4. Yu Jimin hiền lành?
- Minjeong à, không được vừa ăn cơm vừa xem ti vi đâu.
- Minjeong xem nốt tập này thôi ạ!
Yu Jimin đã gọt hoa quả gần xong mà Minjeong còn chưa xử lý hết bát cơm trộn của em ấy mặc dù đã gần một tiếng trôi qua. Miệng thì ngậm, mắc vẫn dán lên màn hình chiếu đoạn nam chính nữ chính vừa khóc xong lại ôm hôn trong khuôn viên Cung điện mùa hè tại Đức.
Tốc độ nhai càng ngày càng chậm, cho đến khi Yu Jimin bê hoa quả ra, bát cơm vẫn chưa vơi hết.
- Minjeong, có muốn bị phạt không?
Yu Jimin với lấy điều khiển ti vi, dứt khoát tắt cái rụp, khó chịu nhíu mày. Biết rằng em ở nhà một mình chán chường chỉ có thể làm bạn với ti vi, nhưng đến khi cô về vẫn tiếp tục xem mà không để ý đến cô thì thật là bực bội.
Thừa nhận đi Yu Jimin, đang ghen với ti vi đúng không?
- Jimin ơi, yêu là gì ạ?
Minjeong vẫn đang nghĩ về tập phim vừa xem, ti vi tắt rồi liền nhanh chóng ăn hết cơm, vừa ăn vừa hỏi cô.
- Yêu là mong muốn luôn được gắn chặt với một người.
Yu Jimin nghiêm túc đáp lại, chờ em chạy đi súc miệng, chạy ra rồi liền cho em uống trước cốc nước ấm, sau đó mới đưa táo sang.
- Vậy Minjeongie yêu Jimin ạ.
Em thủ thỉ, nuốt táo rồi lại cầm dâu cắn cắn. Dâu chua quá, em bắt chước cô chau mày nom như một em cún maltese đang giận dữ.
- Hả?
Yu Jimin hơi đơ người trong vài giây. Trước giờ Minjeong ít khi nào nói trực tiếp như vậy, nên bỗng dưng em đề cập đến chuyện này làm cô có chút không phản ứng kịp.
Nhưng Yu Jimin chẳng bao giờ để bé con luôn muốn được yêu thương phải muộn phiền trong lòng đâu. Cô mỉm cười xoa đầu em, đặt lên trán em một nụ hôn ngọt xớt, dịu dàng đáp lại.
- Chị cũng yêu em, Minjeongie.
...
Yu Jimin cảm thấy dạo gần đây mình biến thái hẳn đi, đang làm việc mà mắt cứ không tự chủ được nhìn chằm chằm vào đường cong trên người Minjeong.
Hình như em đã phổng phao hơn lúc trước nhờ việc ăn uống khoa học và chịu cùng cô tập thể dục thường xuyên. Minjeong là bé ngoan, lập tức nghe lời sau khi bị dọa nếu cứ ăn bậy bạ mãi và không chịu vận động chẳng mấy chốc em sẽ trở thành một thiếu nữ thừa cân chậm chạp cho mà xem, lại còn làm hệ miễn dịch suy giảm và dễ mắc bệnh nữa.
Bé con đang ngửa cổ uống nước, còn người kia ngắm em mà khát khô cả họng.
- Sao thế ạ?
Minjeong khó hiểu trước vẻ mặt gượng gạo của Yu Jimin. Tối hôm qua, tối hôm kia Yu Jimin còn bị mất ngủ nữa, sáng dậy mắt thâm như gấu trúc, thần sắc không được tốt, hay thở dài phiền muộn.
Hay là...
- Jimin ơi, Jimin hết tiền rồi ạ?
Minjeong nghĩ ra được lí do nào đó rất hợp lí hóa toàn bộ sự mệt mỏi của cô, chạy tới nhanh như cún ôm lấy tay cô mếu máo. Là tại em, em đòi mua đồ ăn vặt, đòi đi chơi sở thú, đi công viên nước khiến Jimin phải trả nhiều tiền đến nỗi rỗng túi, cho nên mới ảo não như vậy. Trong mấy bộ phim chiếu mạng thường nhân vật chính sẽ đi vay nặng lãi, sau đó bị chủ nợ dí, sau đó áp lực quá mà chia tay người yêu. Hết tiền mất tình, hóa điên tìm tới giấc ngủ ngàn thu.
Huhu Minjeong không muốn vậy đâu.
- Sao cơ?
- Hức! Em sẽ không đòi ăn vặt nữa ạ, em sẽ ngoan ngoãn ở nhà. Jimin chỉ cần cho em đi chơi mỗi tháng một lần thôi ạ!
- ...
Minjeong bù lu bù loa thêm một lúc lâu nữa, con gấu trúc Yu Jimin mới ngộ ra vấn đề. Cô bật cười, xoa đầu em, bế em ngồi lên đùi mình thay vì đang quỳ dưới đất đến đỏ ửng cả đầu gối.
- Chúng ta chi tiêu tiết kiệm mà, Minjeong không cần lo về vấn đề này đâu. Cứ tích cực ăn ngủ nhanh lớn là được.
- Lớn rồi em sẽ nuôi Jimin ạ.
Minjeong vẫn thấy buồn lắm. Em tách ra cùng Jimin cụng trán một cái, sau đó lại vùi mặt vào vai cô. Em không muốn trở thành gánh nặng, mặc dù mấy hôm nay em có hơi... nặng ký thật.
- Tới đó rồi tính.
Ngồi mãi mỏi lưng, Yu Jimin muốn nằm. Cô đứng dậy vươn vai, đi về phía phòng ngủ định ngả lưng một chút rồi mới tiếp tục công việc. Sau lưng cô có thêm em cún lon ton đi theo, người ta tự chơi tự xem phim cả ngày cũng mệt, cũng muốn nghỉ ngơi ạ~
- Jimin thơm môi Minjeong ~
Minjeong ngỏ lời, trong đầu vẫn nghĩ đến đoạn phim được xem khi nãy. Em chưa biết hôn là gì, khi nhìn thấy hai người hôn nhau trong lòng bỗng rạo rực không yên.
Yu Jimin hay dỗ dành em bằng cách thơm vào má hay khóe môi, mấy lúc ấy em thấy mình được cô yêu thương rất nhiều. Vậy nếu Yu Jimin chịu hôn môi em, chắc hẳn lúc ấy cô đã yêu thương em nhất trên đời nhỉ?
Minjeong ư ử dụi đầu vào vai áo Yu Jimin, không phải vòi vĩnh theo kiểu ăn vạ của mấy nhóc tì nhưng vẫn khiến người ta mủi lòng.
- ...
Cô nhìn em, bé con với khuôn mặt hồ hởi như sắp được trải nghiệm thứ mới mẻ kia, do dự một lát, cảm thấy trước sau gì chuyện này cũng xảy ra, nên thuận theo bản năng mình vậy.
Yu Jimin nửa nằm nửa ngồi, miết lên vành môi mỏng của Minjeong, trái tim đập bịch bịch, trong nháy mắt biến hình từ Jimin hiền lành thành Jimin sói hoang hư hỏng, đớp lấy môi Minjeong.
Khoảnh khắc chạm môi hai người đều run lên, xoắn xuýt trước cảm giác môi lưỡi vụng về quấn lấy nhau không theo một tiết tấu nào. Lưng áo của Yu Jimin bị Minjeong làm cho nhàu nhĩ, những đường cào càng lúc càng rõ nét hơn khi người kia nút lấy lưỡi em.
Bàn tay vô thức luồn vào trong áo Minjeong, xoa loạn lưng gầy và vùng bụng trắng nõn, thả li ti những đốm lửa nhỏ đã muốn bùng cháy từ lâu. Tiếp xúc da thịt khiến Yu Jimin thở ra thỏa mãn, cô dường như lạc lối vào mộng mị đang được trải qua, hoàn toàn không nhận thức được bộ thây to lớn của mình đang đè lên Minjeong bé bỏng làm nhóc con suýt ngạt thở.
- Jimin đừng đè Minjeong mà!
Minjeong khó chịu tung người, ghét bỏ nắm lấy hai tai Yu Jimin lắc lắc. Cô hay bảo em giống cún, giờ cô còn giống cún hơn cả em.
Jimin hài lòng rời ra, ngả người sang chỗ trống bên cạnh, kéo Minjeong gối đầu lên tay mình, hoàn toàn biến em trở thành cái gối ôm hình người ấm 37 độ.
- Thế nào?
- Thích ạ!
Giỏi lắm, mười điểm thành thật.
Trái tim Yu Jimin như muốn nổ tung, cô cố trấn tĩnh mình, mà có vẻ không được rồi, khi mà ngọn lửa trong lòng đã được thắp cháy phừng phừng.
Yu Jimin nhìn đồng hồ, đến giờ Minjeong đi tắm rồi. Cô dẫn em vào phòng tắm giúp pha nước và búi tóc, sau đó trở lại lấy quần áo vào khăn bông.
Thêm một lần nữa Minjeong đề nghị tắm chung, Yu Jimin không từ chối nữa với nguyên do rất thuyết phục, tránh làm bé con tủi thân.
Phòng tắm không chỉ là nơi để tắm. Ờ, người lớn như Yu Jimin chẳng lạ lẫm gì về chuyện này. Còn Minjeong ở nhà hay xem phim truyền hình không muốn cũng phải vài lần lướt qua những cảnh nóng. (Đáng lẽ cô nên cài đặt giới hạn độ tuổi, nhưng để một cô gái gần hai mươi xem chương trình cho trẻ em suốt ngày thì còn... kì cục hơn).
Vậy nên bây giờ chả làm gì, chỉ cần thấy da dẻ trắng trẻo, đường cong đầy đặn của đối phương đã đủ rạo rực trong người. Ở cạnh nhau trong căn phòng chưa tới mười mét vuông, thi thoảng chồm người lấy thứ gì đó, da thịt dễ bắt lửa lại chạm vào nhau.
Yu Jimin để ý thấy vùng cổ bé con đỏ ửng, em liên tục lấy tay che đi ngực và ngồi rất khép nép. Cô biết rõ sau sự che đậy ấy là đầu ngực dựng đứng và cơn ngứa ngáy đã lan tới chỗ nhạy cảm của em.
- Minjeong ngại với chị sao?
- Không có ạ. Em chỉ... hơi ngứa.
Minjeong mím môi, nhắm mắt khi Jimin xịt vòi hoa sen lên người mình cho trôi đi bọt. Nước không lạnh mấy, nhưng em vẫn rùng mình. Và hơi thở dần đứt quãng khi thấy Yu Jimin càng ngày càng sát đến, tia nước phun lên ngực, lên bụng, chảy dọc xuống dưới làm ướt nụ hoa kia.
- Minjeong, hôn chị.
Yu Jimin thì thầm bên tai Minjeong, nhẹ nhàng kéo tay em xuống rồi nhìn chằm chằm đầu ngực đỏ hồng đáng yêu. So với của cô chúng sáng màu hơn, e ấp hơn mà vẫn thật gợi tình. Yu Jimin không hề vội, cứ chầm chậm thưởng thức bằng từng giác quan.
Đầu tiên là bằng mắt.
Sau đó là bằng tay, trong lúc Minjeong mê man hôn cô, cô lại bận rộn xoa đầu ngực của em theo chiều kim đồng hồ khiến chúng càng cương cứng thêm.
Bé con say mê mút mát đầu lưỡi ướt át, ngã trọn người về phía Yu Jimin, tiếp xúc da thịt vì đang trần truồng càng khiến hai người hứng tình hơn, đắm chìm vào nhau hơn.
- Ưm...
Yu Jimin rời ra trước khi Minjeong ngất đi vì hết hơi. Cô thật sự tan chảy trước vẻ quyến rũ non mềm của em, vẻ đẹp chẳng thể tìm ở một người phụ nữ nào khác. Yu Jimin yêu Minjeong và ngày càng lún sâu vào tình yêu này.
- Lúc nãy em nói ngứa, là ngứa chỗ nào vậy Minjeongie?
- Chỗ này ạ.
Minjeong thành thật cầm tay chỉ lối cho Yu Jimin. Em tách chân ra, đặt tay cô trên vùng lún phún lông tơ nhạt màu, hồi hộp chờ đợi Yu Jimin dời tay xuống âu yếm nụ hoa đang không ngừng chảy nước.
Nhưng Yu Jimin chỉ ấn lên chíu chiu (âm hạch) của em một lúc rồi thả ra, mút môi em lần nữa và giải thích vì sao mình không làm tới nơi tới chốn.
- Chúng ta sẽ cảm lạnh mất, mau tắm rồi đi ra ngoài nào Minjeongie.
- ...
Minjeong nào dám phản kháng, chỉ dám nhe răng cắn vào ngực Yu Jimin xem như trả thù.
Công việc của Yu Jimin hiền lành đành để sang ngày mai (chưa biết sáng hay tối) vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro