13. Giúp em🔞
WARNING 18: CHƯƠNG CÓ YẾU TỐ 18+, VUI LÒNG CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC.
DƯỚI 18 NÉ GA CHO TUI NHA ĐI ĐỌC BỘ KHÁC LIỀN CHO TUI 😡😡😡
NHẮC RỒI Á NHAAAAAAA
----------------------------
Dunk muốn phản kháng, nhưng cơ thể cậu đã quá kiệt sức. Hơn nữa, lần đầu tiên, cậu cảm thấy sự hiện diện của Joong không làm cậu áp lực hay bất an. Ngược lại, cảm giác an toàn bao quanh cậu như thể cậu có thể buông bỏ mọi phòng bị khi ở trong vòng tay hắn.
Joong đưa Dunk đến một căn phòng kín đáo hơn trong khu vực tổ chức sự kiện, tránh xa sự tò mò của những người khác. Hắn nhẹ nhàng đặt Dunk xuống ghế, rồi nhanh chóng đóng cửa lại.
"Em cảm thấy thế nào rồi?" – Joong hỏi, giọng nói vẫn giữ sự dịu dàng quen thuộc.
Dunk khẽ gật đầu.
"Ổn hơn rồi. Cảm ơn anh..." – Lời cảm ơn ấy thoát ra khỏi miệng cậu một cách tự nhiên, không còn vẻ miễn cưỡng hay xa cách như trước.
Joong ngồi xuống đối diện cậu, đôi mắt chăm chú quan sát.
"Kỳ phát tình đến sớm như vậy là điều bất thường. Em có muốn anh giúp tìm nguyên nhân không?"
Dunk cúi đầu, ánh mắt tránh đi như đang suy nghĩ.
"Không cần đâu... Chắc là do áp lực công việc thôi."
Joong không nói gì thêm, nhưng trong lòng hắn biết rằng lý do Dunk đưa ra chỉ là một phần của câu chuyện. Hắn tôn trọng không gian cá nhân của cậu, nhưng thầm quyết tâm sẽ tìm hiểu thêm.
"Có vẻ căn phòng này cũng không an toàn lắm."
Pheromone rượu vang của Joong tiếp tục phát tỏa mạnh mẽ, không chỉ áp chế sự hỗn loạn mà còn tạo ra một ranh giới rõ rệt giữa hắn và Dunk với thế giới xung quanh. Hắn biết rằng, với tư cách là một Enigma, hắn có khả năng kiểm soát tuyệt đối trong những tình huống như thế này.
Không chần chừ, Joong bế Dunk lên, đôi tay vững chắc nhưng nhẹ nhàng. Dunk khẽ giật mình, cơ thể run rẩy trong vòng tay hắn.
"A... Anh làm gì vậy?"
"Anh sẽ đưa em về nhà anh." – Joong nói, giọng chắc chắn như một lời khẳng định, khiến Dunk không thể phản kháng.
Về đến căn hộ, Joong khéo léo mở cửa và bước vào, cẩn thận đặt Dunk xuống chiếc giường lớn trong phòng ngủ của mình. Căn phòng thoảng mùi hương gỗ ấm áp, tạo cảm giác an toàn và dễ chịu.
Dunk đã kiệt sức, cơn sốt từ kỳ phát tình kéo tới làm cơ thể cậu nóng bừng. Đôi mắt mơ màng nhìn Joong, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán.
"Anh... anh ơi... giúp em..." – Dunk khẽ thốt lên, giọng nói yếu ớt pha lẫn sự khẩn cầu và xấu hổ.
Joong ngồi xuống bên cạnh cậu, ánh mắt phảng phất nỗi lo lắng. Hắn nhẹ nhàng vén những lọn tóc ướt mồ hôi khỏi trán cậu, bàn tay dịu dàng như sợ làm tổn thương cậu thêm.
"Dunk, em không tỉnh táo. Đừng nói thế với anh." – Joong thì thầm, giọng hắn trầm ấm nhưng dứt khoát, mang theo sự kiềm chế mạnh mẽ.
Dunk mím chặt môi, hơi thở gấp gáp. Cậu nắm lấy tay áo Joong, như bám víu lấy hắn trong cơn hỗn loạn của mình.
"Em biết anh mà... cứu em... hức..." – Cậu bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Dunk... Em biết anh là ai không? Em sẽ hối hận đấy."
"Anh ơi..."
/* Nội tâm Joong: Trời ơi ai cứu Joong với, đường đường là một CEO lại còn là một Enigma, con mèo này làm hắn phát điên mất, cứu Joong mấy chị ơi 🥹.*/
"Em biết là Joong mà, em không hối hận đâu... làm ơn... Joong giúp em đi mà..." - Giọng Dunk bây giờ càng yếu ớt, mong muốn được giải tỏa cơn bức bối kia.
"Dunk... Cho phép anh nhé?"
"Ưm..."
Không chần chừ, hắn vươn tay xuống xoa xoa nắn nắn phía dưới đang sưng lên của cậu, kéo chiếc khóa quần, nhẹ nhàng lấy dương vật của cậu ra, tay bắt đầu vuốt ve lên xuống.
Phía trên, hai đôi môi đang tìm đến nhau, nụ hôn sâu có chút dịu dàng ở trong đó, Joong dứt ra khỏi nụ hôn, nhanh chóng tìm xuống dưới cho thứ bé bé xinh xinh ấy vào miệng mình. Hắn bắt đầu chăm sóc cho vật nhỏ đang cương cứng kia.
"Đến cả cái này cũng dễ thương như em vậy sao?"
"Ưm... ha... Joong... nhanh lên... em muốn..."
Vật nhỏ bé kia được bao trùm bởi khoang miệng ấm nóng của Joong, Dunk nhất thời rùng mình. Phía dưới Joong vẫn cứ miệt mài dùng lưỡi của mình mà liếm láp vật nhỏ, di chuyển lên xuống rất chuyên nghiệp khiến đầu óc Dunk trống rỗng, âm thanh phát ra cũng không được tròn vành rõ chữ.
"Ưm... ha... n-nhanh... ha... em sướng... Joong..."
"Nhanh quá... chậm... chậm lại... "
Âm thanh khiêu gợi khiến phía dưới của Joong cũng bắt đầu rục rịch nhưng lại không dám làm bậy, hắn sợ cậu nghĩ rằng mình sẽ giống tên khốn kia tranh thủ cơ hội mà làm điều không hay.
Tiếng rên rỉ gọi mời làm Joong chỉ biết tăng tốc độ, đầu hắn bắt đầu di chuyển lên xuống nhanh hơn, bàn tay không yên phận mà tìm đến bờ mông trắng mịn căng tròn mà nắn bóp.
Vật nhỏ nóng hổi trong khoang miệng hắn làm Dunk không nhịn được mà rên lên.
"Ha... hức... ưm..."
Joong mút chặt lấy thân vật nhỏ, tạo ra tiếng nhóp nhép làm ai nghe thấy đều phát ngại. Chưa dừng lại ở đó hắn dần nhả ra, đưa lưỡi liếm từ đỉnh xuống tận hai túi tinh, không để sót một chỗ nào.
Dunk thở hắt ra, cố gắng đưa tay nắm lấy tóc Joong mà ghì xuống, Joong giật mình vì bất ngờ, hắn không nghĩ cậu sẽ làm vậy, nhưng vẫn chiều theo mà giúp cậu thỏa mãn.
"Chụt..."
Joong hôn lên đỉnh vật nhỏ kia, tiếng nhóp nhép từ phía dưới cộng thêm bàn tay không ngoan của Joong đã luồn vào eo cậu mà xoa nắn từ khi nào khiến cậu giật nảy người, không nhịn được mà xuất ra trong miệng hắn.
"AAAAAA... Joong... em raaa... hức..."
*Phụt*
"Ưm... Ực... Làm tốt lắm bé con..."
"Anh nhả ra đi mà..."
"Nuốt rồi."
Má Dunk ửng đỏ khi nghe Joong nói, cơn sốt phát tình vẫn chưa nguôi khi cậu chỉ mới ra một lần. Joong bắt đầu lo lắng mà hỏi.
"Em có chấp nhận đánh dấu tạm thời không?"
"Đánh dấu tạm thời... là sao ạ?"
"Cũng không khác đánh dấu bình thường lắm, nhưng nó chỉ có tác dụng trong khoảng một tuần. Trong một tuần, pheromone mà anh để lại cho em sẽ từ từ nhạt đi, sau đó thì biến mất, không để lại vết tích."
Dunk gật gật đầu.
"Em muốn..."
"Anh giúp em đi." Dunk hít một hơi thật sâu, để lộ sau gáy.
"Anh... Joong... nhanh lên..."
Trong lòng Joong bỗng chấn động.
Dunk nhắm mắt lại, khắp người là mùi hoa linh lan trắng, mùi rượu vang thơm nồng tràn lan bốn phía, người kia chầm chậm tiến lại gần cậu, hơi thở ấm áp phả trên cổ, khiến cậu không khống chế được mà run rẩy.
Joong nhẹ nhàng cởi bỏ từng cúc áo sơ mi, hôn lên xương quai xanh của cậu, từ từ di chuyển lên tuyến thể phía sau gáy giúp cậu thả lỏng. Đến khi người trong lòng không còn run rẩy, hắn mới đột ngột hạ miệng, răng nanh nhanh chóng đâm xuyên qua da, mùi máu tanh và pheromone cùng lúc dâng trào, nồng nặc khiến cho người ta ngất ngây trong khoảnh khắc.
"Ha... hức... ưm..."
Hắn truyền pheromone vào trong tuyến thể của Dunk, đến khi đủ liền nhanh chóng lui ra.
Dunk thở hổn hển, vào lúc hắn cắn vào, cậu khóc lớn bắn ra một lần nữa trên người mình.
Sung sướng thật. Đó là khoái cảm khi pheromone hòa quyện lại với nhau, càng sung sướng hơn gấp trăm, gấp ngàn lần so với cao trào của thân thể, mỗi tế bào đều đang kêu gào, Dunk chỉ hận không thể bị ăn luôn thêm một lần nữa.
Hai người họ cứ ôm nhau như vậy thêm một lát. Joong sờ lên trán cậu, nhiệt độ đã hạ không ít.
Joong cảm thấy tim mình như bị siết chặt. Hắn chưa bao giờ nhìn thấy Dunk yếu đuối đến vậy, sự lạnh lùng thường ngày giờ đây tan biến, thay vào đó là một con người mỏng manh đang cần được bảo vệ.
"Anh sẽ lấy nước lau người cho em nhé. Ngoan, nằm yên nào." – Joong nhẹ nhàng an ủi, hôn lên trán lấm tấm mồ hôi kia, bàn tay hắn siết nhẹ lấy tay cậu trước khi đứng dậy.
... (*)
Một lúc lâu sau, Joong trở lại với một chậu nước ấm và chiếc khăn bông mềm. Hắn ngồi xuống bên giường, cẩn thận nhúng khăn vào nước rồi vắt khô.
"Em sẽ thấy dễ chịu hơn sau khi lau người." – Joong nói, ánh mắt dịu dàng như thể muốn truyền cảm giác an toàn đến Dunk.
Hắn bắt đầu lau đi những giọt mồ hôi trên khuôn mặt cậu, từng cử chỉ chậm rãi và cẩn trọng. Dunk khẽ run lên dưới sự chạm nhẹ của Joong, nhưng không hề kháng cự.
"Anh... anh không ghét em chứ?" – Dunk bất ngờ lên tiếng, đôi mắt long lanh nước nhìn Joong.
Joong dừng lại, ánh mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào cậu.
"Tại sao anh phải ghét em?"
"Vì... hức... em yếu đuối... hức... vì em làm phiền anh... lại còn... hức... còn... cầu xin anh làm chuyện đó..." – Dunk vừa nói vừa nấc lên, giọng cậu nghẹn lại.
Joong khẽ thở dài, bàn tay hắn đặt lên tay cậu.
"Dunk ngoan, không khóc nhé em, ai cũng có lúc yếu đuối. Điều đó không khiến em trở nên kém cỏi hay đáng ghét. Anh ở đây là vì anh muốn bảo vệ em."
Câu nói của Joong như một liều thuốc xoa dịu những tổn thương trong lòng Dunk. Cậu không nói gì thêm, chỉ im lặng để Joong tiếp tục chăm sóc mình.
-------------------------------
(*) ĐI LẤY NƯỚC LÀM GÌ LÂU Z (spoil chap sau đó, ai đoán đi hehe)
Dạ em xỉu đây nha quý zị, có thể là khùm luôn, không ổn ib tui nhe quý zị
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro