Chương 105: Hợp tác với cô ta
Tang lễ của Lưu Trác do Lưu Nhất Phàm đứng ra lo liệu chính, Lưu Trí Mẫn cũng đã hai ngày không về, có lẽ giúp đỡ anh xử lý.
Sau khi tỉnh lại thì tâm tình Lưu Huyên ổn định hơn nhiều. Tạ Đan lo cho em nên ở lại với em cả hai ngày. Kim Mẫn Đình không thể giúp gì về tang lễ nên cũng ở nhà chăm sóc Lưu Huyên.
Trong thời gian đó, nàng gọi điện cho Kim Chi Lợi.
Kim Chi Lợi vẫn bình thường, giọng điệu nói chuyện cũng không có gì khác lạ, Kim Mẫn Đình có hỏi xem cô đến nước A làm gì nhưng Kim Chi Lợi đều không nói, chỉ là Kim Mẫn Đình cũng mơ hồ đoán được một chút.
Ba ngày sau.
Hậu sự của Lưu Trác đã gần xong xuôi, Lưu Trí Mẫn để Tống Vũ Kỳ tới đón ba người ở nhà đến nghĩa trang. Kim Mẫn Đình mặc áo khoác gió màu đen đi xuống thì thấy Lưu Huyên và Tạ Đan đã ăn mặc chỉnh tề đứng trong phòng khách.
Lưu Huyên thấy nàng đi xuống liền hô: "Chị dâu."
Kim Mẫn Đình nhìn vẻ mặt em: "Ổn hơn chưa?"
Lưu Huyên gật đầu, sắc mặt vẫn hơi tái: "Em không sao rồi."
Tạ Đan kéo tay cả hai nói: "Đi thôi, mấy đứa Lưu Nhất Phàm đang chờ đây."
Kim Mẫn Đình vừa ra cửa thì thấy Tống Vũ Kỳ đã đứng cạnh xe, mở sẵn cửa xe.
Sau đó ba người lên xe.
Không khí trong xe rất ngột ngạt, Lưu Huyên không nói gì trước sau đều nhìn ra ngoài cửa sổ, Tạ Đan cầm tay em, đôi mắt sưng đỏ, rõ ràng là mấy ngày nay đều khóc.
Trong chiếc xe này, người ít có tình cảm với Lưu Trác nhất đương nhiên là Kim Mẫn Đình, nàng mới nhìn thấy ông hai lần. Nhưng trong lòng nàng cũng rầu rĩ không dễ chịu. Dáng vẻ nằm trên giường bệnh của Lưu Trác luôn khiến nàng nhớ đến ba nàng, giống hệt nhau.
Xe nhanh chóng đến nghĩa trang.
Kim Mẫn Đình xuống xe liền thấy Lưu Trí Mẫn. Ba ngày nay cô luôn vội vàng đi đi về về, có hôm nàng ngủ rồi cô mới về, trời chưa sáng lại đi. Nhiều lần đêm muộn nàng muốn nói vài câu với Lưu Trí Mẫn nhưng thấy nét mặt uể oải của cô chỉ có thể đau lòng ôm một cái.
Chẳng thể nói ra câu an ủi nào.
Bây giờ, mọi lời nói đều là vô nghĩa.
Lưu Trí Mẫn liếc nhìn sang bên này, thấy Kim Mẫn Đình thì cô đi đến, bình thản nói: "Em đến rồi."
Kim Mẫn Đình gật đầu đứng bên cạnh nàng, nhìn xung quanh một lượt.
Lưu gia ở nước A cũng là có thế lực, nên rất nhiều người đến đưa tiễn Lưu Trác: bạn cũ của ông, đối tác làm ăn, còn có một vài chính trị gia, Kim Mẫn Đình chỉ nhìn một cái rồi thu lại ánh mắt. Lưu Trí Mẫn đang nói chuyện với Tạ Đan, cô chỉ mặc một lớp áo bên trong cùng áo gió mỏng manh màu đen, vạt áo bị thổi kêu phần phật.
Kim Mẫn Đình chờ Tạ Đan và Lưu Huyên đi vào liền hỏi luôn: "Chị có lạnh không?"
Lưu Trí Mẫn quay đầu nhìn nàng, nét mặt dịu dàng: "Không lạnh."
Kim Mẫn Đình nghe vậy chỉ đau lòng ôm tay cô, không lâu sau Tống Vũ Kỳ ôm hoa cúc đi đến, đưa cho Kim Mẫn Đình.
Lưu Trí Mẫn nhận hoa thay nàng: "Đi thôi."
Kim Mẫn Đình đi sau lưng cô, đi đến trước bia mộ Lưu Trác.
Di ảnh trên mộ không giống người đàn ông trước đó còn nằm trên giường bệnh chút nào, không có dáng vẻ gầy trơ xương, không già lọm khọm, càng không có dấu hiệu bệnh tật.
Người trong ảnh nhìn rất trẻ, ngũ quan tuấn tú, đang mỉm cười, khuôn mặt còn có nét ôn hòa, có vài nét giống Lưu Nhất Phàm.
Kim Mẫn Đình đặt hoa trên bia mộ, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp.
Người đàn ông này đã cùng lúc tổn thương hai gia đình, nhưng chuyện trên đời, không phải một hai câu đúng sai là có thể giải quyết.
Nàng cụp mắt xuống.
Lưu Trí Mẫn thấy nàng đặt hoa xuống xong liền kéo tay nàng đứng sang một bên, thỉnh thoảng lại có người đến đưa hoa, sắc mặt ai nấy đều trang nghiêm.
Không lâu sau, trời lại bắt đầu đổ tuyết, cũng không quá dày, tuyết rơi xuống mặt liền tan ra ngay, Kim Mẫn Đình quay đầu nhìn Lưu Huyên, trên mặt cô bé có vệt nước, không biết là do tuyết tan hay là nước mắt.
Người đến tiễn đưa khá nhiều, nên cũng tốn thời gian dài. Lưu Trí Mẫn lo nghĩ sức khỏe của Tạ Đan bèn hỏi bà có muốn về trước không, Tạ Đan lắc đầu thở dài: "Để mẹ đi cùng ông ấy đoạn đường cuối này."
Lưu Trí Mẫn nghe thế cũng không khuyên bảo thêm.
Bọn họ đứng ở nghĩa trang từ sáng đến trưa, người người đến rồi đi. Trưa đến, tuyết rơi nhiều hơn, cũng không còn bao nhiêu người, Lưu Nhất Phàm dặn Lưu Trí Mẫn đưa Tạ Đan và những người khác về trước, Tạ Đan cuối cùng nhìn chằm chằm người đàn ông trong ảnh mới nói: "Đi thôi."
Bà cất bước rời đi.
Lưu Huyên cũng theo sát phía sau. Lưu Trí Mẫn nói với Lưu Nhất Phàm vài câu, anh gật gù, vẻ mặt nghiêm túc.
Hai người thảo luận vài phút thì Lưu Nhất Phàm thấy Kim Mẫn Đình vẫn đứng chờ Lưu Trí Mẫn, anh phất tay nói: "Em đi về trước đã, có gì về nhà nói tiếp."
Lưu Trí Mẫn vâng một câu rồi quay đầu rời đi.
Kim Mẫn Đình đứng không xa chờ cô, gió lạnh thổi áo Lưu Trí Mẫn bay bay, cô đi rất nhanh, chỉ vài bước đã đến trước mặt nàng.
Ngay lúc hai người chuẩn bị rời đi, phía sau đột nhiên có tiếng gọi: "Lưu tổng."
Lưu Trí Mẫn và Kim Mẫn Đình quay đầu lại nhìn, một cô gái mặc đồ đen đứng sau bọn họ, cô thấy Lưu Trí Mẫn quay đầu liền cười: "Lưu tổng, đã lâu không gặp, có thể nói chuyện một lúc không?"
Lưu Trí Mẫn nhíu mày nhìn sang Kim Mẫn Đình.
Kim Mẫn Đình cười: "Em lên xe với mẹ và Lưu Huyên trước."
Lưu Trí Mẫn: "Ừ."
Kim Mẫn Đình hơi gật nhẹ đầu với cô gái kia xem như chào hỏi, sau đó liền đi.
Trước khi lên xe, nàng thấy Lưu Trí Mẫn và cô gái nọ đi vào bên trong nghĩa trang.
Lưu Huyên ngồi bên nàng hỏi: "Chị hai đâu ạ?"
Kim Mẫn Đình cười: "Chị ấy bận chút, lát nữa sẽ ra."
Lưu Huyên nhìn qua cửa sổ, thấy Lưu Trí Mẫn đứng cùng một người, em hơi nhíu mày rồi dời mắt đi.
Bên này, Lưu Trí Mẫn và Ninh Nghệ Trác đứng dưới tán cây, hai người đối diện nhau, Lưu Trí Mẫn mở miệng: "Có chuyện gì?"
Ninh Nghệ Trác: "Chuyện của bác trai tôi vừa mới biết, không giúp được gì cho..."
Lưu Trí Mẫn ngắt lời cô: "Không cần."
Ninh Nghệ Trác hiểu rõ gật đầu.
Nếu có chuyện mà người họ Lưu cũng không làm được, vậy đương nhiên Ninh Nghệ Trác cô cũng không có khả năng làm được rồi.
"Khó chịu không?"
"Nếu chị khó chịu có thể hẹn tôi đi uống rượu bất cứ lúc nào."
Lưu Trí Mẫn bình thản: "Tôi ổn, nếu Ninh tiểu thư không có chuyện gì, tôi đi trước đây."
Ninh Nghệ Trác đứng trước mặt Lưu Trí Mẫn: "Lưu tổng cũng là không hề thay đổi."
Đuôi lông mày Lưu Trí Mẫn lóe lên hàn ý, không trả lời.
Ninh Nghệ Trác thở dài: "Được rồi, tôi nói chuyện chính, năm sau tôi về thành phố B, gần đây có người liên tục liên hệ với tôi."
"Hỏi tôi có muốn hợp tác hay không."
Lưu Trí Mẫn nhíu mày: "Ai?"
Ninh Nghệ Trác không trả lời, ngược lại nhìn về phía chiếc xe: "Người vừa rồi là bạn gái của Lưu tổng?"
Lưu Trí Mẫn mím môi: "Là vợ tôi."
Trong mắt Ninh Nghệ Trác lóe qua kinh ngạc, sau đó gật đầu: "Đã biết."
Lưu Trí Mẫn không lên tiếng, Ninh Nghệ Trác tiếp tục nói: "Đương nhiên, người trong nước kia cũng không biết điều này, cô ấy hỏi tôi có muốn hợp tác không, nếu thành công sẽ giúp tôi ngồi vào vị trí Tống Vũ Kỳ."
Ninh Nghệ Trác bật cười: "Rõ ràng là cô ta không hiểu gì về chị."
Lưu Trí Mẫn: "Vì sao lại tìm cô?"
Ninh Nghệ Trác liếc một cái: "Lưu tổng, có cần tôi nhắc lại, ba năm qua, chị và tôi có scandal truyền ra mà, huống hồ năm đó tôi xuất ngoại vẫn bị đưa tin là do thất tình. Chị nói xem, sao cô ta tìm tôi hả?"
Lưu Trí Mẫn nhướn mày: "Là ai?"
Ninh Nghệ Trác: "Quan Hiểu Dĩnh."
"Chắc hẳn cái tên này, Lưu tổng cũng không xa lạ."
Lưu Trí Mẫn nhìn chằm chằm Ninh Nghệ Trác một lúc rồi nói: "Hợp tác với cô ta."
Ninh Nghệ Trác sửng sốt: "Cái gì? Tôi không có ham muốn phá hoại gia đình ai đâu nhé."
Lưu Trí Mẫn nhìn Ninh Nghệ Trác, mặt lạnh lùng, môi mân thẳng, giọng nói lạnh buốt: "Trước hết trả lời cô ta, đến thành phố B thì Tống Vũ Kỳ sẽ liên lạc với cô."
Ninh Nghệ Trác thấy người nọ chỉ vài phút ngắn ngủi đã có kế hoạch, gật đầu nói: "Tôi biết rồi."
Lưu Trí Mẫn nói xong chuẩn bị rời đi, Ninh Nghệ Trác nhíu mày hỏi: "À, cho hỏi chút cô ta và mấy người có quan hệ gì vậy?"
Quan Hiểu Dĩnh?
Quan hệ ra sao?
E là phải hỏi Kim Mẫn Đình mới biết được.
Lưu Trí Mẫn mắt sắc mày lạnh, giọng nói theo gió bay đến tai Ninh Nghệ Trác: "Đến thành phố B thì liên lạc."
Ninh Nghệ Trác gật đầu nhìn bóng lưng Lưu Trí Mẫn rời đi.
Nói không động lòng thì là lừa người.
Lúc Ninh Nghệ Trác cô bị rơi vào trong đầm lầy, người người đều bỏ đá xuống giếng, lời lẽ ác ý, là Lưu Trí Mẫn kéo cô ra ngoài, không chỉ kéo cô ra, còn trải cho cô một con đường rộng thênh thang.
Ninh Nghệ Trác đem từng người vu khống mình mạnh mẽ đạp xuống chân, kiêu ngạo như một nữ vương.
Nhưng không phải nữ vương, Ninh Nghệ Trác chỉ là một cô gái bình thường.
Khi đó Ninh Nghệ Trác đã nảy sinh tình cảm với Lưu Trí Mẫn. Nhưng cái người này chẳng khác gì tảng đá, mềm không được, cứng cũng không xong, mặc kệ cô dùng biện pháp gì đều không thể chạm tới một góc của Lưu Trí Mẫn. Cuối cùng Ninh Nghệ Trác cắn răng, quyết định không cần mặt mũi thổ lộ.
Nhưng chỉ nhận được một câu.
Cô nên ra nước ngoài phát triển.
Thế là Ninh Nghệ Trác ra nước ngoài.
Ninh Nghệ Trác hít một hơi lạnh, nhìn về chiếc xe con đã rời đi không xa, cô thật không tưởng tượng được, Lưu Trí Mẫn có vợ sẽ như thế nào.
Ánh mắt cô vẫn nhìn về phía xa xa, mãi đến khi chuông điện thoại vang lên mới hoàn hồn.
Ninh Nghệ Trác lấy điện thoại trong túi ra, nhìn thấy tên quen thuộc liền bấm nghe: "Alo."
Người bên kia hỏi: "Ninh tiểu thư, đã suy nghĩ kĩ chưa?"
Tay Ninh Nghệ Trác cầm điện thoại, gió lạnh thét gào, khiến giọng của cô cũng lạnh thêm vài phần: "Tôi thấy Quan tiểu thư cũng không có mấy thành ý đây. Nếu muốn hợp tác, tôi sẽ phải biết lí do, chẳng may bị người ta biến mình thành vũ khí thì không hay lắm."
Quan Hiểu Dĩnh cười khẽ: "Ninh tiểu thư cứ đùa. Tôi cảm thấy hợp tác thì quan trọng nhất là kết quả, khi hai người đều đạt được mong muốn, vậy là hợp tác thành công rồi."
"Ninh tiểu thư thấy đúng không?"
Ánh mắt Ninh Nghệ Trác nhìn xa xăm, sâu thẳm nói: "Được."
"Tôi đồng ý hợp tác với cô."
"Ngoài ra còn một điều nữa, sau khi về nước, tôi muốn vào công ty của cô."
Quan Hiểu Dĩnh cong môi: "Không thành vấn đề."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro