Chương 106: Bây giờ để chị ích kỷ một lần đi.
Kim Mẫn Đình nhận thấy sau khi ra khỏi nghĩa trang, Lưu Trí Mẫn liền lạ lạ, mà vì sao lạ thì đại khái là cô ngây người rất lâu.
Nàng hơi không hiểu, nhưng cũng không hỏi.
Bọn họ về nhà đã qua giờ cơm, người giúp việc thấy bọn họ về vội vàng đi nấu cơm, Tạ Đan nói trong người không thoải mái nên lên lầu nghỉ ngơi.
Lưu Huyên lặng người ngồi trên sofa.
Lưu Trí Mẫn ngồi cạnh em.
Lưu Huyên liếc thấy Kim Mẫn Đình đi vào nhà vệ sinh mới nhỏ giọng gọi: "Chị hai."
Lưu Trí Mẫn nhìn em: "Ừ?"
Lưu Huyên nhíu mày: "Ban nãy người nọ là Ninh Nghệ Trác phải không ạ?"
Ninh Nghệ Trác, tất cả Lưu gia đều biết.
Lúc trước Ninh Nghệ Trác và Lưu Trí Mẫn có scandal, tuy nhanh chóng bị dập đi, nhưng vẫn đến tai Lưu Nhất Phàm, sau đó anh nói cho Tạ Đan biết, thế là Lưu Huyên cũng biết.
Người Lưu gia cứ nghĩ Lưu Trí Mẫn và Ninh Nghệ Trác sẽ có kết quả.
Dù sao chị em lớn đến vậy vẫn chưa thấy thích ai, cô luôn làm việc nhanh gọn, chưa từng dây dưa dài dòng, trong chuyện tình cảm cũng vậy, càng không có cái gọi là scandal.
Thế nên người Lưu gia mới cho rằng Lưu Trí Mẫn và Ninh Nghệ Trác có lẽ yêu nhau thật.
Chỉ là sau đó vẫn không thể tìm được chứng cứ, bởi vì không lâu sau thì Ninh Nghệ Trác đến nước A phát triển, nghe anh cả nói, là chị hai đưa đến.
Chuyện có yêu đương hay không cũng chìm vào quên lãng.
Trước khi Ninh Nghệ Trác xuất hiện, Lưu Huyên cảm thấy đây cũng chỉ là chuyện cũ mà thôi.
Nhưng giờ Ninh Nghệ Trác xuất hiện, Lưu Huyên liền thấy không thể trùng hợp như vậy được.
Huống hồ gần đây em có nghe nói Ninh Nghệ Trác muốn về nước.
Lưu Trí Mẫn thấy em vẫn nhìn mình chằm chằm, mím môi nói: "Tiểu Huyên, chuyện của chị hai em đừng quan tâm, chăm sóc mẹ cho tốt."
Lưu Huyên hơi trầm mặt xuống: "Chị hai, có phải chị vẫn liên lạc với cô ấy?"
Nếu không sao hôm nay Ninh Nghệ Trác lại đến nghĩa trang được?
Lưu Trí Mẫn cụp mắt: "Chị tự có sắp xếp."
Lưu Huyên nhỏ giọng: "Chị hai, chị kết hôn rồi đó, giờ chị có chị dâu..."
Lưu Trí Mẫn quát lên: "Lưu Huyên!!!"
Lưu Huyên mím môi, không nói nữa.
Phía sau hai người, Kim Mẫn Đình đã ra khỏi phòng vệ sinh đứng đó từ bao giờ.
Phòng khách rộng lớn nhất thời yên ắng, Kim Mẫn Đình gạt những giọt nước trên tay đi đến bên cạnh Lưu Trí Mẫn: "Hai chị em đang nói gì thế?"
Lưu Trí Mẫn ngẩng đầu nhìn nàng cười.
Điện thoại của Kim Mẫn Đình đột nhiên đổ chuông, nàng lấy điện thoại trong túi ra, là Kim Chi Lợi gọi tới.
"Alo Chi Lợi."
Giọng Kim Chi Lợi vẫn bình thường như trước: "Mẫn Đình, đang rảnh không? Qua bên này chút, chị có vài việc muốn nói với em."
Kim Mẫn Đình liếc nhìn Lưu Trí Mẫn và Lưu Huyên, trả lời: "Ừm, chờ chút em tới ngay."
Nói xong thì nàng cúp máy, nhìn Lưu Trí Mẫn: "Hải Ninh gọi em qua, em bảo Tống Vũ Kỳ đưa đi, chị ở nhà nghỉ ngơi đi nhé."
Lưu Trí Mẫn lập tức trả lời nàng: "Chị đi cùng em."
Kim Mẫn Đình lắc đầu: "Không cần đâu, mấy hôm nay chị mệt nhiều, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."
Nói xong nàng đứng dậy, Lưu Trí Mẫn cũng đứng dậy, nghiêng đầu nói với Lưu Huyên: "Tiểu Huyên, để ý đến mẹ, bọn chị ra ngoài một lúc."
Lưu Huyên nghe đến tên Kim Chi Lợi hơi mất tự nhiên, nhưng em nhanh chóng gật đầu: "Vâng."
Lưu Trí Mẫn cùng Kim Mẫn Đình đi ra cửa.
Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, càng lúc càng dày.
Kim Mẫn Đình không thích thời tiết như vậy lắm, nàng ngẩng đầu nhìn, trán nhăn lại, kéo sát quần áo lên xe.
Lên xe rồi, hai người không ai nói chuyện trước, Kim Mẫn Đình sờ sờ dây chuyền trên cổ, đầu ngón tay tinh tế xoa xoa, cảm giác lành lạnh, Lưu Trí Mẫn cúi đầu trầm tư, như đang suy nghĩ chuyện trọng đại nào đó.
Không bao lâu cả hai đã đến biệt thự riêng của Lưu Trí Mẫn.
Kim Chi Lợi đang đứng cửa chờ bọn họ. Cô nhìn thấy Kim Mẫn Đình xuống xe thì bước đến hai bước gọi: "Mẫn Đình."
Kim Mẫn Đình xuống xe, phía sau còn có Lưu Trí Mẫn.
Kim Chi Lợi nói với cả hai: "Đi thôi, vào nhà rồi nói."
Kim Mẫn Đình ừm một tiếng đi theo Kim Chi Lợi vào cửa.
Trong nhà mở máy sưởi đủ ấm, Kim Mẫn Đình và Lưu Trí Mẫn cởi áo khoác ra, Kim Chi Lợi mang cho họ hai chén trà nóng. Kim Mẫn Đình ngồi trên sofa cầm cốc trà lên uống một ngụm, có khí nóng lan từ cổ họng xuống bụng, khiến mặt nàng dễ chịu hơn.
Lưu Trí Mẫn không uống trà, chỉ đặt cốc trên khay.
Kim Chi Lợi ngồi xuống cạnh hai người, bắt đầu nói: "Mẫn Đình, hôm nay gọi em đến vì có chuyện muốn nói với em."
Kim Mẫn Đình nghe thấy Kim Chi Lợi nói thì ôm bụng: "Có gì ăn không?"
"Vừa vội đến đây, em còn chưa ăn trưa, đói xỉu."
Kim Chi Lợi khó khăn lắm mới bắt đầu nghiêm túc lại bị lời của Kim Mẫn Đình chặn lại, nhất thời im bặt, cô nhìn nàng nhưng đối diện lại là một đôi mắt cún con long lanh ra vẻ đáng thương, Kim Chi Lợi thở dài: "Được rồi được rồi, chị đi nấu mì."
Mấy ngày qua, cô đã bảo hai người giúp việc mà Lưu Trí Mẫn đưa đến đi về, nên ba bữa đều ăn mì.
Chưa tính là ăn được hay không.
Cô cũng không có tâm trạng ăn.
Kim Chi Lợi vào bếp làm trứng chần, sau đó nấu hai bát mì Dương Xuân, cuối cùng thả rau đã rửa sạch vào một lúc liền vớt ra, rau vẫn còn xanh mướt, kết hợp với trứng chần khiến bát mì nhìn rất đẹp mắt.
Đáng lẽ Kim Mẫn Đình cũng không có khẩu vị, nhưng giờ thì nàng đói bụng thật.
Nàng nhận lấy bát mì Kim Chi Lợi mang ra, kéo Lưu Trí Mẫn ngồi xuống bàn cơm.
Mì vừa nấu xong, rất nóng, Kim Mẫn Đình ăn xong còn hơi toát mồ hôi, nàng lấy giấy lau lau mồ hôi đi, cúi đầu húp nước dùng.
Lưu Trí Mẫn nhìn Kim Chi Lợi, sau đó quay sang nói với Kim Mẫn Đình: "Chị lên tầng thay đồ."
Kim Mẫn Đình: "Dạ."
Nàng nhìn theo Lưu Trí Mẫn đi lên tầng.
Kim Chi Lợi ngồi bên cạnh nàng, im lặng một lúc rồi nói: "Mẫn Đình, chị muốn..."
Kim Mẫn Đình đặt bát mì xuống, khuôn mặt hồng lên do hơi nước, nàng đón lấy lời cô: "Em biết chị định nói gì."
"Hải Ninh, mấy hôm nay em vẫn luôn nghĩ sao chị lại đi cùng chúng em đến đây."
"Chị không thích Lưu gia, càng không thích nước A, với tính cách của chị, sẽ không vì ông ấy sắp ra đi mà về thăm."
"Em nghĩ mãi nghĩ mãi, chỉ có một đáp án."
"Chị đến để xử lý tài sản."
Tài sản của Lưu Trác.
Ông để cho cô năm phần trăm cổ phần công ty.
Trước kia Lưu Trí Mẫn đã nói với nàng chuyện này, nàng cũng mơ hồ đoán được, nhưng Kim Chi Lợi không nói nên nàng cũng không dám tìm hiểu.
Bây giờ nói ra rồi, rốt cục nhẹ nhõm.
Kim Chi Lợi cười khổ: "Mẫn Đình, em đúng là thông minh."
Kim Mẫn Đình lắc đầu: "Em nên nhận ra sớm hơn."
"Chị định trả lại Lưu gia sao?"
Kim Chi Lợi nhìn nàng: "Không, Mẫn Đình, đời này chị chưa từng làm chuyện gì ích kỷ."
"Bây giờ để chị ích kỷ một lần đi."
"Năm phần trăm cổ phần đó, chị định chuyển cho em."
"Mẫn Đình, đây là quà mừng cưới mà người chị này dành cho em."
Kim Mẫn Đình nghe thấy ngẩng lên, không tin được: "Hải Ninh!!!"
Kim Chi Lợi cũng bình tĩnh nhìn nàng: "Mẫn Đình, em coi như chị lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, chị không muốn em ngay cả của hồi môn cũng không có đã đi vào Lưu gia, nhỡ may..."
Kim Mẫn Đình nháy mắt đã hiểu ý tứ của Kim Chi Lợi.
Nhỡ may nàng và Lưu Trí Mẫn tương lai không còn nhau, nàng khó mà có chỗ đứng trong Lưu gia, Kim Chi Lợi chuyển cho nàng số cổ phần này chính là cho nàng một sự hậu thuẫn.
Dù sao thời gian còn dài, ai cũng không nói trước được tương lai.
Chỉ là như vậy, Hải Ninh hi sinh quá lớn.
Kim Mẫn Đình hiểu rằng, Kim Chi Lợi không muốn có bất cứ liên quan nào với Lưu gia cả, nếu như nàng nhận chỗ cổ phần đó, khác nào Kim Chi Lợi đã nhận ân tình của Lưu gia.
Nàng không yên tâm.
Kim Mẫn Đình lắc đầu kiên định: "Xin lỗi, Hải Ninh, em không nhận được."
"Không thể lúc nào cũng để chị vì em mà hi sinh."
"Như thế, người làm em này cũng quá vô dụng."
Kim Chi Lợi có lẽ đã sớm nghĩ nàng sẽ nói thế, cô kéo tay nàng: "Thật ra lần đầu gặp em, chị đã thấy mình rất giống nhau, không thể nói ra chuyện gì. Nhưng chị vẫn đưa em về Trường Ninh."
"Chị cứ nghĩ rằng bản thân cũng chỉ là tiện tay làm chút việc, em đến Trường Ninh chẳng bao lâu sẽ rời đi."
"Nhưng em lại không đi."
"Mẫn Đình, chúng ta sớm chiều ở chung ba năm, hai ta đều biết rõ tính cách của nhau, chuyện này không tính là hi sinh gì được."
Thấy Kim Mẫn Đình vẫn nhìn mình, Kim Chi Lợi nói tiếp: "Nếu chị trả năm phần trăm này về Lưu gia, chị tin bọn họ cũng không nhận, mà chị không muốn dây dưa với họ quá nhiều."
"Nhưng em thì khác."
"Em là em gái chị."
"Chị cho em, danh chính ngôn thuận, chỉ cần em và Lưu tổng vẫn ổn, thì phần này không khác gì chị trả lại Lưu gia, chị cũng sẽ thấy nhẹ nhõm."
Kim Mẫn Đình nhíu mày: "Nhưng mà..."
Kim Chi Lợi vỗ vỗ mu bàn tay nàng: "Mẫn Đình, trước giờ chị sẽ không ôm lỗi lầm vào người."
"Tương tự thế, chị cũng sẽ không cho rằng chị đang nhận ân huệ gì của Lưu gia."
"Vì vậy, em đừng cho lắng những chuyện khác làm gì, đây chỉ là quà mừng cưới của một người chị cho em mình, chỉ thế mà thôi."
Kim Mẫn Đình lẩm bẩm: "Thật sự chỉ thế thôi sao?"
Kim Chi Lợi gật gù: "Kiểu gì chị cũng phải chừa cho em một đường lui."
Nếu nàng và Lưu Trí Mẫn vẫn êm đẹp, vậy nàng chính là người Lưu gia, phần cổ phần đó cũng thuộc về Lưu gia.
Nhưng nếu nàng và Lưu Trí Mẫn tách ra, vậy số cổ phần đó chính là vốn liếng của nàng, để cho nàng có chỗ đứng vững chắc.
Kim Mẫn Đình nhìn Kim Chi Lợi, viền mắt nóng lên.
Kim Chi Lợi nhìn nàng: "Đừng có khóc mà, em khóc chị lại thấy đau đầu đây."
Kim Mẫn Đình nhìn dáng vẻ đó của cô, mọi muộn phiền nghi ngờ nháy mắt tan biến, khiến nàng có chút dở khóc dở cười.
Hai người vẫn nói chuyện đến hơn ba giờ chiều, Kim Chi Lợi cuối cùng thuyết phục được Kim Mẫn Đình nhận quà, cũng nói rằng Lưu Nhất Phàm đã chọn ngày đẹp để chuyển nhượng cổ phần, ngày mai sẽ có hội nghị cổ đông.
Kim Mẫn Đình nghe thế thì trừng mắt nhìn Kim Chi Lợi, chuyện lớn như vậy cũng không bàn trước với nàng.
Kim Chi Lợi tự biết đuối lý, áy náy cười cười.
Sau đó Kim Chi Lợi nói, sau khi chuyển nhượng xong, cô sẽ bay về luôn, cô hỏi ý của Kim Mẫn Đình, nàng cũng gật gù, nói sẽ đi cùng cô.
Chỉ là sau đó nàng nhớ ra Lưu Trí Mẫn, chần chừ: "Em lên lầu trước đã."
Kim Chi Lợi gật đầu: "Đi đi."
"Lưu tổng đi thay đồ, công nhận lâu thật lâu."
Kim Mẫn Đình:....
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro