23. Phoremone của anh

Buổi sáng hôm đó, Dunk thức dậy trong một không gian yên tĩnh, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu qua cửa sổ, tạo nên một bức tranh bình yên. Cậu cảm thấy cơ thể mình khỏe khoắn hơn, không còn cơn sốt như trước nữa. Khi nhìn sang bên cạnh, Joong vẫn ngồi đó, chiếc ghế gần giường, ánh sáng chiếu lên gương mặt hắn khiến Dunk thấy hắn như một bức tranh sống động.

Dunk không thể không chú ý đến một sự thay đổi nhỏ mà mình cảm nhận được trong không khí. Hương rượu vang của Joong, mùi hương đặc trưng mà Dunk đã quen thuộc, bây giờ lại mạnh mẽ hơn một chút, làm không gian xung quanh như bị bao phủ bởi một lớp hơi ấm ngọt ngào. Cảm giác ấy như một loại ma thuật, khiến Dunk cảm thấy dễ chịu nhưng cũng bất giác nhói lên trong tim. Cậu không thể lý giải nổi tại sao.

Khi Joong nhận ra Dunk đã thức, hắn mỉm cười, vươn tay chỉnh lại chiếc chăn cho cậu một cách cẩn thận.

"Em tỉnh rồi à?" Giọng hắn trầm ấm, mang lại cho Dunk cảm giác an toàn, gần gũi.

Dunk chỉ khẽ gật đầu, vẫn đang ngẩn ngơ vì sự khác biệt trong không khí hôm nay. Cảm giác đó không chỉ là mùi hương, mà còn là cái gì đó mơ hồ và đầy lôi cuốn, một sự thôi thúc nhẹ nhàng. Dunk cảm thấy mình như bị hút vào hắn, nhưng cậu không thể hiểu nổi điều này có nghĩa là gì. Cậu chỉ biết, trong khoảnh khắc này, Joong không giống như những người khác.

"Anh cảm thấy sao?" Dunk lên tiếng, đôi mắt nhìn Joong với một chút lo lắng.

"Anh không thấy mệt à?"

Joong lắc đầu, nụ cười trên môi hắn vẫn không thay đổi.

"Anh ổn mà. Chỉ là, hôm nay có vẻ hơi... khác một chút." Hắn nhìn Dunk, ánh mắt sắc bén nhưng cũng dịu dàng, như thể hắn đang che giấu một điều gì đó.

Dunk không hiểu lắm, nhưng cậu cảm nhận được sự thay đổi này trong từng hơi thở, trong từng ánh mắt của Joong. Dù Joong vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, Dunk không thể phủ nhận rằng hắn đang có gì đó khác biệt. Cảm giác mùi hương đó... làm cậu không thể dứt ra được, như thể nó kéo cậu lại gần hơn với hắn.

Joong nhận ra Dunk đang mơ màng nhìn mình, hắn nhanh chóng thu lại ánh mắt, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình. Đây là lần đầu tiên Joong cảm nhận được những thay đổi trong bản thân mình, điều mà hắn luôn kiểm soát rất tốt.

Là một Enigma, hắn không thường xuyên trải qua kỳ phát tình – đó là điều mà chỉ những Alpha mới gặp phải. Nhưng hôm nay, pheromone của hắn lại mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh như bị nén lại. Và Dunk dù không biết rõ điều gì đang xảy ra, vẫn đang là người chịu ảnh hưởng nhiều nhất.

"Em cảm thấy không thoải mái sao?" Joong hỏi, giọng nói hắn trở nên trầm hơn, đầy sự quan tâm.

"Nếu em không muốn ở gần anh, anh có thể ra ngoài một lúc."

Dunk ngẩng lên nhìn Joong, lắc đầu.

"Không... em không muốn anh rời đi đâu."

Cậu thậm chí còn không hiểu tại sao mình lại nói thế. Thật lạ, Dunk không có cảm giác muốn rời xa Joong, dù cậu biết rằng pheromone của hắn đang ảnh hưởng mạnh mẽ đến mình.

Joong khẽ mỉm cười, nhưng vẫn giữ khoảng cách, hắn đứng dậy đi tới cửa sổ, mở rộng tầm mắt. Cảm giác pheromone của mình thật sự rất mạnh, nhưng Joong luôn có khả năng kiềm chế. Hắn biết rằng Dunk cần thời gian để làm quen với những cảm xúc này.

"Anh sẽ không làm em khó chịu đâu," Joong nói, quay lại nhìn Dunk với ánh mắt đầy chân thành.

"Anh chỉ muốn em cảm thấy thoải mái thôi."

Dunk nhìn Joong, trái tim cậu đập mạnh. Cậu cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Joong, và mặc dù pheromone của hắn đang mạnh mẽ hơn bình thường, Dunk lại không cảm thấy bị áp lực hay khó chịu. Ngược lại, cậu cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ, như thể những nỗi lo lắng trong lòng mình đã được ai đó vỗ về.

"Anh..."

Dunk muốn nói gì đó, nhưng lại không tìm được từ ngữ phù hợp. Cậu không thể nói ra những cảm xúc đang chảy trong lòng, nhưng cậu biết rằng có điều gì đó đang thay đổi, và đó chính là cảm giác mà cậu chưa từng có trước đây. Một phần trong cậu muốn hiểu rõ hơn về cảm giác này, và một phần lại sợ hãi khi đối mặt với sự thật.

"Ừ anh đây."

Joong ngồi xuống bên cạnh Dunk, không vội vàng làm gì, chỉ lặng lẽ quan sát cậu. Hắn biết Dunk đang lo lắng, đang tự hỏi liệu cảm giác này có phải là một điều gì đó quá phức tạp, quá xa vời. Nhưng Joong không muốn làm cậu sợ hãi. Hắn muốn cho Dunk thời gian để tự khám phá, tự cảm nhận.

"Dunk, hôm nay pheromone của anh có vẻ mạnh hơn bình thường," Joong nhẹ nhàng giải thích, giọng nói của hắn trầm ổn và bình tĩnh. "Em có thể cảm nhận được điều đó không?"

Dunk gật đầu, dù vẫn chưa hiểu hết về pheromone, nhưng cậu biết rằng mình đang bị ảnh hưởng bởi điều gì đó. Một cảm giác cuốn hút, khiến trái tim cậu đập nhanh hơn khi ở gần Joong.

"Em cảm thấy... lạ. Nhưng không phải là cảm giác khó chịu." Dunk thừa nhận, mắt cậu nhìn xuống sàn nhà, như thể muốn giấu đi cảm xúc của mình.

Joong mỉm cười nhẹ nhàng.

"Vậy là tốt rồi. Anh sẽ không để em cảm thấy khó chịu đâu." Hắn nhìn Dunk, đôi mắt dịu dàng và đầy kiên nhẫn.

"Chỉ cần em cảm thấy an toàn là được."

Dunk cảm nhận được sự kiên nhẫn của Joong, và điều đó làm trái tim cậu ấm áp hơn. Cậu không cảm thấy bị ép buộc, mà chỉ cảm thấy rằng Joong đang thực sự quan tâm đến mình, điều này khiến Dunk dần mở lòng hơn, dù vẫn có những bức tường trong lòng chưa thể gỡ bỏ hoàn toàn.

Joong tiếp tục ngồi bên Dunk, lặng lẽ quan sát cậu một lúc lâu. Hắn biết rằng điều quan trọng bây giờ là không làm Dunk cảm thấy bị áp lực. Hắn nên kiềm chế pheromone của mình, sự bình tĩnh và kiên nhẫn lại là điều giúp Dunk cảm thấy an tâm nhất.

"Anh sẽ ở đây nếu em muốn." Joong nói, khi Dunk bắt đầu ngả người xuống giường, đôi mắt mệt mỏi nhưng có chút gì đó thư giãn hơn.

"Em không cần phải làm gì cả. Chỉ cần nghỉ ngơi thôi."

Dunk không trả lời ngay lập tức, nhưng ánh mắt cậu dịu lại khi nhìn Joong. Cảm giác bối rối vẫn còn đó, nhưng Dunk không còn cảm thấy đơn độc trong những cảm xúc ấy nữa. Cậu biết rằng Joong sẽ không bao giờ ép buộc mình, và điều đó khiến trái tim cậu ấm áp.

"Em sẽ cố gắng." Dunk khẽ nói, đôi mắt không rời khỏi Joong.

Joong mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu.

"Không cần phải cố đâu."

Trong khoảnh khắc đó, Dunk nhận ra rằng mình đã bắt đầu cảm thấy thoải mái với Joong, với sự quan tâm và kiên nhẫn mà hắn dành cho mình. Những bức tường tâm lý mà Dunk xây dựng dần dần bị gỡ bỏ, không phải bởi sự áp lực hay cưỡng ép, mà bằng một sự dịu dàng, một sự chân thành mà Dunk chưa từng trải qua.

Và dù pheromone của Joong có mạnh mẽ đến đâu, Dunk đã bắt đầu hiểu rằng sự kết nối thực sự giữa họ không chỉ là mùi hương hay cảm xúc nhất thời. Nó là sự thấu hiểu, là sự kiên nhẫn, là việc cho phép nhau bước vào thế giới của nhau mà không có rào cản.

Và Dunk biết rằng, dù mai sau có thế nào, Joong sẽ luôn là người ở bên cậu, giúp cậu vượt qua tất cả.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro