Chương 130: Tiên hạ thủ vi cường
Hôm sau Kim Mẫn Đình đến trường quay mới biết đã đổi đạo diễn, Diệp Thư Hoa đi cùng nàng giới thiệu: "Đây là Dư đạo, vẫn luôn hợp tác với HG."
Dư đạo đã hơn bốn mươi tuổi, hói đầu, mỉm cười nói: "Lưu phu nhân."
Kim Mẫn Đình bắt tay với ông.
Dư đạo bắt chuyện xong thì đã bị trợ lý gọi đi.
Diệp Thư Hoa đứng cạnh Kim Mẫn Đình nói: "Chuyện hôm qua em đừng nghĩ nhiều quá."
"Cách thức xử lý của Lưu tổng có thể quá mức cực đoan, nhưng như vậy cũng là đang bảo vệ em."
Kim Mẫn Đình gật đầu: "Em hiểu."
"Vệ Hạo Nhiễm không nói gì đã rút lui ư?"
Diệp Thư Hoa nhếch miệng: "Sao có thể chứ, nghe nói Vệ Hạo Nhiễm phát hỏa ầm ĩ ở Vệ gia, nói rằng nhất quyết không chịu bỏ quảng cáo."
"HG trực tiếp hủy hợp đồng với họ."
Kim Mẫn Đình cụp mắt: "HG hủy trước sao?"
Diệp Thư Hoa nhìn nàng: "Đương nhiên rồi. Trong giới này, đầu ai cũng có sạn cả, chuyện hôm qua Lưu tổng làm, trên danh nghĩa là giúp em hả giận, thực tế trong lòng mọi người đều hiểu rõ, HG đã suốt đêm mời Dư đạo từ nước ngoài về."
"Vì thế, Mẫn Đình, đây chính là nguyên nhân khiến mọi người đều muốn trèo lên cành cao, em hao tổn tâm trí thường sẽ không bằng một câu nói của người khác."
Kim Mẫn Đình nghe lời Diệp Thư Hoa nói, lâm vào trầm tư.
Sau đó một lúc lâu nàng mới nói: "Người người đều muốn trèo lên cành cao."
"Diệp tỷ, em càng muốn làm cành cao."
Diệp Thư Hoa sâu sắc nhìn nàng, gật đầu: "Chị biết."
Kim Mẫn Đình quay đầu nhìn Diệp Thư Hoa, cả hai cười cười.
Lát sau, Diệp Thư Hoa nói với Phó Thu: "Tiểu Thu, đưa Mẫn Đình đi thay đồ đi."
Phó Thu vội gật đầu: "Vâng."
Kim Mẫn Đình tỉnh táo lại, đi theo sau Phó Thu vào phòng thay đồ.
Diệp Thư Hoa nhìn bóng người của nàng, nhớ đến sáng nay Tống Vũ Kỳ nói chuyện với cô.
Cô nói, sau này chuyện của phu nhân đều hoàn toàn giao cho Diệp Thư Hoa cô và phu nhân xử lý, không cần báo lên trên.
Từ ngày đầu tiên trở thành quản lý của Kim Mẫn Đình, Diệp Thư Hoa làm việc ban đầu là xem thường, chuyển đến coi trọng rồi thành lo sợ hết hồn, mọi chuyện đều sẽ báo cáo, sẽ cân nhắc đi hỏi ý kiến của Tống Vũ Kỳ, bản thân cô cũng sắp quên luôn thân phận của mình.
Cô là quản lý của nàng.
Là người lẽ ra sẽ thay nghệ sĩ xử lý mọi việc.
Vậy thì Mẫn Đình cũng sẽ nghĩ như thế.
Trước tiên là diễn viên Kim Mẫn Đình, sau đó mới là phu nhân Tổng giám đốc Cảnh Yên.
Khuôn mặt Diệp Thư Hoa lại hiện lên vẻ phấn chấn, khóe môi mỉm cười đi vào phòng thay đồ.
Kim Mẫn Đình đã thay quần áo xong, nàng đang trang điểm, nàng phải đóng vai chính là một thiếu nữ vẻ ngoài xấu xí, quần áo cũ kĩ, áo sơ mi màu xanh giặt đến mức sắp chuyển thành trắng, quần vải màu xám, còn đi một đôi giày vải tầm thường có thể mua ở bất kì sạp hàng nào.
Trang điểm phải xấu hẳn, không thể không nói, trang điểm cũng cần chuyên môn cao, bây giờ chính Kim Mẫn Đình nhìn vào gương cũng hơi không thể nhịn.
Xấu thật sự!
Phó Thu nhìn dáng vẻ này của nàng không nhịn được mà bật cười, ngay cả chuyên viên trang điểm cũng vui vẻ cong mặt mày.
"Đình tỷ, như này hoàn toàn có thể quay quảng cáo biến hình nha."
Kim Mẫn Đình nhìn chằm chằm vào gương cười cười, lộ cả hàm răng, khiến khuôn mặt càng thêm hài hước.
Diệp Thư Hoa đi vào phòng liền thấy vẻ mặt đó của Kim Mẫn Đình, cô mỉm cười, chuyên viên trang điểm đi ra thì cô ngồi xuống cạnh nàng.
Phó Thu ngoan ngoãn kêu: "Diệp tỷ."
Kim Mẫn Đình quay đầu: "Diệp tỷ có việc muốn nói phải không?"
Phó Thu vội nói: "Vậy em đi ra ngoài trước."
Kim Mẫn Đình kéo Phó Thu: "Không cần."
Nàng nhìn Diệp Thư Hoa: "Diệp tỷ có chuyện cứ nói, Tiểu Thu là người mình cả."
Diệp Thư Hoa gật gù bảo Phó Thu đi đóng cửa lại, đến khi trong phòng không còn ai cô mới mở miệng: "Mẫn Đình, chuyện hôm qua của Vệ Hạo Nhiễm, chị e rằng sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy."
Vệ Hạo Nhiễm trước giờ vẫn là đối tượng được người khác nịnh bợ, đã khi nào phải chịu sỉ nhục như thế, đừng nói là Vệ Thiên Trình, bản thân Vệ Hạo Nhiễm cũng không nuốt trôi cơn giận này.
Mà hiện tại HG cũng tuyên bố không hợp tác với hắn.
Không có chuyện mới là lạ.
Vì thế bọn họ phải đề phòng trước.
Kim Mẫn Đình gật đầu, dùng khuôn mặt được trang điểm vô cùng buồn cười bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Chuyện đó em cũng đoán được, Diệp tỷ có biện pháp gì không?"
Diệp Thư Hoa đưa hai tấm ảnh ra.
Kim Mẫn Đình nhìn, là dáng vẻ Vệ Hạo Nhiễm mặc đồ nữ hôm qua.
Nàng nhíu mày: "Diệp tỷ muốn tiên hạ thủ vi cường?"
(*) Tiên hạ thủ vi cường: Ra tay trước thì nắm được lợi thế.
Diệp Thư Hoa gật đầu.
"Quảng cáo của em sẽ sớm được phát sóng trên TV, chị lo rằng Vệ Hạo Nhiễm sẽ ra tay đúng lúc đó, vậy không bằng chúng ta cứ tặng lễ vật cho hắn trước."
"Em thấy sao?"
Kim Mẫn Đình nghe xong suy nghĩ sâu sắc một hồi, quay đầu hỏi Phó Thu: "Tiểu Thu, em nói thử xem?"
"Hả?"
Phó Thu đương nhiên không ngờ Kim Mẫn Đình sẽ hỏi ý mình, sau đó Diệp Thư Hoa cũng nhìn cô, Phó Thu đỏ mặt lắp bắp nói: "Em...em...em thấy ý của Diệp tỷ rất được, em..."
Kim Mẫn Đình nhìn cô, ngắt lời: "Được rồi."
"Diệp tỷ, chuyện này cứ theo chị làm là được ạ."
Diệp Thư Hoa gật đầu, Phó Thu đỏ bừng mặt, vẫn không hiểu vì sao Kim Mẫn Đình lại muốn hỏi ý của cô.
Vì chuyện vừa rồi nên Phó Thu luôn cúi đầu, ngay cả nói chuyện với Kim Mẫn Đình cũng không dám nhìn nhiều, vội vã giúp nàng bưng trà rót nước, Diệp Thư Hoa thấy thế liền gọi: "Phó Thu."
Phó Thu ngồi trước bàn trang điểm nhìn Kim Mẫn Đình đang chải đầu, cô nghe gọi liền đi đến bên cạnh Diệp Thư Hoa: "Diệp tỷ gọi em."
Diệp Thư Hoa gật đầu: "Ngồi đây đi."
Phó Thu: "Vâng."
Diệp Thư Hoa nhìn cô nói: "Em có biết vì sao vừa rồi Mẫn Đình lại muốn hỏi ý kiến của em không?"
Trong mắt Phó Thu đều là mờ mịt: "Không biết ạ."
Diệp Thư Hoa ra vẻ 'đúng là ngu ngốc' nhìn Phó Thu: "Em không nhìn được là Mẫn Đình đang hướng dẫn em à?"
Phó Thu mở to mắt: "Đình tỷ...chị ấy..."
Sắc mặt Diệp Thư Hoa nghiêm nghị gật gù.
Rõ ràng là Mẫn Đình mong muốn không phụ thuộc vào quan hệ với Lưu tổng, tự thân phát triển, như vậy nàng không phải chỉ cần một quản lý như Diệp Thư Hoa, mà cũng cần một trợ lý thông minh, Tiểu Thu là có ngốc, nhưng đối tốt với Mẫn Đình từ đáy lòng, so điểm này thì Diệp Thư Hoa cũng mặc cảm không bằng được Phó Thu.
Vì thế đương nhiên Mẫn Đình hy vọng có thể bồi dưỡng Tiểu Thu thật tốt.
Tất nhiên Diệp Thư Hoa cũng vui lòng khi biết ý định của Mẫn Đình.
Người thông minh làm việc cùng nhau quả thật sẽ dễ dàng hơn, nhưng bên cạnh Mẫn Đình không phải thiếu người thông minh, mà thiếu một người như Tiểu Thu luôn thành tâm thành ý đối tốt với nàng.
Vinh nhục cùng hưởng, không rời không bỏ.
Phó Thu nghe xong lời của Diệp Thư Hoa liền sáng tỏ, cô cắn môi chạy đến trước mặt Kim Mẫn Đình nói: "Đình tỷ, cảm ơn chị."
Kim Mẫn Đình chớp mắt một cái, Phó Thu kích động nói tiếp: "Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời Diệp tỷ, cũng sẽ nghe lời chị, sẽ nhớ kỹ không bao giờ được làm sai gì, nhỡ kỹ bổn phận của bản thân, Đình tỷ, nếu chị muốn làm hoàng hậu, em sẽ là cung nữ đắc lực nhất bên cạnh chị!"
Kim Mẫn Đình bị Phó Thu chọc cười: "Được rồi."
Phó Thu cũng nở nụ cười xán lạn với nàng.
Diệp Thư Hoa ngồi gần đó nhìn cả hai người, cô nghĩ nghĩ rồi cúi đầu nhìn điện thoại, sau đó đăng hai bức ảnh lên.
Vừa hơn chín giờ, có người gõ cửa phòng nghỉ, Diệp Thư Hoa mở cửa thì thấy trợ lý của đạo diễn đến mời Kim Mẫn Đình ra.
Kim Mẫn Đình nhìn Diệp Thư Hoa gật gù, đứng dậy đi ra cửa.
Trong trường quay.
Nàng nhìn thấy Ninh Nghệ Trác.
So với tạo hình hôm qua thì không giống, hôm nay Ninh Nghệ Trác vẫn rất có tiên khí, nhưng cảm giác đem lại hoàn toàn khác. Hôm qua tiên khí không nhiễm khói bụi nhân gian, là tiên nữ bước ra từ bức họa.
Mà hôm nay thì khác.
Hôm nay Ninh Nghệ Trác lại như nữ thần học đường, người như pháo hoa, hấp dẫn người khác không nhịn được mà đến gần.
Dư đạo không hổ là hợp tác lâu năm với HG, ngay cả tạo hình cũng hơn hẳn Vệ Hạo Nhiễm một bậc.
Kim Mẫn Đình đi vào trong trường quay.
Ninh Nghệ Trác thấy nàng liền cười đưa tay ra: "Lưu phu nhân."
Kim Mẫn Đình nhìn cô: "Gọi tôi Mẫn Đình là được."
Ninh Nghệ Trác gật đầu: "Ừm, Mẫn Đình."
Kim Mẫn Đình mím môi cười cười, không nói nữa.
Hai người đứng tại chỗ nghe đạo diễn nói lát nữa cần quay nội dung như nào, thật ra trong đầu Kim Mẫn Đình đã diễn nội dung quảng cáo vô số lần, nàng thậm chí còn điều chỉnh vẻ mặt đến khi thấy hài lòng mới thôi.
Diễn xuất của Ninh Nghệ Trác cũng rất thật, mọi người đều đồng ý.
Dù sao cô nhận nhiều giải thưởng như vậy cũng không phải giả.
Đạo diễn cẩn thận nói với hai người xong thì hỏi cả hai đã hiểu chưa, hai người gật đầu, sau đó bắt đầu đếm ngược.
Máy quay được bật lên.
Bên trong xuất hiện một thiếu nữ gầy gò, nàng đang đứng ở chân tường lớp học nhìn xung quanh, mãi đến khi xa xa xuất hiện một cô gái, thiếu nữ nhìn người kia, hơi xấu hổ bật cười, khuôn mặt xấu xí còn có thêm chút ửng hồng, đôi mắt muốn nhìn thêm nhưng có mấy phần ngại ngùng, khẽ cắn môi, mặt đầy chờ mong.
Sau đó máy quay dời sang nơi khác, quay đến cô gái, cô vừa vào lớp, mở ra tủ cá nhân thì thấy có một cốc trà sữa, phía sau cốc còn được vẽ một chibi hình người nhìn rất dễ thương, đầu ngón tay cô sờ sờ hình người, lộ ra nụ cười, lấm lét nhìn trái phải.
Thiếu nữ ở sau lưng cô vội vã trốn vào cầu thang, sợ đến mức mặt hơi tái, nhưng ánh mắt lại có mấy phần vui sướng.
"OK!"
Đạo diễn hô cắt, sau đó đi đến bên cạnh hai người: "Quá hoàn mỹ!"
"Quá hoàn mỹ rồi!"
"Hai người quả thật chính là đo ni đóng giày cho quảng cáo này mà. Cho dù biểu cảm khuôn mặt hay ánh mắt đều không mắc lỗi nào. Trước giờ vẫn nghe nói diễn xuất của Lưu phu nhân rất kinh người, hôm nay nhìn thấy thật sự cảm thấy có phúc."
"Còn cả Ninh tiểu thư nữa, quá tuyệt vời."
"Hai người đúng là không khiến tôi lo lắng chút nào khi được hợp tác."
Kim Mẫn Đình và Ninh Nghệ Trác nhìn nhau cười, sau đó cũng khách sáo nói với đạo diễn đôi câu.
Đạo diễn khen xong thì lại giảng tiếp cảnh thứ hai, lần này càng tỉ mỉ, Kim Mẫn Đình và Ninh Nghệ Trác đều nghiêm túc nghe, nhiều lần gật đầu. Sau khi nói chuyện xong, có một chiếc ra rơi xuống trên đỉnh đầu Kim Mẫn Đình, Ninh Nghệ Trác tiện tay liền lấy xuống giúp nàng.
Kim Mẫn Đình ngước mắt nhìn cô, nàng khẽ chớp mắt, ánh mắt Ninh Nghệ Trác như nước mùa thu, cô cười cười, mở miệng nói: "Mẫn Đình, thật ra tôi rất ngưỡng mộ cô."
Kim Mẫn Đình không trả lời bình tĩnh nhìn lại, hai người đối diện, đạo diễn vừa ngồi xuống chỗ máy quay liền ấn quay lại ngay.
Cảnh này quá đẹp.
Ông quyết định, phải đưa thêm cảnh này vào.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro