Chương 100: Họ đều đã nghỉ việc từ hai năm trước.

Hôm sau, trời sáng trưng rồi mà Kim Mẫn Đình vẫn chưa rời giường, nàng nằm trên giường đổi tư thế này rồi tư thế khác, cuối cùng bị tiếng pháo trúc nổ bên ngoài đánh thức, đôi mắt lim dim buồn ngủ mở ra, nặng nề thở dài.

Mùng một năm mới muốn ngủ một giấc thật ngon, đúng là không dễ dàng!

Yên Yên thấy nàng đứng dậy, không biết đi ra từ góc nào, bước đến bên giường, nhảy lên, hướng đôi mắt xanh thẳm nhìn nàng, kêu: "Meo meo."

Kim Mẫn Đình cúi đầu nhìn nó: "Yên Yên."

Yên Yên chủ động tiến lên, cọ đầu vào lòng bàn tay Kim Mẫn Đình, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời.

Kim Mẫn Đình mặt mày vui vẻ, hai mắt dịu dàng.

Cửa phòng bị mở ra, sau đó Lưu Trí Mẫn xuất hiện, mở miệng nói: "Em dậy rồi."

Kim Mẫn Đình nghiêng đầu nhìn cô: "Vâng."

Lưu Trí Mẫn: "Có muốn ngủ thêm không?"

Kim Mẫn Đình nghe tiếng pháo trúc ầm ĩ, bất lực nói: "Thôi, cũng không ngủ được đâu."

Lưu Trí Mẫn đi đến cạnh giường, cúi đầu nhìn nàng: "Muốn chị nằm cùng không?"

Kim Mẫn Đình mím môi: "Chị nằm cùng thì em càng không ngủ nổi ý."

Lưu Trí Mẫn: ....

Nàng chặn họng Lưu Trí Mẫn thành công thì tủm tỉm cười ôm Yên Yên xuống giường đi vệ sinh cá nhân.

Kim Chi Lợi đang cặm cụi trong bếp nấu bữa sáng, nhìn thấy Kim Mẫn Đình bước ra thì cười cười: "Mẫn Đình, năm mới vui vẻ."

Kim Mẫn Đình đứng tại chỗ ôm Yên Yên, nàng cầm một chân của Yên Yên lên vẫy vẫy: "Năm mới vui vẻ!"

Yên Yên kêu lên meo meo, con mắt tròn xoe chuyển động nhìn xung quanh.

Kim Chi Lợi: "Nhanh đi rửa mặt, rồi ra ăn sáng."

Kim Mẫn Đình gật đầu thả Yên Yên xuống, quay người đi vào phòng vệ sinh.

Nàng đi qua cửa phòng Lưu Huyên thì hơi khựng lại, qua khe cửa hơi mở thì thấy cô bé đang gập chăn, gập mãi không xong, em vừa vuốt góc chăn nhăn nhúm vừa nhỏ giọng lầm bầm gì đó, đôi mày xinh đẹp nhíu cả vào, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Kim Mẫn Đình nhìn một cái liền cụp mắt đi vào phòng vệ sinh.

Vẫn là vừa đánh răng vừa soi gương, động tác quen thuộc, nhưng Kim Mẫn Đình luôn thấy có gì đó không giống bình thường, nàng soi gương thêm lúc lâu mới nhận ra trên cổ mình có thêm một sợi dây chuyền lấp lánh.

Nàng dừng động tác đánh răng, cúi đầu nhìn.

Dây chuyền bạch kim, mặt dây hình một chiếc chìa khóa nho nhỏ, trên mặt chìa khóa còn khắc hoa văn, tinh xảo xinh đẹp, nàng nhìn một lúc thì nhíu mày.

Hôm qua còn không có.

Lẽ nào đêm qua Lưu Trí Mẫn đeo cho nàng?

Thế mà không thấy nói gì với nàng.

Kim Mẫn Đình cầm chiếc chìa khóa đứng trước gương tạo dáng vài lần, cuối cùng nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa nàng mới giật mình buông tay, dây chuyền kề sát trên da nàng.

Xúc cảm lành lạnh.

Lưu Huyên ngoài cửa gọi: "Chị dâu, chị xong chưa ạ?"

Kim Mẫn Đình vội súc miệng rồi rửa mặt đi ra.

Lưu Huyên thấy nàng liền cong môi cười: "Chị dâu."

Thấy tâm trạng em cũng không tệ lắm.

Kim Mẫn Đình ừm một tiếng, đi ra cho em vào.

Sau đó cửa bị đóng lại.

Kim Mẫn Đình đứng ở trước cửa phòng vệ sinh, nhìn hướng phòng khách, thấy Lưu Trí Mẫn đứng ở ban công, nàng đi tới, khẽ nói: "Dây chuyền là chị đeo cho em à?"

Lưu Trí Mẫn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt như làn nước mùa thu, cô gật đầu: "Em thích chứ?"

Kim Mẫn Đình cắn môi: "Thích lắm."

Lưu Trí Mẫn: "Thích thì tốt rồi."

Ngón tay Kim Mẫn Đình sờ sờ dây chuyền, lông mày cũng đầy vẻ vui thích.

Không lâu sau, Kim Chi Lợi gọi bọn họ đến ăn sáng. Bàn ăn rất phong phú, bánh bao hấp, màn thầu, sủi cảo, còn có các loại bánh ngọt ăn nhẹ, có thể thấy là Kim Chi Lợi đã chuẩn bị chu đáo, Kim Mẫn Đình ngồi xuống nhìn một bàn đầy ắp, cảm thán: "Ước gì em có đôi tay như của chị."

Lưu Trí Mẫn nghe thế mặt tối sầm, không đậm không nhạt tiếp lời: "Thế thì em chỉ nên nghĩ thôi là được rồi."

Kim Mẫn Đình: ...

Nàng trừng mắt với Lưu Trí Mẫn.

Thật sự không thể nói chuyện với cô mà!

Kim Chi Lợi đưa bát đũa cho cả hai: "Được rồi, ăn đi ăn đi."

Lưu Huyên đúng lúc ra khỏi phòng vệ sinh, Lưu Trí Mẫn vẫy vẫy tay ý bảo em lại đây, Lưu Huyên ung dung đi đến bàn ăn.

Sắp ăn xong, Lưu Trí Mẫn quay đầu nhìn Kim Chi Lợi, hỏi: "Đồ đạc chuẩn bị hết rồi chứ?"

Kim Chi Lợi nghiêng đầu nhìn cô, rồi lại liếc Kim Mẫn Đình, cười: "Xong cả rồi."

Lưu Huyên ở một bên nhỏ giọng: "Chuẩn bị...đồ gì?"

Lưu Trí Mẫn vừa định mở miệng thì Kim Chi Lợi ngăn lại, nhìn Lưu Huyên nói: "Tôi sẽ đi đến nước A cùng mọi người."

Cô nói xong, Kim Mẫn Đình và Lưu Huyên đều kinh ngạc.

Kim Mẫn Đình chỉ sững sờ chốc lát rồi lại hoàn hồn, nhưng Lưu Huyên thì nhăn nhó buông đũa: "Chị đi cùng chúng tôi về nước A?"

"Chị muốn đến gặp cha tôi ư?"

Lưu Trí Mẫn thấy em hơi mất bình tĩnh, khẽ trầm giọng: "Lưu Huyên."

Kim Chi Lợi cụp mắt cười cười, không trả lời.

Lưu Huyên hết hứng muốn ăn uống, rời khỏi bàn ăn xong cầm tay Lưu Trí Mẫn hỏi: "Chị hai, sao chị không nói trước cho em biết?"

"Chị ta đến nước A làm gì vậy?"

"Là đến gặp ba sao?"

Lưu Trí Mẫn quay đầu nhìn em: "Phải thì đã sao?"

"Tiểu Huyên, em không phải trẻ con nữa, quan hệ giữa Kim Chi Lợi và chúng ta, chị nghĩ mấy ngày qua em đã hiểu rõ rồi, cô ấy muốn đi thì đương nhiên tự có lí do, dù cho là đến để gặp ba."

"Thì đã làm sao?"

Lưu Huyên bị Lưu Trí Mẫn răn dạy, mở miệng định nói nhưng lại nuốt vào.

Đúng thế, Kim Chi Lợi đến nước A hay không đều là tự do của cô, có đến gặp ba họ hay không cũng là tự do của cô, nhưng trong lòng em vẫn có sự rầu rĩ không tên.

Bên này chưa nói chuyện xong, Kim Mẫn Đình kéo Kim Chi Lợi ra ban công, mặt không hiểu hỏi: "Chị muốn đến nước A thật à?"

Trước Kim Chi Lợi đã nói với nàng rằng Lưu Trí Mẫn hỏi cô có muốn đi không, nhưng cô đã từ chối, giờ lại chủ động muốn đi, Kim Mẫn Đình nghĩ mãi không hiểu.

Kim Chi Lợi nhìn nàng lo lắng như vậy, cười cười: "Ừm, có vài việc chưa xử lý xong, cần làm nốt."

Kim Mẫn Đình suy nghĩ một chút hỏi: "Chị muốn đi gặp ông ấy lần cuối sao?"

Lưu Trí Mẫn đã kể cho nàng nghe về bệnh tình của Lưu Trác, vốn là bọn họ đã chuẩn bị xong xuôi mùng 3 sẽ bay, nhưng anh trai Lưu Trí Mẫn gọi đến mong bọn họ đi sớm hơn, Lưu Trí Mẫn mới bảo Tống Vũ Kỳ đổi ngày bay.

Lúc nghe điện thoại, Kim Mẫn Đình đang đứng cạnh Lưu Trí Mẫn, nàng còn nhíu mày hỏi sao không về luôn, nhỡ may...

Lưu Trí Mẫn lại chỉ nhàn nhạt trả lời: "Nhỡ may thì nhỡ may vậy, cuộc sống đâu thể lúc nào cũng như mong muốn đây."

Câu nói đó của Lưu Trí Mẫn lại hiện lên trong đầu Kim Mẫn Đình, nàng hỏi Kim Chi Lợi: "Thật không? Chị muốn đến gặp ông ấy lần cuối."

Kim Chi Lợi giương mắt nhìn nàng, thở dài: "Đúng là có liên quan đến ông ấy."

Cô không nói phải, cũng không nói không phải.

Kim Mẫn Đình còn muốn hỏi nữa nhưng Kim Chi Lợi chỉ vỗ vỗ vai nàng liền quay đầu đi.

Cách đó không xa, Lưu Trí Mẫn và Lưu Huyên đã nói chuyện xong, cả hai đi ra khỏi phòng, Lưu Trí Mẫn nhìn Kim Mẫn Đình, ánh mắt hai người gặp nhau rồi lại rời ra, mỗi người đều tự có suy nghĩ của riêng mình.

Tống Vũ Kỳ lái xe đến là gần mười giờ rưỡi, tuyết rơi suốt đêm đã ngừng, mọi thứ bị lớp áo bạc che phủ, liền ngay cả trên ngọn cây đều treo đầy tuyết trắng, lơ đãng ngắm nhìn, cảnh vật như tranh vẽ.

Chỉ là những người đi xuống thì không có tâm trạng ngắm cảnh, ai nấy đều nghiêm mặt lên xe.

Tống Vũ Kỳ mở cửa cho mấy người, còn chào hỏi Lưu Trí Mẫn và Kim Mẫn Đình, Lưu Trí Mẫn thì vẫn nghiêm mặt, mím thẳng môi, ừm một tiếng, Kim Mẫn Đình thì gật đầu với cô: "Năm mới vui vẻ."

Tống Vũ Kỳ liếc nhìn sắc mặt ba người kia, mỉm cười không nói gì nữa.

Mùng một Tết, ngoài đường cũng không nhiều xe, hơn nữa hôm qua tuyết rơi dày nên đường cũng hơi khó đi, thế nên Tống Vũ Kỳ đi rất chậm, không khí trên xe thì nghiêm nghị, không ai mở miệng nói trước, không khí trên xe rất giống không khí bên ngoài gió thổi vù vù, đều lạnh buốt.

Tống Vũ Kỳ đưa bọn họ về biệt thự trước để lấy hành lý của Lưu Trí Mẫn và Kim Mẫn Đình, sau đó về nhà cũ Lưu gia để Lưu Huyên lấy đồ, Yên Yên đương nhiên không thể đi theo, nên vẫn để nó ở biệt thự.

Vì phải đi qua đi lại các nơi, thời gian bị kéo dài, đến sân bay thì đã hơn hai giờ chiều.

Năm người đều chưa ăn cơm trưa, thấy còn lâu nữa mới phải check in, Tống Vũ Kỳ đứng trong bãi đỗ xe hỏi: "Lưu tổng, cần đặt cơm trưa không?"

Lưu Trí Mẫn quay đầu nhìn Kim Mẫn Đình, nàng cười cười: "Cũng được, Lưu Huyên thì sao?"

Lưu Huyên đắm chìm trong thế giới riêng rất lâu, nghe thấy Kim Mẫn Đình bất thình lình hỏi, giật mình trả lời: "Vâng."

Tống Vũ Kỳ tiếp lời: "Tôi hiểu rồi."

Tống Vũ Kỳ lấy điện thoại ra gọi, không lâu sau thì cô cúp máy, nói với Lưu Trí Mẫn: "Lưu tổng, dùng bữa ở ngay gần đây."

Lưu Trí Mẫn ừm một tiếng.

Tống Vũ Kỳ xuống xe ra mở cửa xe giúp bốn người còn lại, tất cả đều xuống xe, Kim Mẫn Đình đội mũ đeo khẩu trang và kính râm, toàn thân che kín mít.

Lúc nàng mới quay lại showbiz, nhiệt độ cũng chẳng có bao nhiêu, nhưng bây giờ thì khác biệt rõ ràng rồi, 'Phá kén' đưa nàng trở lại trong sự chú ý của khán giả, sau sự kiện họp báo thì càng nhiều người biết đến nàng, hơn nữa chuyện gần đây bị thương cũng như tuyên bố tham gia 'Hừng đông', hiện tại nói nàng là Tiểu hoa lưu lượng cũng không quá.

Vì thế, để an toàn, nàng vẫn nên che kín thì hơn.

Lưu Trí Mẫn thấy nàng ăn mặc như vậy chỉ hơi nhíu mày, sau đó rời tầm mắt.

Bọn họ dùng bữa ngay gần sân bay, quán không có khách, bọn họ chọn phòng nhỏ, lúc ăn cơm không khí vẫn tĩnh lặng, khi thì Lưu Trí Mẫn nói với Lưu Huyên vài câu, Kim Chi Lợi chỉ im lặng cúi đầu ăn cơm, trước sau như một không nói nửa lời.

Kim Mẫn Đình cầm lấy tay Kim Chi Lợi trên bàn ăn, thấp giọng nói: "Sao vậy? Em cảm giác tâm trạng chị không tốt?"

Kim Chi Lợi hiếm khi như vậy, ít nhất từ khi Kim Mẫn Đình quen cô thì rất hiếm khi thấy cô tâm trạng kém như vậy, dù cho lần trước gặp lại Lưu Trí Mẫn ở Trường Ninh hay sau đó gặp Lưu Huyên ở biệt thự, cô chưa từng có dáng vẻ như này.

Giống như cô đang có một quyết định rất trọng đại.

Sắc mặt âm trầm.

Kim Chi Lợi bị Kim Mẫn Đình nắm chặt tay, cô nghĩ một lúc rồi nhìn nàng, cười cười: "Không có gì, nhanh ăn cơm."

Bữa trưa giải quyết vội vã sau đó năm người đi đến sân bay, sắp đến nơi, Kim Mẫn Đình nhận được điện thoại của Diệp Thư Hoa, nàng bảo mọi người vào trước, mình đi nghe máy.

Gió lạnh gào thét thổi đến chỗ nàng, khiến cho nàng không nghe rõ giọng nói của Diệp Thư Hoa.

"Mẫn Đình? Em có đó không?"

Diệp Thư Hoa hỏi khiến nàng hoàn hồn, trả lời: "Em đây, chị cứ nói đi."

"Cũng không có gì, chuyện em nhờ chị lần trước tìm hiểu thời gian những người trong danh sách nghỉ việc lúc nào ấy, chị điều tra được rồi, nói chung họ đều đã nghỉ việc từ hai năm trước."

Hai năm trước.

Vẻ mặt Kim Mẫn Đình trầm xuống.

Diệp Thư Hoa nói xong không quên dặn dò: "Phải rồi, kì nghỉ một tuần sắp kết thúc, em cần thêm mấy ngày không?"

Kim Mẫn Đình định thần: "Ừm, chắc em nghỉ thêm bốn, năm ngày nữa."

Diệp Thư Hoa: "Ok, vậy chị sẽ rời các lịch trình sau khoảng đó."

Kim Mẫn Đình: "Cảm ơn Diệp tỷ."

Tiếng nói của nàng hòa với gió, lạnh buốt.

Diệp Thư Hoa hỏi thăm hai ba câu rồi cúp máy.

Kim Mẫn Đình cầm điện thoại trên tay, nhìn ba chữ Quan Hiểu Dĩnh trong danh bạ, trong lòng là cảm giác không nói nên lời.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro