Chương 74: Em về trộm hộ khẩu cái nào

Chung Thần Lạc từ trước tới giờ chẳng phải là người chăm chỉ gì sất, sự ưu tú và tính kiên nhẫn của cậu đều là do quy tắc tạo ra. Cho nên sau khi kết thúc chuỗi ngày bị bắt học hành bị bắt dậy sớm của những năm cấp ba, thì ngoại trừ Phác Chí Thành ra, chẳng ai có thể liên lạc được với cậu vào buổi sáng hết.

Hôm nay Chung Thần Lạc vẫn chứng nào tật nấy, thân thể mệt mỏi khiến cậu càng thích ngủ hơn, âm thanh Phác Chí Thành rời giường rơi vào tai lúc cậu đang trong mộng đẹp, khiến Chung Thần Lạc cực kỳ bất mãn mà trở mình.

"Đã 5 giờ chưa, sao anh dậy sớm thế."

Trên thân thể vẫn còn sót lại dư vị của ngày hôm qua, chỉ cần một động tác nhỏ cũng có thể khiến cậu càng buồn ngủ hơn. Dường như có thứ gì khác lạ so với thường ngày, dù cậu đang nằm trên giường nhắm chặt mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được Phác Chí Thành đang chăm chú nhìn mình.

Có mùi quả quýt nhàn nhạt làm bạn với Chung Thần Lạc, lại như là sợ quấy nhiễu cậu vậy, chỉ lởn vởn xung quanh thân mình cậu, không tiến lại gần.

"Đào Đào, anh ra ngoài một chuyến." Phác Chí Thành nhỏ giọng nói, "Chìa khóa anh mang đi nhé."

Đúng thật là vẫn chưa tới 5 giờ sáng, Chung Thần Lạc không hề nói sai, chỉ là trong lòng Phác Chí Thành có khúc mắc, nên muốn biết kết quả sớm một chút.

Chung Thần Lạc căn bản chẳng hề đáp lại hắn.

Ngày hôm qua là do Chung Thần Lạc tự tìm đường chết, giá trị tức giận của Chung Thần Lạc hôm nay cũng vì thế mà từ từ tăng lên, lúc Phác Chí Thành đặt chân ra khỏi cửa, cũng xách cái chổi trong nhà theo ra ngoài.

Trước cửa bệnh viện trung tâm thành phố X, Phác Chí Thành gặp được bạn học đại học Kim Đông Anh của mình. Kim Đông Anh hôm qua chơi game suốt đêm, nên chẳng ngủ được mấy, nhân tiện sáng sớm ghé qua đây chờ kết quả xét nghiệm luôn.

"Đây là giấy xét nghiệm lần trước." Phác Chí Thành đưa tờ giấy xét nghiệm cho thằng bạn, "Chỉ có của tao thôi, tờ của Chung Thần Lạc bị em ấy vẽ bậy lên mất rồi."

"Yên tâm đi, tụi mày không thể nào là 0.001% được, độ phù hợp thấp sẽ không giống như bọn mày đâu, càng không cần phải bàn tới bước đánh dấu cuối cùng." Tiền Sơ Vũ lật qua lật lại tờ xét nghiệm, "Còn may là bạn nhỏ nhà mày hôm qua không trong kỳ phát tình đấy."

Phác Chí Thành nắm chặt chìa khoá trong tay: "Là do tao không tốt."

"Trường hợp này rất hiếm gặp, không trách bọn mày được." Kim Đông Anh nói, "Cũng không trách bệnh viện, que thử với phương pháp kiểm tra máu đều là những thứ cũ rồi, hơn nữa nếu không phải hai người cùng có tin tức tố cao cấp đụng nhau thì cũng sẽ không vấp phải tình huống này."

"Tao biết." Kỳ thật Phác Chí Thành cũng chẳng cảm thấy tiếc nuối chút nào. Những chuyện mà Phác Chí Thành và Chung Thần Lạc nên làm hay không nên làm, đều đã làm xong hết cả rồi.

"Alo, bố à?" Tiền Sơ Vũ tiếp điện thoại, "Vâng vâng vâng...... Vụ một đêm không ngủ bố từ từ hẵng mắng, giúp con tra kết quả xét nghiệm trước đi."


99.999%

Đây là độ phù hợp tin tức tố trên thực tế của Phác Chí Thành và Chung Thần Lạc.

Tin tức tố không có nói bọn họ không có khả năng, hắn và Chung Thần Lạc đều rất thích hợp.

Thật ra có rất nhiều chuyện hắn đã sớm dự liệu trước, cũng chẳng phải chưa từng nghi ngờ qua, chỉ là một khắc lúc con số kết quả 0.001% được bày ra trước mắt, liền khiến tất cả mọi người cảm thấy bọn họ không có khả năng.

Mấy năm cấp ba đó, những cặp AO khác nếu bị bắt thì chính là yêu sớm, còn bọn họ một khi đã bị bắt, thì chình là đánh nhau chứ chẳng còn gì khác nữa.

Bởi vì có Alpha sở hữu độ phù hợp tin tức tố rất cao với mình ở gần đó, cho nên lần trước thuốc ức chế của Chung Thần Lạc mới mất đi hiệu lực.

Cái tên Alpha khiến hắn ghen ghét từ lâu kia thực chất chẳng phải là ai khác, mà lại là chính bản thân hắn.

Kim Đông Anh: "Woa, hâm mộ quá."

"Ý nghĩa khoa học của độ phù hợp này chính là, khi hai người hoàn thành bước đánh dấu cuối cùng xong, thì hai người cũng không thể nào rời bỏ đối phương được nữa, rất công bằng."

Kim Đông Anh nhớ tới thứ hồi trước mình từng được nghe thấy nhìn thấy ở Nhất Trung, bèn cười thành tiếng: "Hai người bọn mày chắc từ trước đến giờ luôn nghĩ rằng tình yêu của mình là thứ độc nhất vô nhị, đi lệch khỏi khoa học và vi phạm vào nguyên tắc xã hội nhỉ."

Phác Chí Thành: "......" Chả thế thì sao.

Đến cả người xung quanh cũng cho rằng như thế.

Thứ đã sớm không ai thèm để bụng, giờ lại xuất hiện trước mặt hắn với một con số cực khủng, khiến lòng hắn có chút vui mừng khôn xiết xen lẫn một chút khó tin.

"Hai người tụi mày chắc sẽ phải được in vào sách chuyên ngành của bọn tao thôi, chẳng qua đến lúc đó sẽ phải hỏi ý kiến bọn mày trước đã, viện trưởng sẽ liên hệ bọn mày sau." Kim Đông Anh nói, "Trước kia là cả hai người cùng phải trong kỳ dịch cảm với kỳ phát tình mới được đo, hiện tại chỉ cần một trong hai thứ đó là đo được rồi."

"Chờ bạn nhỏ nhà mày phát tình rồi đưa sang đấy, chắc hẳn độ phù hợp sẽ còn cao hơn nữa, 100% cũng có thể. Để xem xem mày sẽ từ bỏ chuyện này, hay là tiếp tục dẫn em ấy ra đây?"

"Không cần." Phác Chí Thành lắc đầu, "Vậy là đủ rồi."

Hắn chỉ tới đây để đòi lại câu trả lời mà mình xứng đáng có được, vậy mới xem như danh chính ngôn thuận.

"Hâm mộ quá, con số được in trên giấy kết hôn cũng sẽ cao hơn người khác cả một đoạn luôn, ưu tú phết chứ lại." Kim Đông Anh chít chít nói.

Cái từ giấy kết hôn này, lại càng khiến cho ý định được ấp ủ từ sáng đến giờ của Phác Chí Thành càng thêm kiên định hơn.

Phác Chí Thành ở trung tâm bệnh viện ngây người nửa ngày trời, còn chưa về tới nhà, đã bước trước một bước cảm nhận được Chung Thần Lạc đang cực kỳ giận dữ.

[ Quả quýt ]: Anh về ngay đây!

[ Ve sầu ]: Anh còn biết đường về nữa à. Tiên-nữ-nhíu-mày.jpg

[ Quả quýt ]: Bữa sáng em muốn ăn gì, để anh mua!

[ Ve sầu ]: Em không cần, đồ ăn đặt dưới lầu phiền anh mang lên giúp cám ơn.

[ Ve sầu ]: Khoá cửa cũng chặt phết đấy chứ, cả chìa khóa lẫn cái chổi trong nhà đều biệt vô tăm tích luôn.

[ Quả quýt ]:......

[ Quả quýt ]: Anh sai rồi.

Trước hết cứ nhận sai cái đã, Phác Chí Thành có kinh nghiệm mà.

[ Ve sầu ]: Đừng thế chứ, anh có làm gì sai đâu, hôm qua chẳng phải vẫn còn lợi hại lắm sao.

[ Quả quýt ]:......

[ Quả quýt ]: Bây giờ anh lập tức trở về, có chuyện này muốn bàn với em.

Thực ra Chung Thần Lạc cũng chẳng tức giận là bao, thuốc ức chế cho A là do cậu ném, cái cảm giác đau hay khó chịu đều là do cậu tự tìm, nên cậu cũng không vô lý đến mức quá đáng như thế, chỉ là vừa mới sáng sớm Phác Chí Thành đã có chuyện chạy ra ngoài, khiến cậu hơi hoang mang đôi chút.

Có chuyện gì mà gấp đến vậy nhỉ?

Phác Chí Thành vẫn chưa trở về, Chung Thần Lạc ôm máy tính, ngồi ở trên giường giúp Phác Chí Thành làm bài tập môn sinh lý.

Mấy câu hỏi khác Chung Thần Lạc đều làm rất ổn.

Còn cái câu trình bày và phân tích đề này, thì cậu lại không biết.

[ Đánh dấu hoàn toàn là gì? Có ý nghĩa gì? Đối với Alpha và Omega có ý nghĩa gì? Từ những kiến thức đã hoc và lý luận của bản thân, hãy nêu quan điểm của anh/chị về đánh dấu hoàn toàn theo nhiều góc nhìn khác nhau như sinh lý, xã hội, gia đình, cá nhân. ]

Trên mạng có rất nhiều khác loại tiểu thuyết này nọ, có cái thật có cái lại cực kỳ giả trân, xem xong hết đống đó Chung Thần Lạc liền có chút bi ai trong lòng.

Cậu và Phác Chí Thành, với cái độ tin tức tố nhỏ như đinh thế này, thì đại khái là chẳng thể trải nghiệm được những lạc thú đó.

[ Chung Tư Nhạc ]: Nhớ tra điểm thi đại học nha.

[ Ve sầu ]: Sẽ có người giúp em tra thôi.

[ Chung Tư Nhạc ]: Còn ở nhà bạn trai à?

[ Ve sầu ]: Còn ạ, đang giúp bạn trai làm bài tập nè, khó quá đi, em không biết làm.

[ Chung Tư Nhạc ]: Em mà cũng đồng ý làm cái loại chuyện này á? Hồi trước bài tập của em còn phải bắt Phác Chí Thành nhà người ta làm hộ kia mà.

[ Ve sầu ]:...... Không biết nên giải thích với chị như thế nào bây giờ.

[ Ve sầu ]: Cho nên em không giải thích đâu.

[ Chung Tư Nhạc ]: Ra ngoài đây, đi ký hợp đồng, có thời gian thì để chị gặp mặt cậu bạn trai quả quýt của em nhé.

[ Ve sầu ]: Chuyện đó nói sau đi chị.

[ Ve sầu ]: Có khả năng chị không quá muốn thấy mặt anh ấy đâu.

Ngoài cửa truyền đến âm thanh chìa khóa tra vào ổ, tiếp theo chính là tiếng đóng cửa. Phác Chí Thành xách theo đồ ăn Chung Thần Lạc đặt, một đường đi thẳng vào phòng ngủ, đặt bữa sáng ở trên ngăn tủ cạnh mép giường.

"Sao anh không về trễ chút, để em tiện ăn cơm trưa luôn." Chung Thần Lạc lạnh lùng nói, "Ra ngoài còn mang theo chìa khóa, nhốt em ở trong phòng anh, là sợ em chạy mất hay là thế nào?"

Cậu chỉ mặc một tấm áo ngủ của Phác Chí Thành, nó có hơi dài so với người cậu, vạt áo màu trắng nửa che nửa lộ được đáp xuống phần mông giữa hai chân cậu, Phác Chí Thành chỉ dám nhìn thoáng qua, rồi lại dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Vô liêm sỉ quá đi, Phác Phác." Chung Thần Lạc chỉ trích, "Sáng sớm tìm không thấy anh, anh không biết rằng trên sách có nói Omega cần phải được chăm sóc sao?"

Phác Chí Thành tối hôm qua đã chăm sóc rồi, chỉ là tên nhóc lưu manh kia khi đó không quá tỉnh táo, chẳng nhớ rõ hôm qua mình nhắc đi nhắc lại câu gì, cũng chăng nhớ rõ hôm qua chính mình ngồi gọn trong bồn tắm ngủ đến mơ mơ màng màng, tất cả đã bị cậu quên sạch hết.

Phác Chí Thành cái gì cũng chưa nói, chỉ mặc cậu trách móc, còn rót cho cậu cốc nước ấm.

"Anh tủi thân à, Phác Phác?" Tính tình Chung Thần Lạc vốn dĩ chẳng khắt khe là mấy, thấy hắn không nói lời nào, cậu cũng trở nên có chút không đành lòng, "Không nói nữa không nói nữa, người bị bắt nạt là em, thế mà giờ lại thành em đi dỗ dành anh đây."

Trước và sau khi lăn giường, hình như có điều gì đó đã thay đổi. Câu hiện tại thấy Phác Chí Thành rất thuận mắt, mùi quả quýt cũng thích hơn khá nhiều, giống như có thứ gì đó liên kết chăt chẽ hơn so với đánh dấu tạm thời, trói buộc hai người bọn họ lại với nhau.

"Chung Thần Lạc." Phác Chí Thành gọi tên cậu.

"Hả?" Chung Thần Lạc đang duỗi tay lấy bữa sáng, "Gọi nghiêm trang thế, anh định làm gì à?"

Ngày thường cũng không thấy Phác Chí Thành gọi tên cậu thế này.

"Nói với em chuyện này, em hãy chuẩn bị tâm lý đi."

Chung Thần Lạc: "?"

"Thái độ của chúng ta nên đoan chính lại một chút, việc này không phải việc nhỏ, anh không phải là tra A, em cũng không thể nào là tra O."

Chung Thần Lạc: "??"

"Anh tối hôm qua...... Hình như lỡ đánh dấu hoàn toàn em mất rồi."

Chung Thần Lạc: "???"

"Khi nào?" Chung Thần Lạc hỏi.

"Lúc em khóc lóc đến lợi hại nhất."

Chung Thần Lạc: "......" Có chút ấn tượng.

"Không đúng mà." Chung Thần Lạc đưa ra nghi ngờ hợp lý, "Độ phù hợp tin tức tố của hai ta thấp như vậy, đánh dấu tạm thời được đã là tốt lắm rồi, còn đánh dấu hoàn toàn thì không có biện pháp nào hết, anh phải tin tưởng khoa học chứ, khoa học nói chúng ta......"

Một tờ giấy kết quả xét nghiệm mới tinh được Phác Chí Thành đưa tới trước mắt cậu, Chung Thần Lạc liếc mắt một cái đã thấy số liệu được in trên mặt giấy, chiếc bánh bao đang cầm trên tay cũng theo đó lộp bộp rơi xuống đất.

Đối tượng xét nghiệm: Chung Thần Lạc, Phác Chí Thành

Thời gian xét nghiệm: Ngày X tháng X năm X

Độ phù hợp tin tức tố: 99.999%

Tình duyên: 99.999%

Ghi chú: Kiến nghị lựa chọn thời điểm khác đến xét nghiệm lại, có khả năng độ phù hợp tin tức tố sẽ cao hơn.

Chung Thần Lạc: "......"

Độ phù hợp từ 90% trở lên đều rất ít thấy, mà thứ lúc này cậu đang được nhìn thấy, lại cao xa hơn so với con số 90% rất nhiều.

"Sao có thể......" Chung Thần Lạc cầm kết quả xét nghiệm lên xem đi xem lại, "Chúng ta làm sao mà......"

"Đào Đào." Phác Chí Thành lấy lại tờ giấy xét nghiệm, để sang môt bên, nhẹ hôn xuống khóe môi phiếm hồng của cậu, "Đừng nói linh tinh nữa, chịu trách nhiệm với anh đi, về nhà trộm sổ hộ khẩu rồi mình đăng ký kết hôn."

Chung Thần Lạc choáng váng.

"Nếu em không muốn phải lo lắng nhiều như vậy, thì chúng ta có thể đính hôn trước, rồi tốt nghiệp đại học xong lại đi kết hôn sau, được chứ?" Phác Chí Thành nói, "Cho nên em về nhà trộm sổ hộ khẩu đi, anh cũng đi luôn."

Chung Thần Lạc: "......" Có gì khác nhau sao?

"Nói cách khác......" Chung Thần Lạc tổng kết.

"Nói cách khác." Phác Chí Thành tiếp lời cậu, "Hai ta phải về nhà khai báo hết câu chuyện làm phản của bọn mình, chắc phải gà bay chó sủa một hồi đây."

Nửa giờ sau, Chung Tư Nhạc lại nhận được tin nhắn mới từ cậu em trai.

[ Ve sầu ]: Lén-lút.jpg

[ Ve sầu ]: Chị có đó không? Trong nhà có ai không?

[ Chung Tư Nhạc ]:? Không có ai hết, mấy bé mèo cũng không luôn.

[ Ve sầu ]: Thật tốt quá, em về nhà một chuyến. Lén-lút.jpg

[ Chung Tư Nhạc ]: Làm gì, cãi nhau với bạn trai à? Sao lại đột nhiên muốn về nhà.

[ Ve sầu ]: Sổ hộ khẩu để ở chỗ nào thế, em về nhà trộm hộ khẩu cái nào. Lén-lút.jpg

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro