Chương 27

Nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, Kim Mẫn Đình trùm kín chăn. Nhìn thấy dáng người cao gầy kia, nàng hừ một tiếng. Nhưng mà, giữa đôi lông mày rõ ràng mang theo sự vui vẻ.

"Hừ, tan làm mới chịu đến thăm tôi."

Lưu Trí Mẫn vừa mới đi vào hơi khựng lại một chút, nhấc chân nhẹ nhàng đi đến, hơi cúi người, ngón tay trắng nõn, thon dài đặt lên trán của đối phương.

Hơi nóng.

Cô rút tay lại, ánh mắt đối diện không còn sức sống như lúc trước nữa: "Có đỡ hơn chút nào không?"

Kim Mẫn Đình kéo chiếc chăn màu hồng nhạt đắp trên hai cánh tay xuống, liếc nhìn, có chút mất tự nhiên đối với sự ân cần của đối phương, ngọ nguậy thân thể dưới lớp chăn: "Bớt sốt rồi, chỉ còn hơi chóng mặt thôi."

Lưu Trí Mẫn thuận thế ngồi xuống cạnh giường của Kim Mẫn Đình: "Sau này đừng hóng gió nữa."

Kim Mẫn Đình ngồi dậy, tựa vào giường: "Tại nóng quá mà, nếu không thì tôi cũng sẽ không hóng gió."

Trong lời nói không hề có ý nhận sai.

Đôi mắt lạnh nhạt của Lưu Trí Mẫn lẳng lặng, chăm chú nhìn Kim Mẫn Đình ở trước mặt, giọng nói cũng lạnh đi: "Sau này cũng ít đi quán bar thôi."

Kim Mẫn Đình không quá vui lòng. Nàng là khách quen đó. Nhưng mà, bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm, nàng chỉ có thể nói: "Được rồi."

Lúc này, đôi mắt lạnh lùng của Lưu Trí Mẫn mới dời đi. Nhìn quanh bố cục căn phòng của đối phương, khắp nơi đều thể hiện cảm giác tinh tế.

Không hề rối loạn.

Lưu Trí Mẫn lại nhìn về phía gương mặt nhợt nhạt kia của Kim Mẫn Đình: "Cô nên ăn cơm đi."

Kim Mẫn Đình lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Không muốn ăn, không thấy ngon miệng."

Lưu Trí Mẫn rất lí trí, không chấp nhận sự làm nũng của đối phương: "Không ăn thì bệnh sẽ không khỏi được."

Kim Mẫn Đình bị bệnh, tính tình cực kì khó chịu, kéo chăn lên, che kín đầu, giọng nói bí bách vang lên: "Tôi không ăn."

Lưu Trí Mẫn ngơ ngác vài giây, ngón tay thon dài mạnh mẽ kéo tấm chăn xuống, đối diện với đôi mắt uất ức kia, nhỏ giọng: "Mẫn Đình à, nghe lời đi."

*

Đầu tháng, hội đấu giá được tổ chức đúng thời gian.

Lưu Trí Mẫn dẫn theo trợ lí Lý, thư kí Cao đi vào hiện trường buổi đấu giá.

Đúng lúc nhìn thấy tổng giám đốc Nội thị là Nội Vĩnh Chi Lợi. Bên cạnh cô ta cũng có hai người phụ tá đi theo. Nội Vĩnh Chi Lợi vừa nhìn thấy Lưu Trí Mẫn thì lập tức đến chào hỏi: "Thế nào, có chắc ăn không?"

Hành động của Thiên Vũ lớn như vậy, Nội Vĩnh Chi Lợi cũng có nghe thấy.

Có ai lại không biết, Thiên Vũ ăn chắc miếng đất trống này.

Lưu Trí Mẫn: "Tùy tình hình mà quyết định."

Nội Vĩnh Chi Lợi liếc mắt không chút lịch sự: "Được rồi."

Sau lưng lúc này, Lệ Đình khí thế mười phần đã xuất hiện, âu phục màu đen, gương mặt sắc bén như một lưỡi dao.

Nội Vĩnh Chi Lợi chọc ghẹo: "Chậc chậc, không thể trêu ghẹo được. Tình thế chắc chắn rồi."

Lưu Trí Mẫn nhìn thoáng qua, còn chưa có kết quả, cô cũng không dám đưa ra phán đoán.

Hôm nay, mục đích cô đến đây, chỉ cần đổ dầu vào lửa thôi.

Lệ Đình cũng đã nhìn thấy Lưu Trí Mẫn. Mặc dù anh ta té ngã trước NS không biết bao nhiêu lần, nhưng anh ta chưa từng đặt NS trong lòng.

Cho dù, điện thoại đời mới của đối phương đã gây ra ảnh hưởng rất lớn cho Thiên Vũ.

Trước mắt, Thiên Vũ đã đầu tư không ít tài chính để tiến hành cải tiến kĩ thuật. Nếu như cộng thêm việc khai phá mảnh đất này nữa thì một NS không đủ tư cách cho anh ta nhìn đến.

Thiên Vũ là xí nghiệp uy tín lâu năm, dưới trướng cũng không chỉ có một sản nghiệp.

Điểm đó, Lưu Trí Mẫn cũng hiểu rõ, cho nên, cô đã tốn không ít thời gian để lập ra kế hoạch. Một đòn này, nhất định sẽ chí mạng. Tòa cao ốc này chắc chắn sẽ ầm ầm sụp đổ.

Bắt đầu buổi đấu giá.

Ngay từ đầu, Lưu Trí Mẫn cũng không nhớ việc ra giá. Đấu giá đến mức ba trăm triệu, rất nhiều người đã từ bỏ cạnh tranh.

Trước mắt chỉ còn lại bốn công ty đang cạnh tranh. Nội Vĩnh Chi Lợi đến mức giá hai trăm triệu thì đã từ bỏ, ngồi bên cạnh Lưu Trí Mẫn xem kịch: "Chừng nào cô ra tay?"

Thật ra, Nội Vĩnh Chi Lợi cũng không đoán được giá trị cao nhất trong suy nghĩ của NS là bao nhiêu.

Lưu Trí Mẫn thấy Lệ Đình mang theo gương mặt nhẹ nhõm: "Đang đợi."

Rất nhanh, bảng giá đã đến năm trăm triệu, chỉ còn lại hai công ty, Kim thị và Thiên Vũ.

Mà Kim Kha và Lệ Đình lại là bạn bè.

Cái này đáng xem đây, ít nhất Nội Vĩnh Chi Lợi cũng cảm thấy rất phấn khích: "Chậc chậc, cô còn không mau ra tay."

Lưu Trí Mẫn giơ bảng: "Năm trăm bảy chục triệu."

Cánh tay giơ bảng của Kim Kha hơi do dự. Giá cao nhất mà công ty dự đoán là năm trăm tám mươi triệu.

Vượt qua mức giá này, đối với Kim thị trước mắt mà nói, không có lời.

Liếc nhìn người bên cạnh một cái, từ bỏ cạnh tranh.

Lệ Đình liếc nhìn Lưu Trí Mẫn, cắn răng. Giá cao nhất mà công ty cho là sáu trăm triệu. Mắt thấy bản thân sắp thành công, kết quả lại bị Lưu Trí Mẫn hớt tay trên.

Quả nhiên, người phụ nữ này không giữ lại được.

"Năm trăm tám mươi triệu."

Lưu Trí Mẫn: "Sáu trăm triệu."

Lập tức đã đạt đến giới hạn trong lòng Lệ Đình.

Đôi mắt của Lệ Đình cực kì u ám. Anh ta nhất định phải giành được mảnh đất trống này, để cho ban giám đốc im miệng.

"Sáu trăm ba mươi triệu."

Ngón tay của Lưu Trí Mẫn gõ lên thành ghế: "Sáu trăm năm mươi triệu."

Lệ Đình nhìn về phía Lưu Trí Mẫn với gương mặt đầy âm trầm. Lưu Trí Mẫn gật đầu với anh ta, sắc mặt bình thản.

Lệ Đình: "Sáu trăm tám mươi triệu." Nói xong, trong lòng anh ta run rẩy.

Lưu Trí Mẫn không cạnh tranh nữa.

Tiếng búa gõ xuống.

Cuối cùng, với mức giá sáu trăm tám mươi triệu đã đấu thầu thành công.

Lưu Trí Mẫn đứng dậy: "Chúc mừng."

Lệ Đình cắn răng, hừ một tiếng, xoay người bỏ đi. Anh ta đã nghĩ đến chuyện sẽ bị hội đồng quản trị trách móc rồi.

Cao hơn mức giá cao nhất tận tám mươi triệu.

Nếu như, miếng đất phía Tây thành phố cuối cùng không mang lại đủ lợi nhuận thì vị trí giám đốc điều hành này của anh ta, thật sự không thể ngồi nữa.

*

Gần đây, Người Thứ Ba bùng nổ trong vòng bạn bè, nhiệt độ tiếp tục tăng cao.

Phòng vé tiếp tục tăng.

Đồng thời cũng mang đến một lượng nhiệt cho những diễn viên đóng trong Người Thứ Ba.

Chung Nhạc nhìn Kim Mẫn Đình vừa mới quay quảng cáo xong, giọng nói không giấu được sự vui sướng: "Chị Kim, chị hot rồi. Tất cả mọi người đều đang hỏi chị là ai kìa."

Kim Mẫn Đình liếc nhìn.

"Ba phút, tui muốn tất cả tư liệu của cô gái này."

"A a a, đại tiểu thư xinh đẹp quá đi."

"Cô gái này ngay cả khi chết cũng xinh đẹp như vậy."

"Mọi người có cảm thấy cô ấy hơi quen mắt không?"

"..."

Kim Mẫn Đình uống một hớp nước: "Bên phía công ty nói sao?"

Vừa nhắc đến việc chính, Chung Nhạc nói: "Nhân lúc còn đang hot, mang theo nhiệt độ, tốt nhất nên quay thêm vài bộ phim nữa."

"Chị Lâm kêu chị lập weibo."

Kim Mẫn Đình suy nghĩ: "Được rồi, weibo cứ để cho công ty lập đi. Tôi không quan tâm."

"Lát nữa chọn phim mới."

Chung Nhạc: "Được."

Đợi khi Kim Mẫn Đình tiếp tục đi quay quảng cáo, Chung Nhạc và Lâm Kỳ đọc bình luận.

Phát hiện không ít người đã đào ra được quảng cáo cho sản phẩm điện thoại đời mới mà Kim Mẫn Đình làm người đại diện.

Trong lúc vô tình lại mang đến cho NS một lượng nhiệt độ mới.

Cuối cùng, Kim Mẫn Đình chọn một bộ phim cung đấu, đóng vai bạch nguyệt quang chết yểu của hoàng đế.

Xinh đẹp, lời thoại ít, lại khiến cho hoàng đế nhớ mãi không quên.

Kim Mẫn Đình rất hài lòng với nhân vật này. Nàng không cần đi thử sức, công ty đã chọn ngay nhân vật này cho nàng.

Người Thứ Ba đồng thời cũng càn quét NS.

Dù sao thì cũng có không ít nhân viên của NS từng nhìn thấy Kim Mẫn Đình rồi, là bạn của boss.

Mọi người âm thầm đợi đến lúc tan làm để đi xem phim, nhìn dáng vẻ của bạn boss một chút.

Trợ lí Lý có bạn gái, đã hẹn tối nay sẽ đi xem phim, mắt nhìn Lưu Trí Mẫn đang làm việc một chút, trong lòng chờ mong. Tối nay tốt nhất đừng tăng ca, nếu không, đến lúc đó bạn gái anh ta lại làm loạn nữa.

Lưu Trí Mẫn ngừng tay đang gõ bàn phím, hỏi: "Sao vậy?"

Trợ lí Lý biết, tâm sự nghiệp của cấp trên của mình rất mạnh, ngượng ngùng gãi đầu: "Tổng giám đốc, hôm nay tôi có thể tan làm đúng giờ được không?"

Mặc dù tâm sự nghiệp của cấp trên rất mạnh, nhưng đối xử với nhân viên lại không tệ. Trợ lí Lý theo Lưu Trí Mẫn lâu như vậy rồi, thấu hiểu rất rõ.

Lưu Trí Mẫn gật đầu không cần hỏi nguyên nhân: "Được."

Trợ lí Lý vui mừng, nhìn thấy sắc mặt lạnh nhạt của đối phương, ngại ngùng hỏi: "Tổng giám đốc, cô có biết bộ phim Người Thứ Ba của cô Kim không?"

Trong lòng trợ lí Lý, có lẽ Lưu Trí Mẫn sẽ không quan tâm đến những chuyện này.

Ai ngờ đối phương lại thản nhiên nói: "Đã xem rồi."

Trợ lí Lý - người mấy ngày nay đều đang tăng ca, ngay cả thời gian hẹn hò cũng không có: "..."

*

Kim Mẫn Đình còn đang khoe khoang trong vòng bạn bè thì nhận được điện thoại của Lưu Trí Mẫn.

"Lưu Trí Mẫn hả, có chuyện gì vậy?"

Giọng nói dịu dàng truyền đến từ loa điện thoại: "Chúc mừng doanh thu phòng vé tăng cao."

*

Đinh, độ thiện cảm: +2.

Độ thiện cảm trước mắt của Kim Mẫn Đình: 80.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro