20. Ác mộng
Không khí trong phòng họp bao trùm bởi sự nghiêm túc. Team thiết kế đang trình bày các ý tưởng cho bộ sưu tập mới, với Joong ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc bén dõi theo từng trang phác thảo. Dunk ngồi bên cạnh, tập trung ghi chú, nhưng tâm trí cậu như lơ lửng ở đâu đó. Những hình ảnh mờ nhạt của giấc mơ đêm qua lại ùa về, kéo cậu vào một vùng ký ức mà cậu đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay.
Tiếng gõ bàn nhẹ của Joong làm Dunk giật mình.
"Dunk, em thấy thiết kế này thế nào?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy quan tâm hơn là trách móc.
Dunk nhìn lên, cố gắng tập trung.
"Em nghĩ nó... ổn," cậu nói nhỏ, giọng không chắc chắn.
Cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực càng ngày càng lớn. Những tiếng cười mỉa mai, những ánh mắt lạnh lẽo từ giấc mơ đêm qua bỗng chốc ùa về, làm cậu cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm.
"Ổn?" Joong nhíu mày, dường như nhận ra điều gì đó không đúng. Nhưng trước khi hắn kịp nói thêm, Dunk bất ngờ đứng dậy.
"Xin lỗi, em cần ra ngoài một chút." Dunk nói vội, giọng run rẩy. Không đợi ai phản ứng, cậu rời khỏi phòng, để lại một bầu không khí sững sờ.
Joong lập tức đứng dậy.
"Mọi người tiếp tục thảo luận đi." hắn nói ngắn gọn, ánh mắt lo lắng hướng về phía cửa. Joong rời khỏi phòng họp, đi tìm Dunk.
Joong tìm thấy Dunk trong một góc hành lang vắng, nơi ánh sáng từ cửa sổ lớn chiếu rọi xuống sàn gạch sáng bóng. Dunk ngồi co ro, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cơ thể run lên từng hồi.
"Dunk," Joong nhẹ nhàng gọi, cố không khiến cậu giật mình. Hắn ngồi xuống bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ để không làm Dunk cảm thấy áp lực.
"Sao thế?"
Dunk không trả lời. Hơi thở cậu ngắt quãng, ánh mắt hoảng loạn như đang nhìn thấy thứ gì đó không thuộc về hiện tại.
Joong khẽ nhíu mày, rồi chậm rãi đưa tay chạm nhẹ vào vai Dunk.
"Dunk, anh đây. Em nhìn anh này." hắn nói, giọng trầm ấm.
Dunk từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt nhòe nhìn Joong. Cậu muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không thể phát ra lời nào.
Joong khẽ mỉm cười, anh dịu dàng hơn bao giờ hết.
"Hít thở sâu nào. Anh sẽ làm cùng em, được chứ? Một, hai, ba..." Hắn làm mẫu, hít một hơi thật sâu rồi thở ra chậm rãi.
Dunk nhìn theo, chần chừ một chút trước khi làm theo Joong. Một hơi, rồi hai hơi, nhịp thở của cậu dần ổn định hơn, nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự đau đớn.
"Giờ em có thể nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra không?" Joong hỏi, giọng hắn nhẹ như gió thoảng. Hắn biết, nếu ép Dunk nói ra, cậu sẽ càng khép mình hơn.
Dunk cúi đầu, giọng cậu khàn đặc.
"Em... em không thể. Những hình ảnh đó... Joong... em sợ... em sợ lắm...."
Joong không nói gì, ôm lấy Dunk vào lòng và kiên nhẫn chờ đợi. Sự hiện diện của hắn như một tấm lá chắn, bao bọc lấy Dunk khỏi những cơn sóng dữ đang nhấn chìm cậu.
Cuối cùng, Dunk cũng lên tiếng, giọng run rẩy như từng mảnh vỡ của cậu đang bị phơi bày.
"Đêm qua... em mơ thấy những thứ đó. Những thứ em đã trải qua trước đây. Ánh mắt đó, cả giọng nói của bọn họ nữa... tất cả đều quay lại. Em tưởng mình đã quên... nhưng hóa ra... không phải... Joong ơi... e-em phải làm gì đây..."
Joong cảm thấy tim mình thắt lại. Hắn không cần Dunk nói rõ, cũng có thể hiểu được những gì cậu đã chịu đựng. Hắn hít một hơi sâu, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dunk, không quá mạnh để tránh làm cậu sợ.
"Dunk, anh ở đây rồi nhé." Joong nói, giọng chắc chắn. "Em không cần phải đối mặt với mấy điều đó một mình. Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể giúp em vượt qua nó."
Dunk ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe.
"Nhưng... nhưng mà... em không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Em... Joong...em... không muốn anh phải đối mặt với những thứ kinh khủng đó chỉ vì em."
Joong mỉm cười, dịu dàng xoa đầu Dunk, kiên định nói.
"Em không phải là gánh nặng. Em là trân quý của anh, là người quan trọng trong cuộc đời anh. Và anh sẽ luôn ở đây vì em. Đừng tự cô lập bản thân nữa, em không phải chịu đựng tất cả một mình."
Dunk cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Lần đầu tiên, cậu không cảm thấy mình bị phán xét hay thương hại. Joong không hứa hẹn sẽ sửa chữa mọi thứ, nhưng hắn cho Dunk một cảm giác an toàn, rằng cậu không cần phải gồng mình để mạnh mẽ trước mặt hắn.
"Em... em không biết liệu mình có thể vượt qua những thứ này hay không," Dunk thổ lộ, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. "Nhưng... cảm ơn anh vì đã ở đây."
Joong gật đầu, ánh mắt sáng ngời.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đi từng bước. Không cần vội nhé. Em chỉ cần nhớ rằng, em không cô đơn."
Họ ngồi đó một lúc lâu, không ai nói gì thêm. Dunk dần cảm thấy bình tĩnh hơn, và cậu nhận ra rằng, có lẽ, việc để Joong bước vào thế giới của mình không đáng sợ như cậu từng nghĩ.
Joong đứng dậy, đưa tay ra trước mặt Dunk.
"Đứng lên nào. Anh nghĩ mọi người trong phòng họp đang thắc mắc tại sao chúng ta lại mất tích lâu thế."
Dunk nhìn bàn tay của Joong, hơi do dự, nhưng rồi cậu cũng nắm lấy.
"Được rồi. Nhưng... nếu họ hỏi, anh... anh phải nói là lỗi của anh đấy... em không biết gì đâu."
Joong bật cười, nụ cười của hắn như ánh mặt trời xua tan những mảng tối trong lòng Dunk.
"Được thôi. Là lỗi của anh, em luôn đúng nhé."
Dunk cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Joong nắm lấy mình, cảm giác an toàn lạ lùng bao phủ lấy cậu. Câu nói của Joong khiến trái tim Dunk như được an ủi. Dù vẫn còn những bức tường tâm lý chưa thể vượt qua, nhưng cậu nhận ra, không phải tất cả mọi người đều sẵn sàng bỏ cuộc khi đối diện với sự yếu đuối của người khác.
Cả hai quay lại phòng họp, nơi mọi người vẫn đang chờ đợi. Không khí trong phòng có phần căng thẳng, nhưng khi Dunk và Joong bước vào, mọi ánh mắt đều dừng lại. Một vài người khẽ liếc nhìn nhau, rồi nhanh chóng quay lại công việc của mình. Joong bước vào với dáng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt thì luôn hướng về Dunk, như thể hắn không rời mắt khỏi cậu dù chỉ một giây.
Dunk ngồi xuống chỗ của mình, vẫn cảm giác hơi lạ khi sự chú ý từ mọi người đột nhiên chuyển hướng, nhưng cậu không cảm thấy khó chịu. Cảm giác này, thật kỳ lạ, không còn giống như trước kia, khi những ánh mắt tò mò hay phán xét khiến cậu muốn co lại. Lần này, Dunk cảm thấy một sự kiên định từ Joong, và điều đó khiến cậu vững tâm hơn.
"Chúng ta tiếp tục nhé." Joong lên tiếng, không cần nói thêm gì. Hắn tựa lưng vào ghế, nhưng ánh mắt vẫn không rời Dunk, như thể đang bảo vệ cậu từ xa.
Cuộc họp tiếp tục diễn ra, nhưng Dunk không thể không nhận ra sự khác biệt trong cách mà Joong bảo vệ cậu, dù là từ những cử chỉ nhỏ nhất. Những lời nói của hắn, ánh mắt của hắn, đều toát lên sự quan tâm sâu sắc, khiến Dunk không thể không cảm thấy ấm lòng. Mặc dù có thể cậu không thể hoàn toàn vứt bỏ quá khứ, nhưng Joong dường như là người duy nhất khiến cậu có cảm giác muốn sống thật với bản thân.
Khi buổi họp kết thúc, Dunk định đứng dậy rời đi thì Joong đã đứng lên trước, tiến lại gần cậu.
"Em có muốn ra ngoài chút không? Anh mời em ăn tối. Không được từ chối anh." Joong hỏi, giọng điềm tĩnh, không có sự vội vã, nhưng cũng không giấu được sự quan tâm.
Dunk nhìn hắn, ánh mắt cậu đong đầy suy nghĩ. Cậu chưa bao giờ thích tham gia những bữa tiệc hoặc ăn tối ngoài, nhưng lần này, có điều gì đó khiến cậu muốn thử. Có lẽ là sự kiên nhẫn của Joong, hoặc có lẽ, cậu chỉ muốn thoát khỏi cảm giác đơn độc đang đè nặng trên mình.
"Được rồi." Dunk gật đầu, mỉm cười nhẹ.
Khi họ bước ra khỏi tòa nhà công ty, bầu trời đã tối, và những ánh đèn thành phố bắt đầu chiếu sáng. Cả hai im lặng bước đi, nhưng không hề cảm thấy lúng túng. Dunk cảm nhận được sự thoải mái khi ở cạnh Joong, như thể hắn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống cậu lúc này.
----------------------------
Mí ngừi ngủ đi, ngta đi ăn tối với nhau ròi, đợi chờ cái gì khong biết =))))))
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro