C3: Thoát khỏi bóng tối quá khứ
"Ger, sao mày không nhập viện đi? Mày có thể nghỉ ngơi thoải mái ở đó cho đến khi hoàn toàn hồi phục mà," Nao nói.
"Tại sao? Mày thấy phiền vì phải chăm sóc tao à? Với lại, vết thương này không nghiêm trọng đến mức đó. Mày biết tao ghét mùi thuốc sát trùng mỗi khi phải vào viện mà," Tiger phản đối, giọng có chút gay gắt. Cậu ta quay mặt ra cửa sổ, nhìn thế giới bên ngoài vẫn tiếp tục xoay chuyển mà chẳng hề bận tâm đến tình trạng của mình.
"Không phải vậy. Còn North thì sao? Tao không thể để cậu ấy ở một mình trong căn hộ được. Mày cũng biết khu đó ban đêm thế nào rồi đấy, đúng không? Nhất là bây giờ, cái tên cứng đầu đó lại thích làm thêm giờ," Nao nói, giọng đầy lo lắng, nhấn mạnh sự nguy hiểm của khu phố đó vào ban đêm.
"Nao, em yêu quý, mày quên là trên đời này có một người đàn ông giàu có tên Johan à?" Tiger nói, cố gắng biến tình huống trở nên nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn nghiêm túc.
"Mày có ý gì? Mày đang nói là North nên ở lại với Phi Johan cho đến khi mày hồi phục sao?" Nao ngạc nhiên hỏi, vừa lo lắng vừa hình dung đến Johan—người mà đôi khi có thể quá ích kỷ và phiền phức.
Tiger chậm rãi gật đầu. Mắt cậu nặng trĩu, tác dụng của thuốc giảm đau mà bác sĩ kê đơn bắt đầu phát huy. "Được rồi, mày nên đi nghỉ ngơi. Chúng ta sẽ bàn về North sau," Nao nói, cố gắng trấn an Tiger dù trong lòng vẫn đầy bất an.
Nao cẩn thận giúp Tiger tìm một tư thế thoải mái để ngủ, vì chân trái của cậu đang bó bột. Nhưng dù vậy, Nao vẫn không ngừng lo lắng về tình trạng của Tiger và North.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Âm thanh đó xé tan sự yên tĩnh trong phòng, làm Tiger giật bắn, dù cậu gần như đã chìm vào giấc ngủ. Trông cậu như thể vừa bị đánh thức khỏi một cơn ác mộng.
"Johan đúng là đồ phiền phức! Không thể bấm chuông một lần thôi à?" Tiger càu nhàu, giọng cậu vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
Nao thở dài nặng nề. Đây là lần đầu tiên bốn người họ gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách. Những ký ức cũ ùa về, nhưng không điều gì còn giống như trước. Cậu do dự bước ra khỏi phòng, cảm nhận rõ ràng bầu không khí căng thẳng giữa họ.
Nao biết rất rõ mỗi lần Johan và North gặp nhau, mọi chuyện đều trở nên hỗn loạn. Cãi vã là điều không thể tránh khỏi. Điều khiến Nao không muốn gặp họ là Johan—người đàn ông khiến Nao cảm thấy ghen tị, vì Tiger chẳng có lấy một chút lãng mạn nào như Johan cả.
Ding dong! Ding dong!
Nao bước ra phía trước, cố gắng giấu đi vẻ khó chịu.
"Cảm ơn vì đã mở cửa," Johan đáp.
"Anh tránh ra một chút được không? Tôi muốn vào nhà," North lên tiếng, chen vào giữa Johan và Nao—hai người đang đứng ở lối vào. Cậu ngay lập tức ôm lấy Tiger, người vẫn lặng lẽ quan sát sự hỗn loạn trong căn hộ của mình.
"Ông trời thật công bằng, đây chính là quả báo vì hôm qua mày trêu tao trong buổi họp," cậu bật cười nói, nhưng trong giọng điệu vẫn ẩn chứa chút buồn bã. Tiger mỉm cười, đưa tay gãi cổ, tận hưởng hơi ấm từ cái ôm của North.
Johan khịt mũi đầy khó chịu; cảm giác muốn kéo North lại gần, như trước đây, bỗng dâng trào khi nhìn thấy cảnh North ôm Tiger. Nhưng lúc này, anh không có tư cách làm điều đó. Nao, đứng bên cạnh Johan, cười khoái chí như thể đang xem một vở kịch mà mình đã chờ đợi từ lâu.
"Em đồng cảm với anh, sếp à," Nao trêu chọc, ánh mắt ánh lên vẻ giễu cợt khi quan sát Johan, người đang không giấu được sự bồn chồn.
"Nhìn họ ôm nhau mà cậu không thấy phiền à?" Johan hỏi, ánh mắt rời khỏi Tiger và North.
Nao lắc đầu. "Em quen rồi. North rất thích bám người," nao đáp, giọng điềm tĩnh nhưng vẫn pha chút hài hước.
Johan lại thở dài một hơi nặng nề. Điều Nao nói quả thật không sai; North là kiểu người thích được chiều chuộng, thích bám dính, thích ôm, thậm chí là chào hỏi bằng những cái hôn. Nhưng không hiểu sao, Johan cảm thấy North đã thay đổi. Chỉ cần một tác động nhỏ thôi cũng có thể khiến cậu nổi giận.
Cảnh tượng trước mắt Johan hoàn toàn trái ngược với thực tế mà anh đã phải đối mặt trước đó. Anh ghen tị với Tiger, nhưng đồng thời cũng khát khao được ôm trọn thế giới của riêng mình—nỗi khao khát đã chất chứa trong lòng anh quá lâu, đến mức trở nên ngột ngạt.
"PHI JOHAN!" Nao đột nhiên hét lên, giọng vang vọng khắp căn phòng.
"Này! Tôi không bị điếc đâu, kiểm soát giọng điệu chút đi!" Johan đáp lại, cố gắng kiềm chế cơn bực tức đang dâng lên trong lòng.
"Gọi ba lần rồi anh mới trả lời, không lẽ ngoài điếc ra còn lý do nào khác?" Nao phản pháo, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh nghịch giữa bầu không khí căng thẳng.
"Hai người có thể im lặng một chút không? Nếu muốn cãi nhau thì ra khỏi nhà em đi," Tiger lên tiếng hòa giải, ánh mắt sắc lạnh, thể hiện rõ sự khó chịu.
North vẫn chăm chú vào điện thoại, như thể những khoảnh khắc như thế này đã trở thành một phần trong cuộc sống của cậu. Trong khi đó, trong lòng Johan, một nỗi khao khát không ngừng gặm nhấm. Anh nhớ lại những ngày tháng mọi thứ còn đơn giản, khi cả ba—hoặc năm người—có thể tụ họp mà không có những rắc rối như bây giờ. Anh ước mình có thể quay lại khoảng thời gian đó.
"Em đang bệnh đây, nên làm ơn giữ yên lặng một chút, được không?" Tiger lên tiếng, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và bực bội. Trong thâm tâm, Ger hy vọng một bầu không khí yên bình sẽ giúp mình nhanh chóng hồi phục.
Nao bước đến bên Tiger và North, ngồi xuống mép giường với vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"North, tao nghĩ mày nên ở với Phi Johan một thời gian," Nao nghiêm túc nói.
"Chờ đã, cái gì cơ?" North ngạc nhiên, mắt mở lớn, không tin vào những gì vừa nghe thấy.
"Tao bệnh nên Nao phải chăm sóc tao. Vậy nếu mày ở với Phi Johan cho đến khi tao khỏe lại thì sao, North?" Tiger giải thích, cố gắng cho thấy đây là quyết định tốt nhất cho tất cả mọi người.
"Tao có thể tự ở nhà một mình! Tao không phải con nít!" North phản đối, cố nhấn mạnh sự độc lập của bản thân.
"Chúng tao biết chứ. Nhưng khu vực mày và Nao đang sống rất nguy hiểm. Chúng tao không muốn mạo hiểm. Nếu có chuyện gì xảy ra với mày, tao thà tự dâng đầu mình cho Phi Jo còn hơn," Tiger nói rõ, giọng đầy lo lắng. "Hơn nữa, mày luôn về nhà lúc nửa đêm. Ở một mình như vậy không an toàn đâu."
North nhìn sang Johan, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong ánh mắt anh, nhưng Johan chỉ nhún vai với dáng vẻ cam chịu. Tận sâu bên trong, anh lại cảm thấy có chút vui mừng khi biết rằng họ sẽ lại có thời gian bên nhau như trước đây.
"Phi Jo không biết chuyện này đâu, nên đừng trách anh ấy," Nao nói thêm.
"Tao sẽ tìm một căn hộ gần công ty là được," North đáp lại một cách mỉa mai, cố tỏ ra thờ ơ dù trong lòng vẫn rối bời.
Johan thở dài nặng nề; sự kiên nhẫn của anh đang dần cạn kiệt. Trong căn phòng im lặng ấy, họ như bị mắc kẹt giữa những hy vọng và sự do dự, cố gắng tìm cách thuyết phục North ở lại với Johan.
"North, vì sự thuận lợi của dự án, em phải ở cùng anh. Như vậy chúng ta sẽ có nhiều thời gian để thảo luận hơn," Johan đề nghị, cố gắng truyền tải mong muốn của mình qua ánh mắt.
"Chúng ta có thể thảo luận mọi thứ ở văn phòng," North đáp lại, cố gắng đánh lạc hướng khỏi tình huống khó xử này.
"Thời gian sẽ không đủ đâu. Nếu em cảm thấy không thoải mái với kế hoạch này, đó là quyền của em. Hoặc có thể, vấn đề không nằm ở công việc, mà là do em ghét anh," Johan nói ngắn gọn.
Bực bội, Johan bước ra ban công, lục lọi trong túi áo khoác để lấy một bao thuốc lá, châm một điếu nhằm xoa dịu những suy nghĩ rối bời. Khói thuốc bay lên không trung, như cuốn đi hết mọi lo âu đang vây quanh anh.
Nao và Tiger trao đổi ánh mắt, cùng thở dài nặng nề trong sự im lặng. Sự thinh lặng đó tạo nên một sự thấu hiểu sâu sắc giữa họ. Hai người bạn này chưa bao giờ thay đổi; họ bướng bỉnh và khó mà khuyên nhủ.
North đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tấm lưng thẳng tắp của Johan. Vấn đề không chỉ là việc sống chung, mà cậu lo sợ những cảm xúc cũ có thể trỗi dậy. Cậu không muốn lại bị tổn thương thêm một lần nữa.
Sau một hồi ngẫm nghĩ, cuối cùng North cũng lấy hết can đảm bước ra ban công.
"Chỉ đến khi Tiger khỏi bệnh thôi. Sau đó, tôi sẽ quay lại sống với Nao," North nói. "Bỏ thuốc đi; từ khi nào anh lại hút thuốc vậy?"
Johan dập điếu thuốc như thể trút bỏ gánh nặng trên vai, rồi bất ngờ kéo North vào một cái ôm ấm áp.
"Buông ra! Tôi còn phải về lấy quần áo nữa. Nhớ cho kỹ, từ nay trở đi đừng có ôm hay đụng chạm gì đến tôi nữa! Chúng ta là người xa lạ rồi, nhớ không?!" North đe dọa, cố gắng giữ khoảng cách dù trái tim cậu vẫn không ngừng rung động. Johan lập tức giơ hai tay đầu hàng.
Tiger và Nao, đứng nhìn từ trong phòng, không nhịn được mà bật cười trước những tương tác ngốc nghếch giữa hai người.
"Tao sẽ về nhà trước để thả 'bé con' xuống. Mau khỏe lại nhé, Tiger! Đừng có làm nũng, mày còn cả đống việc phải làm đấy," Johan nói vọng ra từ ban công với tinh thần phấn chấn, cố gắng khích lệ Tiger, người đang có vẻ uể oải.
North lắc đầu, nhưng nụ cười trên môi cậu là không thể che giấu, dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ. Cậu biết rằng ở bên Johan sẽ luôn là những chuỗi ngày đầy bất ngờ—dù rằng những rủi ro vẫn còn đó.
“Đứng yên đó!” North nghiêm giọng ra lệnh, nét mặt cứng rắn. “Anh không được bước qua ranh giới do chủ nhà đặt ra trừ khi được phép. HIỂU CHƯA?” Cậu muốn đảm bảo rằng Johan hoàn toàn nhận thức được tầm quan trọng của những ranh giới ấy. Sự độc lập và kiên định của North thể hiện rõ trong từng lời nói.
Johan đan ngón cái và ngón trỏ vào nhau, cố tỏ ra thoải mái dù trong lòng có chút lo lắng. Anh biết North là một người độc lập và cứng đầu—không dễ để đối đầu.
Nửa tiếng sau, North xuất hiện với một chiếc vali xanh cỡ trung. Dáng vẻ hơi vội vã của cậu phản ánh sự háo hức trước những thử thách phía trước.
“Xin lỗi, mất chút thời gian,” cậu nói, một chút áy náy lướt qua gương mặt. Giọng cậu pha lẫn giữa sự ngọt ngào và bối rối.
Âm thanh giọng nói của North khiến Johan giật mình. Lúc đó, anh đang ngồi xổm hút thuốc. Anh vội vàng ném đầu lọc xuống đất rồi dập tắt, cố gắng che giấu thói quen xấu mà anh không muốn North nhìn thấy.
“Anh là kiểu người rất kiên nhẫn. Ý anh là, anh có thể đợi nửa thế kỷ chứ đừng nói là nửa tiếng,” Johan đùa, giọng điệu trêu chọc. Nhưng tận sâu bên trong, anh chỉ mong có thể bày tỏ North quan trọng với mình đến nhường nào.
Không đáp lại lời nịnh nọt của Johan, North bước thẳng về phía xe, tập trung vào mục tiêu của họ.
“North, chúng ta ăn trước hay về thẳng nhà anh?” Johan hỏi, cố bắt kịp bước chân North. Trong giọng anh thấp thoáng chút hy vọng.
“Về nhà đi. Tôi muốn làm nốt việc,” North đáp ngắn gọn, muốn giữ cuộc trò chuyện thật ngắn.
“Được rồi, lên xe đi. Để anh cất vali vào cốp,” Johan đề nghị, đầy nhiệt tình muốn giúp đỡ.
North không chần chừ mà leo vào xe ngay lập tức.
“Này, sao em lại ngồi ghế sau? Lên ghế trước đi! Anh đâu phải tài xế của em!” Johan phản đối, có chút bực bội trong giọng nói. Mỗi lần North chọn ngồi ghế sau, Johan lại có cảm giác như thiếu đi một điều gì đó quan trọng trong trải nghiệm lái xe của họ.
“Phiền quá. Chọn đi: hoặc là tôi ngồi ghế sau, hoặc tôi bắt taxi,” North đáp trả, giọng cứng rắn. Sự thẳng thắn của cậu khi đối mặt với Johan chỉ càng khiến Johan thêm yêu cậu mà thôi.
Johan khởi động xe và rời khỏi căn nhà thuê. Thỉnh thoảng liếc nhìn kính chiếu hậu, anh thấy North đang ngủ ở ghế sau. Với tai nghe trong tai, Johan không thể kìm được nụ cười khi ngắm nhìn cậu. Ban đầu anh cảm thấy bực bội vì North cứ khăng khăng ngồi sau, nhưng chỉ cần nhìn thấy người mình yêu ngủ yên bình như thế này, mọi lo âu trong anh dần tan biến.
“Sau hai năm chỉ có thể nhìn em ngủ qua ảnh trong điện thoại, cuối cùng anh cũng có thể thấy em ngủ ngoài đời thật,” anh khẽ thì thầm, bị lấn át bởi sự pha trộn giữa hạnh phúc và hoài niệm.
“Tập trung đi,” North lẩm bẩm, tỉnh giấc khi nhận ra Johan đang nhìn mình.
“Khoan, chẳng phải em vừa ngủ sao?” Johan ngạc nhiên hỏi.
“tôi cảm giác có người nhìn nên mới tỉnh,” North đáp cộc lốc, trừng mắt liếc Johan. Nhưng sâu trong lòng, cậu lại thấy một cảm giác ấm áp lạ thường.
Johan chỉ cười. Giữa hàng vạn người đàn ông ngoài kia, anh lại thấy hạnh phúc khi được North mắng mỏ hay nổi giận với mình. Khoảnh khắc ấy, anh nhận ra mình may mắn đến nhường nào khi North vẫn còn quan tâm đến anh.
“Anh nhớ em,” anh dịu dàng thú nhận, giọng nói đượm nỗi khát khao.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng, nằm gọn trong khu phố cao cấp. Lối thiết kế tối giản của căn nhà hai tầng giống hệt với ngôi nhà trong mơ mà North từng ao ước. Cậu há hốc miệng kinh ngạc, bị vẻ đẹp trước mắt cuốn hút. Chưa bao giờ cậu nghĩ Johan lại hiện thực hóa giấc mơ mà cậu chỉ vô tình nhắc đến vài năm trước. Ngập ngừng, North bước xuống xe, đầu óc quay cuồng giữa ngưỡng mộ và hoài nghi về những gì đang diễn ra. Đôi mắt cậu lấp lánh khi chiêm ngưỡng khung cảnh trước mặt.
Johan chỉ cười, tự hào vì có thể dành tặng North món quà bất ngờ này. “Anh hy vọng em thích nó. Anh đã thiết kế ngôi nhà này đúng như những gì em nói với anh hai năm trước. Anh thật sự mong rằng nó có thể trở thành một nơi ấm áp cho cả hai ta,” anh nói, giọng đầy hy vọng.
“Đây là dành cho anh, không phải cho cả hai ta, vì tôi chỉ ở đây tạm thời thôi! Nhớ lấy!” North lạnh lùng đáp, đầy mỉa mai. Cậu ý thức rõ rằng việc sống chung với Johan có thể khơi gợi những ký ức mà cậu muốn chôn vùi. Nhưng khi nhìn vào nụ cười chân thành của Johan, những nghi ngờ của cậu dần tan biến, bị lấn át bởi hơi ấm mà Johan mang lại. Nếu cậu phải thừa nhận, thì có lẽ cậu vẫn tìm thấy niềm vui khi được nhận lại sự quan tâm sau hai năm xa cách. Nhưng nỗi đau vẫn còn đó, vết thương mà cậu mang suốt hai năm qua vẫn chưa thể phai nhạt.
“Phòng em và phòng anh đối diện nhau. Nếu muốn ngủ chung, em có thể chọn ở cùng phòng với anh,” Johan nói khi cả hai bước vào nhà. North chỉ liếc nhìn anh qua loa, gương mặt pha lẫn giữa bực bội và ngạc nhiên.
“Đừng có mơ!” cậu đáp lại dứt khoát, khoanh tay trước ngực.
“Rồi rồi, anh chỉ đùa thôi,” Johan nhún vai, cố gắng làm dịu bầu không khí. “Phòng em vẫn chưa ai dùng cả. Anh cố ý để trống, vì anh muốn dành nó cho người đặc biệt của mình, phòng trường hợp người đó bất ngờ đến và không muốn ngủ chung với anh.”
Lời của Johan khiến tim North nhói lên. Cậu không biết phải xử lý thế nào với hàm ý ẩn chứa trong câu nói đó—một hàm ý nặng trĩu cảm xúc.
“Cứ báo trước khi người đặc biệt của anh đến, tôi sẽ dọn ra ngoài,” North gằn giọng, như một phản xạ phòng vệ.
“Tại sao em phải làm vậy? Người đặc biệt của anh là em, North,” Johan đột nhiên nói, vòng tay ôm vai cậu một cách trêu chọc.
“tôi đã bảo anh đừng có chạm vào tôi!” North vội lùi lại, giọng sắc lạnh.
Biết rằng càng ở gần Johan thì bản thân sẽ càng yếu lòng, North vội vã bước lên cầu thang. Johan nhìn theo bóng cậu khuất dần, thấu hiểu rằng lúc này, North cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ sự đụng chạm nào.
“Phi Jo đi mua đồ ăn đây! Ở nhà cẩn thận nhé, đừng có mà nhớ Phi đấy!” Johan hét lên từ dưới nhà, cố gắng giữ không khí nhẹ nhàng.
“ JOHAN! MÃ PHÒNG LÀ GÌ? ANH ĐỊNH CHƠI KHĂM TÔI ĐẤY À?” North hét vọng xuống từ tầng trên, bực bội nhưng vẫn có chút lo lắng.
Ding!
Một tin nhắn từ Johan bật lên trên màn hình điện thoại của North, làm lung lay sự kiên định mà cậu vừa gắng xây dựng.
“2704 Babe 😘. Nghỉ ngơi đi, lát gặp.”
North nhìn chằm chằm vào tin nhắn, khóe môi thấp thoáng nét mỉa mai, trái tim chao đảo giữa bất an và khao khát. Cậu nặn ra một nụ cười nhạt, nhưng cái bóng của những tổn thương chưa hoàn toàn tan biến. Dẫu vậy, trong những vết nứt của lớp phòng bị kiên cố, những tia hy vọng về một mối quan hệ tốt đẹp hơn dần len lỏi vào.
North ngồi xuống mép giường, cho phép bản thân một chút thời gian để suy nghĩ về những điều Johan đã nói và làm. Hai năm qua là một cuộc chiến không hồi kết, vậy mà Johan vẫn đứng đây, quyết tâm thu hẹp khoảng cách giữa họ—dù có những lúc điều đó khiến cậu sợ hãi. Liệu cậu có thật sự mở lòng để chấp nhận sự chữa lành không?
-------------
Tui mới lập nick tiktok id là @to_la_yumi mong mấy bà ủng hộ tuiiii.
À ngoài ra đừng quên bình chọn và bình luận để tui có động lực làm tiếp nhoaaa. Iu mấy bà Moazzzz
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro