Chương 107: Tất cả đều do phu nhân định đoạt.
Kim Mẫn Đình lên tầng liền thấy Lưu Trí Mẫn nằm trên giường, hình như đã ngủ.
Nàng đi đến hai bước, thấy Lưu Trí Mẫn đã thay quần áo, hai mắt nhắm lại, trên người đắp một chiếc chăn mỏng. Kim Mẫn Đình đứng bên giường đắp chăn kín hơn cho Lưu Trí Mẫn, cúi đầu chăm chú nhìn cô.
Nàng biết mấy ngày nay chắc chắn Lưu Trí Mẫn rất mệt, không chỉ phải vội vàng lo liệu hậu sự của Lưu Trác, còn phải tự vượt qua nỗi đau mất ba, mặc dù người ba đó từng làm chuyện xấu nhưng rốt cuộc ông vẫn là ba cô, bây giờ người không còn nữa, nói không đau buồn là nói dối.
Tạ Đan và Lưu Huyên có thể thoải mái khóc trước mặt mọi người, nhưng với tính cách Lưu Trí Mẫn, bảo cô khóc trước mặt mọi người còn khó hơn lên trời.
Tay Kim Mẫn Đình vô thức chạm vào khuôn mặt Lưu Trí Mẫn. Lúc mới gặp nhau nàng đã thấy khuôn mặt này xinh đẹp nhưng cũng lạnh lùng khó gần, nói chuyện đả thương người, vừa nhìn liền biết là người không dễ ở chung, nàng nghĩ vậy cũng tốt, sau khi kết hôn sẽ không đụng chạm nhau.
Ai cũng không làm phiền ai.
Cũng không ngờ rằng, cái người lạnh như băng này, lại mang cho nàng vô số cảm động hạnh phúc, càng khiến nàng cảm nhận được tình yêu nồng nàn chưa từng có.
Cảm giác đó thật kì diệu!
Kì diệu đến mức hiện tại nàng đối diện khuôn mặt khi ngủ vẫn lạnh lùng hờ hững này cũng cảm thấy ấm áp.
Đầu ngón tay Kim Mẫn Đình vẽ theo đường nét khuôn mặt Lưu Trí Mẫn, cảm xúc nhẵn mịn khiến ánh mắt nàng dịu xuống mấy phần, nàng nhìn chằm chằm nửa ngày, Lưu Trí Mẫn đột nhiên xoay người, Kim Mẫn Đình vội dịch người sang, tay vừa buông ra thì liền bị Lưu Trí Mẫn nắm lấy.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Lưu Trí Mẫn cũng không mở mắt, âm thanh lười biếng hỏi: "Bàn bạc xong rồi?"
Thần thái cô có chút uể oải, tay còn lại gãi gãi mũi, từ từ mở mắt ra, thấy Kim Mẫn Đình ngồi ở đầu giường.
Kim Mẫn Đình mím môi, lắp bắp hỏi: "Chị tỉnh khi nào thế?"
Lưu Trí Mẫn xem như không có gì xảy ra trả lời: "Lúc em sờ chị."
Kim Mẫn Đình:....
Có cần phải nói thành mờ ám như vậy không, nói chuyện bình thường không được sao!
Nàng trừng mắt nhìn Lưu Trí Mẫn.
Lưu Trí Mẫn thấy thế dựng người dậy, nhìn nàng nói: "Bàn xong rồi?"
"Em đồng ý à?"
Kim Mẫn Đình kinh ngạc nhìn cô: "Chị biết rồi?"
Lưu Trí Mẫn lắc đầu: "Không biết, nhưng chị đoán được một chút. Trước khi tới đây, Kim Chi Lợi hỏi chị số điện thoại anh cả, vô duyên vô cớ, cô ấy sẽ không làm vậy."
Kim Mẫn Đình cụp mắt: "Vậy chị không nghĩ rằng, chị ấy sẽ trả cổ phần cho nhà chị sao?"
Lưu Trí Mẫn nhìn chằm chằm nàng: "Nếu thế cô ấy sẽ không đích thân đến nước A, cô ấy sợ em sau này ở Lưu gia bị thiệt thòi."
"Mẫn Đình, chị thừa nhận, Kim Chi Lợi là một người đặc biệt trong số những người chị đã gặp."
"Em nói đúng, cô ấy rất tốt với mọi người."
"Đặc biệt là với em."
Kim Mẫn Đình hãnh diện nói: "Đương nhiên, chị ấy là chị gái em mà."
Lưu Trí Mẫn mím môi: "Em nên đổi xưng hô đi."
Kim Mẫn Đình: "Sao?"
Lưu Trí Mẫn nhướn mày: "Chị không muốn loạn luân."
Kim Mẫn Đình:....
Sau đó nàng liền hiểu được ý của Lưu Trí Mẫn, bật cười: "Chị nói chuyện bình thường được không vậy."
Lưu Trí Mẫn nhìn nàng cong môi cười, vươn tay ôm lấy nàng: "Không phải em thích như vậy ư?"
Kim Mẫn Đình vội nói: "Ai thích chứ?"
"Không đứng đắn gì hết."
Lưu Trí Mẫn càng ôm chặt nàng hơn, đầu cọ cọ trước ngực nàng: "Chị đứng đắn quá sợ em lại không thích."
"Chị!!!"
Kim Mẫn Đình cắn môi bất lực nhìn Lưu Trí Mẫn, thấy sắc mặt cô tái nhợt thì lại nhẹ dạ, Lưu Trí Mẫn cọ cọ người, chọn vị trí đẹp rồi ôm Kim Mẫn Đình cùng nhau nằm xuống.
"Để em dậy."
"Nằm ngủ cùng chị."
"Em không mệt."
Lưu Trí Mẫn đem chăn che lại đỉnh đầu cả hai, nói: "Trời tối rồi, sẽ buồn ngủ."
Lạy chúa tôi, tối quá đi!
Nhưng Kim Mẫn Đình cũng thật sự mệt mỏi. Mấy hôm nay vội vàng chăm sóc Lưu Huyên, trong lòng lại lo nghĩ cho Lưu Trí Mẫn, thế nên ngủ không ngon lắm. Bây giờ mọi chuyện cũng ổn thỏa, nàng coi như có thể thở phào, an ổn ngủ một giấc.
Rất nhanh, người nói không mệt giờ đã thở đều đều, Lưu Trí Mẫn từ từ mở mắt, lặng lẽ nhìn dung nhan trước mặt, mắt cô vừa đen vừa sáng, thần sắc phức tạp, cuối cùng chỉ là kéo Kim Mẫn Đình vào lòng ôm chặt.
Kim Mẫn Đình bị ôm không thoải mái muốn lùi người ra sau, Lưu Trí Mẫn giữ eo nàng, nàng cau mày nỉ non gì đó.
Chăn mỏng đã sớm bị cả hai cựa quậy đẩy xuống bụng, lúc này Lưu Trí Mẫn nghe thấy Kim Mẫn Đình yếu ớt lẩm bẩm chỉ kéo chăn lên, lại đắp kín cả hai.
Trong phòng dần khôi phục yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu, ánh trăng chiếu xuống, len qua khe hở cửa sổ đi vào, Kim Chi Lợi đang do dự đứng ngoài cửa cười khẽ một tiếng trở về phòng.
Một đêm không tuyết.
Ngày hôm sau, hiếm thấy ánh nắng xuất hiện, Kim Mẫn Đình đến nước A lâu vậy không ngờ trước khi rời đi vẫn được nhìn thấy mặt trời.
Dường như nàng đã ngủ quá lâu, toàn thân mỏi nhừ, cử động cũng không thoải mái, Lưu Trí Mẫn thay đồ sạch sẽ xong đứng trước mặt nàng hỏi: "Em sao thế?"
Kim Mẫn Đình mở to đôi mắt mơ màng nhìn cô: "Cả người vừa đau vừa mỏi."
Lưu Trí Mẫn phản hồi: "Nhưng hôm qua chị không chạm vào em."
Kim Mẫn Đình:...
Bởi vì lời nói lúc sáng của Lưu Trí Mẫn mà Kim Mẫn Đình quyết định không thèm để ý cô nữa, lúc ăn sáng cũng nghiêm túc cúi đầu tập trung ăn. Kim Chi Lợi ngồi đối diện cả hai khó hiểu hỏi: "Sao thế?"
"Mẫn Đình, em ngủ không ngon sao?"
"Ngủ ngon."
Lưu Trí Mẫn tiếp lời: "Không có gì, em ấy chỉ nói thân thể hơi đau nhức, khả năng lát nữa liền đỡ."
Kim Mẫn Đình không nói nữa, lại cúi đầu ăn sáng.
Kim Chi Lợi hiểu rõ gật đầu, dùng ánh mắt khác thường đánh giá hai người.
Lưu Trí Mẫn vẫn bình thản ăn sáng, vẻ mặt như thường, không hề bị ánh mắt của Kim Chi Lợi làm phiền.
Nhưng Kim Mẫn Đình thì nhận ra ánh mắt khác thường của Kim Chi Lợi, nàng bị nhìn đến không yên, ngẩng đầu hỏi: "Chị sao đó?"
Kim Chi Lợi lắc đầu: "Không sao, chỉ nghĩ em cần rèn luyện sức khỏe nhiều hơn."
Kim Mẫn Đình nghiêng đầu nhìn tay chân mình: "Đúng là phải tập luyện nhiều."
Kim Chi Lợi sửng sốt một chút rồi bật cười: "Tập luyện là tốt, rất tốt."
Kim Mẫn Đình có chút mờ mịt, nàng vội ăn thêm vài miếng rồi buông bát đũa, sau đó thì Tống Vũ Kỳ cũng đã đến.
Bọn họ cần đến công ty.
Trên đường đi, Kim Mẫn Đình và Kim Chi Lợi xì xào trò chuyện, Lưu Trí Mẫn dựa lưng ngồi ở ghế phụ phía trước, Tống Vũ Kỳ qua khóe mắt nhìn thấy dáng vẻ cô đang rất muốn nghe trộm.
Dáng vẻ đó thực sự quá hiếm thấy, ít nhất Tống Vũ Kỳ đi theo cô lâu như vậy còn chưa được thấy bao giờ. Cô bất ngờ cười một tiếng.
Ánh mắt Lưu Trí Mẫn hờ hững quét đến chỗ cô, Tống Vũ Kỳ khụ một cái lại chỉnh lại tư thế nghiêm túc lái xe, lưng thẳng tắp.
Kim Mẫn Đình nhìn hai vị ngồi trước xong lại quay lại nói với Kim Chi Lợi: "Chi Lợi, em vẫn thấy không thỏa đáng lắm."
Kim Chi Lợi vỗ vỗ tay nàng: "Không cần lo quá, Lưu Nhất Phàm đều sắp xếp xong rồi."
Kim Mẫn Đình nhìn ánh mắt kiên định của Kim Chi Lợi, đành nén cảm xúc xuống, gật đầu.
Bọn họ nhanh chóng đến nơi, Tống Vũ Kỳ xuống xe mở cửa giúp ba người. Lưu Trí Mẫn xuống xe rồi vẫn thấy Kim Mẫn Đình ngồi im không nhúc nhích, cô mở cửa xe phía nàng ra hỏi: "Em sao vậy?"
Kim Mẫn Đình nghiêng đầu nhìn cô: "Em không biết như thế có đúng hay không."
Lưu Trí Mẫn ghé đến gần nàng: "Không thì chị bảo anh cả dời lịch?"
"Để em suy nghĩ kĩ càng."
Kim Chi Lợi vỗ vỗ mu bàn tay Kim Mẫn Đình.
Nàng quay đầu nhìn Kim Chi Lợi một lát, sau đó cười cười với Lưu Trí Mẫn: "Thôi ạ, mình đi thôi."
Lưu Trí Mẫn cầm tay Kim Mẫn Đình xuống xe, trước khi đi vào công ty, ngón tay cô khẽ vuốt hổ khẩu tay nàng (phần kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ), như đang động viên nàng.
Kim Mẫn Đình nhận được sự quan tâm từ Lưu Trí Mẫn, ngón tay lại gõ gõ lên mu bàn tay cô, ra hiệu nàng không sao.
Mặt Lưu Trí Mẫn bình thản.
Sau khi vào công ty, đúng như Kim Chi Lợi nói, Lưu Nhất Phàm đã sớm chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa, đại hội cổ đông rất thuận lợi, không xảy ra bất kì sự cố nào, bọn họ cũng thuận lợi ký tên sang nhượng cổ phần.
Ngay khoảnh khắc ký tên xong, Kim Mẫn Đình nhìn thấy Kim Chi Lợi thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười rất lâu chưa từng thấy.
Nàng cũng không kiềm được mà vui vẻ.
Xử lý cổ phần xong xuôi, Kim Chi Lợi thả lỏng rất nhiều, cũng nói nhiều hơn, tinh thần cũng thay đổi. Lúc ăn trưa cô nói với Kim Mẫn Đình tối nay muốn về nước. Kim Mẫn Đình quay đầu nhìn Lưu Trí Mẫn. Hôm qua trước khi ngủ nàng đã nói với Lưu Trí Mẫn chuyện này, Lưu Trí Mẫn nói để Tống Vũ Kỳ sắp xếp, nhưng hôm nay cô vẫn chưa nói cho nàng quyết định.
Lưu Trí Mẫn thấy Kim Mẫn Đình nhìn sang liền nói: "Cùng về đi."
"Mai hẵng đi."
"Nếu không ngại thì tối nay đến nhà chúng tôi ăn cơm."
Kim Chi Lợi giật mình, không ngờ Lưu Trí Mẫn sẽ mời cô như vậy. Kim Chi Lợi nhìn Kim Mẫn Đình, thấy ánh mắt đầy mong đợi của nàng, cô gật đầu: "Ừm."
"Nếu không làm phiền mọi người."
Kim Mẫn Đình cười tươi: "Không phiền không phiền."
Sau đó quay đầu nhìn Lưu Trí Mẫn: "Tiểu Trí, chị nói xem?"
Lưu Trí Mẫn buông đũa, vẻ mặt thản nhiên, môi mỏng khẽ mở: "Tất cả đều do phu nhân định đoạt."
Kim Mẫn Đình:...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro