34. Vũng lầy
Joong không liên lạc với Dunk suốt cả buổi sáng. Điều này thật kỳ lạ, bởi tối qua mọi thứ vẫn ổn, ít nhất là bên ngoài. Dunk vẫn tỏ ra bình thường, không có bất kỳ dấu hiệu nào khác lạ. Nhưng Joong không thể ngăn mình cảm thấy lo lắng. Từ khi quen biết cậu, hắn đã dần học cách để tâm hơn đến những thay đổi nhỏ nhất nơi Dunk, và lần này cảm giác bất an ấy bủa vây hắn mãnh liệt.
Từ đêm qua, sau khi cuộc gọi bí ẩn kết thúc, Dunk trông khác hẳn. Cậu không còn vòi vĩnh Joong bế đi ngủ như mọi khi. Thay vào đó, Dunk chỉ lặng lẽ bảo Joong nhanh chóng vào phòng rồi khép cửa lại, để lại một khoảng không lạnh lẽo mà Joong không thể hiểu nổi.
"Chắc cậu ấy đang bận thôi. Anh đừng nghĩ quá nhiều." – Pat vỗ vai Joong, cố gắng trấn an khi thấy hắn đứng bất động trước cửa sổ, ánh mắt dõi ra khoảng trời xa xăm.
Joong im lặng, không đáp lại. Hắn không thể nói ra sự mâu thuẫn trong lòng mình. Một phần muốn tin rằng Dunk ổn, rằng cậu chỉ cần thời gian để tự mình giải quyết vấn đề. Nhưng phần khác lại thôi thúc hắn làm điều gì đó – một điều gì đó có thể xua tan sự trống rỗng đang dâng lên trong lòng.
...
4:00 p.m
Cậu không về nhà Joong mà đã quay lại căn trọ của mình, Dunk đóng sầm cửa lại, hơi thở gấp gáp như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Nhưng trong lòng cậu biết, cuộc gặp gỡ hôm nay chỉ là khởi đầu. Cậu không thể mãi trốn chạy, và cậu cần phải đối diện.
"Em về trọ rồi Joong, anh đừng lo nhé. Mai sẽ sang gặp anh." - Một tin nhắn vỏn vẹn cho một ngày tồi tệ của cậu, chỉ mong hắn đừng lo lắng vì không liên lạc được với mình.
8:00 p.m
Trong giấc ngủ chập chờn đêm đó, hình bóng của Joong hiện lên trong tâm trí cậu. Cậu nhớ đến vòng tay ấm áp của hắn, ánh mắt dịu dàng và lời hứa bảo vệ cậu. Có lẽ, cậu nên nói với Joong lần nữa về chuyện này và cùng nhau tìm cách giải quyết nó.
Dunk siết chặt tay, ánh mắt thoáng chút kiên định. Nếu cậu muốn vượt qua quá khứ, cậu cần phải tin tưởng vào người duy nhất luôn ở bên cậu, dù có chuyện gì xảy ra.
Nhưng...
Cậu không thể ngủ, Dunk ngồi co ro trong góc phòng, cảm giác nóng bỏng như thiêu đốt từng tế bào. Cơn phát tình kéo đến như những cơn sóng dữ, nhấn chìm lý trí và tự chủ mà cậu cố gắng níu giữ. Cậu không biết mình đã làm gì để kích hoạt tình trạng này, nhưng nó cuốn cậu vào vòng xoáy khát khao không thể kiểm soát.
9:00 p.m
Cậu bước ra ngoài, hy vọng bầu không khí trong lành có thể làm dịu đi cơn cuồng loạn đang giày vò cơ thể. Nhưng không khí lạnh giá chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Những rung động mạnh mẽ trong cơ thể như lửa cháy thêm dầu, thiêu đốt mọi suy nghĩ tỉnh táo còn sót lại.
Và rồi, như một trò đùa tàn nhẫn của số phận, hắn xuất hiện. Ánh mắt của hắn dán chặt lên cậu, như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu.
Dunk nhận ra hắn ngay lập tức – người mà cậu không bao giờ muốn gặp lại, nhưng luôn xuất hiện mỗi khi cậu rơi vào trạng thái này. Nỗi sợ trào lên trong lòng, nhưng cơ thể lại phản bội cậu một cách đáng khinh. Những phản ứng sinh lý mà cậu không thể điều khiển khiến cậu cảm thấy như mình chỉ là một con rối, bị giật dây bởi bản năng tăm tối.
"Ồ, chúng ta lại gặp nhau này." Giọng cười khinh bỉ của hắn vang lên, như dao cứa vào lòng tự tôn của Dunk. Cậu không nói gì, chỉ lùi lại một bước, nhưng hắn đã nhanh chóng tiếp cận.
9:05 p.m
Dunk bị hắn kéo vào nhà, khi bị đẩy vào tường, Dunk nhắm chặt mắt, cố gắng tưởng tượng mình đang ở một nơi khác, rời xa khỏi cơn ác mộng này. Nhưng hiện thực lại không cho phép cậu làm vậy, hơi thở gấp gáp của hắn vang lên bên tai cậu, những cái động chạm vào cơ thể, và cả... thứ ghê tởm kia, mỗi tiếng thở đều như một nhát dao cắt sâu vào trái tim.
Cậu cắn chặt răng, cảm giác bất lực và ghê tởm lại dâng tràn. Những ký ức xưa cũ ùa về như dòng lũ. Đôi tay ghì chặt vai cậu, những hành động lạnh lẽo và cứng nhắc, tất cả khiến cậu chỉ muốn tan biến ngay lập tức.
"Mình đã quen với cảm giác này rồi..."
Dunk lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đôi mắt mở ra nhìn về khoảng không vô định. Đó không phải là sự chấp nhận, mà là một lời thú nhận đầy tội lỗi. Một lời nói ra không phải để bảo vệ bản thân, mà để nhắc nhở cậu rằng cơn ác mộng này chưa bao giờ kết thúc.
Những hành động của hắn ngày càng gấp gáp và mãnh liệt, nhưng Dunk không cảm thấy gì ngoài sự trống rỗng. Cậu không biết mình đã yếu đuối đến mức nào, chỉ biết rằng sự nhục nhã và tủi hổ này sẽ lại ám ảnh cậu trong những ngày tiếp theo.
"Mình đã quen rồi." Câu nói như một tiếng vọng trống rỗng, không cảm xúc, không hy vọng.
...
9:15 p.m
Trong khi Dunk bị nhấn chìm trong cơn đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, Joong lại đang ở một nơi rất xa, hoàn toàn không hay biết những gì đang xảy ra. Dù đã nhận được tin nhắn nhưng nỗi lo trong hắn không ngừng bớt đi.
Hắn chỉ mong là Dunk chỉ đang giận dỗi hay bận rộn với lịch học dày đặc. Hắn không thể tưởng tượng được rằng trong những giây phút tối tăm ấy, cậu lại bị kéo xuống sâu hơn vào vực thẳm của những ký ức đau thương.
9:20 p.m
Joong bước qua từng khung cửa sổ lớn trong căn hộ của mình, ánh đèn thành phố lấp lánh hắt lên gương mặt đang trầm tư của hắn. Bản năng nào đó trong hắn mách bảo rằng có điều gì đó không ổn, nhưng lý trí lại cố gắng gạt đi, bám víu vào những lý do thường nhật.
"Có lẽ em ấy đang bận thật." hắn tự nhủ, dù rằng trong lòng hắn lại không yên.
10:00 p.m
Khi màn đêm dần phủ đầy sự im lặng, Joong không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn cầm điện thoại lên, số của Dunk đã được bấm sẵn. Tiếng chuông dài vang lên, lặp đi lặp lại, nhưng không có ai trả lời. Điện thoại của Dunk bị bỏ quên trên bàn học, cách xa cậu, cách xa mọi cơ hội để Joong có thể tìm thấy chút an tâm.
"Dunk, em ổn không vậy?" Hắn để lại lời nhắn, giọng nói trầm ấm pha lẫn chút lo lắng. Nhưng sự im lặng ở đầu dây bên kia chỉ khiến trái tim hắn nặng trĩu. Joong hạ điện thoại xuống, đứng lặng trong bóng tối của căn phòng. Cảm giác bất an ngày một lớn dần.
Suốt thời gian qua, Joong vẫn hy vọng sẽ nhận được hồi âm từ Dunk khi cậu chợt tỉnh giấc. Hắn gọi lần nữa, nhưng kết quả không đổi. Lần này, sự bình tĩnh của hắn bắt đầu rạn nứt. Joong biết Dunk không giống những người khác. Cậu không dễ dàng chia sẻ nỗi lòng, không dễ dàng để ai nhìn thấy những vết thương đã hằn sâu trong tim.
"Sao em không nghe máy chứ?" Joong lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lấy điện thoại. Một nỗi lo mơ hồ, nhưng rõ ràng, đang cuộn trào trong hắn. Hắn cố gắng tự trấn an, nhưng mọi lý do hắn nghĩ ra đều không thuyết phục nổi bản thân.
10:15 p.m
Joong không thể kiềm chế được nữa, nỗi bất an trong lòng ngày càng dâng lên nhiều hơn trước. Hắn gọi thêm lần nữa, nhưng vẫn không có hồi đáp. Căn phòng yên tĩnh như muốn nuốt chửng lấy hắn, từng giây trôi qua như dài vô tận. Hắn thấy mình bất lực trước khoảng cách này, một khoảng cách không chỉ là về địa lý, mà còn là về tâm hồn.
"Dunk..." Joong thì thầm, đôi mắt nhìn xa xăm.
"Anh có thể làm gì để giúp em đây?"
Nhưng không ai trả lời. Sự im lặng trở thành câu trả lời duy nhất, như một bức tường vô hình ngăn cách giữa hắn và Dunk. Joong hít sâu, quyết định đứng dậy. Hắn không thể cứ ngồi đây mà chờ đợi. Bằng cách nào đó, hắn phải tìm được cậu. Vì Dunk, hắn sẵn sàng làm mọi thứ.
Joong rời khỏi căn hộ, bước nhanh vào màn đêm, nơi mà hắn hy vọng sẽ tìm thấy một manh mối, một điều gì đó dẫn hắn đến với Dunk. Lòng hắn thầm cầu nguyện, mong rằng mình chưa quá muộn để kéo Dunk ra khỏi bóng tối đang giam cầm cậu.
...
Dunk không thể chịu đựng thêm nữa. Mỗi nhịp thở đều khiến cậu cảm thấy nghẹt thở. Mỗi cú chạm đều là một cơn đau. Nhưng cậu không thể dừng lại. Hắn ta đã chiếm lĩnh mọi thứ, cơ thể cậu, tâm trí cậu. Dunk chỉ có thể nhắm mắt lại và tiếp tục chịu đựng.
Khi tất cả những thứ dơ bẩn kia đi sâu vào trong người cậu, mọi chuyện kết thúc. Hắn rời đi không một chút thương tình, như vừa được ăn trọn miếng mồi ngon mà mình nhắm đến từ lâu.
Dunk ngồi bệt trên nền sàn lạnh lẽo, cơ thể run rẩy từng hồi, mỗi hơi thở như bị bóp nghẹt bởi sự tăm tối đang bủa vây lấy cậu. Cơn đau vẫn âm ỉ lan tỏa khắp từng tế bào, nhưng Dunk không cảm nhận nó nữa. Cậu đã học cách tê liệt trước nỗi đau, học cách không cảm thấy gì khi từng phần của mình bị xâm chiếm và vứt bỏ như một món đồ không giá trị.
Ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc đèn đường ngoài cửa sổ chiếu vào, không đủ để xua tan bóng tối đang đè nặng trong căn phòng, và cả trong tâm hồn cậu. Dunk ngước mắt nhìn ánh sáng ấy, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi lấy một giọt nước mắt. Cậu không khóc. Những giọt nước mắt đã bị cậu khóa chặt trong lồng ngực từ lâu.
Những ký ức kinh hoàng tràn về như một thước phim tua chậm, mỗi hình ảnh, mỗi cảm giác đều như lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tim. Nhưng Dunk không phản kháng, không kêu gào, không cầu cứu. Cậu biết rằng chẳng có ai ở đó để nghe thấy. Chưa từng có, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ có.
Dunk cắn chặt môi đến bật máu, như muốn tìm chút cảm giác gì đó để chứng minh rằng mình vẫn còn sống. Nhưng điều duy nhất cậu nhận lại chỉ là khoảng trống vô định, một sự trống rỗng mà cậu đã quen thuộc đến mức phát sợ.
"Sao anh không đến...?" Dunk khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn ngào vang lên trong không gian tĩnh lặng. Lời nói ấy như một lời trách móc, nhưng đồng thời cũng là một lời van xin mà chính cậu không dám thừa nhận.
Cậu nghĩ về Joong – người duy nhất có thể kéo cậu ra khỏi bóng tối này, người duy nhất mà trái tim cậu yếu đuối khát khao. Nhưng Joong đâu phải là vị cứu tinh của cậu.
Cậu tự hỏi nhưng rồi lại tự chế giễu, tự lừa dối mình, những cảm xúc tiêu cực cứ thế mà len lỏi vào tâm trí cậu...
Cậu, chính là cậu từng đẩy người ta ra, chính cậu đã quen với việc không có ai ở bên cạnh khi mình yếu đuối rồi mà. Cậu không cần ai đến để giải cứu, vì mọi thứ trong cậu đã chết từ lâu.
"Mình quen rồi..."
Dunk tự nhủ, giọng nói trở nên trầm lắng, như thể đang cố thuyết phục bản thân. Cậu đã quen với sự xâm hại, quen với nỗi cô đơn, quen với việc phải một mình gánh chịu những cơn ác mộng không hồi kết.
Nhưng liệu thực sự cậu đã quen chưa? Hay chỉ là đang cố gắng đeo lên lớp mặt nạ dày cộp để che giấu trái tim đang rạn vỡ từng ngày?
Trong tâm trí, Dunk vẫn giữ một góc nhỏ hy vọng – hy vọng rằng một ngày nào đó, ánh sáng sẽ rọi vào cuộc đời cậu. Nhưng hôm nay không phải ngày đó, và cậu cũng không tin ngày đó sẽ đến.
Cậu cúi đầu, ánh mắt lạc lõng, nhưng trong thâm tâm, vẫn có một câu hỏi vang vọng không ngừng:
"Liệu Joong có nhìn thấy những vết thương vô hình mà cậu đang mang trong lòng? Liệu anh ấy có đủ dũng cảm để bước qua mọi rào cản và vẫn muốn ở bên cậu không?"
Dunk không biết câu trả lời, và cậu cũng không dám hy vọng nữa. Những vết thương đã ăn mòn cậu, biến cậu thành một kẻ chai sạn với chính cảm xúc của mình. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt u tối ấy, một tia sáng nhỏ bé vẫn chưa tắt, chỉ chờ ai đó thắp lên.
----------------------------
Thương lắm í, đừng có la tui nha
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro