giác gả con gái, anh có hiểu không?"
Anh lo lắng nhiệt tình sẽ không kéo dài, lo lắng Chung Thần Lạc cùng anh ta cãi nhau, lo lắng Chung Thần Lạc chịu tủi thân. Dù sao người làm Chung Thần Lạc ngoan cố suốt bảy năm cũng là Lý Đế Nỗ, anh tất nhiên hy vọng giấc mộng thời thanh xuân của Chung Thần Lạc được viên mãn, nhưng mọi việc vẫn phải đề phòng hai chữ 'ngộ nhỡ', nếu nhỡ như vậy thì sao, lỡ như hai người cãi nhau, nếu anh lại rời đi, Chung Thần Lạc ngay cả đường lui cũng không có.
Anh dù sao cũng phải lưu cho Chung Thần Lạc một nơi trú ẩn an toàn đi? Hoàng Nhân Tuấn muốn nói rằng Lý Đế Nỗ sẽ không, nhưng anh không có tư cách gì để nói như vậy.
"Tôi chỉ là luyến tiếc em ấy, tôi thừa nhận"
"Tôi có thể hiểu được". Hoàng Nhân Tuấn nhấp một ngụm trà kiều mạch, thật ra nó cũng không quá đắng
Xung quanh đột nhiên im lặng, chỉ có hai con mèo đi tới đi lui, bên kia bờ sông vẫn là vạn năm không thay đổi <Giang Châu chào đón bạn>.
Giang Châu có lẽ cũng không chào đón anh.
"Cậu đi theo tôi cũng không phải cùng Chung Thần Lạc chặt đứt liên lạc, công ty chúng tôi ngay tại con phố đối diện với công ty của Lý Đế Nỗ, cậu không phải tùy thời có thể đến bắt người sao". Vẫn có thể là cảng tránh gió cho người kia. "Vẫn là nói, cậu thật sự yêu em ấy?"
Lý Đông Hách cười nhạo anh, đây là vấn đề gì vậy.
"Đương nhiên là yêu, anh không yêu người nhà của mình sao?". Lý Đông Hách chớp mắt.
Lý Đế Nỗ yêu thương Chung Thần Lạc, anh cũng yêu thương Chung Thần Lạc, có thể khác, cũng có thể giống nhau. Yêu là yêu, làm sao có thể phân biệt được? Nếu vậy thì phải định nghĩa nó như thế nào? Lại phải giải thích như thế nào?
"Em ấy cũng yêu cậu". Hoàng Nhân Tuấn trả lời. "Nếu cậu sống tốt thì em ấy mới có thể an tâm"
"Yên tâm trở về trong vòng tay ôm ấp của Lý Đế Nỗ?"
"Uh-huh"
Ly trà của Hoàng Nhân Tuấn đã nguội một nửa, Lý Đông Hách quay vào nhà đổ thêm nước nóng vào cho anh, khi anh quay lại thì Hoàng Nhân Tuấn đang đọc bản nhạc mà anh viết, còn chống cằm suy nghĩ.
"Bản nhạc này sao cậu không điền từ?"
"Tôi đã sửa nhiều lần nhưng vẫn chưa thấy phù hợp lắm"
"Không phải đã có đáp án sao?"
Cà phê hay là hồng trà. Anh hay là anh ấy.
"Chờ thêm một chút đã". Lý Đông Hách chạm vào đầu A Lạc
"Được rồi"
Hoàng Nhân Tuấn thu dọn bản nhạc và bưng tách trà nóng mới được pha lên. Chờ đi. Chờ mùa đông đến, chờ mùa đông đi, chờ năm cũ qua đi và năm mới sẽ đến. Nếu đợi được thì chờ người thêm một lát cũng có thể.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro