Chap 10



Hơn sáu giờ tối, có một chàng trai đeo khẩu trang và kính râm cỡ lớn đến phòng Minjeong. Trong lòng y tá đi ngang qua rất kích động, scandal trên mạng quả nhiên là thật, Lee Chihoon tới thăm Kim Minjeong!

Lúc này trong phòng bệnh, Minjeong đang nằm nghiêm chỉnh, gương mặt nở nụ cười đúng mực:

- Chihoon, sao cậu lại tới đây, bị chụp được ảnh thì quản lý nhà cậu lại thêm phiền.

Lee Chihoon tháo khẩu trang và kính râm xuống, lộ ra gương mặt đẹp trai tinh tế:

- Em xuất viện lâu như vậy vẫn không có thời gian tới thăm chị, hôm nay đóng phim xong, rảnh rỗi nên mang ít đồ ăn cho chị.

Minjeong:

- Cám ơn, phiền cậu rồi.

Lee Chihoon vội nói:

- Sao phiền chứ, tại em nên chị mới thế này, không thể chăm sóc chị em đã rất áy náy.

- Không sao không sao, tôi cũng sắp khỏi rồi.

- Ừm, vậy em yên tâm.

Lee Chihoon xách mấy túi đựng hộp bánh ngọt phía sau đến bên giường nàng:

- Đây là bánh ngọt lần trước em đi Nhật Bản đặc biệt mua về, chị nếm thử xem.

Nói rồi Lee Chihoon liền mở hộp ra, bánh ngọt hình vuông nhỏ màu anh đào, mềm mềm dẻo dẻo, nhìn khiến người ta vô cùng thèm. Mắt Minjeong sáng lên:

- Là cái này à, hồi trước có người bạn mang cho tôi, quả thực ngon lắm.

Lee Chihoon vui vẻ nói:

- Chị thích là tốt rồi.

Minjeong vừa định đưa tay lấy thì Joohyun bỗng hiện ra phía sau Lee Chihoon, nhìn nàng với ánh mắt sâu xa, nàng giật mình, ừm, dạo này mình mập lên mấy ký...

Lee Chihoon hỏi:

- Sao không ăn?

Minjeong ho khan, lặng lẽ rút tay về:

- Tôi vừa ăn cơm xong, bánh này để lát nữa ăn mới tốt.

- Ừ, vậy để tôi cất lại giúp cho.

Minjeong lưu luyến nhìn theo, nghĩ bụng đợi Joohyun đi rồi nàng sẽ lén ăn một miếng.

Mấy phút sau, Joohyun cuối cùng cũng ra khỏi phòng bệnh, Minjeong vừa định nói là mình lại muốn ăn bánh ngọt thì Lee Chihoon chợt nói:

- Minjeong, mấy lời bình luận trên mạng lần trước khiến chị uất ức rồi.

Minjeong hoàn hồn:

- Lần trước, ý cậu là scandal của chúng ta?

Lee Chihoon ừ:

- Có vài bình luận của fan quá mức cực đoan.

- Không sao, loại chuyện này tôi gặp nhiều rồi.

Minjeong vỗ vỗ vai cậu ta, nói không sao cả:

- Người trong giới showbiz sao có thể không bị mắng mấy câu chứ.

Lee Chihoon rũ mí mắt, rầu rĩ nói:

- Nhưng em không vui.

- Sao thế?

Minjeong thấy Lee Chihoon ủ rũ thì lòng lại mềm đi, khuôn mặt đẹp trai này tưởng chừng có thể bấm ra nước, nàng đau lòng an ủi:

- Việc này thường thôi mà, cậu đừng suy nghĩ nhiều, thật đấy.

Lee Chihoon nghe vậy ngước mắt nhìn nàng, ngữ khí hơi kích động:

- Nhưng em không thích thấy chị bị người ta mắng, cũng không thích người khác nói không tốt về chị, còn nữa, trên mạng nói không hợp gì gì đó, họ đã không biết mà còn nói lung tung.

Minjeong sững sờ, câu trước thì nàng hiểu, nhưng câu sau là ý gì?

Không đợi cô phản ứng, Lee Chihoon đột nhiên đưa tay bao lấy mu bàn tay nàng:

- Minjeong, chị đừng lo, em sẽ không để người khác tùy tiện mắng chị.

- Hả?

Đầu Minjeong như bị kẹt cửa, chưa phản ứng kịp, câu này sao nghe cứ thấy không bình thường nhỉ:

- Ý cậu là?

Mặt Lee Chihoon hơi ửng đỏ:

- Em, em rất thích chị, Minjeong...

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa chợt vang lên tiếng lật giấy khe khẽ.

Dù âm thanh rất nhỏ vẫn khiến Minjeong thình lình nhìn về phía cửa, âm thanh này nàng vô cùng quen thuộc, Jimin luôn là vừa xem gì đó vừa đi về phía nàng.

Quả nhiên, ngoài khung cửa không biết từ bao giờ đã có một bóng dáng cao ngất mặc áo blouse trắng đang đứng.

Thấy Minjeong không nhìn mình, Lee Chihoon cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt nàng.

Jimin khép kẹp lại tài liệu, ngước mắt nhìn hai người, ánh mắt hờ hững, mơ hồ dường như có ánh sao lóe lên, cô chỉ nhìn một cái rồi định xoay người rời đi.

- Đợi đã!

Minjeong dùng tư thế cá chép uốn mình, nhảy thẳng xuống giường, sau đó nhảy lò cò về phía Jimin:

- Bác sĩ Yu, chắc chắn là cô tới kiểm tra sức khỏe cho tôi nhỉ, mau vào mau vào, đừng ngại.

Jimin:

- ...

Minjeong không biết Jimin đến từ khi nào, cũng không biết cô đã nghe được những gì, nhưng bây giờ điều tương đối quan trọng chính là, nàng không muốn tiếp tục đề tài của Lee Chihoon.

Quả nhiên, Lee Chihoon thấy bác sĩ đi vào bèn đứng dậy:

- Minjeong...

Minjeong thầm thở dài, trước đây cậu ấy luôn gọi chị Minjeong chị Minjeong, hôm nay đổi cách xưng hô lâu như vậy mà nàng vẫn chưa nhận ra.

- Chihoon à, hôm nay cậu về trước đi ha, tôi thế này không tiện tiễn cậu, cậu ra ngoài nhớ cẩn thận, đừng để người khác nhận ra.

Lee Chihoon hơi ủ rũ nhưng bây giờ có người ngoài, cậu cũng không tiện nói gì nữa:

- Vậy, lần sau em lại tới thăm chị.

- Được được được, lần sau gặp lần sau gặp.

Lee Chihoon đi rồi, Jimin gỡ bàn tay bấu lấy cánh tay mình ra, lùi về sau hai bước:

- Tôi không phải tới kiểm tra mà là tới đưa kết quả cho cô. Minjeong rút lấy tờ kết quả, đặt bừa bên cạnh:

- Cái này không quan trọng, may mà Jimin đến.

Jimin liếc nàng:

- Sao thế?

- Jimin còn hỏi em sao thế?

Minjeong ngồi xuống bên giường:

- Ban nãy có phải Jimin nghe được gì rồi không?

Jimin nhàn nhạt ừm một tiếng.

Minjeong lườm cô:

- Jimin nghe được mà không vào, còn định đi nữa, vị hôn thê của Jimin bị tỏ tình đấy.

Jimin bình tĩnh nhìn nàng:

- Không phải cô rất thích cậu ta sao?

- Em...

Minjeong phản ứng lại, hình như khi nàng chưa biết bác sĩ Yu là Yu Jimin và khi Lee Chihoon còn ở bệnh viện, nàng đã thể hiện sự lưu luyến si mê một cách sâu sắc của mình dành cho Lee Chihoon ngay trước mặt Jimin.

Minjeong hơi thẹn thùng, Jimin lúc đó có thể xem là bị cắm một cái sừng thật to nhỉ...

Nhưng bây giờ xem ra, người ta chẳng có cảm giác gì ráo, ôi cảm giác thất bại dữ dội!

- Minjeong, Lee Chihoon đi rồi?

Joohyun đi vào, thấy Jimin đứng đây thì hơi ngẩn người:

- Bác sĩ Yu, cô cũng ở đây à?

Jimin gật đầu với cô ấy rồi xoay người ra cửa.

Joohyun nhìn bóng lưng Jimin, quay đầu hỏi Minjeong:

- Lee Chihoon nói gì với em vậy?

Minjeong híp mắt, đánh mạnh vào gối:

- Yu Jimin, xem như Jimin lợi hại.

- Hả? Bác sĩ Yu lại làm sao?

- Không có gì.

Minjeong không vui nói.

Joohyun ngồi bên cạnh nàng, lấy bánh ngọt kia qua, cầm một cái lên ăn:

- Lee Chihoon có tâm, sao cậu ta biết em thích ăn mấy thứ này?

Minjeong nhìn những món bánh ngọt kia, chợt nhớ tới ban nãy Lee Chihoon muốn nói lại thôi:

- Joohyun, Lee Chihoon vừa nói thích em.

- Phụt... khụ khụ khụ!

Joohyun sặc hồi lâu mới khó có thể tin mà hỏi:

- Cái gì? Cậu ta thích em?

- Chị kinh ngạc như vậy làm gì? - Minjeong ghét bỏ nói - Lẽ nào chị cảm thấy mọi người đều mắt kém như Yu Jimin à?

- Không phải, sao đột nhiên cậu ta nói như vậy, loại tin tức này không đùa được đâu.

- Chị yên tâm, không ai biết cả, em sẽ nói rõ với cậu ấy.

Joohyun lắc đầu bất đắc dĩ:

- Em đó, sau này không có chuyện gì thì bớt cười đầy yêu khí với người khác đi, tiểu nam sinh vừa vào showbiz mới nổi tiếng như Lee Chihoon bị em câu dẫn là rất bình thường. Có điều em yên tâm, quản lý của cậu ta sẽ không để cậu ta làm loại chuyện phá hủy con đường nổi tiếng như vậy. Đương nhiên, dần dần chính cậu ta cũng hiểu, em không phải là đối tượng tốt đẹp gì.

Khóe miệng Minjeong giật giật:

- Yêu khí? Câu dẫn? Không phải đối tượng tốt đẹp? Joohyun nữ sĩ, chị đúng là quản lý của em sao?

Joohyun nhướng mày với nàng:

- Được rồi được rồi, chị đùa mà, ngoại trừ quá mê trai đẹp ra thì em là một thanh niên năm tốt mẫu mực.

- Đệch, cút cút cút.

Joohyun vui vẻ, kỳ thực cô nói cũng không sai, Minjeong trông có vẻ diêm dúa lẳng lơ nhưng thực tế bị người nhà quản rất chặt, do từ nhỏ đến lớn đã tồn tại một vị hôn "phu" như vậy nên ngay cả cơ hội để nàng lén lút quen bạn trai cũng không có. Thế là, giai đoạn bình thường đùa giỡn con trai của Minjeong đã bị bóp chết từ trong trứng nước.

Chẳng qua lần này, người nàng muốn chọc ghẹo danh chính ngôn thuận là của nàng, hẳn không ai tới quấy rầy, nhưng... Joohyun hy vọng lần này không phải là do cảm giác mới mẻ của Minjeong quấy phá.

Cái chân bị thương của Minjeong gần như khỏi rồi, theo lý mà nói, nàng đã có thể xuất viện về nhà nhưng vị đại minh tinh này hình như thích phòng bệnh này hay sao ấy, cứ nói muốn ở thêm mấy ngày.

- Bác sĩ Yeji, có bệnh nhân à?

Minjeong thân thiết chào hỏi Yeji đi ngang qua phòng bệnh của mình, Yeji gật đầu, lịch sự hỏi:

- Thương thế của cô Kim sao rồi?

- Gần như khỏe rồi.

- Vậy thì tốt.

- Ôi đúng rồi bác sĩ Yeji, cô có thấy bác sĩ Yu không?

Gương mặt Yeji đầy ắp ý cười:

- Tôi phát hiện, câu mà cô Kim hỏi tôi nhiều nhất chính là Jimin đang ở đâu.

Minjeong nhướng mày:

- Thật à?

- Thật, xem ra cô Kim rất thích Jimin.

- Bị cô nhìn ra rồi, tôi ấy mà, thực sự rất thích cô ấy.

Minjeong nói mà nghiến răng nghiến lợi.

Yeji ngẩn người, thực không ngờ nàng lại thản nhiên như vậy:

- Con người Jimin khá nhạt nhẽo, cô Kim nếu thật sự thích thì phải chịu chút khổ rồi.

Minjeong nhún nhún vai không sao cả:

- Không sao, mặc kệ cô ấy nhạt nhẽo hay không, dù sao...

Nàng kịp thời thắng xe lại, trong lòng lặng lẽ bổ sung cho hoàn chỉnh câu, dù sao đều là của tôi.

- Khụ khụ, vậy cô biết bây giờ cô ấy ở đâu không?

Yeji nói:

- Vừa thấy ở hành lang bên kia.

- Cám ơn bác sĩ Yeji.

Nói rồi, Minjeong chống gậy khập khiễng đi theo hướng Yeji chỉ.

Yeji nhìn bóng lưng yểu điệu ấy, cười than:

- Jimin gặp phải một kình địch rồi.

⭐️

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro