30.Anh Người Yêu Chơi "Khôn"

Phong Hào không biết mùa xuân có thể ảm đạm như thế. Ý anh Phong Hào không biết mùa xuân có thể ảm đạm như thế. Ý anh là, hoa đào nở khắp chốn, đường tới công ty bụi hoa bay đầy làm cho ai cũng chực một nụ cười. Nắng rắc đầy đường nhưng chỉ ấm xốp và vàng như kem bắp, không quá chói chang đến mức mồ hôi làm đổi màu áo.

Phong Hào thì vẫn muôn đời đẹp đẽ ngon lành, một ngày chạy bộ mấy cây số với Trần Dăng Dương, mỗi tuần đi tập gym vài buổi, sức khỏe hoàn toàn bình ổn. Không chỉ có thế, Phong Hào bây giờ không còn là biên tập viên Trần Phong Hào của một tờ tạp chí thời trang nữa. Trải qua một lần mất mặt ôm chân Thanh Pháp, vài ngày chìa hồ sơ và làm công tác tư tưởng trước với Trần Hải, hai vòng phỏng vấn trước mặt một dàn nhân sự cấp cao, kết quả đã nặn ra một Trần Phong Hào là phó giám đốc marketing của chuỗi nhãn hàng thủ công nhập khẩu với hàng loạt sản phẩm số lượng có hạn còn giá cả thì ở trên trời.

Lần gần nhất gặp lại tổng biên tập là khi nhãn hàng Brioni đẩy bìa cho người mẫu đại diện, Phong Hào ngẩng đầu cao ngất, mạnh mẽ bắt tay. Hải Quỳnh vẫn làm một chân biên tập viên đời sống, hậm hực nói thẳng với Phong Hào rằng có gì tự hào đâu khi có được công việc nhờ cầu cạnh van ơn người khác. Phong Hào vốn không định để vào mắt, nhưng rồi nghĩ lại nhiều năm thân thiết trước đây, ít nhất cũng đã có lúc kề vai bá cổ nói xấu người này người khác, cậu cười cười nói với Hải Quỳnh rằng có việc là nhờ quen biết, được việc là nhờ năng lực, hai điều này rạch ròi không bao giờ có thể gộp thành một. Phong Hào nhận được lời mời phỏng vấn là vì Thanh Pháp, được tuyển vào là nhờ vào hồ sơ năng lực và nhờ cả Trần Hải, nhưng chỉ mới làm hai ba tháng mà đã chặt đứt hết dị nghị thi rõ ràng không liên quan đến hai anh em nhà kia.

Một mùa xuân vừa trẻ vừa giàu vừa đẹp vừa phong cảnh hữu tình như thế này thì không thể ảm đạm, thế nhưng vấn đề ảm đạm to đùng lại nằm ngay bên cạnh anh. Nguyễn Thái Sơn còn khuya mới đi ra ngoài ngắm hoa được, thậm chí đạp xe ngang qua hàng hoa trước cổng bệnh viện một ngày, đến đêm về mũi đã đỏ ửng lên, hắt hơi như có con gì tám chân đang nhởn nhơ nhảy disco trong khoang mũi. Thế là hết cùng nhau ngắm hoa, hết đứng dưới đường hoa cười ngọt ngào với người yêu, chỉ còn một bác sĩ già và một cuộn giấy vệ sinh mỗi ngày qua lại ngắn đi một ít.

Nghĩ lại, Trần Phong Hào của bây giờ lại xa bác sĩ Nguyễn thêm một quãng dài. Phong Hào quen với nhiều người khác, thì ra tạp chí thời trang dạo trước chỉ là những kẻ khoác lác nằm ở mặt nước của chuỗi thức ăn. Bên dưới sâu kia có cá mập, có ngọc trai, có hàng đống kho báu thuộc về những người như Trần Hải và Thanh Pháp. Những người đó có vẻ thích Phong Hào vì cậu trẻ trung sôi nổi, khi làm việc không thua ai cả, đặc biệt là quan hệ khăng khít với cái gia tộc kia. Tương lai còn có thể đi xa hơn rất nhiều, Phong Hào biết rõ hơn ai hết. Thanh Pháp đang muốn tách hẳn nhánh sản xuất thủ công và sản phẩm thân thiện với môi trường ra để tự mình phát triển, lúc đó Phong Hào chắc chắn có khả năng giành được vị trí giám đốc marketing, có thể thoải mái tự tung tự tác.

Trần Phong Hào mới hạnh phúc muốn điên, còn Nguyễn Thái Sơn vẫn như xưa không thay đổi. Nài nỉ mãi cậu cũng không chịu thay đồng hồ mới, dép xốp xanh thay vì viết "TS's" làm thành bản giới hạn thì đã là "Của Hào". Cậu vẫn thỉnh thoảng bỏ đi trực cấp cứu, vẫn làm Phong Hào thót tim vì đang đi trên đường thì phanh xe lại, nhảy xuống chỗ có mấy chiếc xe bẹp dúm mà không có tí chần chừ.

Phong Hào nói đến gãy lưỡi, lỡ như bình xăng nổ thì thế nào, lỡ như tai nạn liên hoàn thì phải làm sao, lỡ như bệnh nhân dính HIV, bao nhiêu thứ "lỡ như" cần bên cảnh sát cứu hộ và đội cấp cứu lưu động lo trước, nhưng Thái Sơn vẫn cứ làm như mắt mờ tai điếc. Ở chung một phòng, đêm đến nghe cậu sụt sịt vì phấn hoa, thỉnh thoảng nghe mấy bài hát dân ca cổ truyền và có lúc buổi sáng mắt nhắm mắt mở phát hiện bên trong hộp nước hoa có lẫn một chai dầu xoa bóp.

Phong Hào đi tiệc với Thanh Pháp, phát huy hết tất cả những ngón nghề giao tiếp của mình, đổi lại là một đám người vây quanh và một mớ danh thiếp đủ loại chức vụ. Thanh Pháp cười cười nói anh liệu mà làm, đừng có mới nới cũ, chia tay với một anh trai của em là đủ. Nửa đêm về nhà, còn chưa kịp cởi giày thì đã gặp Trần Đăng Dương, Thanh Tuân cũng lặp lại y nguyên nội dung của Thanh Pháp.

"Biết là Nguyễn Thái Sơn bê bối lắm, nhưng nhờ người ta mà anh mới quen được Thanh Pháp, vắt chanh bỏ vỏ không phải là cái gì đáng tự hào đâu."

Phong Hào đá hai chiếc giày vào hai góc, ừng ực uống hết một lít rưỡi nước suối, đưa tặng Trần Đăng Dương ngón giữa rồi bò lên phòng ngủ, vòng chân qua gác hết nửa người Thái Sơn, yên tâm nhắm mắt.

Chẳng biết đám người kia nói vớ vẩn cái gì. Từ ngày Phong Hào vô tư để Thái Sơn đưa ra sân bay, chẳng buồn nhận ra có gì bất thường khi cậu đòi yêu đòi cưới, sau đó lại muốn giả ngất để phi hành đoàn quay lại, chỉ cần Thái Sơn còn sống thì chính là đại gia của anh. Ngoài việc Thái Sơn còn sống ra, anh cũng không có mong chờ gì. Đương nhiên Phong Hào vẫn ác miệng như xưa, nhưng không bao giờ còn ác ý.

Cho nên một ngày hiếm hoi được về nhà sớm, hào hứng lên bệnh viện đón bác sĩ về chung ô tô để tránh cho cậu phải ngửi phấn hoa, phó giám đốc Trần tái mặt nhìn thấy bác sĩ nhà mình đang vui vẻ chơi trò kéo co với một em bác sĩ. Hai người kéo co với nhau bằng một cuộn ga rô, Phong Hào đứng trước cửa lạnh lẽo nhìn vào mà không có ai để ý. Đám y tá lẫn bác sĩ trực cùng Thái Sơn nhìn thấy Phong Hào nhưng càng không lên tiếng, chỉ háo hức nhìn anh chuẩn bị bắt gian.

"Thầy đừng kéo chứ, thầy bảo giữ yên để em kéo mà."

"Có ai kéo em đâu, dùng sức đi."

Thái Sơn đặt một chân lên giường, gác một tay lên đầu gối, để yên cho cậu kia kéo qua kéo lại. Đặng Thành An không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh Phong Hào, đột ngột nói:

"Nội trú mới."

Phong Hào giật thót, quay lại gằn giọng:

"Ai hỏi cậu đâu?"

Thành An đáp:

"Kì nội trú năm nay bắt đầu từ tháng một. Cậu này bên chấn thương chỉnh hình, được thầy cưng lắm."

Phong Hào hừ mạnh:

"Thương cái con khỉ."

"Tên là Lê Minh Nhật ạ."

"Thanh Pháp hôm nay bị đau lưng."

"Em cảm ơn."

Phong Hào đá vào bắp chân Đặng Thành An. Thành An kêu lên một tiếng, nhảy lò cò vào bàn trực cấp cứu. Tiếng kêu vô duyên của Thành An làm cho cậu chấn thương ngẩng đầu lên rồi giật mình buông tay, nhân cơ hội đó cả người liền rớt gọn vào lòng thầy giáo. Thầy giáo thân thủ phi phàm đưa chân ra đẩy cậu chấn thương nằm xuống giường, hai tay vẫn không thèm động đậy.

"Kém."

Thái Sơn buông ra một câu gọn lỏn. Phong Hào biết luật, anh không đi vào phòng cấp cứu mà chỉ đứng ngay bên ngoài vạch vàng. Chờ Thái Sơn tháo lỏng vòng ga rô quấn quanh bàn tay xong, Phong Hào quay đầu ra cửa. Đặng Thành An cười khình khịch, Phong Hào ló đầu vào cười nham hiểm:

"Tối nay có người lại đi hẹn hò với bạn của anh nó rồi, người ta mê nó lắm."

Câu nói có tác dụng tức thì, Thành An im bặt. Phong Hào hài lòng bước ra ngoài rồi thẳng hướng cổng bệnh viện mà đi. Chờ đến lúc Thái Sơn tìm được, anh đã đứng ở trước cổng bãi đất chợ đêm. Chỉ mới qua non một năm, khu đất trống đầy bụi cỏ lúc này có thêm bảng hiệu và khu bán đồ ăn chiều như một ngôi chợ thực thụ. Thái Sơn vừa tò mấy ngón tay tóm lấy vai Phong Hào, Phong Hào đã nói:

"Rửa tay chưa mà dám chạm vào?"

Thái Sơn nói:

"Anh chê bác sĩ không sạch?"

"Vâng."

Thái Sơn cười cười hỏi:

"Ăn bánh cam không? Em mời."

Rổ bánh cam ngon lành tròn vo đẹp mắt nằm cạnh mấy nồi chè, Phong Hào chần chừ vài giây rồi ngồi xuống. Đến khi anh đứng lên, cốc thủy tinh đựng chè quây thành vòng quanh chiếc ghế nhựa đỏ, Thái Sơn run rẩy móc ví đếm từng tờ tiền một trả cho hàng bánh cam, hàng chè và cả hàng đồ nướng vớ vẩn bên cạnh xe bán ốc. Phong Hào ngó nghiêng quầy bánh gạo, Thái Sơn kéo tay anh, nhăn nhó nói:

"Thôi, để cho bệnh nhân người ta mua với. Thích ăn gì ở chỗ nào khác, em mời."

Người yêu của bác sĩ chó điên ngoan ngoãn gật đầu, không màng tới quần Balmain hay áo Brioni mà ngồi sụp xuống trước xe bánh gạo nhỏ. Chỉ trong một chốc mà nửa khay bánh gạo đã sạch bong, Thái Sơn đành đá mông Phong Hào nói khẽ:

"Dạo này anh béo lên rồi."

Miếng bánh gạo nghẹn lại trong cổ Phong Hào, anh trợn mắt rướn cổ nuốt, sau đó chuyển qua mấy xâu cá viên chiên ngập dầu. Phong Hào ăn rất ngon lành, Thái Sơn nuốt nước bọt nhìn nhưng không dám ngồi xuống.

Bác sĩ trong bệnh viện bị cấm ăn uống bên ngoài, sẽ tạo nên tiền lệ xấu bởi không phải tất cả đồ ăn bán trong khu chợ dã chiến đều sạch sẽ, cũng không hề có giấy phép.

Phong Hào ăn uống thích thú đến nỗi bà bán bánh gạo vừa quơ cây lưới trên chảo dầu vừa chỉ vào Thái Sơn, sẵng giọng nói:

"Cậu bác sĩ này nói năng khó nghe muốn chết. Béo đâu mà béo, đẹp trai hơn con trai cô nha."

Cô bán bánh cam nói chen vào:

"Con người ta khúc nào ra khúc nấy, chân tay mặt mũi đều thon gọn như thế mà dám bảo là thừa cân à? Vậy bọn tôi chắc là siêu béo?"

Một góc chợ râm ran vừa cười vừa bàn chuyện béo đẹp của Phong Hào và gầy xấu của Thái Sơn, đến tận khi bóng đèn trước bảng hiệu sáng lên thì Phong Hào mới hài lòng đứng dậy.

"No chưa?"

Thái Sơn rút mấy tờ giấy bạc cuối cùng ra đưa cho hàng khoai nướng. Phong Hào bỏ tọt miếng khoai nướng vào miệng, cắp nách túi khoai, bĩu môi nói:

"Rồi."

"..."

"... sao."

Thái Sơn kéo Phong Hào ra khỏi khu chợ, còn ngoái đầu lại dặn dò hội liên hiệp bán đồ ăn không được kể cho ai rằng có người nhà của bác sĩ ăn hết một phần ba quầy hàng ở đây. Chưa gì Phong Hào đã chạy tót đi mua nước ngô luộc, Thái Sơn cười cười nhìn anh lom khom tự đong nước đầy hai chiếc cốc nhựa. Phong Hào hớn hở cầm hai cốc nước ngô sang ghế đá ngồi, Thái Sơn lại hốt một mớ biên lai rút tiền ra nghiền ngẫm.

"Xem kìa, còn có mấy đồng đâu."

Phong Hào chỉ vào một tờ biên lai, Thái Sơn gật đầu.

"Có nhà ăn tình thương. Thời còn là sinh viên, trường đại học cũng có bếp ăn tình thương nhưng đám sinh viên thà ăn cơm trắng nước tương còn hơn xếp hàng bên bếp đó. Ở bệnh viện thì khác. Tụi em góp tiền mỗi tháng, có thêm nhiều người tặng gạo tặng thịt, ngày nào cũng hết sạch không vét được chút cơm cháy nào."

Thái Sơn đặt hóa đơn mờ mờ sang một bên ghế, nói tiếp:

"Cùng đường rồi."

Phong Hào thở dài uống nước, trong bụng ấm ách không biết là vì lí do gì. Trời đã tối, bệnh nhân bắt đầu túa ra dạo bộ. Thái Sơn nắm tay Phong Hào, vỗ vỗ trong tay mình.

"Biết cái lời hứa bên nhau khi ốm đau khỏe mạnh không? Thực ra khó lắm. Ví dụ cái người này...", Thái Sơn hất cằm về phía tờ biên lai. "Sẽ trách người kia vì sao lại bị ốm, trách mình một chút tiền cũng không có, trách thiên hạ vì sao lại giàu. Cho nên bớt ăn uống bậy bạ lại giúp em."

Phong Hào nói:

"Anh bên em khi em bị dị ứng phấn hoa mà."

"Chà, to ghê".

Thái Sơn cười cười vuốt ngón tay Phong Hào. Phong Hào đeo đồng hồ xịn, còn cả mấy chiếc nhẫn liền. Ngón tay rất thon, từng đốt ngón đều thẳng dài đẹp đẽ. Tay cậu xem chừng còn nhỏ hơn tay anh, chẳng qua là mạnh hơn nhờ vào mấy năm trời xử lý bệnh nhân.

"Học trò thôi mà."

Phong Hào làu bàu:

"Nó thích em."

Thái Sơn cười:

"Để rồi xem, một tuần thôi. Sang tuần sau chắc lại thù em tới tủy."

"Một tuần cũng không. Ngứa mắt."

Thái Sơn nói:

"Anh đi cả ngày với đám người kia em không ghen thì thôi, việc gì anh phải lo em."

Phong Hào hừ một tiếng, cuộc đời bị đâm trước mặt thì ít mà đâm sau lưng thì nhiều.

"Biết đâu có lúc không ngờ tới, em cắm cho anh một cái sừng."

Mà còn là cái sừng cứng ngắc không thể nhổ đi. Người phù phiếm như Phong Hào đôi khi yêu đương còn vì mấy thứ phù phiếm, còn ai đã yêu Nguyễn Thái Sơn ngay tại chính cái bệnh viện mà mọi người gọi cậu là chó điên, chắc chắn sẽ yêu rất rất nhiều mới có thể chịu đựng được. Thái Sơn uống nốt cốc nước ấm, cười nói:

"Yên tâm đi, trước khi cắm em sẽ báo."

Phong Hào lẩm bẩm gì đó, Thái Sơn vẫn chỉ đều đều vỗ tay anh mà ngắm bệnh nhân từ từ qua lại. Làm việc ở bệnh viện rất dễ sinh ra tình cảm, nhất là với đám sinh viên nội trú, vì đám nội trú gần như coi bệnh viện là nhà. Chẳng mấy khi tình cảm đó đi được đến đâu, chỉ học thôi cũng đủ biến một dàn bác sĩ tinh anh trở nên vật vờ trong bệnh viện.

Thái Sơn thay đồ trở về, Phong Hào đi theo cậu, tình cờ bắt gặp cậu nội trú mới đang đứng liếc ngang liếc dọc ở bàn văn thư trước phòng cấp cứu. Dù có chút buồn thay cho tình yêu của tuổi trẻ, Phong Hào vẫn nâng một bên khóe môi lên, đưa ngón tay ngang cổ mình, thẳng thắn kéo một đường dài.

Bác sĩ Nguyễn Thùy Trang đi dạo một vòng sau khi hết ca, bắt gặp cảnh đó thì lắc đầu ngao ngán. Dạo này anh người yêu của bác sĩ Nguyễn không còn là hotboy mạng xã hội nữa. Không biết chị em ở bệnh viện bằng cách nào đó đã mò ra được tin tức là bác sĩ Nguyễn ký tặng ba phòng điều trị kỹ thuật cao ở trong buổi từ thiện của tạp chí nhưng tạp chí không chịu nhận. Sau đó, anh người yêu loạng quạng sao đó lại bị đuổi việc, trước khi đuổi việc còn làm một cú lật tung tòa soạn lên rồi nhởn nhơ chạy đi ôm chân chỗ khác. Bệnh viện kết luận rằng chó điên sẽ hợp với chó điên, cặp đôi này dù ngầu thì có ngầu nhưng lại phát huy vế điên hết phần thiên hạ.

Cậu nội trú cúi đầu viết sổ sách, không hiểu sao Phong Hào lại có thể lờ mờ đoán được trong đầu người như thế lúc này đang nghĩ cái gì. Chắc hẳn là trách mình vì đến muộn, cảm thấy bất lực vì mình mới là lựa chọn tốt nhất dành cho người đó. Phong Hào nheo mắt nhìn chằm chằm Nguyễn Thái Sơn đang xách túi đi xiêu vẹo trên hành lang, vừa đi vừa chào hỏi người này người kia, trông giống nhân viên đưa nước sôi hơn là con trai trưởng khoa, đại gia tiền tỉ. Biết làm sao được, Phong Hào hẳn không phải là lựa chọn tốt nhất của Thái Sơn, cũng giống như Thái Sơn chưa bao giờ là người hợp nhất với anh. Thế nhưng qua hết chuyện này đến chuyện khác, đến bây giờ nhìn Thái Sơn đi tới, Phong Hào không hề có cảm giác rồi một lúc nào đó hai người sẽ tách nhau ra.

Thực ra ngay trong đêm đó, hai người đã bất đắc dĩ tách nhau ra. Nguyễn Thái Sơn đá Phong Hào ra khỏi phòng, nhốt anh vào phòng cũ với một cốc nước gừng lớn và một bình nước ấm, không nỡ cằn nhằn khi Phong Hào cứ phải chạy ra chạy vào nhà vệ sinh vài mươi bận. Đến khi Phong Hào vừa rên hừ hừ vừa đập cửa gọi Thái Sơn, run run xin lỗi vì buổi chiều không chịu nghe lời, lúc đó bác sĩ mới chịu mở cửa đón anh người yêu lên giường xoa bụng vòng quanh.

"Cái chợ... đó... phải... dẹp!"

Cái bụng trống rỗng của Phong Hào sôi rột rột, anh vừa húp cháo trắng vừa than thở không ngừng. Thái Sơn ngồi xoa lòng bàn chân cho Phong Hào, cất giọng đều đều:

"Chả thấy ai ăn tám cốc chè tám vị một lần."

Phong Hào kêu gào:

"Người yêu em ăn đấy! Ai bảo người ta nấu đủ tám màu làm gì?"

"Chứ bánh gạo mấy màu mà anh ăn ba phần một lúc?"

Phong Hào nói:

"Tại nó ngon!"

Thái Sơn xoa hết chân phải thì chuyển sang chân trái, vẻ mặt chán phèo như thể đang xoa một cục đá ngàn năm.

"Anh cũng ngon mà có bữa nào em ăn ba phần đâu."

Phong Hào nói:

"Do em không có sức thôi."

"Ha", Thái Sơn ấn một ngón tay, Phong Hào rú lên đau đớn. "Hôm nay cái miệng hại cái bụng, ngày mai cái miệng hại cái gì?"

"Ngày mai tôi lại đi ăn ở ngoài bệnh viện!"

"Tôi với anh chia tay đi."

"Tôi đi báo cáo cấp trên em mang người yêu ra ăn đồ vặt trước bệnh viện!"

"Tôi là con trai trưởng khoa, anh làm gì được?"

"Tôi cho em lên báo! Bác sĩ bỏ người yêu vì người yêu bị đau bụng một đêm! trái tim lạnh lùng hóa thạch nghìn năm!"

"Thì tôi lại mua bài "trái tim hóa thạch nghìn năm của bác sĩ lạnh lùng đã đập trở lại nhờ vào em nội trú"?"

Căn phòng thinh lặng không còn tiếng động.

Nguyễn Thái Sơn xin lỗi mất năm ngày liền.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro