Chương 41: Thể lực Kim tiểu thư cũng thật tốt.
Nguyên buổi sáng, Lưu Trí Mẫn phát hiện Kim Mẫn Đình đang tránh mặt cô.
Cô muốn hỏi có phải hôm qua uống hơi nhiều đã làm ra chuyện gì khác người không, nhưng Kim Mẫn Đình căn bản không cho cô cơ hội, nhìn thấy cô liền quay đi bận bịu việc khác.
Sáng nay cô tỉnh lại trong phòng bên cạnh phòng Kim Mẫn Đình, có chút mơ màng, sau đó đi ra ngoài, nhìn thấy Mẫn Đình đang giặt ga giường, cách đó không xa còn có hai cái gậy chống thành giá phơi đồ.
Trên đó đang phơi chăn.
Vỏ chăn được tháo ra, đang để trong một cái chậu.
Cô tận lực hồi tưởng xem tối qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng ký ức không có mấy, chỉ có vài chuyện linh tinh, hình như cô và Mẫn Đình đi ngoài đường thật lâu.
Kia cô có nói gì không đây?
Hoặc là làm cái gì đó?
Tại sao trời vừa sáng nàng lại đi giặt chăn?
Lưu Trí Mẫn say rượu xong, sắc mặt vẫn luôn lạnh lẽo, lại vì mất đi một đoạn ký ức mà mặt càng âm trầm, thế mà Kim Mẫn Đình hiện tại luôn tránh mặt cô, khuôn mặt tăng thêm một tầng sương lạnh, hàm cắn chặt, môi mân thẳng, ánh mắt như hàn băng.
Kim Mẫn Đình vốn đối mặt với cô có thêm cảm giác khác, vì chuyện hôm qua mà không biết đối mặt thế nào cho phải, nhìn thấy cô lạnh lùng như vậy, nàng nghĩ cô hối hận.
Liền càng không muốn thấy cô.
Cho nên vẫn luôn tránh mặt cô.
Chính là tránh được mùng một cũng không thể tránh được mười lăm.
Nàng giặt vỏ chăn xong đi vào, bị Lưu Trí Mẫn cầm tay dắt đến ngồi xuống ghế, hai người trên bàn đối diện nhau.
Kim Mẫn Đình nghiêng đầu nhìn khuôn mặt lạnh nhạt kia, cân nhắc nói: "Lưu tổng, tìm tôi có việc sao?"
Lưu Trí Mẫn nghe vậy nhìn nàng: "Nói chuyện."
Kim Mẫn Đình run một cái: "Nói... nói gì?"
Lưu Trí Mẫn mày lạnh mắt sắc mở miệng: "Tối hôm qua..."
Cô bị nàng ngắt lời.
"Tối qua chúng ta coi như chuyện gì cũng không phát sinh đi. Chị uống say, tôi cũng không đúng, tôi không đẩy chị ra là tôi sai, chị yên tâm, tôi có thể xem như không có gì xảy ra cả. Tôi thề!"
Dáng dấp Kim Mẫn Đình thật thà thề thốt nhưng Lưu Trí Mẫn thì nhìn thẳng nàng chăm chú. Liên tưởng đến nàng mới giặt chăn, sắc mặt Lưu Trí Mẫn càng lúc càng tối, mắt sắc như dao, phóng tới trên người Mẫn Đình, thâm trầm mở miệng: "Kim tiểu thư thật hào phóng đây."
"Không... không hào phóng."
Kim Mẫn Đình cảm giác còn ngồi nữa sẽ không nói được, liền vội vã đứng lên: "Lưu tổng, nếu không có chuyện gì, tôi đi trước."
Lưu Trí Mẫn đứng lên theo: "Cô đi đâu?"
Kim Mẫn Đình chỉ về hướng trường học: "Đi đưa sách."
Nàng là về lấy sách giúp Kim Chi Lợi, Lưu Trí Mẫn mặt lạnh liếc nàng: "Đưa đây, tôi đi đưa cho."
Kim Mẫn Đình vào phòng Kim Chi Lợi, ôm vài quyển sách ra, đứng trước mặt Lưu Trí Mẫn, miễn cưỡng cười một cái: "Không cần, tôi đi là được rồi."
Lưu Trí Mẫn lấy sách trên tay nàng, lời ra khỏi miệng như gió đông thổi qua, lạnh buốt:
"Vẫn là để tôi đi."
"Kim tiểu thư tối qua rất mệt, nên nghỉ ngơi nhiều."
Kim Mẫn Đình không rõ vì sao, lúng túng cười: "Không mệt."
Nguyên bản mặt Lưu Trí Mẫn âm trầm càng thêm đen, môi mỏng khẽ mở: "Thể lực Kim tiểu thư cũng thật tốt."
Kim Mẫn Đình: ...
Nàng nhìn Lưu Trí Mẫn xoay người rời đi, vẻ mặt mờ mịt.
Yên Yên meo một tiếng đến bên chân nàng, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn nàng, con ngươi xanh thẳm oan ức.
Kim Mẫn Đình bế nó lên. Từ khi về thôn, nàng rất ít khi chơi cùng Yên Yên, ngoại trừ ba bữa cơm với lúc đi ngủ, hầu như nàng không ở nhà, nghĩ đến, yêu cầu của Lưu Trí Mẫn là nàng cần chăm sóc Yên Yên.
Nàng thất trách rồi.
Kim Mẫn Đình nhìn đồng hồ, đã gần trưa, nàng vẫn nên nấu cơm cho Yên Yên ăn trước đã.
Yên Yên đi theo chân nàng, một bước một bước meo meo, dán vào mắt cá chân nàng, thỉnh thoảng vươn đầu lưỡi phấn hồng ra liếm, buồn buồn khiến cho Mẫn Đình cười khẽ một tiếng, ôn nhu nói: "Yên Yên ra ngoài trước nha, chị sẽ ra ngay."
"Meoo..."
Yên Yên giống như nghe hiểu, kêu một tiếng liền đi ra ngoài.
Cùng lúc đó, ở trường học cách nhà Kim Chi Lợi nửa cái làng, Lưu Trí Mẫn tay cầm sách vở đi vào, lúc này mới nhận ra mình không biết phòng Kim Chi Lợi ở đâu.
Cô đứng im, chuẩn bị lấy điện thoại ra gửi tin nhắn hỏi Kim Mẫn Đình, thò tay vào túi áo mới biết không mang điện thoại theo.
Lưu Trí Mẫn cúi đầu nhìn tập sách, vừa đúng lúc chuông tan kêu lên, một đám trẻ chạy ra ngoài.
Giờ ra chơi nên bọn nhỏ đều vây quanh cửa, Lưu Trí Mẫn nghe có người gọi: "Trí tỷ tỷ!"
Cô nghiêng đầu nhìn, thấy Viên Viên chạy tới.
Lưu Trí Mẫn cười: "Viên Viên."
Viên Viên chạy đến bên cạnh, đứng lại nhìn cô: "Trí tỷ tỷ ở đây làm gì vậy?"
Lưu Trí Mẫn vỗ vỗ vào đống sách: "Chị tới đưa sách cho Chi Lợi lão sư, em biết phòng của cô ấy ở đâu sao?"
Ngón tay mập mạp của Viên Viên chỉ vào căn phòng trên tầng hai: "Ở kia ạ."
"Ừ, cảm ơn Viên Viên."
Lưu Trí Mẫn gật đầu, xoa xoa đầu bé xong rời đi.
Vừa ra chơi, Kim Chi Lợi vẫn chưa về phòng làm việc, Lưu Trí Mẫn đứng ngoài cửa hai phút liền đẩy cửa đi vào.
Cũng không phải phòng làm việc riêng.
Trong phòng có hai cái bàn, chỉ khác là trên một cái bàn chỉ có mấy quyển vở, ngoài ra không còn gì, so với cái bàn còn lại xếp đầy sách cùng đồ dùng, khác biệt một trời một vực.
Lưu Trí Mẫn đi tới trước hai bàn, cúi đầu nhìn dòng chữ khắc trên đó.
"Kim lão sư."
Khả năng là do học sinh khắc, nét chữ nghiêng ngả xiêu vẹo, ngón tay cô sờ dòng chữ, khuôn mặt hòa hoãn không ít.
"Được, tôi biết rồi."
Theo tiếng nói chuyện vang lên, có một người đứng ngoài cửa, Kim Chi Lợi nhìn thấy cửa mở liền nhíu mày, sau đó nhìn thấy người trong phòng.
"Sao chị lại ở đây?"
Cô mở miệng hỏi, vẻ mặt cũng không khác ngày thường.
Lưu Trí Mẫn đưa sách vở ra: "Đưa cho cô thứ này."
Kim Chi Lợi cụp mắt nhìn, nhận lấy sách vở, lạnh nhạt nói: "Cảm ơn."
Vừa rồi khuôn mặt Lưu Trí Mẫn đang mềm mại lại nghiêm nghị lên, ánh mắt lạnh lùng: "Không cần."
Cô nói xong liền chuẩn bị cất bước rời đi, Kim Chi Lợi ở phía sau nói: "Đúng rồi, ngăn kéo ở nhà có lá trà, để Mẫn Đình pha cho chị uống đi, tỉnh rượu."
Lưu Trí Mẫn nhạt nhẽo ừm một tiếng.
Kim Chi Lợi thấy cô chưa đi lại nói một câu: "Sau này đừng uống nhiều như vậy, tối qua đem Mẫn Đình mệt muốn chết rồi."
Mệt muốn chết rồi.
Trước mắt Lưu Trí Mẫn hiện lên dáng vẻ Kim Mẫn Đình ngủ không yên trên giường, tai cô ửng đỏ, lạnh lùng nói: "Biết rồi, chuyện của tôi và em ấy, tôi tự có suy xét."
Kim Chi Lợi nhìn dáng vẻ lãnh ngạo của cô, khóe miệng khẽ giật: "Tự có suy xét? Suy xét của chị chính là uống say xong nôn hết ra giường của Mẫn Đình, sau đó khiến em ấy không thể không chen chúc cùng tôi trong một gian phòng?"
Lưu Trí Mẫn nghiêng đầu, môi đang mím chặt hé mở, khuôn mặt xinh đẹp ẩn chứa tức giận, từng chữ từng chữ nói ra: "Cô nói cái gì?"
Kim Chi Lợi nghi hoặc cau mày, như là không thể hiểu sao Lưu Trí Mẫn đột nhiên tức giận, cô không rõ hỏi ngược lại: "Cái gì là cái gì? Lẽ nào chị không nhớ được gì hết?"
"Lưu tổng thật đúng là thoải mái, vừa ngủ dậy liền quên sạch sẽ chuyện mình làm ra."
Lưu Trí Mẫn không thèm để ý Kim Chi Lợi trào phúng, cô cụp mắt, đăm chiêu hỏi: "Cô là nói, tối qua tôi nôn ra giường nên em ấy mới phải đi giặt chăn ga?"
Kim Chi Lợi dùng ánh mắt 'đồ thần kinh' nhìn cô, hỏi ngược lại: "Không phải thì còn gì nữa?"
Không phải thì còn gì nữa?
Câu hỏi ngược lại của Kim Chi Lợi như đập vào ngực Lưu Trí Mẫn, rầu rĩ.
Nếu tối qua không có chuyện gì xảy ra, vậy lời nói của Kim Mẫn Đình là ý gì?
Lẽ nào hai người ở bên ngoài đã làm gì?
Cô sẽ mất kiểm soát như vậy sao?
Có khả năng sao?
Không thể nào sao?
Cô suy nghĩ một chút, nếu đối tượng là Kim Mẫn Đình, cô có thể thật sự không kiềm chế được.
Lưu Trí Mẫn vẻ mặt biến hóa, văn phòng tràn ngập không khí kỳ dị. Tiếng chuông vào học vang lên, Kim Chi Lợi cầm hai quyển sách đi: "Lưu tổng, tự tiện."
Nói xong Kim Chi Lợi không quay đầu, ra khỏi văn phòng.
Lưu Trí Mẫn cũng không rời đi. Cô ngồi xuống cái bàn có khắc chữ "Kim lão sư", cố gắng nhớ lại hôm qua xảy ra chuyện gì.
Đi về từ Trần gia, tán gẫu, sau đó lại đi nơi nào đó.
Nơi này ở đâu?
Lưu Trí Mẫn cảm giác chỉ cần cô nghĩ ra địa điểm thì có thể nhớ được chút gì đó.
Nhưng mà, không nhớ được.
Lưu Trí Mẫn thở dài, đứng dậy, ra khỏi phòng làm việc liền thấy hiệu trưởng. Cô nghĩ đến bản kế hoạch ở trong vali của mình, gọi: "Hiệu trưởng."
Hiệu trưởng xoay người, hai bên tóc mai hoa râm, trên trán có nhiều nếp nhăn, nở nụ cười càng rõ ràng, bà mở miệng: "Lưu tiểu thư, có chuyện gì sao?"
Lưu Trí Mẫn vẻ mặt hờ hững, mở miệng có loại khí thế không thể xía vào: "Muốn cùng hiệu trưởng nói chút chuyện về trường học."
Sau một tiếng, hai người ra khỏi phòng làm việc, thái độ hiệu trưởng so với vừa rồi trịnh trọng không ít, kéo tay Lưu Trí Mẫn: "Vậy làm phiền Lưu tiểu thư rồi."
Lưu Trí Mẫn mỉm cười: "Không cần, mặt khác, công ty còn có thể mở một quỹ ủng hộ khác dưới tên của Mẫn Đình."
Hiệu trưởng chần chờ: "Kim lão sư?"
Sau đó nghĩ đến quan hệ giữa Kim Mẫn Đình và Lưu Trí Mẫn, bà nhẹ gật đầu: "Tôi hiểu rõ."
Lưu Trí Mẫn chỉ cười mà không nói. Hiệu trưởng thấy cô không vội đi liền mời: "Lưu tiểu thư nếu không bận, tôi có thể cùng cô đi dạo quanh trường."
Lưu Trí Mẫn cũng đã tới đây.
Nhưng cũng không có đi dạo mà bị bọn nhỏ lôi đi đá bóng, vì thế hiệu trưởng mời xong, cô chỉ cân nhắc một giây liền gật đầu đồng ý.
Theo hiệu trưởng xuống lầu, vẫn chưa tan học, có sáu lớp, lượng học sinh nhiều hơn chút so với Lưu Trí Mẫn dự đoán. Hiệu trưởng giải thích đây cũng không chỉ có học sinh trong thôn, còn có thôn bên cạnh, chê đi lên trấn quá xa nên cho con vào đây học.
Lưu Trí Mẫn gật gù.
Hai người đi cũng không nhanh, hiệu trưởng đi đến đâu sẽ giới thiệu một chút, nhưng Lưu Trí Mẫn càng đi càng nhíu chặt mày.
Tất cả chỗ này rất quen thuộc.
Cô nhất định đã đi qua.
Hơn nữa không chỉ đi một lần.
Có chút ký ức chầm chậm tua lại, trước mắt Lưu Trí Mẫn hiện lên từng hình cảnh, từng cảnh tượng.
Khuôn mặt lạnh lùng căng thẳng cực độ, đuôi lông mày đều nhiễm phải sắc bén.
Hiệu trưởng đi trước giới thiệu, không chú ý tới chuyển biến của cô, mãi đến khi Lưu Trí Mẫn nhìn chằm chằm mấy tấm ván gỗ ở cửa, bà mới quay đầu lại: "Lưu tiểu thư?"
Lưu Trí Mẫn hoàn hồn: "Hả?"
Sau đó cô cúi đầu: "Xin lỗi, hiệu trưởng vừa nói gì?"
Hiệu trưởng hòa cái cười: "Lưu tiểu thư sao rồi?"
Lưu Trí Mẫn cụp mắt: "Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ đến tối qua, tôi và Mẫn Đình có chút hiểu lầm nhỏ."
Hiệu trưởng cười cười: "Có hiểu lầm sao, kia mau đến giải thích cho rõ."
Ánh mắt Lưu Trí Mẫn sâu sắc, vẻ mặt hờ hững: "Hiệu trưởng nói đúng."
Chỉ là, hiểu lầm của cô và nàng, không cần giải thích.
Chỉ cần củng cố.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro