Chương 13: Thuốc thôi miên

Jungkook đứng trước cửa công ty, suy nghĩ không biết có nên vào hay không, nếu Jisoo biết hắn tự mình xuất viện nhất định sẽ tức giận.

Hắn không muốn làm cho Jisoo tức giận.

Jungkook xung quanh, thấy một quán cà phê.

Hắn nhớ rõ trong quán cà phê này có một vị trí có thể thấy được văn phòng của Jisoo.

Jungkook rất thích các món tráng miệng và cappuccino trong cửa hàng này.

Hắn vào quán cà phê, gọi món mà Jisoo bình thường rất thích ăn.

Vào những lúc không có cô bên cạnh, hắn rất thích ăn những món cô yêu thích, như vậy làm cho hắn liên tưởng cô đang ở bên cạnh mình.

Khẩu vị của hắn dần dần giống với Jisoo.

Sau khi phục vụ bưng cà phê để lên bàn, Jungkook cầm lên, nhấp một ngụm cà phê, tầm mắt nhìn về phía văn phòng Jisoo.

Người phụ nữ vừa kết thúc cuộc họp, ôm laptop trở về văn phòng mình.

Trêи mặt mang theo buồn rầu và bực bội, nhưng cô vẫn dịu dàng nói chuyện với thư ký.

Thư ký đưa qua một chiếc cốc không rõ bên trong có nước gì, sau đó nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Jisoo một tay cầm cốc, một tay lật xem văn kiện.

Lúc này, cánh cửa văn phòng bị đẩy ra, là Jung Jaehyun hào hoa phong nhã, mặc tây trang mang giày da bước vào.

Jaehyun mở cuốn notebook, đi về phía Jisoo.

Jisoo nhìn chằm chằm vào số liệu trêи màn hình, nhìn hồi lâu, sắc mặt nghiêm túc.

Cô đang định nói gì đó, đột nhiên cảm thấy choáng váng, tiếp theo trước mắt tối sầm, ngã xuống.

Jaehyun vững vàng tiếp được cô, đem người ôm vào trong lòng.

Ở xa, Jungkook không thấy rõ biểu tình trêи mặt Jaehyun, nhưng trực giác cảm nhận được người này rất nguy hiểm.

Lần đầu tiên gặp Jaehyun, hắn biết người này cùng một dạng người với mình.

Thời điểm sơ trung, người này giả vờ tình thần tràn đầy sức sống, nhưng hắn đã thấy được bóng tối vô biên trong lòng anh ta.

Jungkook đặt cốc xuống, lao ra bên ngoài.

Chưa đầy một phút, người đàn ông mở cửa văn phòng.

Jaehyun rõ ràng ngây ngẩn cả người.

Anh ta nhìn vào khóe mắt đỏ lên của hắn, tựa hồ có thể chảy ra máu.

Người đàn ông từ trước đến nay luôn dịu dàng một phen đoạt lấy Jisoo trong lòng anh ta, cảnh báo anh ta: “Tao chưa từng nói với mày không nên nảy sinh tâm tư không nên có với cô ấy?”

“Tao không muốn bởi vì giết mày mà bị bắt vào ngục giam, tránh xa Jisoo, mày hiểu không?”

Jaehyun nhíu mày, thấy Jisoo không có xu hướng tỉnh lại, khóe môi cong lên nói: “Tao… Rửa mắt chờ xem.”

Jungkook tức giận, một quyền đấm vào má anh ta.

Hắn luôn không bình tĩnh khi nói đến chuyện của Jisoo.

Phía sau truyền đến thanh âm Nayeon: "Jungkook! Anh đang làm gì ở đây?!”

Jungkook bế Jisoo lên, lạnh lùng liếc Nayeon: “Cút.”

Nayeon ngây ngẩn cả người, người đàn ông lúc này nào còn bộ dáng dịu dàng, thân sĩ phong độ như hàng ngày.

Tất cả dịu dàng của hắn đều chỉ cho Jisoo nhìn thấy.

Nayeon nhìn bộ dáng đầy sát khí của Jungkook, cắn chặt răng, cô biết ngay người đàn ông này không bình thường.

Jaehyun sờ sờ mặt, xem như không có việc gì mỉm cười: “Không sao, chỉ là hiểu lầm mà thôi.”

Jungkook hừ lạnh một tiếng, ôm Jisoo ra khỏi văn phòng, để lại một nhóm nhân viên nghị luận sôi nổi.

“Cố lão đại làm sao vậy?”

“Hình như trêи cánh tay kỹ sư trưởng có máu?”

“Lão đại trông thật hung dữ!”

……

Nayeon quay lại, vẻ mặt tức giận: “Nhao nhao cái gì, đi làm việc đi! Muốn đêm nay tăng ca sao?”

Khi mọi người đi hết, cô nhìn về phía Jaehyun hỏi: “Tại sao Jisoo lại té xỉu?”

Trong thâm tâm cô biết Jungkook không phải là loại người vô duyên vô cớ sẽ xé mặt nạ thân sĩ của mình.

Hắn tức giận, nhất định là có lý do.

Người đàn ông bình tĩnh nói: “Tôi không biết, chắc là do cô ấy mệt mỏi.”

Nayeon cho người gọi thư ký của Jisoo, hỏi cô ta Jisoo khi nãy có ăn gì không.

“Kim tổng uống một tách trà, là tôi rót nó, nhưng làm sao tôi có thể làm hại Kim tổng, Kim tổng vẫn luôn tốt với tôi, tôi không phải người lòng lang dạ sói.” Thư ký một bên khóc một bên nói.

Nayeon ấn thái dương đang phát đau của mình: “Đừng khóc, đợi đến khi có kết quả báo cáo, sẽ không có người nói là cô làm.”

Sau khi có kết quả báo cáo, cũng không tra ra được gì.

Trà không có vấn đề.

Nhưng báo cáo y tế cho rằng đây là biểu hiện của thuốc thôi miên.

Jisoo cũng không quan tâm, chỉ nghĩ thuốc cảm có vấn đề, cảm thấy Jungkook quá đa nghi.

___

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro