Chương 9: Nguy Hiểm và Ánh Sáng
Chương 9: Nguy Hiểm và Ánh Sáng
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
. ___________________________(Phần 1)
Ánh bình minh vừa ló dạng, phủ lên Silk Palace một lớp ánh sáng dịu dàng, nhưng không khí lại tràn đầy căng thẳng. Jeramie và Gira vừa kết thúc buổi dạo quanh vườn tơ hôm trước, chưa kịp nghỉ ngơi thì một tiếng rung mạnh vang lên từ phía sảnh chính. Những sợi tơ bạc lắc lư theo cơn gió mạnh, tạo nên âm thanh leng keng như báo hiệu điều gì đó không ổn.
"Gira... cẩn thận!" – Jeramie hét lên, kéo cậu nép sát vào mình. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, trái ngược hẳn với nụ cười hoa mỹ thường ngày.
Gira trợn mắt nhìn quanh, tim đập mạnh: "Anh... chuyện gì vậy?!"
Một cơn rung nữa, rồi từ bóng tối xuất hiện một sinh vật kỳ lạ, bóng đen phủ đầy thân hình, đôi mắt đỏ rực. Jeramie lập tức đứng trước Gira, tay nắm thanh kiếm sáng bạc, ánh mắt sắc bén. "Ta không để nó làm hại em!" – hắn nói, giọng trầm nhưng mạnh mẽ.
Gira hít sâu, mặc dù còn yếu sau trận chiến trước, nhưng đôi tay vẫn siết chặt vũ khí của mình. "Em... em sẽ chiến đấu cùng anh!" – cậu hét lên, ánh mắt kiên cường bất khuất, dù có chút lo sợ.
Jeramie mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhưng tinh nghịch: "Ánh sáng của ta... đừng quên, ta luôn ở bên em. Nhưng nếu em sợ... hãy nắm tay ta." – Hắn chìa tay ra.
Gira nhìn hắn, rồi nắm tay Jeramie, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua từng ngón tay. "Được... nhưng anh... đừng cười nhạt nha!"
Jeramie cười khẽ, áp trán vào trán Gira: "Ta chỉ cười vì... trái tim ta rung động khi ở bên em."
Cơn gió mạnh thổi qua, sinh vật tiến lại gần, và Jeramie lao ra, đánh bật một đòn khiến sinh vật lùi lại. Nhưng nó quá mạnh, và ngay sau đó, nó phóng ra một luồng năng lượng đen, lao thẳng về phía Gira.
"Gira!!" – Jeramie hét lên, lao đến kịp thời, đỡ cậu trong vòng tay. Cả hai bị hất văng về phía một bức tường tơ bạc, Jeramie vẫn ôm cậu chặt, bảo vệ từng centimet.
Gira thở dốc, mắt mở to, nhìn Jeramie: "Anh... anh luôn... cứu em..."
Jeramie nghiêng đầu, nở nụ cười tinh nghịch dù còn căng thẳng: "Đúng rồi, ánh sáng của ta. Ta không bao giờ để bất cứ ai hay bất cứ thứ gì làm hại em. Nhưng... em phải thừa nhận, em thật sự rất nặng đấy."
Gira đỏ mặt, nhưng không kịp phản bác, chỉ gật nhẹ, tay vẫn nắm chặt tay hắn.
Sinh vật tiếp tục tấn công, Jeramie phối hợp với Gira, hai người vừa né vừa phản công. Mỗi cú đánh của Jeramie đều tinh tế, vừa bảo vệ Gira vừa mở cơ hội cho cậu sử dụng sức mạnh của mình. Gira, dù còn yếu, cũng dần thích nghi, đôi tay linh hoạt hơn nhờ Jeramie hướng dẫn.
Trong lúc di chuyển, Jeramie không quên trêu cậu: "Ánh sáng của ta... nhìn em ra dáng chiến binh rồi đó. Nhưng nếu ta không ở đây... em sẽ... vẫn bối rối đúng không?"
Gira đỏ mặt, vừa đánh vừa thở dốc: "Anh... anh đừng có trêu em lúc này... em sẽ không kịp phản công đâu!"
Jeramie cười khẽ, vừa né đòn vừa nói: "Đúng, ta sẽ trêu em... nhưng chỉ để em biết... ta luôn ở bên, ngay cả khi em sợ hãi."
Sau một loạt chiến đấu căng thẳng, sinh vật cuối cùng gục ngã, tỏa ra một làn khói đen mỏng. Jeramie đặt Gira xuống, đôi mắt hắn nhìn cậu với vẻ dịu dàng và tràn đầy tự hào: "Ánh sáng của ta... em đã làm rất tốt. Ta... rất tự hào về em."
Gira hít sâu, dựa vào Jeramie, cảm nhận nhịp tim và hơi ấm lan tỏa. "Anh... anh... cũng thật tuyệt... em cảm thấy... an toàn khi ở bên anh."
Jeramie cười, siết tay cậu, áp trán vào trán Gira: "Ta hứa... dù có chuyện gì xảy ra, ánh sáng của ta sẽ luôn bảo vệ em. Và... ta sẽ còn trêu em... để em vừa lo vừa vui, giống như lúc này."
Gira đỏ mặt, cười khẽ, mắt ánh lên niềm tin và hạnh phúc: "Ừ... nhưng... đừng quá mức nha... trái tim em có hạn..."
Jeramie cười lớn, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu: "Không sao... trái tim của ánh sáng sẽ luôn được bảo vệ... bởi Jeramie, kẻ mưu mô nhưng yêu em hết lòng."
Khoảnh khắc yên tĩnh bao trùm Silk Palace, ánh sáng phản chiếu trên những sợi tơ bạc, lung linh như muôn vàn vì sao. Jeramie và Gira đứng đó, nắm tay nhau, vừa căng thẳng sau chiến đấu vừa ngọt ngào.
.
.
.
.
.
.
. ________________________(Phần 2)
Sau trận chiến căng thẳng, Jeramie và Gira đứng trong sân Silk Palace, tay vẫn nắm chặt tay nhau, trái tim vẫn đập rộn ràng. Ánh sáng buổi chiều chiếu lên những sợi tơ bạc, phản chiếu từng tia sáng lung linh, như muốn chứng kiến khoảnh khắc gần gũi của họ.
"Anh... em... em không ngờ... khi chiến đấu, em lại cảm thấy an toàn đến vậy," – Gira thở nhẹ, vẫn còn hơi mệt, nhưng đôi mắt lấp lánh vẻ chân thành.
Jeramie nghiêng đầu, mỉm cười tinh nghịch, ánh mắt sáng lên vẻ dịu dàng: "Ánh sáng của ta... em không cần phải làm gì hết. Chỉ cần em đứng bên ta, là đủ. Nhưng... em biết không, khi thấy em lo sợ một chút, trái tim ta lại rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết."
Gira đỏ mặt, nắm chặt tay hắn, giọng run run: "Anh... anh lại làm em... vừa sợ vừa vui... vừa... hạnh phúc..."
Jeramie cười, nhấc tay cậu đặt lên ngực mình, áp trán vào trán cậu: "Đúng rồi... ta muốn em cảm nhận điều đó. Ta muốn em hiểu, ánh sáng của ta... chính là em. Và... em luôn quan trọng nhất đối với ta."
Gira ngước lên nhìn hắn, đôi mắt long lanh, tim đập nhanh. "Anh... em... em cũng... quan trọng với anh... đúng không?"
Jeramie khẽ cười, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Đúng vậy... hơn bất cứ điều gì. Ánh sáng của ta... em là duy nhất." – Hắn chậm rãi nghiêng người, đưa tay vuốt nhẹ má Gira, mắt vẫn lấp lánh vẻ tinh nghịch.
Gira đỏ bừng mặt, tim đập rộn ràng, nhưng không né tránh. "Anh... anh... nói thật chứ?"
"Ta chưa từng nói dối em bao giờ." – Jeramie mỉm cười, áp trán vào trán cậu, thì thầm: "Em khiến trái tim ta rung động... và ta không muốn giấu cảm xúc nữa."
Khoảnh khắc yên lặng trôi qua, chỉ còn tiếng gió rung những sợi tơ bạc, lung linh như muôn vàn vì sao. Jeramie nhìn Gira, nụ cười dịu dàng biến thành một sự chân thành trọn vẹn, rồi khẽ nghiêng người... và đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cậu.
Gira nhắm mắt, tim rung lên từng nhịp, hơi ấm của Jeramie lan tỏa khắp cơ thể. Cậu cảm nhận được mọi tình cảm, mọi lời tán tỉnh, mọi sự quan tâm mà hắn dành cho mình trong từng giây phút.
Jeramie kéo cậu vào gần hơn, siết tay nhẹ, áp trán vào trán Gira sau nụ hôn, thì thầm: "Ánh sáng của ta... em đã khiến ta hạnh phúc quá mức... và ta muốn cùng em bước tiếp, bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào."
Gira mỉm cười, dựa đầu vào vai hắn, khẽ nói: "Anh... em... em cũng hạnh phúc... và em... muốn ở bên anh... mãi mãi."
Jeramie mỉm cười, vuốt nhẹ tóc cậu, ánh mắt đầy dịu dàng và trêu đùa: "Được thôi... ta sẽ tiếp tục trêu em, nhưng... lần này là theo cách khiến trái tim em rung động... và để em biết... ta sẽ không rời xa em."
Gira đỏ mặt, cười khẽ: "Anh... anh quá đáng rồi..."
"Đáng đến mức em yêu ta, đúng không?" – Jeramie nháy mắt, giọng trầm nhưng tinh nghịch.
Gira vừa cười vừa đỏ mặt, siết tay hắn: "Ừ... em... em yêu anh..."
Jeramie siết tay cậu mạnh hơn, nụ cười trên môi tỏa sáng: "Vậy là đủ... ánh sáng của ta... ta đã có tất cả rồi."
Khoảnh khắc ấy, Silk Palace như tĩnh lặng hẳn, chỉ còn ánh sáng lung linh trên những sợi tơ bạc phản chiếu lên đôi mắt họ, mở ra một chương mới nơi Jeramie và Gira không chỉ chiến đấu bên nhau mà còn bước vào một tình yêu trọn vẹn, ngọt ngào và sâu sắc hơn bao giờ hết.
.
.
.
.
.
-imeto-
cập nhật vào 12h15' trưa hằng ngày
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro