31. Hết hy vọng
Nhật Đăng dành dụm tích lũy một khoản tiền, hơn nửa tháng trước đã mua được một bộ vest.
Một bộ áo vest màu trắng tinh tế, phần ống tay áo màu vàng đồng mang theo một vẻ đẹp thanh lịch tao nhã của mùa đông, vẻ đẹp mang đậm chất hoàng gia làm tô điểm thêm cho nhan sắc của cậu.
Cậu đã dùng keo vuốt hết những lọn tóc trước trán cho gọn lại, phần tóc trước trán đã mất đi vẻ dịu dàng mềm mại thường ngày mà thay vào đó là vẻ chín chắn của tuổi trưởng thành. Còn đến bảy tám người nữa mới đến lượt thi đấu của cậu, vì vậy phải ngồi bên dưới chờ đợi một lát.
Ánh đèn dưới sân khấu có chút lờ mờ, các thí sinh tham gia thi đấu ít nhiều gì cũng có chút hồi hộp căng thẳng, vậy nên cũng sẽ không đi quan sát trang phục của những thí sinh khác.
Từ Nhiên vẫn luôn chăm chú nhìn cậu, cậu cũng không ngồi xuống bên cạnh Từ Nhiên.
Bên trong phòng triển lãm to lớn, ánh đèn đa sắc màu xoay chuyển liên tục, cậu thay quần áo xong thì ngồi xuống hàng cuối cùng, sau đó theo sự dẫn dắt của âm nhạc mà cảm nhận từng nhịp điệu.
Tất cả những thứ yên yên tĩnh tĩnh, nhẹ nhàng dịu êm hay không gian náo nhiệt như thế này dường như đều không ảnh hưởng gì đến cậu.
Những ngón tay thon dài và xinh đẹp của cậu khẽ giật giật, đầu ngón tay trắng nõn như phấn.
Người trên sân khấu thực lực không tệ, biểu diễn chính là bản Ballade Pour Adeline*. Tuy cô chỉ luyện đàn được 6 năm – khoảng thời gian mà Tống Lệ Quyên nói rằng là quá ngắn, thế nhưng đối với một thiếu niên có thiên phú mà nói, tất cả những cử động điều khiển linh hoạt của ngón tay cậu đều nhớ rất rõ.
(*) Ballade Pour Adeline: Hay còn có nghĩa là "Bản ballad gửi cho Adeline". Đây là sáng tác của nhà soạn nhạc Paul de Seneville dành cho cô con gái ruột Adeline của mình, đồng thời cũng là bản nhạc đưa cái tên Richard đến với thế giới. Ballade Pour Adeline hội tụ tất cả những nét riêng nhất trong âm nhạc của Richard Clayderman: trong lành, nhẹ nhàng, sâu lắng, đầy cảm xúc.
Nhật Đăng nghiêng tai lẳng lặng nghe, cảm thấy lúc đến đoạn cao thì người biểu diễn có hơi chậm một nhịp.
Đôi hàng mi dài nhẹ nhàng rủ xuống, phác họa một đường viền trên khuôn mặt trắng nõn của cậu.
Nhịp tim của Từ Nhiên nhanh chóng tăng tốc, anh quay đầu chăm chú nhìn cậu, một chút cũng không biết trên sân khấu đang biểu diễn cái gì. Anh không phải như mình nói là người ngoài ngành, để thấu hiểu những bản nhạc này, anh hầu như cắm mặt vào MP3 nghe đi nghe lại tất cả những ca khúc nổi tiếng.
Nhưng đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi, cái anh nhung nhớ lại chỉ là một ánh mắt.
Cậu không nhìn bất cứ ai, không quan tâm bất kỳ người nào, dù chỉ là lặng lẽ ngồi đó nhưng lại toát lên sức hấp dẫn khiến người ta điên cuồng. Đại đa số những người trường Thất Trung nhìn thấy chỉ là vẻ ngoài xinh đẹp của cậu, nhưng ít có ai biết được rằng, cậu có bản lĩnh gợi lên khát vọng, ham muốn mãnh liệt từ người khác. Một động tác, một ánh mắt thôi cũng đủ để câu hồn người ta.
Trên sâu khấu đặt một chiếc đồng hồ rất lớn.
Nhật Đăng ngước mắt lên nhìn, đã là 8h30.
Còn hai người nữa là sẽ đến lượt cậu. Cậu xem đồng hồ là 8:30, tâm trạng có chút dao động. Dưới sân khấu không biết là ai ngó qua cửa sổ quan sát, thốt lên một câu:
"Tuyết rơi rồi."
Đây là trận tuyết rơi đầu tiên ở thành phố B trong 30 năm qua. Tuyết rơi thu hút sự chú ý của mọi người, ngay cả ban giám khảo cũng nhìn thấu qua cửa sổ ngắm nhìn màn đêm tối đen bên ngoài.
Tháng 12 năm nay, ngay trong đêm Giáng Sinh, quả nhiên có một trận tuyết rơi duy nhất trong nhiều năm qua. Những bông tuyết bay lả tả uyển chuyển nhẹ nhàng, khi rơi xuống mặt đất liền hóa thành tinh thể băng rồi cuối cùng tan thành nước.
Người biểu diễn trên sân khấu không khỏi hốt hoảng, mặc dù anh ta trình diễn không tệ, nhưng mà khán giả bị chuyện khác hấp dẫn cũng là một chuyện không ổn xíu nào.
Trong ký ức của Nhật Đăng, vào năm lớp 11 sẽ có một trận tuyết, vào năm cậu chết đi thì là một cơn bão tuyết.
Cả đời của cậu ngắm nhìn tuyết rơi chỉ được hai lần.
Thật sự rất lạnh, tối qua cậu cũng đã nói rõ ràng rồi, Chung A Thần sẽ không đến tìm cậu chứ?
***
Đúng 7 giờ tối Chung A Thần đã có mặt ở tiểu khu của Nhật Đăng, ngón tay bị cóng đến đỏ lên. Lê Nhã Phong gọi điện cho anh:
"Dự báo thời tiết có tin được không đây. Tuyết rơi? Có trời mới biết đã bao lâu rồi thành phố B không có trận tuyết nào xuất hiện."
Chung A Thần giọng điệu mỉm cười:
"Kêu mày chuẩn bị cho tốt vào, than cái gì mà than."
Trung Tắt lạnh đến phát run:
"A Thần mày mau lên đi, tao sợ cái đồ chơi này tan mất."
Lê Nhã Phong cúp điện thoại, lúc này mới có tâm trạng đến xem hai tên cao to đang sắp xếp đồ vật trong chiếc rương lớn. Mới nhìn qua đã trợn tròn mắt:
"Mấy thứ này... ở đâu ra vậy?"
Trung Tắt xoa xoa tay, đắc ý nói:
"Có đẹp không?"
Bên trong là một quả cầu pha lê băng tuyết, được chế tạo bằng lớp băng mỏng, yên tĩnh trong suốt. Lớp băng mỏng phía bên trên những bông tuyết sống động như thật. Một giá đỡ đèn trắng được gắn vào phía dưới, chiếu sáng khắp bên trong quả cầu, tỏa ra ánh sáng lung linh lấp lánh. Quả cầu này nặng gần hai người, tựa như bước vào thế giới băng tuyết.
Lê Nhã Phong thấy choáng mắt, thứ này rất khó mà làm ra.
Khi còn bé anh ta sống ở phương Bắc, ở đó thường xuyên có tuyết rơi. Sau này, khi công ty chuyển đến thành phố B, đã rất lâu rồi chưa từng trông thấy lớp băng xinh đẹp tỏa sáng lung linh như thế này.
Bốn phía của lớp băng tỏa ra khí lạnh.
Ở một góc khuất nhỏ, Lê Nhã Ôhng nhìn thấy một chữ 'Đăng' được cẩn thận nắn nót viết lên, anh ta cười điên cuồng:
"Chữ này là A Thần khắc lên à?"
Trung Tắt tiếp lời:
"Anh ấy cũng không sợ lạnh."
Cái đồ chơi giống thế này, tới gần là lạnh muốn điên luôn rồi, ai mà có thể yên lặng khắc chữ trên đó được chứ. Lê Nhã Phong nghẹn họng nhìn trân trối:
"Cái này nếu đúng thật là lấy từ băng tuyết, tuyết rơi bên trong quả cầu, mẹ nó quá xá tuyệt!"
Những bông tuyết kia sẽ không bị tan đi, nhìn qua đơn giản nhưng lại đẹp đến ngạc nhiên. Trung Tắt lạnh đến mức nói năng không rõ ràng:
"Nhưng mà lạnh là có thật."
"A Thần nghĩ gì mà đi làm cái này vậy?"
Trung Tắt nói:
"Mấy ngày trước không phải mấy nữ sinh trong lớp còn khẩn cầu năm nay sẽ có tuyết rơi sao, A Thần quen thuộc tuyết rơi phương Bắc rồi, lúc này mới biết thành phố B không có tuyết rơi."
Năm nay là năm lạnh nhất ở thành phố B, Chung A Thần gọi qua rất nhiều cuộc điện thoại, tìm hiểu thời tiết, sớm đã nghĩ đến thứ đồ chơi này từ nhiều ngày trước rồi.
Đám người Lê Nhã Phong tụ tập ở công viên cách tiểu khu 2 km đã lạnh đến mức run rẩy từng trận.
Cuối cùng chịu không nổi nữa đều lên xe hết.
Qua một hồi lâu cũng không thấy Chung A Thần quay về. Sau đó lúc hơn tám giờ tối, quả nhiên có một trận tuyết rơi xuống. Lê Nhã Phong reo vang một tiếng:
"Thật con mẹ nó không uổng phí sống trên đời nha!"
Đám người họ phấn khích một hồi mới nhớ ra Chung A Thần đã đợi chờ hơn 1h đồng hồ. Lê Nhã Phong cười thô bỉ:
"Không phải là đang trải qua thế giới hai người đó chứ!"
Mã Bá Kiên nhíu mày:
"Không có khả năng."
Anh ta nhìn lớp băng mỏng trong quả cầu:
"Nó sắp tan rồi."
Bông tuyết rơi vào bên trong lớp băng mỏng, có một loại vẻ đẹp thuần khiết đến cùng cực. Chữ 'Đăng' nho nhỏ phía bên trên cũng đã tan dần dần đi. Trên xe một đám người giáp mặt nhìn nhau. Hồi lâu sau Trung Tắt mới nuốt một ngụm nước bọt:
"Nếu không chúng ta lôi A Thần về đi, anh ấy đã đứng đợi trong tuyết hơn một tiếng rồi."
Lê Nhã Phong lúc này đã có kinh nghiệm hơn trước:
"Mày lôi đi."
"Mẹ nó sao mày không đi?"
"Mày đề nghị mà."
"Lê Nhã Phong ông đây đập chết mày!"
Tất cả mọi người đều không dám đi gọi Chung A Thần. Dù sao nhiều năm rồi mà chưa thấy qua một Chung A Thần nghiêm túc đến vậy. Trước kia khi đám người bọn họ tham dự tiệc sinh nhật của người khác đều là tùy tiện tặng đại một món quà được xem như quý giá nào đó. Chỉ cần có tiền là mua được, không có chút thành ý nào.
Bên trên lớp băng khắc một chữ ngay ngắn nghiêm chỉnh, cũng chỉ vì lấy lòng một cậu trai.
Bọn họ đều biết A Thần đã ra sức khắc lên. Lê Nhã Phong lấy ra cái bật lửa đốt thuốc, cau mày nói:
"Hi vọng Nhật Đăng có thể đến xem."
9 giờ tối, bầu trời đã hoàn toàn đen kịt.
Trên vai Chung A Thần rơi xuống một tầng tuyết, tuyết tan lại biến thành vũng nước lạnh thấu xương.
Anh không để ý lau mặt, nhìn đèn lầu ba đã sáng lên.
Mẹ kiếp! Tối qua còn mềm lòng, vậy mà hôm nay một chút cũng không xuống nhìn anh. Đêm nay so với tối qua còn lạnh gấp bội.
Trên người anh rét lạnh, nhưng trong lòng thì ấm áp dịu dàng.
Rốt cuộc đợi hơn hai tiếng đồng hồ, anh đã nhận ra được một điều.
Cậu sẽ không xuống đây đâu.
Tối qua cậu đã nói rồi, sự hiện diện của anh sẽ làm cho cậu khó xử.
Chung A Thần đời này chưa từng biết đến hai chữ bỏ cuộc, bàn tay cứng ngắc của anh lấy di động ra, gọi cho Lê Nhã Phong:
"Cái người cho mày ảnh chụp đó, mày có số điện thoại của cô ta không? Cái người mà đánh đàn lúc trước đó."
Lê Nhã Phong ngẫm nghĩ, trái lại có chút ấn tượng với Nhật Thư. Anh ta lật điện thoại, thật mẹ nó không biết để ở chỗ nào rồi.
Sau đó gửi cho Chung A Thần, Chung A Thần bấm gọi đi.
Nhật Thư đang nhắn tin trong phòng, lúc nhận cuộc gọi đến nghe được một giọng nói lạnh lẽo của thiếu niên, cô ta hoảng hốt trong giây lát.
Thanh âm kia rất lạnh, không mang theo chút cảm xúc nào.
"Anh là?"
"Chung A Thần."
Tim Nhật Thư đập nhanh chóng, là Chung A Thần của trường cô ta đó! Từ sau chuyện lần trước, đám người bọn Trương Y Nhiên đều rất ngoan ngoãn hiểu chuyện. Ngay cả chuyện bên Trần Kỳ cũng không có truy cứu nữa.
"Anh trai cô ở đâu?"
Nhật Thư nghe xong câu này trái tim đã lạnh hơn phân nửa. Nhật Đăng đã tham gia thi đấu dương cầm, nếu Chung A Thần đến đó, như vậy chắc chắn anh sẽ biết người biểu diễn lần đó chính là Nhật Đăng. Cô ta rất lâu không trả lời, ấp úng nói:
"Anh tìm anh ấy có chuyện gì sao?"
"Đưa điện thoại cho cậu ấy."
Nhật Thư biết giấu không được nữa, cô ta cắn răng nói:
"Anh em không có ở nhà, anh ấy đi thi đấu rồi."
Đầu bên kia trầm mặc lúc lâu:
"Thi đấu cái gì?"
***
Thi đấu dương cầm, không phân biệt quốc gia, tuổi tác hay kinh nghiệm.
Nhà tài trợ cho số tiền thưởng 15000 ngàn cũng ở bên dưới sân khấu lắng nghe.
Lúc Nhật Đăng lên sân khấu không phải là thời điểm tốt. Tất cả mọi người đều đang chiêm ngưỡng trận tuyết rơi mấy mươi năm khó gặp bên ngoài cửa sổ. Ánh đèn ảm đạm trong nháy mắt bỗng sáng lên, lúc này đang tụ hội trên người Nhật Đăng.
Từ Nhiên nhìn lên sân khấu, không khí tràn vào phổi, trong giây lát chợt đau nhói. Chiếc micro nằm trên đỉnh đàn piano, sau khi cậu cúi người ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng lên tiếng:
"Tôi tên là Trần Nhật Đăng, hôm nay sẽ biểu diễn bài Couleur Tendresse*."
(*) Couleur Tendresse (Mềm mại như cầu vồng): là một bản piano nhịp 4/4 do hoàng tử piano Richard Clayderman chơi.
Có một kiểu người, khi người đó đứng ở nơi thích hợp với mình, những điều tốt đẹp nhất thế gian đều sẽ vì người ấy mà nhường lối.
Không phải tuyết không đủ hiếm có không đủ mỹ lệ, mà là bản thân cậu tạo cho người khác sự kinh ngạc trước vẻ đẹp của mình.
Một cậu trai mười 17 với khuôn mặt tinh tú tựa như vì sao trên kia, mắt sáng môi đỏ, làn da trắng như sứ. Bộ vest trắng mà cậu đang mang trên người dường như có một vầng hào quang tinh tế, đầu ngón tay cậu tạo ra từng giai điệu, dưới ánh đèn, ngón tay nhỏ bé của cậu cũng tỏa ra ánh sáng lung linh mỹ lệ.
Dưới sân khấu cho dù là ban giám khảo hay các thí sinh đều đang tập trung nhìn cậu.
Nhật Đăng mười 14 năm ấy, ngây thơ hồn nhiên như những nụ hoa đào mới chớm nở. Cũng làm cho người ta rối rít ngẩng đầu dừng bước chân, còn cậu của giờ đây lại khiến Từ Nhiên không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả được.
Trong mắt anh mang theo sự say mê.
Đúng, chính là cảm giác như vậy.
Toàn thế giới có một không hai!
Cậu có thể khiến cho tất cả mọi người yên tĩnh vì cậu, không còn ai nhớ đến trận tuyết ngoài kia nữa.
Giai điệu của bản Couleur Tendresse dần dần tăng lên, từ chậm đến nhanh, tựa như cầu vồng yên ả lúc ban đầu bỗng chốc nhận lấy niềm vui bất ngờ.
Ngón tay cậu điểm nhẹ nhàng, khóe môi khe khẽ hiện lên ý cười.
Những tia sáng dịu dàng của ngày đông lặng lẽ chiếu rọi xuống người cậu. Vài lọn tóc nhỏ vuốt lúc ban nãy đã hoà theo âm nhạc của cậu mà dần rơi xuống , khi gần kết thúc màn biểu diễn, dưới sân khấu có người lấy điện thoại ra vụng trộm chụp ảnh.
Sau khi kết thúc, một vài tiếng vỗ tay khẽ vang lên, theo sau đó bỗng vang dội như sấm. Một nữ giám khảo trung niên tóc đã ngả màu không nhịn được nở nụ cười:
"Tôi nhớ cậu bé này."
Năm đó cậu bé này vẫn còn là một học sinh cấp hai, nhưng chỉ cần nhìn qua một lần là khó quên. Ai cũng nghĩ đến dáng vẻ hào quang sáng chói như thế nào khi cậu bé này lớn lên. Nếu như những vị ban giám khảo năm đó có mặt ở đây, chắc chắn sẽ biết cậu không phụ sự kỳ vọng của tất cả mọi người.
Hôm nay chưa phải ngày sẽ trao giải thưởng cho cuộc thi, Nhật Đăng không thể đến phòng thay đồ thay đổi trang phục. Bây giờ là giờ cao điểm, mọi người ai nấy đều chen lấn bên trong phòng thay quần áo.
Cậu chỉ có thể mặc bộ vest trắng này đi ra ngoài thôi. Đi được vài bước, cậu lúng túng quay đầu lại:
"Từ Nhiên?"
Từ Nhiên thu lại cảm xúc trong đáy mắt, cười trêu đùa:
"Giờ mới nhớ ra tôi cũng đến đây à?"
Anh vô cùng thẳng thắn tự nhiên, khuôn mặt Nhật Đăng đỏ ửng gật đầu:
"Xin lỗi nha." Ánh mắt cậu yên tĩnh. "Cậu đừng có giận."
Lúc cậu tập trung suy nghĩ thì cực kỳ chú tâm, bởi vì nhiều năm rồi cậu chưa bước lên sân khấu nên có hơi căng thẳng lo lắng, lúc tìm kiếm cảm giác thì quên mất luôn anh cũng đến xem. Từ Nhiên nói:
"Tôi không tức giận."
Hưng phấn còn không kịp nữa là. Từ Nhiên nói với cậu:
"Quên mang theo dù rồi, bên ngoài đang có tuyết rơi, ráng chịu một chút nhé?"
Nhật Đăng gật gật đầu.
Khi cậu ra đến bên ngoài cũng không nhịn được trầm trồ kinh ngạc, trong mắt sáng lấp lánh, ngắm nhìn những bông tuyết bay lả tả bên ngoài.
Ánh đèn đường êm dịu.
Ống quần của bộ vest mà cậu đang mang chạm đất, Nhật Đăng nhấc ống quần lên tránh cho khỏi bị ẩm ướt. Trông có hơi buồn cười một chút..
Bỗng trên vai ấm lên, Từ Nhiên khoác áo lên cho cậu. Anh nhìn bóng dáng u ám phía xa kia, cúi đầu nhìn xuống Nhật Đăng đang ngây ngốc.
Cậu lập tức ý thức được hành động này vượt quá giới hạn. Từ Nhiên giữ lấy bả vai cậu:
"Đừng nhúc nhích."
Nhật Đăng nhíu mày.
"Cậu không thích Chung A Thần có đúng vậy không?"
Nhật Đăng kinh ngạc ngước nhìn anh.
"Anh ta đang nhìn cậu đấy."
Nhật Đăng theo bản năng muốn quay đầu, Từ Nhiên ngăn cậu lại:
"Đừng quay đầu. Người ta nói anh ta có bệnh, chắc hẳn cậu cũng biết anh ta rất khó đối phó."
Từ Nhiên cúi người xuống:
"Hôm đó lúc tôi xuống lầu đều thấy được, anh ta rất thích cậu. Nếu cậu không muốn anh ta quấy rầy đến cậu nữa thì đừng quay đầu lại. Hãy để anh ta hết hy vọng đi."
Ánh mắt trong suốt và yên tĩnh của Nhật Đăng ngước nhìn Từ Nhiên. Dưới ánh đèn đôi con ngươi của cậu ánh lên màu trà nhàn nhạt.
Qua màn đêm u tối, cậu có thể cảm giác được có một ánh mắt bén nhọn ác liệt như có gai sau lưng mình.
Cậu nắm chặt ngón tay, không động đậy.
Từ Nhiên cũng không làm gì nữa. Anh chỉ xoay người nghiêng nghiêng đầu.
Nhật Đăng không ngốc, cậu biết rõ Từ Nhiên đang làm cái gì. Từ góc độ của Chung A Thần, anh có thể nhìn thấy dưới bầu trời đầy tuyết rơi, cậu đang được người khác hôn.
Từ Nhiên nói đúng, cậu không thích Chung A Thần.
Thân thể của người thiếu niên kia như sắt thép, khi cố chấp lên rồi thì bất cứ thứ gì cũng đều không ngăn cản được anh. Cậu nói chán ghét với anh cũng vô dụng, đuổi anh đi cũng vậy. Thế nhưng anh vô cùng bướng bỉnh, có lòng tự tôn của mình, sẽ không đụng vào thứ thuộc sở hữu của người khác. Không biết qua bao lâu Từ Nhiên lên tiếng:
"Anh ta đi rồi."
Nhật Đăng đẩy Từ Nhiên ra, trả lại áo cho anh. Cậu gật đầu, đi đến trạm xe buýt. Từ Nhiên đi theo sau:
"Cậu không vui à? Không phải cậu không thích anh ta sao?"
Nhật Đăng nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.
Cậu bình tĩnh nói:
"Tôi không thích anh ta và cũng không thích cậu.
" Cậu cũng không phải đồ ngốc.
Nụ cười của Từ Nhiên cứng đờ trên mặt.
___________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro