01
Là một trong những thủ đô nổi tiếng bậc nhất Đông Nam Á, Bangkok về đêm quả thực làm choáng ngợp biết bao du khách quốc tế. Dòng người tấp nập chen chúc nhau trên phố ẩm thực cùng ánh đèn chói mắt từ những tòa nhà cao tầng tạo nên khung cảnh vừa lung linh lại nhộn nhịp.
Quan sát thành phố qua vách kính trong suốt trên tầng 20, làn khói từ điếu thuốc lá trên tay cũng không thể làm mờ đi vẻ đẹp hiện đại của Bangkok. Dù đã ngắm nơi đây hàng trăm hàng ngàn lần nhưng hắn vẫn phải thừa nhận rằng, Bangkok thật sự lộng lẫy và đáng sống làm sao.
"Khụ..khun..khun Gawin, tôi xin lỗi..tôi không dám nữa...hự...Xin hãy tha cho tôi.."
Tiếng cầu xin thảm thiết phía sau lưng phá tan giấc mộng Bangkok xinh đẹp trước mắt hắn. Gawin thở dài, quay lưng lại đối diện với hình ảnh không mấy đẹp đẽ mà thậm chí còn khá kinh dị ?
"I gave you a chance, but you wasted it"
(Tôi đã cho ông cơ hội. Tiếc là ông đã lãng phí nó)
"Tôi..tôi thật sự biết lỗi rồi..xin hãy tha cho tôi"
Người nọ quỳ dưới đất, không ngừng dập đầu tạ lỗi mặc kệ máu trên trán đã chảy ướt cả một bên mặt. Giọng khàn khàn với âm lượng lớn cứ truyền tới bên tai khiến hắn đau đầu kinh khủng, Gawin phất tay một cái.
"Too annoying"
(Phiền phức quá !)
Ngay lập tức tên nằm dưới chân hắn bị đấm cho ngất xỉu, đám đàn em lôi tên đó ra ngoài xử lý nốt chuyện còn lại. Căn phòng thoáng chốc trở về trạng thái yên tĩnh, chỉ còn tiếng hắn rít điếu thuốc lá đắt đỏ mà hắn yêu thích nhất. Lúc trước, Gawin chẳng thích thứ vừa đắng vừa hôi này chút nào, nhưng trải qua bao ngày tháng mệt mỏi vì đống công việc chất như núi, thuốc lá bỗng trở thành người bạn thân thiết của hắn.
Nhắc đên đây, Gawin có chút suy tư về cuộc đời mình. Sinh ra là cháu trai đích tôn của gia tộc Caskey - gia tộc xã hội đen khét tiếng tại Thái Lan, Fluke Gawin Caskey phải gánh trên vai trọng trách tiếp quản cơ ngơi ông cha đã gầy dựng suốt bao đời. Từ lúc bé xíu hắn đã được dạy cho những bài học tự vệ nhằm bảo vệ bản thân thật tốt, tránh khỏi mưu đồ xấu của những kẻ lăm le hạ bệ gia tộc Caskey. Khi lớn hơn một chút thì bị quẳng vào trường học quân đội để rèn luyện thân thể đến nỗi thương tích đầy mình. Không có cơ hội gần gũi gia đình khiến Gawin trở nên thu mình, ít biểu lộ cảm xúc và cảnh giác với tất cả mọi thứ.
Giấc mơ lớn nhất cuộc đời này của hắn chính là được như những người bình thường khác, nắm tay bố mẹ đi dạo ở công viên giải trí hay cả nhà cùng ngắm pháo hoa mừng năm mới. Đáng tiếc rằng, Gawin không phải chàng trai bình thường, hắn đại diện cho thế hệ mới của Caskey, là người phải làm Caskey từ tầm cỡ đến vững mạnh rồi từ vững mạnh đến trường tồn. Không thể trách người thân lạnh nhạt, chỉ trách Gawin dẫu được nuôi dưỡng trong căn lồng sắt lạnh lẽo, lại sở hữu một trái tim ấm áp và mong manh.
"Thưa khun Gawin, phu nhân có dặn dò tối nay khun về dùng cơm tối với mọi người-"
"Không cần. Nói với dì rằng tôi bận đi kiểm tra mấy quán bar ở phố đèn đỏ"
"Vâng"
Gawin luôn lảng tránh những buổi "sum họp gia đình" thế này. Chỉ mấy lúc bàn chuyện quan trọng hắn mới xuất hiện, bởi hắn không thích nhận ánh mắt săm soi từ những anh em "thân thiết" của mình. Gawin thà chìm đắm trong mớ rượu mạnh còn hơn chung chỗ với đám người lòng dạ thâm độc.
...
Quán bar XXX
"Khun Gawin"
"Khun Gawin"
Gawin sải bước qua hàng dài người đang cúi đầu, tiến đến chiếc bàn thuận lợi để quan sát khung cảnh xung quanh. Lắc lắc ly Chivas trong tay, hắn lười nhác nhấp một ngụm lấy lệ, bầu không khí náo nhiệt không khiến hắn vui vẻ hơn là bao.
"Này anh làm gì đấy ? Sao lại đụng chạm tôi ?"
"Mày mặc ngắn thế còn chả phải mời người sờ à"
"Anh có bị điên không..."
Tiếng cãi vã lớn thu hút sự chú ý của hắn, tên đàn ông xấu xí sàm sỡ cô gái đứng ở góc tối. Gawin nhíu mày, ra hiệu cho cận vệ lôi tên đó ra ngoài đánh một trận. Điều hắn ghét nhất trên đời là ỷ mạnh ức hiếp người yếu thế.
"Bọn mày bỏ tao ra ! Biết tao là ai không mà dám làm vậy hả !"
Lại là mấy tên bố đời nghĩ mình lớn nhất quả đất, Gawin mặc kệ, lơ đãng nhìn nơi khác.
"Thằng chó Gawin ! Mày đừng tự cho mình là lớn nhất ! Tao-"
Bốp
Ánh mắt hắn ảm đạm quay sang người vừa mạnh miệng chửi mình, giờ đã nằm sõng soài trên mặt đất. Gawin ngước mắt nhìn người vừa tung cú đấm "knock out" tên kia, anh ta chỉ phất tay để hai cận vệ lôi cái "xác" ra ngoài. Xong chuyện rồi làm như không có gì, mặt vô cảm bước tới trước mặt hắn.
"Khun Gawin, tôi đã xử lý xong chuyện ở Pattaya"
"Vất vả rồi, Joss"
Chút ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt hắn, cái người đang cúi đầu này hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn hắn dự đoán. Joss cúi thấp người rồi vòng ra sau lưng hắn, đứng sừng sững như bức tường vững chắc.
"Ô wow, không ngờ gặp được khun Gawin ở nơi này. Hân hạnh, hân hạnh"
Cái đầu đỏ chói mắt không biết từ đâu ra, thản nhiên ngồi xuống ghế bắt chuyện với hắn. Gawin nhận ra người này. Tam thiếu gia ăn chơi trác táng của gia tộc Amarapong - Mark Amarapong, một tên bất tài vô dụng đúng nghĩa. Không thân thiết gì nhưng gia tộc này cũng có vài mối làm ăn với Caskey nên hắn cũng nể mặt chào hỏi.
"Phải là quán bar của tôi hân hạnh khi được đón tiếp khun Mark chứ"
"Khun Gawin thật khéo ăn nói. Vừa dẻo miệng vừa ngon miệng~"
Mấy chữ cuối Mark cố tình nói thật nhỏ, chủ yếu dùng khẩu hình để truyền đạt. Gawin biết hết nhưng nhắm mắt cho qua, hắn lười phản ứng với loại đáng khinh này.
"Khun Mark cứ đùa"
"Không đâu, tôi nói thật mà"
Bàn tay dơ bẩn đặt lên đùi hắn, mí mắt Gawin giật giật, nhanh chóng rút chân lại. Nếu không phải có gia tộc chống lưng thì chắc Mark đã mất bàn tay này rồi.
"Vậy tối nay khun Mark chơi vui nhé ! Tôi có việc, xin phép đi trước"
Tuy rất khó chịu nhưng hắn vẫn bình tĩnh cụng ly với người nọ, rời đi cùng nụ cười gượng gạo trên môi.
.
.
.
Rầm
Cánh cửa phòng VIP bị đóng lại mạnh bạo.
"So disgusting"
(Thật gớm ghiếc)
Phủi mãi cũng không hết ghê tởm, Gawin dứt khoát vứt chiếc quần tây đắt tiền vào sọt rác mà không để ý trong phòng còn có sự xuất hiện của người khác.
"I just want to blow his fucking head off"
(Tôi chỉ muốn cho viên đạn vào đầu tên đó)
Giọng Joss đều đều phát ra sau gáy hắn, Gawin không đáp xoay lưng lại. Lời nói thì độc ác nhưng biểu cảm không đổi, khó nhìn ra được gã đang tức giận.
"You dare ?"
(Cậu dám ?)
"Maybe"
(Có thể)
Gã từ tốn trả lời, ánh mắt di chuyển liên tục, khác hẳn sự bình thản trên gương mặt điển trai.
"Nói chuyện với chủ nhân mà nhìn đi đâu đấy ?"
"Nhìn những thứ thuộc về tôi, thưa khun Gawin"
Hắn bĩu môi ngồi xuống dãy ghế sô pha mềm mại, gác đôi chân thon dài nuột nà lên bàn trà thuỷ tinh. Nhướng mày thách thức.
"Chứng minh đi ?"
End 01.
Chap 2 cảnh báo (H) =)))
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro