Chương 86: Chị ơi, em về đến thành phố B rồi!

Vì có hai mẹ con Chu Hàm từng ở đây mà Kim Mẫn Đình vô cùng gắng sức, cả buổi chiều quét dọn hì hục, từ trong ra ngoài, nàng không bỏ một ngóc ngách nào, còn không cho Lưu Trí Mẫn động tay.

Nàng bảo phải tự xua đuổi vận xui.

Lưu Trí Mẫn thấy nàng nghiêm túc như vậy nên cũng ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế nhìn nàng dọn dẹp.

Ngồi nhìn nửa ngày rồi cô mới đứng dậy ra đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài.

Sàn nhà màu trắng bị Kim Mẫn Đình lau đến mức có thể soi gương được, Lưu Trí Mẫn bước đi để lại dấu giày cao gót mờ mờ, Kim Mẫn Đình nhìn bóng lưng cô, tò mò: "Chị nhìn gì thế?"

Nàng nói xong thì dùng cây lau nhà đi một đường để lau đi vết giày của cô, sau đó đứng cạnh nhìn theo hướng của cô tìm tòi.

Lưu Trí Mẫn quay đầu lại, thấy dáng vẻ nàng đang cúi đầu nhìn xuống, cô mím môi nói: "Không có gì."

Giờ phút này, Kim Mẫn Đình ở ngay trước mặt cô, ngay bên cạnh cô, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào nàng.

Cô không cần tiếp tục lén lút trốn sau rèm cửa căn phòng đối diện, thông qua kính cửa sổ để nhìn trộm nàng, nhìn nàng mấy giờ thì ra ngoài, sau đó cô sẽ giả vờ đi bộ để tình cờ gặp nàng.

Tiếc là, cô không may lắm, chưa được gặp nàng dù chỉ một lần.

Lưu Trí Mẫn nhớ lại năm tháng đó, vẻ mặt dịu dàng, Kim Mẫn Đình đặt cây lau nhà sang một bên, đứng cạnh Lưu Trí Mẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đối diện là một căn nhà, dường như cũng lâu rồi không còn ai ở. Bởi vì ngoài cửa dán đầy poster màu trắng, có nhiều tờ còn bị ố vàng rồi. Kim Mẫn Đình nhìn một lúc thì mở miệng: "Em nhớ là ở căn nhà đối diện có một bà, bà ấy rất thích nấu nướng, có những hôm ba không ở nhà em còn bế theo Nữ Vương sang nhà bà ăn trực cơ."

Nàng nói xong thì thấy thật xấu hổ.

Vẻ mặt Lưu Trí Mẫn càng thêm ôn nhu: "Em rất quý bà ấy sao?"

Kim Mẫn Đình không nhận ra Lưu Trí Mẫn hỏi như vậy khá kỳ lạ, nàng nghĩ một chút rồi nói: "Rất quý ạ."

Lưu Trí Mẫn gật gù không nói gì nữa.

Ánh mắt cũng theo hướng Kim Mẫn Đình nhìn căn nhà đã đóng kín cửa kia.

Chuyện giữa bà ngoại và Kim Mẫn Đình, cô đã được nghe rất nhiều. Mỗi ngày bà đều khoe là, ở nhà đối diện có một cô gái xinh đẹp vô cùng, lại còn ngoan ngoãn tốt bụng, thấy bà ở nhà một mình thì rất hay sang thăm bà.

Không giống các cô gái khác chút nào.

Khi đó Lưu Trí Mẫn còn nghĩ, có gì mà không giống, chắc bà ngoại nói quá.

Sau đó, lần đầu tiên nhìn thấy Kim Mẫn Đình qua cửa sổ, cô liền biết.

Quả thật không giống chút nào.

Đến nỗi khiến cô không thể rời mắt khỏi nàng.

Mỗi ngày, cô sẽ biết một số thứ về nàng qua lời kể của bà ngoại, mỗi ngày xuyên qua cửa sổ nhìn nàng sinh hoạt, nghĩ ngợi nếu gặp nàng thì mình nên nói gì để bắt chuyện.

Đáng tiếc, sau khi cô đến đây thì Kim Mẫn Đình lại chưa từng sang nhà bà chơi.

Thời gian đó nàng dường như vô cùng bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về trễ, có hôm còn nửa đêm mới về đến nhà. Lưu Trí Mẫn ở trên tầng nhìn nàng vào nhà, nhìn phòng nàng sáng đèn, nhìn bóng dáng xinh đẹp của nàng phản chiếu lên cửa sổ xong, cô mới yên lòng đi ngủ.

Có lúc, khi cô dậy sớm cũng sẽ nhìn thấy nàng ôm một con mèo màu vàng khá béo đứng dưới tán cây, hoặc là đang mắng con mèo không nghe lời.

Vẻ mặt lúc đó của nàng rất nghiêm túc, con mèo ngồi xổm trước mặt nàng cũng ngẩng đầu kêu meo meo, giống như cả hai đang tranh cãi vậy.

Một người, một mèo, dáng vẻ vô cùng xinh đẹp.

Khiến Lưu Trí Mẫn không nhìn được, cũng vui vẻ theo.

Sau khi đã lén lút nhìn Kim Mẫn Đình rất lâu, Lưu Trí Mẫn liền quyết định phải quang minh chính đại gặp mặt nàng, muốn đứng trước mặt nàng, giả vờ tạo ra một buổi ngẫu nhiên gặp.

Nhưng vận may cô không đến.

Chưa có dịp tình cờ gặp Kim Mẫn Đình, bà ngoại đổ bệnh, vào bệnh viện được vài ngày thì bà mất, sau đó, ba mẹ đón cô về nước A.

Từ đầu đến cuối, cô không kịp nói với Kim Mẫn Đình một lời, dù chỉ là một câu giới thiệu về bản thân vô cùng đơn giản.

Cứ như vậy kết thúc một khoảng thời gian thầm mến.

Khi đó còn quá trẻ, cô nghĩ rằng thời gian sẽ khiến cho tình cảm kia bay mất, cho nên mới về nước A xa xôi.

Nhưng Lưu Trí Mẫn sai rồi, tình yêu từ cái nhìn đầu tiên đó, không hề bị thời gian bào mòn, mà càng ngày càng lắng đọng trong lòng, tùy tiện chạm nhẹ đều có thể gợi lên sự yêu thương ấy.

Kim Mẫn Đình nhìn Lưu Trí Mẫn mãi không nói gì, không nhịn được hỏi: "Chị đang nghĩ gì thế?"

Lưu Trí Mẫn nghiêng đầu nhìn nàng: "Đang nghĩ về em."

Kim Mẫn Đình: ...

Gò má nàng ửng đỏ, khuôn mặt cáu lên quay đi, cảm thấy cô không đứng đắn chút nào.

Lưu Trí Mẫn vô tội sờ sờ mũi.

Cô đang nghĩ về nàng thật mà.

Nào có nói sai đâu.

Lưu Trí Mẫn thấy Kim Mẫn Đình đã dọn phòng khách xong, đang thở phào nhẹ nhõm, sau đó nàng nhìn chằm chằm vào một căn phòng, nghĩ ngợi một chút vẫn đi vào.

Đó là phòng cũ của nàng.

Bên trong không có nhiều đồ, một giá sách, tủ quần áo và một cái giường, không có gì đặc biệt.

Lưu Trí Mẫn theo chân Kim Mẫn Đình đi vào, thấy nàng nhón chân lên cầm lấy một quyển sách, sách rất dày, bìa màu đen, cô không hiểu hỏi nàng: "Em lấy nó làm gì?"

Kim Mẫn Đình không trả lời cô, ngón tay khẽ vuốt bìa sách, sau đó thở dài mở quyển sách ra. Lúc này, Lưu Trí Mẫn mới thấy có một lá thư kẹp ở trong.

Xem đã để đó rất lâu, lá thư đều ố vàng.

Kim Mẫn Đình cầm lá thư nói: "Thật ra hôm nay về đây, em có lý do, là lấy lá thư này."

Lưu Trí Mẫn đến gần nàng, thấy trên thư viết ba chữ Kim Mẫn Đình, nét chữ màu đen, rất đẹp.

Cô cụp mắt nói: "Liên quan đến bạn cũ của em à?"

Người bạn cũ này, đương nhiên là người mà lần trước nàng đến nghĩa trang để thăm.

Kim Mẫn Đình gật đầu: "Coi như thế đi."

Lưu Trí Mẫn hiểu rõ, cầm lấy quyển sách dày nặng trên tay nàng, gập lại, đặt về chỗ cũ.

Không khí có chút nặng nề, Kim Mẫn Đình cầm thư mím môi nói: "Thật ra..."

Lúc này, có tiếng chuông điện thoại vang lên ngắt lời nàng, Kim Mẫn Đình mang đến đưa cho cô: "Chị nghe đi này."

Lưu Trí Mẫn cầm điện thoại, nhìn dãy số trên màn hình mà nhíu mày, bấm nút nghe.

"Alo."

Đầu bên kia, người nói đang rất vui vẻ, cười cười: "Chị ơi, em về đến thành phố B rồi!"

Lưu Trí Mẫn càng nhíu chặt mi lại: "Về thành phố B? Sao em lại về đây? Mẹ biết không?"

Lưu Huyên bĩu môi: "Em nói với anh cả rồi. Sao em không được về? Chị không biết em ở nhà sắp trầm cảm đến nơi rồi. Ngày nào cũng nghe mẹ với anh cả nói về ba, dựa vào đâu muốn em phải nghe?"

"Em không muốn nghe. Rõ ràng không phải em gây lỗi, lí nào lại khuyên dạy em chứ?"

Tâm trạng Lưu Huyên hơi kích động. Bình thường không bao giờ cô bé dám có thái độ đó mà nói chuyện với Lưu Trí Mẫn. Nhưng có lẽ do ảnh hưởng từ chuyện của Lưu Trác khiến em phải kìm nén nhiều thứ, giờ mới không biết giữ mồm giữ miệng như vậy.

Nói xong, em cũng tự giật mình, yếu ớt nói thêm: "Chị, em xin lỗi."

Lưu Trí Mẫn mím môi: "Không sao, em ở sân bay à? Để chị bảo Tống Vũ Kỳ đi đón."

Lưu Huyên: "Không cần đâu, bác Lý đã cho xe đến đón em rồi."

"Bác Lý bảo gần đây chị đều ở biệt thự riêng, em đến đó gặp chị luôn nhé? Em sắp đến rồi."

Cô bé cẩn thận hỏi, Lưu Trí Mẫn nhẹ dạ: "Hiện tại chị không ở nhà."

Lưu Huyên: "Không sao, em chờ chị về cũng được."

Lưu Trí Mẫn nghĩ một chút nói: "Ừ, cũng được."

"Chị sẽ về sớm."

Lưu Huyên vội nói: "Không cần đâu, em tự lo cho mình được."

Nói xong, bé sợ làm phiền cô nên nói thêm một hai câu thì cúp máy.

Kim Mẫn Đình thấy Lưu Trí Mẫn nhíu mày bèn hỏi: "Sao vậy?"

Lưu Trí Mẫn cụp mắt: "Không có gì, em gái chị đến đây."

Kim Mẫn Đình dạ một tiếng, đặt lá thư vào túi rồi kéo tay Lưu Trí Mẫn: "Thế mình mau về thôi, cũng không biết Chi Lợi có biết tiếp đón em ấy không nữa."

Lưu Trí Mẫn đang đi đến cửa nghe thế thì khựng lại, mặt biến sắc.

Kim Chi Lợi!

Sao cô có thể quên Kim Chi Lợi đang ở nhà mình cơ chứ?

Lưu Trí Mẫn vội gọi cho Lưu Huyên, chuông kêu vài lần mới có người nhấc máy, Lưu Huyên: "Dạ, chị?"

"Đừng về nhà chị."

Lưu Trí Mẫn lạnh lùng: "Bảo bác Lý đưa về nhà cũ đi, chị sẽ đến đó ngay."

Lưu Huyên không hiểu hỏi: "Ủa sao? Em về đến nhà chị rồi nè."

Bé bảo bác Lý mở cửa xong, thế là Lưu Trí Mẫn nghe được giọng bé rít gào.

"KIM CHI LỢI!!!!"

Lưu Trí Mẫn mím môi, vẻ mặt khó chịu, cô kéo Kim Mẫn Đình ra khỏi nhà. Kim Mẫn Đình ngơ ngác nhưng cũng không hỏi gì thêm, khóa cửa xong thì đi theo cô xuống dưới.

Lục Hàn đang đứng chờ, thấy hai người đi xuống thì liền mở cửa xe, Lưu Trí Mẫn lạnh lùng nói: "Về biệt thự, nhanh lên."

Kim Mẫn Đình không hiểu sao cô lại vội vã như vậy, cho rằng liên quan đến em gái, nàng vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Chị yên tâm, Kim Chi Lợi sẽ chăm sóc em ấy được."

Lưu Trí Mẫn quay đầu nhìn nàng, mặt càng nặng nề, cụp mắt xuống.

Phải giải thích với Mẫn Đình như nào?

Chính vì có Kim Chi Lợi nên cô mới phải vội trở lại đây.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro