Chương 99: Lưu tổng cần dập lửa
Lưu Huyên đốt gần hết pháo bông mới nhìn sang hai người ngồi trên băng ghế kia, em khịt khịt mũi, nói thầm: "Không thấy lạnh chắc?"
Trả lời em chính là một cơn gió thật lạnh.
Kim Chi Lợi vẫn đang đốt pháo, tiếng bật lửa lách tách kêu, không bao lâu liền nghe thấy tiếng đoàng đoàng, pháo hoa bay lên trời bung lụa.
"Chơi nữa không?"
Kim Chi Lợi nhìn Lưu Huyên cầm hai cây pháo bông dài đang nhìn hai người kia, cô cũng nhìn sang, nét mặt lóe lên tia dịu dàng.
Lưu Huyên hoàn hồn, thấy Kim Chi Lợi đứng cạnh mình, em hơi cứng nhắc nói: "Chơi... chơi tiếp."
Kim Chi Lợi đốt pháo bông trên tay em.
Tiếng xèo xèo của pháo bông vang lên.
Vẻ mặt Lưu Huyên che giấu dưới lớp khói trắng của pháo, giọng nói xa xăm:
"Kim Chi Lợi."
Kim Chi Lợi quay đầu nhìn sang: "Hửm?"
Lưu Huyên cắn cắn môi: "Xin lỗi chị."
Không giống thái độ khó chịu thường ngày, cũng không phải ra vẻ cứng rắn, câu xin lỗi này của em pha chút hổ thẹn của bản thân. Kim Chi Lợi nghe xong cũng chỉ lấy thêm hai cây pháo, châm lửa.
Phía trước lại bốc lên ánh sáng lấp lánh của pháo bông.
"Không sao."
Kim Chi Lợi hờ hững mở miệng.
Lưu Huyên vung vẩy pháo bông trên tay, vẽ ra một đường cong xinh đẹp trong không khí, em ngồi xuống một cái dụng cụ thể dục gần Kim Chi Lợi nhất, vẻ mặt rầu rĩ.
"Mẹ tôi đã từng tự tử."
"Không bao lâu sau ngày ông ấy đưa chị về nhà."
"Tôi rất sợ hãi, khi đó chỉ có tôi ở nhà một mình, chị hai đã giam mình trong phòng, anh cả thì ở công ty, chỉ còn mình tôi, tôi không biết phải làm gì, tôi..."
Lưu Huyên nhắc đến chuyện cũ, tâm trạng hơi kích động, ánh mắt em ửng đỏ như sao, trong mắt dập dờn sóng nước, đầu mũi chua xót. Kim Chi Lợi bước lên cạnh em, hai tay giữ lấy đôi vai gầy: "Đừng nói nữa."
"Trước mắt đều là màu đỏ."
"Mẹ tôi nằm trong bồn tắm, bà ấy..."
Kim Chi Lợi ôm lấy vai em, kéo em vào lòng, vỗ vỗ lưng: "Đừng nói nữa."
Giọng cô trầm ấm, khiến cho người nghe không khỏi cảm thấy bình tâm lại.
Lưu Huyên quả nhiên không nói nữa.
Nhưng Kim Chi Lợi có thể hiểu rõ tâm trạng của em chỉ qua vài câu nói.
Khi đó em mới mười sáu tuổi, vừa biết được ba mình có tình nhân, còn có con riêng, quay đầu lại thì thấy mẹ tự sát, chỉ thiếu vài giây nữa, em liền vĩnh viễn mất đi mẹ mình.
Chuyện xấu xảy ra liên tục như vậy, đương nhiên khiến em phải tìm mục tiêu để hận.
Mà Kim Chi Lợi, đã trở thành mục tiêu đó.
Chẳng trách ba năm trước và lần gặp lại mới đây, ánh mắt em như thể cả hai có thâm cừu đại hận.
Đúng vậy.
Đây chính là thâm cừu đại hận.
Khóe miệng Kim Chi Lợi mấp máy, tay vẫn vỗ lưng Lưu Huyên.
Lưu Huyên trong lòng cô rầu rĩ nói: "Kim Chi Lợi, xin lỗi chị."
Kim Chi Lợi mở miệng nhưng không nói gì.
Làm sao biết ai đúng ai sai đây?
Giữa bọn họ, cái thiếu không phải là câu xin lỗi.
Cô vỗ vỗ lưng em: "Đừng nghĩ nhiều, đi về nhà thôi."
Lưu Huyên cúi đầu: "Ừm."
Hai người đi khỏi quảng trường thì Lưu Trí Mẫn và Kim Mẫn Đình cũng đứng lên trở về.
Lúc về đến nhà, Lưu Trí Mẫn nhận ra ánh mắt Lưu Huyên còn đỏ, trong mắt vẫn còn chút nước, cô kéo tay em hỏi: "Sao thế?"
Cô tin rằng Kim Chi Lợi sẽ không đi chọc Lưu Huyên. Nhưng Lưu Huyên có đi chọc Kim Chi Lợi hay không thì cô không chắc.
Kim Mẫn Đình cũng nhận ra Lưu Huyên khác lạ, nàng nhíu mày: "Có phải Chi Lợi nói gì..."
"Không ạ."
Lưu Huyên ngắt lời Kim Mẫn Đình, ngẩng đầu cười cười: "Không có gì, chị hai và chị dâu không cần lo, vừa rồi dưới lầu gió hơi to thôi."
Lưu Trí Mẫn và Kim Mẫn Đình nhìn nhau, gật đầu nói: "Không có gì thì tốt rồi."
Kim Chi Lợi về nhà thì đến cho Yên Yên ăn, Kim Mẫn Đình ngồi xổm xuống cạnh cô, xoa đầu Yên Yên: "Con bé sao vậy?"
"Hả?"
Kim Chi Lợi nghi hoặc nhìn nàng, sau đó hiểu ra: "Không có gì đâu, gió thổi mạnh, thổi đến nỗi cô bé khóc ấy."
Nói xong cô còn lắc đầu chân thật bồi thêm: "Thật yếu ớt."
Kim Mẫn Đình:....
Nàng nhìn ánh mắt Kim Chi Lợi, đương nhiên biết cô không nói thật, nhưng nàng cũng tin cách hành xử đúng mực của Kim Chi Lợi, cũng tin lý do của cô, bèn phụ họa theo: "Đúng là yếu thật."
Kim Chi Lợi quay đầu nhìn nàng, sau đó cả hai mỉm cười.
Yên Yên ăn no xong, đi loạng choạng, nó cọ cọ chân Kim Chi Lợi, ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó lắc mông đi đến bên cạnh Kim Mẫn Đình kêu: "Meo~~~"
Kim Mẫn Đình ôm nó vào lòng, tay xoa xoa bụng nó, toàn thịt là thịt.
Hình như so với lúc mới đến lại béo hơn rồi.
Yên Yên thoải mái nằm trong lòng nàng rên hừ hừ, nhắm mắt hưởng thụ, đầu còn cọ cọ bàn tay Kim Mẫn Đình.
Kim Chi Lợi thu dọn các thứ xong đứng dậy hỏi: "Mấy người có định về bên kia không?"
Lưu Trí Mẫn nhìn Lưu Huyên: "Chúng tôi..."
"Không đi."
Kim Mẫn Đình ngắt lời Lưu Trí Mẫn: "Không về đâu, tuyết vẫn còn rơi, không gọi được xe, không về nữa."
"Tiểu Huyên, em thế nào?"
Lưu Huyên mím mím môi: "Em sao cũng được."
Kim Mẫn Đình vuốt ve Yên Yên, cười nói: "Tốt quá, vậy tất cả đều ở lại."
Căn hộ này có ba phòng, trước đây ba nàng một phòng, nàng một phòng, phòng còn lại cho khách đến chơi, giờ thì Kim Chi Lợi và Lưu Huyên mỗi người một phòng, nàng và Lưu Trí Mẫn ở chung, Yên Yên đương nhiên ở cùng hai người rồi.
Kim Mẫn Đình ngồi trên giường, Yên Yên ngồi trên chân nàng, nàng cúi đầu chăm chú vuốt lông nó, thấy Lưu Trí Mẫn đi vào cởi áo khoác, nàng hỏi: "Chị nghĩ Kim Chi Lợi và Tiểu Huyên vừa rồi làm sao?"
Lưu Trí Mẫn hơi nhíu mày: "Chị không biết."
"Nhưng mà, dù thế nào thì cũng không phải chuyện xấu."
Nhìn thái độ của Lưu Huyên liền cảm giác được em đối với Kim Chi Lợi đã khác xưa.
Kim Mẫn Đình gật đầu.
Quả thực không phải chuyện xấu.
Lưu Trí Mẫn đi đến giường vỗ vỗ đầu Yên Yên, nói với Kim Mẫn Đình: "Chị đi rửa mặt."
Kim Mẫn Đình ngẩng đầu: "Vâng."
Vừa rồi hai người thân mật bên ngoài hơi lâu, đôi môi đầy đặn của Kim Mẫn Đình hơi sưng, cũng không quá rõ nhưng nhìn kỹ thì vẫn nhìn ra chút đầu mối.
Lưu Trí Mẫn nhìn chằm chằm môi nàng, nửa ngày mới quay đầu đi ra ngoài.
Cô đi tới cửa phòng vệ sinh thì nghe thấy bên trong có tiếng nói truyền ra.
"Kim Chi Lợi, chị cố ý phải không?"
"Không phải."
Kim Chi Lợi vẫn luôn từ tốn nói: "Vừa rồi em ở bên ngoài bị gió thổi, cần ngâm một lúc."
"Vậy cũng không cần..."
"Đừng nghịch."
Lưu Trí Mẫn đứng ở cửa nhưng chưa đi vào, lát sau Lưu Huyên đạp dép đi ra, thấy cô đứng ở cửa nhăn mặt gọi: "Chị hai."
"Ừ."
"Em về phòng trước."
Lưu Huyên cúi đầu rời đi.
Lưu Trí Mẫn đi vào phòng vệ sinh, thấy Kim Chi Lợi ngồi đó, ngâm chân.
Một cái thau lớn bên trong là nước bốc hơi nghi ngút, Kim Chi Lợi tự nhiên nói: "Ngâm cùng không?"
Lưu Trí Mẫn xua tay: "Khỏi đi."
Kim Chi Lợi đứng lên, vừa đổ nước vừa nói: "Cũng phải, chắc hẳn chị cũng không lạnh, lát nữa không chừng còn cần dập lửa."
Lưu Trí Mẫn khụ một tiếng nhìn Kim Chi Lợi đi khỏi.
Cô ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương, gò má ửng đỏ.
Lưu Trí Mẫn ở trong phòng vệ sinh nửa ngày, Kim Mẫn Đình chờ lâu không nhịn được nữa bèn đi tìm người, không thấy ai, nhưng lại nghe thấy trong phòng Lưu Huyên có tiếng trò chuyện, nàng rón rén đi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt sau đó nhanh chóng về phòng.
Yên Yên đang ngủ trên giường rồi, thấy nàng mở cửa thì ngái ngủ meo một tiếng rồi lại vùi đầu tiếp tục ngon giấc. Kim Mẫn Đình đứng cửa nghĩ một lúc thì nhìn đến tập vở bìa đen ở gần đó.
Lưu Trí Mẫn về phòng thì thấy Kim Mẫn Đình mặc áo ngủ màu hồng nằm lì trên giường, hai chân cong lên, Yên Yên cuộn mình bên người nàng say ngủ.
Cô lặng lẽ đóng cửa lại, đi hai bước đến bên giường thấy nàng đang nằm xem tranh.
Kim Mẫn Đình giãn mày, vẻ mặt vui thích, thấy người và cảnh vật trong tranh thì không khỏi thích thú, nét mặt dịu dàng.
Lưu Trí Mẫn từ từ ngồi xuống cạnh nàng: "Đẹp không?"
Kim Mẫn Đình không quay đầu lại trả lời: "Đẹp lắm, chị xem hoa này, em sắp không nhớ nổi nữa rồi."
Lưu Trí Mẫn ghé đến gật đầu: "Chị cũng thấy đẹp."
Đặc biệt là người trong tranh, mỗi cái nhíu mày, mỗi một nụ cười, đều mê người đến thế.
Kim Mẫn Đình nghe ra lời này có ý khác, cô quay đầu nhìn Lưu Trí Mẫn, bốn mắt nhìn nhau, Lưu Trí Mẫn dính vào cũng không quên tắt đèn trong phòng.
Căn phòng rơi vào tối đen.
Kim Mẫn Đình cảm nhận được cơ thể Lưu Trí Mẫn đè lên, lo lắng kêu: "Cuốn... ưm... vở."
Đáp lại nàng là tiếng cuốn vở bị đặt lên tủ đầu giường.
Trong bóng tối, tất cả đều không rõ ràng, Kim Mẫn Đình ngước mắt quay đầu, đối diện là cánh môi Lưu Trí Mẫn, sau đó cơ thể bị người kia ôm lấy, một bàn tay chạm vào eo nàng, vén lên áo ngủ mỏng manh.
Chạm vào làn da láng mịn, còn có mùi thơm sữa tắm tỏa ra, Lưu Trí Mẫn vùi đầu vào cổ Kim Mẫn Đình, dùng lưỡi họa lại đường nét da thịt, tay kia đã không kiêng nể gì bắt đầu công thành đoạt lũy.
Một chút kháng cự nho nhỏ của Kim Mẫn Đình liền bị đánh tan tác, mặc cho người kia châm lửa nơi nơi, công phá thành trì, hai tay vô thức tìm đến mái tóc của Lưu Trí Mẫn, kẹp tóc rơi ra, mái tóc của cô rơi xuống cổ và mặt nàng.
Xúc cảm ngứa ngứa kết hợp cùng phản ứng của cơ thể khiến nàng không chịu nổi, trên trán toát ra lấm tấm mồ hôi.
Trong phòng, Yên Yên đã nhảy xuống giường leo lên nóc tủ quần áo từ khi nào, nó tìm một chỗ thoải mái nằm xuống, tiếng ngáy không lớn lắm, ít nhất trong phòng tràn ngập tiếng hoan ái nên không thể nghe rõ tiếng ngáy của nó.
Đầu óc Kim Mẫn Đình rối loạn không nghĩ được gì, chỉ có thể đắm chìm trong động tác của Lưu Trí Mẫn.
Đêm nay Lưu Trí Mẫn dường như đặc biệt có hứng, không hề để ý Kim Mẫn Đình yếu ớt xin tha, hai người từ trên giường chuyển đến ghế quý phim sau đó lại sang ghế sofa đơn chiến đấu, mãi đến nửa đêm, Kim Mẫn Đình không nhấc nổi tay nữa, được Lưu Trí Mẫn bế lên giường.
Nàng cảm giác được Lưu Trí Mẫn thay quần áo mới cho mình rồi nặng nề thiếp đi.
Lưu Trí Mẫn xuống giường, đi tới đống quần áo lộn xộn trên sàn, cúi xuống lấy trong túi ra một cái hộp.
Là một cái hộp hình chữ nhật.
Cô mở hộp ra, sau đó quay đầu nhìn dáng ngủ thân thuộc của Kim Mẫn Đình, đôi môi vẽ lên một đường cong đẹp đẽ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro